Đoạn đường Olympic nơi tọa lạc của Trung tâm Y tế Phụ nữ là một trong những quần thể hỗn tạp lộn xộn của Los Angeles: các nhà máy, những nơi chứa đồ cũ hỏng, những kho chứa...
Trung tâm là tòa nhà hai tầng đơn độc xây bằng gạch màu nâu không hấp dẫn nằm cạnh bãi đậu xe có những cột sắt và dây thép bao quanh. Cửa trước khóa. Tôi nhấn chuông và kêu tên. Một lát sau, tôi đã được phép vào bên trong.
Ba phụ nữ ngồi tại phòng đợi và không thèm ngước mắt nhìn tôi. Cuối phòng là những cánh cửa gỗ xoay với hai cửa sổ nhỏ. Bốn bức tường được phủ bởi những tấm pa nô áp phích tuyên truyền về AIDS, kiểm tra vú, dinh dưỡng, các nhóm hỗ trợ những phụ nữ đau khổ. Một chiếc ti vi trong góc đang phát chương trình của kênh Discovery. Những con vật trong ti vi đang săn đuổi nhau.
Một cánh cửa mở và một người phụ nữ to béo đeo kính khoảng 60 tuổi thò đầu ra khỏi cửa. Bà ta có mái tóc xoăn, đã điểm bạc và cắt ngắn, khuôn mặt tròn và hồng hào nhưng không hề tỏ vẻ vui mừng. Cặp kính mắt có gọng thép và vuông. Bà mặc chiếc áo rét màu xanh lá cây đậm, cái quần bò màu xanh dương và đi giày thể thao.
- Bác sỹ Delaware đấy hả? Tôi là Marge - Bà nói oang oang - Tôi đang bận quá, xin anh chờ cho một phút.
Khi bà ta đóng cửa, những người phụ nữ trong phòng đợi ngước nhìn lên.
Ngồi gần tôi nhất là cô gái da đen khoảng 19 tuổi có đôi mắt to, lông mày được tỉa tót cẩn thận và môi mím chặt. Cô mặc bộ đồ đồng phục của cửa hàng ăn nhanh và cầm cuốn truyện Dnielle Steel bằng cả hai tay. Đối diện với cô ta là bà mẹ và đứa con gái: cả hai đều tóc vàng, cô gái khoảng 15 hay 16 tuổi gì đó, người mẹ độ 40, da đen, mắt có bọng, thân thể và tinh thần đều bạc nhược.
Có thể cô con gái có gì liên quan tới “chuyện ấy” cho nên cô ta nhìn thẳng vào mắt tôi và nháy, rồi lại liếm môi.
Cô ta có khuôn mặt nhỏ khác thường, cái mũi lệch vế, tai thấp và cái cổ như có màng. Màu tóc cô ta nhìn có vẻ tự nhiên ngoại trừ những đường màu đỏ ở đuôi tóc. Cô ta để tóc dài, chải mượt và hất ra phía sau. Cái quần Daisy Duke của cô ta không che kín được vùng hông gầy guộc, và cái áo chẽn để lộ ra đôi cánh tay mì ống, một cơ hoành trắng bằng phẳng và đôi vai nhỏ xíu. Một bên tai cô ta đeo ba cái khuyên còn bên kia đeo hẳn bốn cái. Một cái nhẫn bằng sắt xỏ ở mũi, vùng da xung quanh chỗ xỏ mũi ấy vẫn còn sưng tấy. Đôi bốt đen cao cổ ngập tới tận giữa bụng chân cô ta. Mấy cái khuyên tai đen to bằng cái lót cốc.
Cô ta lại nháy mắt, rồi gác chéo chân lên nhau một cách kín đáo và vui thích. Bà mẹ trông thấy liền giật cuốn tạp chí của cô ta. Cô gái ngoác miệng cười. Những cái răng hệt như những mắc áo đã bị mòn. Một ngón tay cô ta vẫy. Hai ngón tay cái cụt lủn.
Tất cả khiến cô ta trông như một sự sắp xếp bất hợp lý của hệ thống gen. Có lẽ không có cái tên nào chính thức để gọi hiện tượng này. Nhưng thời tôi còn làm bác sỹ nội trú thì người ta gọi đó là Syndromy[1].
