Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33

❊ ❊ ❊

- Vâng, đúng là chúng tôi có thử paraffin và thấy ông ấy không hề bắn khẩu súng nào trong thời gian gần đây - Milo nói - Nhưng ông ấy vẫn có thể thuê một kẻ nào đó bắn chết Locking. Biết đâu đó chẳng phải là một gã mà ông ta gặp tại nơi mua dâm.

- Ông ta có lý khi nói rằng đã không hủy bỏ những cái ảnh ấy - Tôi nói - Nếu như ông ta hủy chúng đi rồi thì chắc chắn anh đã không nghĩ tới ông ta. Vì vậy, trò chơi dâm dục này chính là lý do mà ông ta cứ chối quanh chối co.

- Tại sao ông ta lại giữ những tấm ảnh ấy chứ?

- Có thể như ông ta nói. Đó là những kỷ vật.

- Kỷ vật để nhớ hay kỷ vật về hành động dâm dục?

- Cả hai.

- Vậy là anh tin vào lời nói của ông ta? Hope là vị thánh mà ông ấy tôn thờ à?

- Có thể điều đó giải thích được cuộc hôn nhân của họ - Tôi đáp - Khi nhỏ bà ấy đã bị người khác kiểm soát nhiều tới mức bà ấy muốn có ai đó sẵn sàng từ bỏ hoàn toàn cái tôi của bản thân cho bà ấy. Cho dù bà ta đã nói với bà lão Elsa Campos như thế nhưng chuyện bị trói rồi bị bỏ lại ở nhà một mình quả thật là chuyện khủng khiếp. Bà ấy đã cố gắng tìm cách vượt qua. Và tính thụ động của Seacrest khiến ông ta trở thành người bạn tuyệt vời đối với bà ấy. Ông ta khai với Paz và Fellows rằng ông ta đã ở độc thân trong một thời gian dài. Có thể điều đó là do ông ta là một mặt trăng đang tìm kiếm một mặt trời thôi.

- Đã cố gắng để vượt qua, vậy mà lại tự làm mình bị trói, bị điều khiển và bị làm thâm tím cả người à? - Milo hỏi.

- Chỉ là diễn lại trò cũ thôi - Tôi đáp - Nhưng lần này, bà ấy đã yêu cầu được chụp ảnh.

- Với những trò chơi của họ, ba người bọn họ lẽ ra phải mời truyền hình tới làm xiếc luôn - Milo đáp.

- Nghe anh nói y như là một cảnh sát tư sản có một cô vợ ngoan, hiền và sống theo lối sống như của những năm 818 chứ không hề giống một nhân vật huyền thoại của Hollywood chút nào.

Milo phá lên cười khá lâu.

- Những khẩu súng mà anh tìm thấy ở nhà Locking ấy - Tôi nói - đối với một nghiên cứu sinh thì nó là những khẩu đại pháo đấy.

- Ba khẩu súng ngắn và một khẩu súng dài - Milo đáp - Tất cả đều được nạp đạn nhưng lại bị nhét vào trong một cái tủ. Không hề có lợi cho anh ta.

- Còn tất cả những bức tranh khỏa thân mà anh ta có - Tôi nói - rồi chuyện anh ta quê ở San Francisco, thành phố của Big Micky, nghề kinh doanh của Big Micky. Vậy thì ai là chủ sở hữu của ngôi nhà?

- Tôi cũng không biết, nhưng một người hàng xóm nói rằng đó là nhà thuê. Trước khi Locking tới thì đã có rất nhiều người thuê rồi.

- Sẽ rất thú vị nếu chủ ngôi nhà đó cũng là chủ của nơi Cruvic thuê ở Mulholland.

- Cruvic trả tiền thuê nhà cho một công ty có trụ sở ngay tại đây ở Los Angeles - Tên công ty đó là Triad hay là Triton gì đó, nhưng chúng ta vẫn chưa lần được tới một cá nhân nào cả. Còn về Big Micky, theo những gì tôi biết tới nay thì ông ta đã từng là ông chủ lớn của ngành kinh doanh sex - cho các nhà hát, các chương trình “nhìn trộm”, các cửa hàng massage, dịch vụ bảo vệ nhưng đã nghỉ bởi vì sức khỏe yếu. Nào là bệnh tim, gan, phổi, nói chung là thế. Ông ta đã phải hai lần thay thận và có lần đã bị hỏng khiến cho tình hình vô cùng rắc rối.

