Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

❊ ❊ ❊

Địa chỉ của anh ta trùng khớp với ngôi nhà tranh trát vữa stucô với vẻ bề ngoài chẳng khác gì một tòa lâu đài: hai cái tháp màu trắng, một to quá khổ bên trên cánh cửa trước, còn một giống như núm vú đàn bà bên trên góc trái. Một bà già đội mũ lá rộng vành đang cúi xuống bên đường nhặt những cây cỏ dại bằng tay. Khi tôi tắt máy thì bà ta đứng thẳng dậy, hai tay chống vào cạnh sườn. Bà mặc bộ quần áo làm vườn vải bạt rộng thùng thình, đầu gối có đệm bằng cao su và nước da như bị lột, đôi mắt dò xét.

- Chào bà, tôi muốn tìm anh Reed Muscadine, xin bà chỉ giúp.

- Cậu ta sống ở phía sau - Nói rồi bà ta đanh mặt lại, như thể ân hận vì đã nói quá nhiều - Thế anh là ai?

Tôi ra khỏi xe và đưa cho bà ta xem cái thẻ cảnh sát của tôi.

- Tiến sỹ à?

- Tôi là chuyên gia tâm lý. Tôi cộng tác với cảnh sát - Tôi nhìn xuống đường cho xe ô tô đi vào. Một căn hộ nằm trên cái ga ra, phía trước có những bậc thềm nhỏ và dốc dẫn vào.

- Cậu ta không có nhà - Bà già nói - Tôi là bà Green. Tôi là chủ nơi này. Có chuyện gì xảy ra vậy?

- Chúng tôi đang hỏi anh ta về chuyện có liên quan tới một tội ác. Không phải với tư cách là một nghi phạm, chỉ như một người biết nạn nhân thôi.

- Ai là nạn nhân thế?

- Một bà giáo sư ở trường đại học.

- Vậy cậu ta biết bà ấy à?

Tôi gật đầu.

- Tôi sống ở đây đã 44 năm - Bà già nói - Không bao giờ biết một nạn nhân nào cả. Nay, tôi không thể bước chân ra ngoài nhà mà không thấy lo lắng. Bạn tôi có đứa cháu làm cảnh sát ở Glendale. Cậu ấy bảo với bà mình rằng cảnh sát không thể làm gì được cho tới khi nào bà bị giết hay bị đánh trọng thương. Cậu ta bảo bà lão mua lấy một khẩu súng, luôn mang theo trong người, và nếu bị bọn chúng bắt, thì cứ việc xử lý nhanh gọn. Vì vậy, tôi cũng mua. Tôi cũng đã có Con Sammy rồi.

Bà lão huýt sáo hai tiếng, tôi nghe thấy tiếng gì đó sập mạnh và một con chó to màu nâu vàng có cái mặt đen đáng ghét xuất hiện chạy tới từ phía sau ngôi nhà. Khuôn mặt của nó giống như chó bun - anh em họ của Spike chăng? Nhưng con chó này nặng ít nhất cũng phải 45 ki-lô-gam và hai con mắt luôn luôn chăm chú quan sát.

Bà Green chìa một bàn tay ra, con chó dừng lại.

- Giống chó tai cụp phải không? - Tôi hỏi.

- Loại chó bun tai cụp đấy. Đó là giống duy nhất được huấn luyện để tấn công người - người ta nuôi chúng ở Anh để bắt những kẻ săn trộm. Nào lại đây, chú nhóc.

Con chó ngửi ngửi, đầu nó hạ thấp xuống và bước lại chậm rãi, hai vai lúc lắc, những cái chân khổng lồ chuyển động nhịp nhàng. Nước dãi chảy xuống cái yếm của nó. Đôi mắt nó nhỏ, gần như là đen, và không lúc nào rời mặt tôi.

- Chào Sammy - Tôi nói.

- Này Sammy. Chó cái tốt lắm đấy - nào lại đây, chú mày.

Con chó đi đến chỗ tôi, ngửi ngửi đầu gối tôi, nhìn bà Green.