Chân cô gái lại thay đổi vị trí. Mẹ cô ta huých tay mạnh khiến cô gái phải ngồi yên. Cô ta bĩu môi rồi nhìn xuống sàn nhà.
Cô gái da đen đã quan sát hết mọi thứ, lúc này liền đọc sách trở lại. Một tay cô ta xoa vào bụng như thể nó đang đau.
Cánh cửa lại mở. Marge Showalsky ra hiệu cho tôi vào và dẫn tôi xuống một hành lang của các phòng khám bệnh.
- Thật may cho anh vì hôm nay là một ngày yên tĩnh.
Văn phòng làm việc của bà ta rộng rãi nhưng hơi tối, trần nhà đầy vết ẩm. Những đồ đạc và giá sách để bừa bãi trong phòng, nếu có trận động đất chắc là sẽ rất nguy hiểm. Cái rèm cửa nửa đóng nửa mở khiến người ngồi trong có thể nhìn thấy một khoảng của bãi đậu xe rải nhựa đường bên ngoài.
Bà ta ngồi phía sau cái bàn làm việc không rộng hơn vai. Có hai cái ghế gấp trong phòng, tôi lấy một cái để ngồi.
- Nơi đây trước kia là nhà máy sản xuất đồ điện tử. Họ sản xuất bán dẫn hay đại loại những đồ như thế. Tôi nghĩ chúng tôi sẽ không bao giờ loại bỏ được cái mùi của kim loại ở đây.
Hai bức tranh lớn treo trên tường phía sau bà: Gertrude Stein và Alice B. Toklas đang ngồi tại bàn cà phê dưới lời ghi chú “Chuyện phụ nữ”. Một bức tranh cái đầu động vật khô trên sa mạc của Georgia O’Keeffe.
- Anh làm việc cho cảnh sát à. Anh làm gì vậy?
Tôi giới thiệu qua cho bà công việc của tôi. Bà chỉnh lại cái kính và cười khô khan:
- Anh đã kể cho tôi một câu chuyện rất hay, câu chuyện hay nhất mà tôi được nghe trong tuần này. Nhưng, tôi không giúp gì được anh. Những người phụ nữ tới đây chẳng có gì để lại cả ngoại trừ sự riêng tư của họ.
- Người duy nhất tôi muốn biết là giáo sư Hope Devane.
Bà ta lại cười.
- Anh nghĩ tôi không biết anh là ai hay sao. Anh là bác sỹ tâm lý làm việc cho thanh tra Milo Sturgis. Dù sao, để trả lời những câu hỏi mà tôi nghĩ anh sẽ hỏi, tôi nói luôn: Chúng tôi tiến hành việc phá thai khi nào chúng tôi có thể tìm được một bác sỹ đảm nhiệm việc đó. Tôi sẽ không nói cho anh biết bác sỹ nào làm việc đó. Cuối cùng Hope Devane không tham gia gì nhiều vào trung tâm này. Tôi đảm bảo với anh chuyện bà ta bị giết chẳng có gì liên quan tới chúng tôi cả.
- Không tham gia gì nhiều vào trung tâm à - Tôi đáp - Ngược lại với bác sỹ Cruvic ư?
Cái cười của bà ta khiến cho kim loại cũng phải bị mòn. Bà mở ngăn kéo, lôi ra một ống gỗ thạch lam có họa tiết đậm, lau qua lau lại cái ống sáo đó.
- Mike[2] là một bác sỹ có danh tiếng sẵn lòng giúp đỡ những người phụ nữ nghèo khó. Anh muốn biết có bao nhiêu người khác kiểu Hippocrat sẵn sàng đứng trong hàng ngũ để làm việc đó chứ gì? Trung tâm này sống sót theo từng tháng một. Phần lớn các y tá ở đây đều là làm việc ngoài giờ. Điện thoại chúng tôi để máy trả lời và chỉ nghe những cú gọi cấp cứu thôi. Có thể tháng tới đây, chúng tôi sẽ sử dụng thư tín giọng nói. Sẽ cho ghi âm vào máy tự động như: “Nếu bạn đang sắp chết, hãy nhấn số 1”.
Bà ta đặt ống sáo vào miệng, cắn mạnh một cái khiến cho cái nõ hướng lên trên.