- Cái ông già mà Ted Barnaby nhìn thấy ở Vegas cùng với Cruvic có nước da vàng - Tôi nói - có nghĩa là ông ta mắc chứng da vàng, chứng bệnh của người bị bệnh gan. Có thấy nói tới việc Mandy Wright đã từng làm việc ở San Francisco không?

- Không. Nhưng có một mối quan hệ khác ở Bắc California: Mẹ Hope chết tại đó. Trung tâm y tế Sanford đã chứng nhận, bị bệnh ung thư vú. Tất cả các hóa đơn thanh toán đều do một bên thứ ba trả, chúng tôi đang tìm kiếm xem người đó là ai.

- Cái đó có mùi lịch sử đấy - Tôi nói.

- Vậy là vị tiến sỹ kia có các mối quan hệ với đám găngxtơ - Milo gãi cằm - Tôi rất ghét vụ án này. Có quá nhiều người có đầu óc lao vào những việc làm phi pháp.

*

Tôi cùng anh ra khỏi trạm xăng. Vừa lúc chúng tôi tới vỉa hè ở Purdue thì có ai đó gọi:

- Thanh tra Sturgis!

Một chiếc xe Mercedes màu xanh rất lớn đậu trong vùng đỏ bên kia đường phố. Hai chiếc ăng ten nhô ra ở phía sau. Cái xe này giá vô cùng đắt. Những luồng khói nhỏ đang phun ra khỏi mấy cái ống xả, gần như là không nhận ra.

- Người đàn ông ngồi sau tay láy khoảng 60 tuổi có cái đầu trọc và da ngăm đen khỏe khoắn. Cái mũ màu đen, áo sơ-mi trắng, ca-ra-vát vàng. Đồng hồ đeo tay của ông ta ánh lên những tia sáng của vàng khi ông xoay chìa khóa tắt máy xe. Ông bước ra khỏi xe và chạy nhanh qua đường. Chiều cao ông già khoảng 1,8 mét, người gọn ghẽ, nhanh nhẹn, nhưng có lẽ là có vài sợi râu. Cái càm ông ta chảy xệ, rung rung.

- Tôi là Robert Barone đây - Ông ta nói bằng giọng khỏe khoắn. Một bàn tay ngăm đen chìa ra - Tôi biết anh đã cố gắng để tìm gặp tôi nhưng tôi có việc phải đi ra khỏi thị trấn.

- Ông tới San Francisco phải không? - Milo hỏi trong khi cũng đưa tay ra bắt tay vị luật sư.

Nụ cười của ông ta đột nhiên nở ra như là tin xấu, ấm áp như nước kem.

- Thực ra tôi tới Hawaii. Tôi tới đó chơi một chút giữa những vụ án đang phải theo ấy mà - Cặp kính râm nghiêng sang nhìn tôi - Còn anh đây là thanh tra...?

- Tôi có thể giúp gì được cho ông, thưa ông Barone? - Milo hỏi.

- Tôi cũng đang định hỏi anh điều đó đấy, thưa thanh tra.

- Vậy là ông đã phải vất vả tới đây với tư cách cá nhân để giúp đỡ Sở cảnh sát Los Angeles tội nghiệp sao?

- Căn cứ vào tình hình đang xảy ra thì các anh cần phải được giúp đỡ rất nhiều - Barone nói - Nói nghiêm túc thì tôi đang định có điều cần thảo luận. Nếu tôi không gặp anh thì tôi đã nói chuyện với cấp trên của anh rồi.

Vẫn tiếp tục nhìn tôi, ông ta nói:

- Tôi vẫn chưa biết tên của anh đấy.

- Anh ta tên là Holmes - Milo đáp - Thanh tra Holmes.

- Như là trong truyện Sherlock Holmes ấy à?

- Không đâu - Milo đáp - Như là trong cuốn Sigmund ấy.

- Thế ông có biết bác sỹ Cruvic muốn gì không? Có phải muốn cảnh sát giúp đỡ để Darrell Ballitser không đưa tên anh ta lên sóng phát thanh, hoặc muốn biết anh ta có sẵn sàng nhận tội không chứ gì?