- Được, hôn anh ta đi - Bà nói.

Cái miệng to sục vào tay tôi.

- Ngoan quá - Tôi nói.

- Nếu anh là người tốt thì nó cũng sẽ tốt. Nếu anh xấu xa thì… - Tiếng cười của bà nghe khô khan chẳng kém nước da. Con chó liếm đùi bà, bà lão vỗ về nó.

- Bà có biết khi nào Reed trở lại không?

- Không, cậu ta là một diễn viên.

- Anh ta làm việc không nhất định giờ giấc à?

- Hiện nay, cậu ta đang làm việc về đêm, làm bồi bàn ở thung lũng Silicon.

Từ kịch trường tới đó ư? Tôi liền hỏi:

- Vậy là anh ta không gặp may trong lĩnh vực biểu diễn rồi chăng?

- Đừng đổ lỗi cho cậu ta - Bà lão nói - Đó là một nghề rất khó khăn, hãy tin tôi đi, tôi biết rõ điều này. Cách đây khá lâu rồi, tôi cũng từng tham gia đóng phim, mặc dù chỉ sắm những vai nhỏ nhưng tôi đúng là đã từng đóng một vai phụ trong phim Night after Night - đó là bộ phim do diễn viên Mae West đóng vai chính. Một bộ phim kinh điển. Trong phim cô ấy bị biến thành một người đàn bà mất nết nhưng lại giỏi hơn tất cả mọi người. Lẽ ra tôi nên mua bất động sản khi cô ấy làm thế. Thay vào đó, tôi lại đi lấy chồng.

Bà lão phủi quần và bóp bóp cổ con chó.

- Vậy là đã có một bà giáo sư bị giết. Anh đang phải đi nói chuyện với tất cả các sinh viên phải không?

- Chúng tôi đang cố gắng hỏi càng kỹ càng tốt.

- Như tôi nói rồi đấy, Reed là cậu thanh niên tốt. Lúc nào cũng trả tiền thuê nhà đúng hạn và luôn nói cho tôi rõ khi nào thì cậu ta không thể. Tôi thường cho cậu ta hoãn vì cậu ta to khỏe, đẹp trai và biết sửa chữa đồ đạc giúp tôi. Cậu ta cũng rất tốt với con Sammy, vì thế khi nào tôi tới thăm bà em gái của tôi ở Palm Springs, tôi phải nhờ cậu ta chăm sóc con chó. Nói thực, cậu ta làm tôi nhớ tới người chồng quá cố của tôi - Ông Stan nhà tôi từng là một tay cơ bắp của ngành điện ảnh đấy, anh có biết điều đó nghĩa là gì không?

- Những người như ông ấy làm nhiệm vụ di chuyển những cái máy...

- Họ di chuyển mọi thứ. Stan là người cơ bắp. Ông ấy thường đóng thế những vai mạo hiểm và đã bị gãy xương đòn khi đang đóng với hãng Keaton. Con gái của tôi cũng vào nghề điện ảnh, đọc kịch bản cho hãng CAA. Vì vậy tôi rất quý những người có ước mơ trở thành một phần của nghề đó. Đó là lý do tại sao tôi cho Reed thuê nhà với giá bằng một nửa bình thường. Thường thì tôi lấy một nửa đầu tháng và một nửa vào cuối tháng. Cậu ta cũng là một người thuê nhà tốt bụng. Thậm chí, khi cậu ta bị thất nghiệp thì cũng không ở nhà chơi bời lười nhác quá lâu.

- Bị thất nghiệp như thế nào, thưa bà?

- Một vài tháng trước. Cậu ta bị đau đĩa sụn. Vì phải vác nặng quá nên cậu ta... à, mà kia kìa, cậu ta về rồi đấy, anh có thể hỏi chuyện với cậu ta rồi.

Một chiếc Volkswagen màu vàng đã đi vào cổng. Gỉ sắt bám đầy vành xe.