- Bà thiếu tiền ư? - Tôi hỏi.
- Lúc này đang là thời kỳ túng quẫn - Bà giơ một nắm tay lên trời - Mấy năm trước, chúng tôi còn có trợ cấp của chính phủ, các nhân viên đều được trả lương, được hỗ trợ chương trình miễn dịch và kiểm tra. Rồi chính phủ tiến hành cải cách y tế, mấy kẻ điên rồ đến từ Washington hỏi chúng tôi về trách nhiệm giải trình, và thế là mọi thứ trở nên kỳ cục.
Giật mạnh ống sáo, bà chỉ thẳng, nó giống như cái kính viễn vọng:
- Vậy anh thấy làm việc với Milo Sturgis như thế nào? Lý do duy nhất tôi đồng ý gặp anh là để hỏi điều này.
- Bà biết anh ấy à?
- Biết qua danh tiếng thôi. Cả anh nữa - bác sỹ tâm thần luôn đi cùng với anh ta. Anh ta đã trở thành một huyền thoại còn gì.
- Trong cộng đồng những người đồng tính à?
- Không, tại Câu lạc bộ Vùng quê Los Angeles. Anh nghĩ sao? - Đôi mắt bà ta nhấp nháy - Anh biết đấy, một số người các anh có chuyện thầm kín với nhau. Rằng nếu anh thực chất là bác sỹ tâm thần giỏi thì nhất định anh phải nhận ra rằng anh đã phải lòng anh ta rồi ấy chứ?
Tôi mỉm cười.
- Này, chúng tôi đã có Mona Lisa - Bà cười, lại nhìn qua cái ống sáo, trông bà giống như Teddy Roosevelt - Vậy anh thử nói xem làm thế nào mà anh ta không bị cuốn vào chuyện ấy?
- Chuyện gì thưa bà?
- Chuyện chính trị giới tính ấy. Tức là đưa hình ảnh của anh ta ra để sử dụng một cách tích cực.
- Có lẽ bà phải đến hỏi anh ta về chuyện đó.
- Hô hô, tôi đã làm anh bực mình rồi - này, lẽ ra anh ta nên làm như thế. Tay cảnh sát đồng tính, phá vỡ những rào cản, cách mà anh ta đã tiến lên trước những cản trở trong Sở cảnh sát ấy, chuyện xảy ra 5 năm trước phải không? Đã đập tan miệng cái gã trung sỹ bởi vì gã đó dám gọi anh ta là thằng đĩ - Bà ta để cây sáo lại vị trí cũ, ngồi thưởng thức sự hài lòng – Ở một số quán bar, người ta vẫn còn bàn nhiều về chuyện đó ấy chứ.
- Câu chuyện bịa mà hay thật - Tôi đáp.
- Vậy anh biết chuyện khác à?
- Anh ấy đã đập vỡ mồm gã đó là vì gã đẩy anh ấy vào nguy hiểm.
- Hay lắm - Bà ta đáp - Tôi nghĩ đó cũng là một lý do, vậy tại sao anh ta không làm chút gì đóng góp cho lương tâm xã hội? Anh ta không bao giờ trả lời các cú điện thoại của những người trong tổ chức quyên góp, những người tổ chức tuần hành, không bao giờ tham gia thứ gì đó. Và người bạn trai của anh ta cũng vậy. Những người trẻ tuổi mạnh mẽ như thế có thể làm được nhiều điều có ích lắm.
- Có thể anh ấy cảm thấy anh ấy đã và đang làm những điều tốt cho xã hội rồi.
Bà ngước nhìn tôi.
- Anh có bị lưỡng tính không đấy?
- Không.
- Vậy thì mối quan hệ của các anh là gì?
- Chúng tôi là bạn bè.
- Chỉ là bạn thôi ư? Ô hô... - Bà ta cười nắc nẻ.
- Bà định nói chúng tôi giống như Hope và Cruvic hay sao?
Tiếng cười của bà ta tắt ngấm.
- Tôi hiểu bà rất muốn giữ kín những chuyện riêng tư - Tôi nói - Nhưng trong một vụ như thế này, mọi thứ đều cần được kiểm tra.