Mặt Barone trở nên nghiêm trọng. Cái đầu hói của ông có vài vết lấm chấm do bệnh gan gây ra.

- Tại sao chúng ta không vào bên trong nhỉ?

- Ông đang đậu xe vào nơi cấm đậu xe đấy, thưa luật sư.

Barone cười khà khà.

- Tôi chỉ lợi dụng cơ hội tí thôi mà.

- Tôi cho rằng người ta đã trả tiền để ông làm - Milo đáp - nhưng đừng có trách tôi đấy - Quay sang tôi, Milo nói - Sẽ gặp anh sau nhé, Sig. Bất kể nghiên cứu nào của anh về chủ đề trên đều tốt.

Anh đi thẳng tới cửa trước của đồn cảnh sát, để Barone phải lẽo đẽo theo sau.

*

Nghiên cứu. Về gia đình nhà KuvinskiCruvic.

Luật sư của gia đình ông ta đã tới đây trên danh nghĩa cá nhân chắc là bởi vì có ai đó trong gia đình cảm thấy bất an.

Little Micky hiện nay là người duy nhất có mối liên hệ với cả Hope và Mandy đã được khẳng định.

Tôi lái xe tới thư viện và tìm kiếm theo tên bố của ông ta. Tôi đã tìm được 15 bài nói về Milan V. Kuvinski 20 năm trước, tất cả đều từ báo của San Francisco. Có hai bức ảnh chụp người đàn ông có cổ to, mặt phẳng, mắt xếch, đúng là cha nào con nấy, nhưng mà có vẻ thô kệch hơn Cruvic.

Báo chí Bakersfield không hề có bài viết nào về ông ta. Lúc đó nó vẫn còn là một thành phố không mấy sôi động ư? Hay đó là vấn đề liên quan tới tiền?

Phần lớn những bài báo của San Francisco có liên quan tới những bộ ngực bốc lửa. Tại đây, ông ta đã bị bắt hơn chục lần vào những năm 1970 và 1980 với những tội danh như sử dụng quá nhiều “xác thịt” trong các chương trình biểu diễn, quá nhiều sự “tiếp xúc” giữa khách hàng và các gái nhảy, phục vụ rượu quá nhiều cho những người chưa đủ tuổi.

Tôi nghĩ tới điều mà Cruvic từng nói với chúng tôi tại văn phòng Beverly Hills của ông ta.

Rằng sự gia tăng các rắc rối về sinh sản là do sự buông thả cua những người sống trong giai đoạn 1970.

Có lẽ đó là kiến thức thực tế của chính bản thân ông ta.

Các bài báo đưa tin rất nhiều về các vụ bắt giữ nhưng không thấy nói tới việc có bị kết tội gì không. Trước các vụ xử thường có rất nhiều tuyên bố bác bỏ điều này, chối bỏ điều kia.

Các công tố viên còn sờ tới cả chuyện trốn thuế của ông ta, nhưng Cruvic đã cãi lại bằng cách chứng minh rằng thu nhập của ông ta có được là do cổ phần nông nghiệp tại Central Valley, một số cổ phần của ông ta đã được chính phủ liên bang bao cấp. Những nhà hát của ông ta ở O’Farrell và Polk đã bị đóng cửa nhưng không phải do các vấn đề pháp luật.

Gần như không thấy có lời trích dẫn nào. Mỗi khi Kruvinski muốn nói gì với báo chí thì ông ta đều thực hiện qua Barone. Nhưng tôi đã tìm thấy một cuộc phỏng vấn 10 năm trước, bài báo nịnh bợ của người phụ trách chuyên mục tờ Runyonesque. Tay này hãnh diện nói rằng có thể nắm được toàn bộ nhịp sống của San Francisco.

Tay phóng viên này gặp Kuvinski tại nhà của ông ta và bài báo giúp giải thích tại sao có sự chuyển đổi từ việc biểu diễn giải trí sống sang làm môi giới các văn hóa phẩm khiêu dâm.

Bài báo như sau:

“Chúng tôi chuyển sang làm video”, doanh nhân lừng lẫy một thời nói, “bây giờ người ta không thích tới nhà hát kịch để xem nữa, họ không chịu nổi những nhũng nhiễu hiện nay”.