Người thanh niên từ trong chui ra già hơn tôi nghĩ khoảng độ 30 - và to lớn. Anh ta cao khoảng 1,86 mét, da sạm nắng, mắt nâu và tóc dài chải ngược ra sau. Anh ta có khuôn mặt khỏe khoắn, vuông vắn và rất hợp với máy quay phim. Vết lõm ở cằm giống như của Kirk Douglas. Anh ta mặc áo sơ mi mùa rét màu xám với hai cánh tay đã bị cắt bỏ để lộ ra những cơ bắp rắn chắc, cái quần soóc màu đen ngắn, và đôi dép có quai, chân đi tất. Tôi cố gắng mường tượng anh ta với Tessa.

Anh ta đưa nhanh mắt nhìn tôi, đôi mắt màu nâu đầy tò mò và thông minh. Anh ta đúng là một người rừng khỏe mạnh có óc thông minh. Một tay anh ta cầm cái túi giấy màu nâu. Đưa cái túi cho bà Green, anh ta nở nụ cười hiền lành.

- Bà khỏe không, bà chủ! - Chào Sam - Một tay xoa đầu con chó, mắt anh ta lại nhìn tôi. Cô con chó vồng lên và tạo thành những nếp lông khi nó nghiêng cái đầu về phía anh ta. Đôi mắt nó trở nên hiền hòa. Chiếc lưỡi màu đỏ to lớn thò ra liếm những ngón tay Reed.

- Tôi rất khỏe - Bà Green trả lời - Này Reed, anh này là người do cảnh sát cử tới, nhưng không phải là cảnh sát. Một bác sỹ tâm lý thì phải. Anh ta tới để nói chuyện với cậu về một giáo sư nào đó đã bị giết. Bây giờ cậu định đi đâu và làm gì nữa không, hả?

Đôi lông mày dày của Muscadine nhướng lên và anh ta liếc mắt nhìn tôi.

- Giáo sư của tôi ư?

- Hope Devane - Tôi đáp.

- Ôi… những đồ này hôm nay tươi đấy, bà chủ ạ.

- Cậu mua ở đâu thế, ở cửa hàng thức ăn bổ dưỡng à?

- Còn đâu khác nữa chứ?

- Chất hữu cơ - Bà thở phì phò - Các anh có biết rằng lý do tôi sống lâu thế này là do những chất bảo quản mà tôi ăn phải đã biến tôi thành dưa giống như món dưa muối này đấy.

Bà lão nhìn vào bên trong cái túi:

- Đào trái vụ ư? Chắc là phải đắt lắm đây.

- Cháu chỉ mua có hai quả thôi - Muscadine nói - Những quả táo mới thực sự là rẻ, bà thử nhìn vào cái màu của nó mà xem - Anh ta quay sang tôi:

- Một bác sĩ tâm lý à?

- Tôi cộng tác với cảnh sát.

- Tôi không hiểu.

- Tôi đang điều tra về công việc tại Ủy ban của giáo sư Hope Devane.

- Thế à. Vậy có muốn tôi kể cho nghe không?

- Devane - Bà Green lên tiếng, bà đưa tay lên gãi mũi. - Tại sao cái tên nghe quen thế nhỉ?

- Bà ấy đã bị giết tại Westwood - Muscadine trả lời - chuyện đó xảy ra 3 tháng trước rồi đúng không?

Tôi gật đầu.

- Ôi đúng rồi, cái bà đã viết cuốn sách ấy à - Bà Green thốt lên - Bà ấy là giáo sư của cậu à, Reed?

- Bà ấy dạy cháu - Muscadine đáp, mắt nhìn tôi chằm chằm.

- Một giáo sư - Bà lão lắc đầu - Sống ở một nơi như thế. Thế giới này tệ quá - cảm ơn cậu về chỗ hoa quả, Reed ạ.

- Không có gì, thưa bà chủ.

Muscadine và tôi bắt đầu đi lên đường cho xe vào nhà.