- Vậy hãy lấy một yêu cầu từ tòa án đi - mà này, chuyện gì xảy ra nếu như họ quan hệ với nhau ba lần một ngày trên bàn làm việc của ông ta nhỉ? Và tất nhiên tôi không nói là họ đã làm thế. Ai thèm làm cái chuyện bẩn thỉu ấy chứ? Mike không hề giết bà ấy, ai thèm quan tâm ai làm tình với ai chứ? Bà ấy bị giết là vì bà ấy nổi tiếng và đã làm một vài kẻ quá bực mình.
- Theo bà ai có thể là những kẻ đó?
- Có quá nhiều, không thể đếm xuể. Tôi xin nhắc lại: bà ta có quan hệ rất ít với trung tâm này. Tôi rất lấy làm tiếc khi biết một người phụ nữ nào đó bị giết hại nhưng tôi không thể nói gì được cho anh về người phụ nữ này cả.
Cố gắng nhấc cái thân hình khỏi ghế, bà ta đi vòng qua bàn tới cửa:
- Gửi lời chào của tôi tới anh bạn đã trở thành huyền thoại ấy nhé. Hãy bảo với anh ta rằng cho dù anh có làm gì cho sếp của anh ta đi nữa thì anh ta vẫn chỉ là một kẻ kỳ quái không hơn không kém.
Trở lại phòng đợi, cả hai cô gái trẻ đã không còn ở đó nữa, chỉ còn bà mẹ tóc vàng nhỏ thó. Bà ta ngước nhìn khi tôi đi qua. Tờ tạp chí bà ta đang đọc là tờ Prevention[3].
Vừa khi tôi tới chiếc Seville thì bỗng thấy bà ta chạy cà nhắc về phía tôi. Vừa thấp và mỏng manh, bà ta có cái eo cao và phần trên thân thể bị gù. Môi dưới bà ta mỏng, môi trên hầu như không tồn tại. Bà ta mặc cái quần bò của trẻ con màu xanh dương, cái áo dài trắng và đôi giày thể thao mới nguyên.
- Thưa ông, cô y tá nói cho tôi hay ông là bác sỹ tâm thần?
- Là chuyên gia tâm lý.
- Tôi không biết ông có thể...
Tôi cười:
- Có điều gì vậy?
Bà ta lại gần hơn nhưng cẩn thận, kiểu như người ta cẩn thân khi lại gần con chó lạ.
- Tôi là bác sỹ Delaware. - Tôi nói, chìa một tay ra.
Bà ta quay lại nhìn Trung tâm. Một tiếng gầm vang trên đầu khiến bà ta giật mình. Một chiếc máy bay Cessna bay thấp, hay đúng hơn là đang cất cánh từ một sân bay tư nhân ở Santa Monica. Bà ta dõi theo nó bay ra ngoài biển. Khi tiếng gầm đã nhỏ đi, bà ta nói:
- Có phải ông định làm việc ở đây không?
- Không.
- Ôi - Một sự thất vọng trong giọng của bà - Vậy thì tôi xin lỗi vì đã làm phiền ông.
Bà ta quay mặt định đi.
- Có việc gì tôi có thể giúp được bà chăng? - Tôi hỏi.
Bà ta dừng lại. Một bàn tay cứ vặn vẹo bàn tay kia.
- Không, hãy quên chuyện này đi, tôi thành thật xin lỗi.
- Có thật thế không? - Tôi hỏi, một tay đặt nhẹ lên vai bà - Có điều gì đó nghiêm trọng phải không?
- Tôi vừa mới nghĩ cuối cùng họ cũng đã tìm được một bác sỹ tâm lý đến làm việc.
- Có phải cho con gái của bà không?
Hai tay bà ta vẫn vặn nhau mãi.
- Chuyện của bọn trẻ vị thành niên phải không? - Tôi hỏi.
Bà gật đầu.
- Tên nó là Chenise - Bà nói, vẻ ngập ngừng như thể sắp đánh vần cái tên đó cho vị quan chức bàn giấy nào đó - Con bé mới 16 tuổi.
Bà vỗ vào túi áo ngực.