Rồi với sự rộng lượng thường thấy của Micky Krubinski và nụ cười Ba Tư cởi mở, ông mời tôi một cốc rượu Xcốt - loại Chivas đã để được 21 năm trong cái chai màu xanh - và tất nhiên là bản thân ông không thể tham gia uống cùng tôi được. Ông bị bệnh gan. Bệnh tim. Bệnh thận. Cuộc phẫu thuật ghép thận năm ngoái, lần ghép thứ hai của ông, không thành công lắm.

Tôi từ chối không dùng món rượu đó nhưng Micky không nghe cho. Bà vợ của ông, diễn viên kiêm người mẫu một thời của công ty Brooke-Hastings từ trong bếp đi ra, miệng cười rạng rỡ lau mồ hôi trên trán cho Micky và nói những lời âu yếm.

“Điều ông ấy thường thích làm là ngắm những con sư tử biển”, bà tâm sự với tôi và rót ra một cốc Chivas. “Ông ấy thường mua cá tươi mang xuống cho chúng ăn mỗi buổi sáng. Ông ấy yêu những con vật, yêu sự sống, muôn loài. Đó là điều đã lôi cuốn tôi đến với ông”.

Sau đó bà hôn lên đầu ông theo một cách vượt ra ngoài nghĩa vụ vợ chồng. Ông cười và nhìn ra ngoài cửa sổ. Bà vợ từng hoa hậu một thời vòng tay quanh cổ ông. Ông như mơ màng, mà có lẽ là đang mơ, vẫn tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ...

*

Brooke-Hastings đây rồi. Một “diễn viên” lấy tên công ty vật nuôi và phân bón của ông xã. Đúng là câu chuyện khôi hài của Krubinski, ông con cũng đã sử dụng luôn cái tên đó để gọi là viện nghiên cứu mà ông ta tham gia trong vòng 1 năm sau khi rời Đại học Washington.

Tôi đọc xong tất cả những bài báo, không hề thấy bài nào nữa nhắc tới vợ của ông ta, người con trai là bác sỹ, hay những họ hàng thân thích khác. Tất cả các bài báo đều kết thúc bằng việc nêu ra các bệnh của Big Micky.

Vậy ông già ấy bây giờ ở đâu? Liệu có phải ông ta đã chuyển xuống Los Angeles để ông con có thể chăm sóc cho không? Có phải chính ông ta đang sống ở ngôi nhà trên đường Mulholland, được che đậy kín phía sau những cánh cổng?

Nhưng chức năng thận không hoạt động được có nghĩa là phải tiến hành thảm tách. Nghĩa là phải có thiết bị, phải có người theo dõi.

Đó có phải là một bệnh viện gia đình không?

Có phải đó là nơi bà y tá Anna đã lái xe đến vào cái đêm tôi bắt gặp bà ta đi với Locking?

Một y tá riêng cho một bệnh nhân rất riêng ư? Vậy là ông con theo dõi bệnh cho ông cha.

Nhưng ông con là bác sỹ phụ khoa. Ông ta có đủ trình độ để làm việc đó không?

Một bác sỹ phụ khoa lại còn bắt đầu nghề nghiệp từ một bác sỹ phẫu thuật nữa chứ.

Tại sao ông ta lại bỏ chương trình nội trú của Đại học Washington?

Và ông ta làm thế nào để trả hết các năm học còn thiếu? Tôi trở về nhà và gọi điện tới Seattle.

*

Trưởng chương trình bác sĩ phẫu thuật nội trú là người đàn ông tên Arnold Swenson nhưng cô thư ký của ông ta nói rằng ông ta mới đến đảm nhận công việc, được 1 năm.

- Cô có nhớ được ai là trưởng nhóm chương trình 14 năm về trước không?

- Không, bởi vì tôi cũng không có mặt vào thời điểm đó. Hãy chờ tôi, tôi đi hỏi cho.

Vài giây sau, một người phụ nữ nghe có vẻ già cầm điện thoại lên nói:

- Tôi là Inga Blank, tôi có thể giúp gì được ông?

Tôi nhắc lại câu hỏi.

- Đó là tiến sỹ John Burwasser.