Bà Green nói:

- Nhưng lần sau đừng mua như thế nữa nhé. Đợi đến khi nào cậu trở thành một ngôi sao đã.

Khi chúng tôi tới cầu thang, anh ta nói:

- Ông có biết bà ấy bao nhiêu tuổi rồi không?

- Chắc là 80?

- Tháng sau là bà cụ 90 tuổi rồi. Có lẽ tôi cũng nên ăn các chất bảo quản thôi - Anh ta bước ba bậc một lần và khi tôi lên tới đỉnh cầu thang thì anh ta đã mở xong cửa phòng.

Căn hộ anh ta ở có một phòng đơn, bên trong chứa một bếp nhỏ và một nhà tắm phía sau.

Hai bức tường có treo kính, còn hai bức khác được sơn màu trắng. Chiếc máy tập tạ ở giữa nhà, bên cạnh là cái sàn chống đẩy, một cái thanh co và sát tường là chiếc giá có những quả tạ được xếp sắp theo trọng lượng. Những cái đĩa sắt để làm chân cho cái sàn chống đẩy được đặt giống như những cái trụ khổng lồ. Một cửa sổ đôi hai bên là những tấm rèm ô vuông cầu kỳ một cách kỳ cục nhìn xuống những cây cam đang nở hoa. Đối diện với cái gương là cái cối xay động cơ, bậc cầu thang, máy trượt tuyết, chiếc xe đạp tập thể dục, và trong góc nhà có chiếc đệm đôi, cái lò so hộp và hai cái gối. Đệm giường màu đen. Tôi nghĩ tới cuộc vật lộn giữa Muscadine và Tessa.

Đồ vật duy nhất còn mang tính truyền thống là cái bàn trang điểm bằng gỗ. Cái giá bằng nhôm có bánh xe, trên đó mắc quần áo đủ màu sắc. Không nhiều nhưng cái quần áo nào cũng có vẻ tốt. Trên sàn nhà bên dưới những cái quần áo là hai đôi giày thể thao, đôi dép màu nâu, đôi bốt cao bồi màu nâu da thuộc đen bóng.

Trên cái bàn ăn trong bếp ốp gạch men đã vỡ không hề có thứ gì ngoài cái bình pha chế và chiếc chảo rán. Có lẽ ở Winnebagos, tôi có thể nhìn thấy những cái tủ lạnh to hơn ở đây. Một khẩu hiệu gắn phía trước cái tủ lạnh ghi: “Hãy nghĩ tích cực - nhưng hãy học cách đánh vần”. Hai chiếc ghế đẩu khung sắt, mặt nhựa dựa vào bàn pha chế thức ăn. Muscadine lôi một cái ra và nói:

- Xin lỗi, tôi không có gì để đãi ông.

Cả hai chúng tôi cùng ngồi xuống.

- Cảm ơn ông vì đã không nói rõ về Ủy ban trước mặt bà chủ. Bà ấy cho tôi nợ tiền thuê và ngay lúc này tôi cần đến nó lắm.

Tôi nhìn qua những đồ luyện tập thể dục.

- Đồ đạc đẹp lắm.

- Tôi thường hay tới một câu lạc bộ thể hình nhưng câu lạc bộ đó đã bị phá sản rồi. Tôi mua lại những đồ này với giá rẻ.

- Anh có phải là huấn luyện viên cá nhân không?

- Đúng hơn là không huấn luyện cho ai cả. Đó là một trong những nơi dành cho đám người ít tiền, bản chất nó là một nơi lừa đảo. Tôi biết thật là kỳ quái khi nhét những thứ cồng kềnh này vào trong căn phòng nhỏ xíu nhưng nói cho cùng thì làm như vậy vẫn còn tiết kiệm hơn là đi tới tập ở câu lạc bộ thể hình và hiện nay tôi đang phải dùng sức lực của mình để làm hàng hóa.