- Cứ không hút thuốc nữa là lại quên - vâng, chuyện của bọn trẻ ấy mà. Nó khiến tôi phát điên lên. Luôn luôn là thế. Tôi đã đưa nó đi tới hàng triệu bệnh viện rồi, tới cả bệnh viện Country. Họ luôn giới thiệu một sinh viên tới làm việc và đều thất bại. Lần gần đây nhất, con bé ngồi luôn lên bọc của một anh sinh viên và thế là anh chàng đó chịu không còn biết làm gì nữa. Các trường học cũng không làm được gì. Nó đã uống đủ thứ thuốc kể từ khi còn là một đứa trẻ, bây giờ... Bác sỹ Cruvic - ông ấy là bác sỹ ở đây tiến hành phẫu thuật cho con bé. Ông ấy bảo con bé cần tới bác sỹ tâm lý và ông ấy đã đưa một bà bác sỹ tới. Đúng là một quý bà. Bà ấy giỏi lắm, liền nhận ngay số của Chenise. Vì vậy, Chenise không thích nói chuyện với bà ấy. Nhưng tôi đã bắt con bé phải tới. Rồi... - Giọng bà ta thấp xuống - Có chuyện gì đó đã xảy ra với bà ấy - bà bác sỹ tâm lý ấy - Bà lắc đầu - Ông chắc là không muốn nghe nữa… Thôi, tôi nên trở lại Trung tâm vậy, có lẽ con bé đã xong phần kiểm tra rồi.
- Bác sỹ tâm thần mà Cruvic giới thiệu có phải là bà Devane không?
- Đúng vậy. - Bà ta nói như hết cả hơi - Vậy ông biết chuyện gì đã xảy ra với bà ấy à?
- Tất nhiên, đó là lý do tôi đến đây, thưa bà...
- Cứ gọi tôi là Farney, Mary Farney - Mắt bà ta mở to. Đôi mắt cũng màu xanh và đẹp như của cô con gái. Có lẽ trước kia khi còn trẻ, bà cũng khá xinh xắn. Bây giờ, bà có cái vẻ mặt nhàu nát như của người bị buộc phải nhớ tất cả những sai lầm của mình.
- Tôi không hiểu - Bà nói.
- Tôi là bác sỹ tâm lý và tôi thường cộng tác với cảnh sát, thưa bà Farney. Ngay lúc này đây, tôi đang điều tra về vụ giết hại bà Devane. Bà có...
Đôi mắt xanh dương phát ra những tia kinh hãi.
- Người ta nghĩ rằng chuyện có liên quan tới nơi này ư?
- Không, chúng tôi chỉ mới đang thẩm vấn những người biết bác sỹ Devane thôi.
- Ôi, tôi lại không biết nhiều về bà ấy. Như tôi nói rồi đấy, bà ấy chỉ khám cho Chenise một vài lần. Tôi thích bà ấy, bà ấy đã dành thời gian lắng nghe tôi nói, hiểu những trò của Chenise... nhưng chỉ có thế thôi. Tôi phải quay lại đây.
- Thế còn bác sỹ Cruvic thì sao?
- Chuyện gì về ông ấy vậy?
- Ông ấy có hiểu Chenise không?
- Tất nhiên, ông ấy giỏi thật. Đã lâu rồi tôi chưa gặp lại ông ấy.
- Kể từ khi phẫu thuật à?
- Cũng không có lý do để gặp vì chỗ phẫu thuật không có vấn đề gì.
- Hôm nay ai khám cho Chenise vậy?
- Cô y tá Maribel. Tôi phải đi đây.
- Liệu bà có thể cho tôi địa chỉ và số điện thoại nhà bà được không?
- Để làm gì? - Trong trường hợp cảnh sát muốn nói chuyện với bà.
- Không, hãy quên chuyện này đi. Tôi không muốn dính dáng vào.
Tôi đưa cho bà ta tấm danh thiếp của tôi.
- Cái này là để làm gì vậy?
- Trong trường hợp bà nghĩ ra điều gì đó.
- Tôi sẽ không nghĩ gì nữa đâu - Bà ta nói rồi cất tấm danh thiếp vào bóp.
- Cảm ơn. Nếu bà còn cần tôi giới thiệu người chữa trị cho Chenise thì tôi có đấy.
- Chẳng ích gì. Con bé chẳng coi ai ra gì. Không ai có thể chịu đựng được nó.