- Ông ấy vẫn còn hành nghề phải không ạ?

- Không, ông ấy nghỉ hưu rồi. Liệu tôi có thể biết chuyện này liên quan tới điều gì không?

- Tôi đang cộng tác điều tra với cảnh sát Los Angeles về một vụ giết người. Chúng tôi đang cố gắng thu thập thông tin về một trong những bác sĩ nội trú trước đây của trường bà.

- Một vụ giết người à? - Bà ta hỏi vẻ cảnh giác - Tên của bác sỹ nội trú đó là gì?

- Bác sỹ Milan Cruvic.

Bà ta bỗng không nói gì. Sự im lặng của bà đã nói lên nhiều điều thú vị.

- Kìa bà Blank?

- Anh ta đã làm gì?

- Chúng tôi chỉ đang tìm kiếm các thông tin về quá trình công tác của ông ấy.

- Anh ta chỉ tham gia chương trình trong một khoảng thời gian ngắn.

- Nhưng bà nhớ ông ấy rất rõ phải không?

Lại im lặng.

- Tôi không thể đưa cho anh số điện thoại của tiến sỹ Burwasser, nhưng nếu anh để lại cho tôi số điện thoại của anh thì tôi sẽ nhắn với ông ấy cho.

- Cảm ơn bà. Bà có điều gì biết về bác sỹ Cruvic nữa không?

- Tôi rất tiếc là không.

- Nhưng bà không thấy bất ngờ về việc cảnh sát sẽ quan tâm đến ông ta chứ?

Tôi nghe thấy bà hắng giọng.

- Đến bây giờ thì hầu như ít có điều gì làm tôi ngạc nhiên được.

Nghĩ rằng sẽ không có chuyện gọi lại cho tôi và Milo thì đang ở với Barone nên tôi mặc quần áo chạy bộ vào và chuẩn bị làm một tua cho mồ hôi toát hết ra, đẩy đi những thất vọng trong người.

Tiếng chuông điện thoại reo vừa lúc tôi đóng cửa ra ngoài. Tôi liền chạy nhanh vào trong nhà và nhấc máy trước khi bộ phận tự động được kích hoạt.

- Bác sỹ Delaware đây.

- Tôi là tiến sỹ Burwasser - Một giọng nói khô khan vang lên - Anh là ai?

Tôi bắt đầu giải thích.

- Nghe có vẻ gì hơi ám muội - Ông ta đáp.

- Nếu ông muốn, tôi có thể yêu cầu thanh tra Sturgis gọi điện cho ông...

- Không, tôi sẽ không phí thêm thời gian vào chuyện này nữa. Cruvic đã học tại chương trình của chúng tôi chưa đầy một năm 14 năm về trước.

Không phải là khoảng 14 năm. Rõ ràng một thời gian ngắn nhưng rất đáng nhớ với ông ấy.

- Tại sao ông ta lại rời đi? - Tôi hỏi.

- Chuyện đó không có gì liên quan cả.

- Có đấy thưa ông. Bác sỹ Cruvic có quan hệ thân mật với một người phụ nữ mới bị giết hại và ông ta là một nghi can có nhiều khả năng. Chuyện này có thể được công chúng biết tới nhiều nếu như chúng tôi phải dùng tới công sức để đi thu thập thông tin.

- Đó có phải là một lời đe dọa không?

- Không hề, thưa tiến sỹ Burwasser. Tôi chỉ muốn nói sự thật. Thế ông Cruvic có làm điều gì đó khiến chương trình bị mất mặt không?

Thay vì trả lời câu hỏi đó, ông ta nói:

- Tôi không thấy có ấn tượng với vụ giết người đâu bởi trong thời của tôi thì tôi đã nhìn thấy vô khối rồi.

- Cruvic làm gì, thưa tiến sỹ?

- Anh ta không hề giết hại ai cả.

- Ông ta có giết ai ở đâu đó khác không?

- Không, tất nhiên là không - cuộc nói chuyện này có bị ghi âm không đấy?

- Không.

- Chuyện đó cũng không sao. Tôi nói với anh bất kỳ điều gì đều không phải để phỉ báng bởi vì nó là sự thật, tất cả đều được ghi trong học bạ của anh ta.