Căn phòng nóng nực nhưng da của anh ta khô cong mặc dù anh ta đang mặc áo rét ngắn tay. Lắc cho tóc ra phía sau, anh ta cười:

- Thực ra chuyện đó không hay ho lắm. Ý tôi nói là cho dù anh có hiểu biết rộng thế nào về nghề diễn viên thì chuyện gây được ấn tượng đầu tiên vẫn quan trọng và khi anh tới một tầm tuổi nhất định thì anh cần phải làm việc chăm chỉ hơn.

- Tuổi đó là khi nào vậy?

- Còn phụ thuộc vào từng người. Tôi năm nay 31 tuổi. Vẫn còn trẻ chán.

- Ấn tượng đầu tiên - Tôi nói - Ý anh là khả năng diễn xuất?

- Hiện nay thì vẫn còn một chút những điều đại loại như thế nhưng điều tôi muốn nói là cái máu nghề nghiệp ấy. Tôi có thể luyện tập các phương pháp diễn xuất bây giờ cho tới ngày mai, nhưng nếu tôi không còn máu nữa thì tôi cũng hết thời luôn - Anh ta ngoắc ngón tay cái hướng xuống dưới đất.

- Vậy anh đã làm việc này được bao lâu rồi?

- Được 2 năm rồi. Tôi đã giành được tấm bằng về kinh doanh, đã làm việc cho một công ty kế toán trong 9 năm. Cuối cùng tôi không thể chịu đựng được việc cứ suốt ngày phải nhìn vào những con số và trở lại trường để học lấy bằng thạc sỹ về mỹ nghệ. Ông có muốn uống thứ gì đó không?

- Không, tôi xin cảm ơn.

- Còn tôi thì phải uống cái gì đó.

Mở tủ lạnh, anh ta lấy ra một chai nước khoáng từ khoảng hơn hai chục chai. Thứ khác bên trong tủ lạnh là một quả bưởi.

Dùng hai ngón tay vặn cái nắp ra, anh ta uống một hơi dài.

- Thế tại sao anh lại bỏ học? - Tôi hỏi.

- Ôi chao, đúng là tin dữ đồn nhanh thật. Ai nói với ông vậy?

- Giáo sư Dirkhoff.

- Giáo sư Dirkhoff tốt bụng à. Ông già bị vợ cưỡi cổ. Ông ấy giận tôi lắm, nghĩ rằng tôi sẽ còn tiếp tục học thêm 2 năm nữa để phát triển khả năng tiềm ẩn của tôi.

Gập một cánh tay lại, anh ta vặn vặn bàn tay bên đó.

- Lẽ ra tôi nên đưa giáo sư Dirkhoff tới trước Ủy ban Hành vi ấy. Việc đó chắc sẽ làm cho đầu óc bà Devane nổ tung.

- Sao lại thế?

- Không hề có nạn nhân nữ. Bởi vì đó chính là mục tiêu của Ủy ban: đàn ông chống lại đàn bà. Kể từ khi tôi bước vào, bà ấy đã liên tục tấn công tôi tới tấp.

Nhún vai, anh ta rót nốt chỗ nước còn lại vào cổ họng.

- Vậy là ông đi nói chuyện với tất cả mọi người có liên quan tới Ủy ban à?

- Đúng vậy.

- Họ nói rằng tất cả các biên bản đều được giữ bí mật nhưng sau cái chết của giáo sư Devane thì tôi đã nghi ngờ. Nhưng tại sao lại là một bác sỹ tâm lý nhỉ - mà tên của ông là gì?

- Tôi đưa ra cho anh ta cái thẻ cảnh sát của tôi. Anh ta đọc và ngước nhìn tôi.

- Tôi vẫn không hiểu vai trò của ông trong vụ này.

- Cảnh sát đã yêu cầu tôi nói chuyện với những người biết giáo sư Hope Devane, nhằm phân tích nạn nhân.

- Phân tích về bà ta ư? Hay thật đấy. Tôi luôn cho rằng hung thủ là kẻ điên rồ nào đó, có thể là một kẻ đã đọc cuốn sách của bà ấy. Nghe nói cuốn sách ấy có giọng điệu hơi thù địch đối với đàn ông.