Tôi lái xe khỏi Trung tâm.
Phẫu thuật. Với tình trạng lang chạ của Chenise Farney, tưởng tượng về những chuyện họ làm cũng không phải là vấn đề quá khó.
Cruvic và Hope đã cùng làm việc với nhau, tiến hành việc nạo phá thai.
Cruvic đã cầu tới sự tư vấn tâm lý bởi vì ông ta là người cẩn thận, hay còn một lý do nào khác?
Một cô gái trẻ tính hay lang chạ với trí thông minh lớn hơn số không một chút. Một bệnh nhân chưa đủ tuổi đồng ý quan hệ tình dục...
Holly Bondurant cho rằng hai người bọn họ có âm mưu gì đó với nhau và sự bác bỏ một cách giận dữ điều này của Marge Showalsky đã là lời khẳng định.
Tôi nhận ra Cruvic đã nói dối chúng tôi khi cố ý úp mở rằng ông ta gặp Hope tại buổi quyên tiền trong khi Holly khẳng định rằng họ đã biết nhau từ trước.
Linh cảm của Milo hóa ra đã được chứng minh. Quan hệ của họ không đơn thuần là về công việc.
Nhưng trước cái chết tương tự của Mandy Wright, việc này phải lý giải thế nào? Vụ án ở Vegas đã chỉ ra rằng đó là vụ giết người do kẻ không quen biết gây ra.
Một kẻ điên lang thang rình mò, theo dõi, lập kế hoạch. Hắn chờ đợi để tiến hành một bản sô-nát ba phần dưới những gốc cây to và đẹp ư?
Tôi tới Overland thì phát hiện ra một cửa hàng cà phê có quầy bán thức ăn trưa nên tạt vào. Tôi mua một tờ báo buổi sáng đọc trong khi ăn món thịt xiên nướng và uống Côca Côla. Xong đâu đấy, tôi lôi danh sách các sinh viên có liên quan tới Ủy ban Hành vi ra xem.
Tiện thể có lẽ gặp luôn bọn họ.
Có ba sinh viên chưa được phỏng vấn - thực ra là bốn bởi vì Tessa Bowlby tuy gặp rồi nhưng lại phát hoảng chạy mất nên không thể coi là đã được phỏng vấn.
Tôi gọi số nhà Deborah Brittain ở Sherman Oaks. Giọng máy hướng dẫn nói rằng tôi phải chờ khi nào thấy tiếng bíp thì bắt đầu gọi. Tôi quyết định không chờ nữa.
Reed Muscadine đã bỏ học, vì thế lịch học của anh ta không có giá trị.
Tôi gọi anh ta. Lời ghi âm vang lên trong máy: “Xin chào, tôi là Reed. Tôi không có ở đây hoặc đang làm việc ở bên ngoài và không muốn làm bạn thất vọng. Tôi rất muốn nói chuyện với bạn, đặc biệt nếu bạn là một cơ hội vàng của tôi. Vậy xin hãy để lại tên và số điện thoại của bạn. Những diễn viên chết đói như tôi rất cần sự yêu mến”.
Giọng nói rất vui tai, ngọt ngào và có âm điệu. Thứ giọng nói người nghe thấy dễ chịu.
Nếu anh ta bị HIV dương tính, thì làm sao giọng anh ta còn vui vẻ được như vậy trừ khi anh ta cố giữ cho được như thế. Hay là anh ta vẫn giữ nguyên băng ghi âm từ trước.
Diễn viên chết đói... thậm chí là sau khi đã tìm được công việc diễn viên kịch ư?
Vậy có điều gì đó đã cản trở công việc của anh ta?
Địa chỉ của anh ta là ở đường Đệ Tứ. Nếu may mắn, tôi sẽ gặp được anh ta sau khi anh ta diễn xong và xem anh ta có vấn đề gì về sức khỏe không cũng như cảm nhận của anh ta về Hope Devane cùng cái Ủy ban ra sao.
Nếu thực sự tôi may mắn, biết đâu đấy tôi chẳng tìm được điều đã khiến Tessa Bowlby sợ chết khiếp là gì...
❀ ❀ ❀
[1] Hội chứng.
[2] Mike Cruvic.
[3] Phòng bệnh.