- Chính xác là vậy - Tôi đáp.

Ông ta không trả lời.

- Bác sỹ Cruvic đã gây ra chuyện gì vậy, thưa tiến sỹ?

- Anh ta ăn cắp.

- Của ai?

- Cái đó thì cho tôi xin kiếu với anh bởi vì người chết có quyền được tôn trọng.

Một vài giây sau tôi mới hiểu ý ông ta.

- Ông ấy đánh cắp từ một cái xác à?

- Hình như thế.

- Bao nhiêu tiền?

Ông ta cười ha hả như thể cần được thảnh thơi:

- Thật khó nói. Thị trường mỗi lúc, mỗi nơi một khác.

- Đồ trang sức phải không?

- Đại loại như thế - Ông ta lại cười - Đồ trang sức của gia đình. Những bộ phận cơ thể. Chúng tôi bắt quả tang thằng con hoang đó đang cố lấy đi một trái tim. Vấn đề ở chỗ, người cho tim ấy vẫn chưa chết hẳn.

- Ôi trời ơi!

- Đừng bi thảm thế, tôi đã nói rằng đó không phải là một vụ giết người. Bệnh nhân ấy đã gần chết rồi - chỉ còn hấp hối. Chúng tôi định tắt máy theo dõi và tuyên bố đã chết nhưng chúng tôi không thể tìm thấy bà con thân thích nào khác.

- Trái tim lúc đó vẫn còn đập cơ mà?

- Tất nhiên là nó vẫn còn đập, nếu không thì lấy làm gì cho phí sức. Bệnh nhân là một gã khỏe mạnh đẹp trai, còn trẻ, bị thương ở đầu do tai nạn xe máy. Hóa ra anh ta là khách du lịch đến từ Đức. Thằng đần ấy có thể đã gây ra một sự kiện mang tính quốc tế.

- Ông ta định đánh cắp trái tim cho ai?

- Không phải cho ai. Mà là để làm gì. Để nghiên cứu đấy. Nó đã lừa chúng tôi để chúng tôi cho nó một phòng thí nghiệm, nó nói muốn thực hành cắt bỏ túi mật của chó để viết bài.

- Không phải như thế sao? - Tôi hỏi.

- Ôi, nó đúng là có thực hành trên vài con thỏ nhưng đó không phải là lý do thực sự. Thằng đần ấy đã muốn trở thành bác sỹ cấy ghép, một Christiaan Barnard tương lai. Tôi đã đặt dấu chấm hết cho cái ý nghĩ viển vông đấy của nó bất chấp các áp lực.

- Ai gây áp lực cho ông?

- Các chính trị gia ở California - Câu nói này của ông nghe có vẻ còn nhiều khinh bỉ hơn câu nói trước.

- Thế còn San Francisco thì sao?

- Có. Có rất nhiều cú điện từ các nhân vật thối tha. Chắc hẳn bố nó là một tay có quyền thế. Chẳng hề gì với tôi. Làm chuyện như thế thì chỉ có chết với tôi thôi.

- Làm sao mà ông ta bị bắt?

- Một y tá đã bất chợt phát hiện ra nó, bắt quả tang thằng đần ấy đang làm trò. Lúc đó là giữa đêm. Nó đặt túi đồ ngay cạnh giường của bệnh nhân, đã tiến hành cắt bỏ một số thứ đầu tiên. Có Chúa mới biết thế nào mà nó lại nghĩ có thể thoát khỏi vụ này chứ. Toàn bộ câu chuyện là thế đấy. Thôi nhé, tôi chán nói về chuyện này rồi. Nếu muốn thì hãy đi mà hỏi Swenson.

*

Một kẻ đánh cắp nội tạng.

Một kẻ từng tiến hành triệt sản mà không cần sự đồng ý tỉnh táo của người bị triệt sản.

Một kẻ một thời được coi là cậu bé thông minh nhất.

Và là người đặt ra những quy định của riêng mình. Không có gì ngạc nhiên về ông ta. Ông ta lớn lên biết bố mình đã làm quá nhiều điều tồi tệ hơn thế.

Biết đâu, những năm tiếp theo đó ông ta còn tiến hành các cuộc phẫu thuật tội vạ khác?

Điều gì xảy ra nếu Hope có vai trò trong chuyện này?