- Và bản thân bà ấy cũng có thái độ thù địch nữa - Tôi nói thêm vào.

- Ồ, thế thì đúng rồi. Chuyện tôi bị buộc tội hiếp dâm khiến tôi phát điên lên. Nhưng hóa ra, chuyện đó lại hay bởi vì sau đó sự lưỡng lự đối với trường học của tôi lên đến đỉnh cao và tôi quyết định có sự lựa chọn khác. Ông đã gặp cô gái buộc tội tôi chưa?

- Hôm qua - Tôi đáp - Dường như cô ta sợ hãi điều gì đó.

Đôi mắt màu nâu mở to:

- Về điều gì vậy?

- Tôi đang định đến để hỏi anh về điều đó đây.

- Ông đang nghĩ rằng... Không, lạy Chúa, không đâu. Tôi đã giữ khoảng cách với cô ta. Cô ta là một tin xấu cho tôi, tôi ước gì hai chúng tôi sống ở hai hành tinh khác nhau.

- Tin xấu ư?

- Chuyện nghiêm trọng. Cô ta cần có anh. Một tối với cô ta là đủ.

- Chuyện nghiêm trọng ở đây là gì vậy?

- Cô ta điên điên khùng khùng, tính cách đỏng đảnh.

Anh ta lại lấy một chai nữa:

- Điều điên rồ là: tôi lại nghĩ đó có thể chính là thứ lúc đầu đã thu hút tôi tới cô ta. Tính đỏng đảnh của cô ta ấy mà. Bởi vì cô ta không phải là loại người mà tôi thường tìm kiếm.

- Vậy anh tìm kiếm loại người nào?

- Những người bình thường. Và nói thực, người xinh đẹp hơn nhiều. Nói chung, tôi thích các cô gái biết tự chăm sóc bản thân họ - những vận động viên.

- Tessa không phải hay sao?

- Ông đã gặp cô ta rồi mà. Tessa ủ rũ suốt ngày.

- Vậy anh thấy tính đỏng đảnh của cô ta đã hấp dẫn anh thật ư?

- Thế mới kỳ, và... tôi không biết, một sự dễ bị kích động nào đó. Tôi nghĩ có thể cô ta có nhiều thú vị - Anh ta nhún vai - Sự thật, cô ta là một địa ngục nếu như ông đã biết. Tôi đã cố hiểu chuyện này - cô ta có nói cho ông biết chúng tôi gặp nhau ra sao không?

- Tại sao anh không tự kể cho tôi nghe nhỉ?

- Đó là chuyện gặp gỡ ngẫu nhiên ở trường thôi. Lúc đầu hoàn toàn bình thường. Chúng tôi cùng ở trong hội sinh viên, cùng học và ăn uống với nhau. Mắt chúng tôi gặp nhau và... bùm. Cô ta cuồng nhiệt lắm. Đôi mắt nóng bỏng, có hồn lắm. Và ở mức độ nào đó phải nói cô ta hấp dẫn. Dù thế nào đi nữa, có cái gì đó đã động đậy. Cả hai chúng tôi cùng động đậy.

Anh ta lắc đầu và bộ tóc đen tung lên rồi rơi vào đúng chỗ.

- Có thể đó chỉ là chuyện sinh hóa thuần túy. Tôi đã đọc được vài bài viết về một số chất hóa học nhất định có ảnh hưởng tới sự hấp dẫn tình dục. Chất đó là Pheromone. Vì thế có thể hai đứa bọn tôi ngày hôm đấy có sự hòa hợp hóa học với nhau, ai mà biết được. Dù thế nào, đó là sự đồng ý của cả hai bên 1000%. Mỗi lần tôi nhìn cô ta, cô ta lại nhìn tôi chằm chằm. Cuối cùng tôi đi tới và ngồi cạnh cô ta, cô ta cũng sắp lại gần tôi, hai hông chạm vào nhau. Hai phút sau đó, tôi mời cô ta đi chơi và cô ta đồng ý, còn ra ánh mắt trách cứ là tại sao tới tận lúc đó tôi mới mời cô ta. Tôi đón cô ta tại khu ký tuc tối hôm đó. Chúng tôi đi xem phim với nhau, đi ăn tối và nói chuyện phiếm. Nhưng chúng tôi đều biết cả hai đang có sự đam mê mãnh liệt, những trò mời mọc chơi bời chỉ là đã cho... lịch sự trước khi chuyện tất yếu sẽ xảy ra. Và cô ta chính là người đã đề nghị chúng tôi cùng về nhà trọ của tôi. Tôi không hào hứng lắm, vì đây không phải là ngôi nhà của một kẻ chơi bời nhưng cô ta bảo ở ký túc xá thì không thể có chuyện kín đáo được. Tôi đưa cô ta về nhà tôi, lấy nước cho cô ta uống, đi vào phòng tắm và khi tôi ra thì cô ta đã ở đây rồi.

Anh ta chỉ tay vào cái đệm ở góc nhà.

- Người cô ta lúc đó chỉ mặc mỗi cái xi líp nhỏ màu đen, quần áo ngoài đã cởi ra hết, vo tròn lăn lóc dưới sàn nhà. Khi nhìn thấy tôi, cô ta cười và dạng hai chân ra. Trước khi tôi biết chuyện gì xảy ra thì... - Anh ta vỗ hai tay vào nhau đánh đốp một tiếng - Giống như một vụ đụng độ vậy. Và cả hai chúng tôi cùng đạt khoái cảm. Thực tế, cô ta đạt khoái cảm trước. Rồi đột nhiên cô ta từ bên dưới tôi nhoài ra và bắt đầu khóc. Tôi cố giữ cô ta nhưng cô ta né tránh. Rồi cô ta khóc to hơn, tiếng khóc làm tôi phát hoảng gần như là tôi đã phát điên. Và lại càng to hơn. Không cẩn thận lúc đó bà Green mà nghe tiếng và lên, có thể còn đem theo cả Sammy thì chết - Sammy không ưa những người lạ. Vì vậy, tôi đã bịt mồm cô ta - không mạnh, chỉ để làm cô ta bình tĩnh lại thôi. Cô ta đã cố tình cắn tôi. Đến lúc đó, tôi đứng dậy và chạy. Thật bất hạnh. Một phút trước còn đang làm tình với nhau thế mà phút sau đó cô ta lại định giết anh. Tôi nghĩ, mình thật là thằng ngu, Muscadine ạ, đã đi bắt quen một cách bừa bãi. Và cô ta thì không chịu thôi khóc. Cuối cùng cô ta khóc rống lên, bò trên sàn nhà để tìm quần áo và cô mặc vào. Mặc xong, cô ta chạy phăm phăm ra khỏi nhà, xuống cầu thang và ra ngoài đường. Tôi chạy theo để xem chuyện gì đã xảy ra nhưng cô ta không nói, cứ chạy miết. Đúng lúc đó, con Sam sủa ầm ỹ và bà Green đã bật đèn.

- Bà Green có ra ngoài xem chuyện gì xảy ra không?

- Không, chúng tôi chạy khá nhanh. Khi ra đến đường Đệ Tứ thì cô ta chạy về hướng Bắc. Tôi bảo với cô ta rằng trời đã tối, để tôi đưa về thì cô ta chửi tôi và bảo sẽ đi bộ. Thật điên rồ, khu kí túc xá trường cách đó tới 9 cây số. Nhưng mỗi lần tôi cố nói chuyện với cô ta thì cô ta dọa sẽ thét lên vì vậy cuối cùng tôi đành mặc kệ cô ta.

Anh ta thở hổn hển:

- Thật phi lý quá. Bốn ngày sau tôi cố gắng tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra và đoán rằng chắc trước đó cô ta đã bị hãm hiếp hay gạ gẫm rồi nên khi ấy mới hồi tưởng lại. Rồi 1 tháng sau đó, tôi bị triệu đến Ủy ban. Ở đó, tôi như là bị đánh vào đây này.