Nhưng vẫn còn một câu hỏi chưa trả lời: Tại sao Hope và Locking đã trở thành mục tiêu giết hại trong khi Cruvic thì không?

Dẫu sao, lúc này Cruvic đã trở thành tiêu điểm của sự chú ý. Barone đã xuất hiện tại đồn cảnh sát bởi vì Cruvic biết rằng bức tường đang khép lại dần với ông ta.

Vậy là ông ta sợ?

Tất nhiên không phải là cảnh sát… mà là sợ cho chính bản thân ông ta. Bởi vì việc Locking bị giết hại cùng với Hope trước đó đã khiến ông ta trở thành tiêu điểm chú ý.

Điều đó đã nói cho ông ta biết ai làm việc này và vì sao.

Nhưng tại sao lại là bây giờ mà không phải sau khi Hope bị giết?

Điều gì đã khiến Cruvic phải hiện diện?

Vụ tấn công của Darrell Balliser. Các bản tin liên hệ ta với Hope.

Ngay từ đầu, tên sát thủ đã biết được mối quan hệ của họ rồi?

Nhưng chuyện đó xảy ra thế nào nếu vấn đề nằm ở việc ông ta phẫu thuật vô đạo đức?

Tôi nghĩ đi nghĩ lại về vấn đề này.

Giả định vụ tấn công của Ballitser đã khiến tên sát thủ tập trung vào Cruvic.

Sau đó, tên sát thủ bắt đầu theo dõi Cruvic... thấy ông ta đi cùng với Locking? Tại Mulholland?

Nếu tôi không hoàn toàn sai thì Cruvic đã giết cả Hope và Locking để giữ kín chuyện.

Nhưng vậy thì tại sao ông ta lại yêu cầu luật sư tới gặp Milo?

Càng hỏi tôi càng chắc chắn rằng Cruvic đã trở thành mục tiêu và ông ta biết điều đó.

Ông ta thực hành trò quỷ bao năm nhưng cuối cùng đã đụng đến một người không vừa.

Đồng lõa với ông ta là Hope và Locking.

Những trò ma quỷ... việc triệt sản không theo ý muốn của người bị triệt sản... đánh cắp nội tạng.

Ngôi nhà ở Mulholland.

Bệnh viện tư.

Chuyện gì đó mà Locking cũng có tham gia...

Rồi đột nhiên tôi nghĩ ra.

Thật đơn giản.

Nhưng còn Mandy Wright thì có dính dáng gì? Một cô gái nhảy, một cô gái làm tiền.

Mấy ngày trước khi bị giết, Mandy Wright còn có vài cảnh diễn khỏa thân tại Los Angeles. Trước đó, cô ta đã gặp Cruvic và bố ông ta ở Vegas, cùng rời khỏi sòng bạc với hai cha con họ.

Tất nhiên là không phải vì chuyện sex.

Chắc là một kiểu làm tư.

Cô ta đã chẳng nói với Barnaby rằng nó là trò “diễn kịch”.

Còn về hộp đêm None thì Milo đã nói gì nhỉ - tóc dày, cơ thể tuyệt vời...

Mandy có thể làm việc ở đó.

Liệu người bạn của cô ta có làm việc ở đó không?

Cô diễn viên tội nghiệp Kathy DiNapoli. Cô này cũng đã bị giết đơn giản vì cô ta đã phục vụ đồ uống không đúng nơi, không đúng lúc.

Những thân thể tuyệt vời.

Mandy đã thuê cô ta để đón ai đó.

Một khách làng chơi đặc biệt.

Dần dần, giống như một con rắn đang sống lại trong lửa nóng, sợi dây liên kết dần dần hình thành trong óc tôi.

Sợi dây ấy kết nối Hope, Locking, Mandy, Kathy lại với nhau.

Một con rắn độc.

Chương trình Morry Mayhew cho thấy Hope đã xuất hiện tại... Người sản xuất của chương trình đó tên gì nhỉ? À là Suzette Band. Tôi đã hứa gọi điện cho cô ta nếu tôi biết được điều gì.

Một sự trao đổi thông tin ngang giá cũ kỹ.

Nhưng trước hết phải bắt cô ta trả cho tôi cái gì đó đã.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.