Anh ta nhấn tay vào thái dương.

- Sau đó tôi mới biết rằng tôi không nhất thiết phải tới Ủy ban đó. Nhưng lá thư lại có giọng điệu như thể đó là một điều bắt buộc vậy.

- Anh nghĩ sao về chuyện phải thử HIV?

- Ông cũng biết cả chuyện đó nữa à?

- Có biên bản các vụ xử tại Ủy ban.

- Biên bản ư? Ôi chết tiệt. Liệu người ta có định cho công bố các tài liệu ấy không đấy?

- Không, nếu như chúng không có gì dính dáng tới vụ án giết người.

Anh ta xoa tay lên trán:

- Chúa ơi... có hẳn cả một trường phái tư tưởng trong ngành truyền thông nói rằng chẳng có cái gọi là tiếng xấu, hãy để các phương tiện nhắc tới tên của anh. Nhưng mà điều đó chỉ đúng với những ai đã có tiếng tăm thôi. Còn tôi là một nông dân. Tôi không muốn bị mọi ngươi nghi tôi là kẻ hiếp dâm hay bị nhiễm HIV.

- Thì anh đã thử HIV âm tính rồi đấy thôi.

- Tất nhiên là thế rồi. Tôi có vẻ gì là ốm yếu hay sao?

- Thế lưng anh thế nào rồi?

- Lưng tôi à?

- Bà Green nói anh đã bị sa thải.

- Ồ đúng rồi. Tôi bị đau đĩa sụn. Đó là lỗi của tôi. Một buổi sáng tôi thấy hăng lên và chống đẩy liền 60 cái. Bị co thắt, như kiểu có một con dao đâm xuyên qua người. Tôi phải nằm bất động ở sàn nhà mất hơn một tiếng. Sự đau đớn đã khiến tôi phải nằm ở nhà mất một tháng, bà Green đã đi mua tạp phẩm cho tôi. Đó là lý do tôi thường mua cho bà ấy những món quà khi nào tôi có thể. Hiện nay, thỉnh thoảng tôi vẫn bị đau nhói, nhưng ngoài chuyện đó ra thì mọi thứ đều ổn. Và tôi hoàn toàn 100% âm tính.

Tôi nhắc lại câu hỏi về cảm giác khi phải đi thử máu.

- Tôi cảm thấy thế nào ư? Bị xúc phạm. Chẳng nhẽ ở địa vị tôi, ông không cảm thấy thế sao? Nó làm tôi bị tổn thương vô cùng. Tôi nghĩ tôi đã nói gì đó tại buổi xét xử về chuyện hành xử kiểu Kafka. Có phải ai tới đó cũng đều bị hành xử như vậy không?

- Tôi không thể nói lung tung được.

Anh ta nhìn tôi chằm chằm:

- Tốt thôi - dù sao, đó cũng là toàn bộ chuyện tiếp xúc của tôi với bà giáo sư Devane. Theo ông, chuyện này có bị báo chí đăng tải không?

- Tôi nghĩ cái đó còn phụ thuộc vào việc ai là hung thủ.

Anh ta trở nên trầm tư suy nghĩ:

- Vậy ông có bao giờ nghĩ Ủy ban sẽ có điều gì đó liên quan tới cái chết của bà ấy không?

- Điều đó làm anh ngạc nhiên hả?

- Hoàn toàn ngạc nhiên. Việc xét xử thật tồi tệ nhưng cuối cùng thì cũng chẳng đi đến đâu cả. Tôi không thể mường tượng ra rằng chuyện đó lại có thể gây ra một vụ án mạng - Anh ta cười nhăn nhở - Ngoại trừ đó là một vai diễn trong vở kịch. Tôi nói đùa đấy.

Anh ta lại cười:

- Tha lỗi cho tôi, nếu không có gì nữa thì tôi phải ngủ một giấc đấy vì 6 giờ tôi đã phải đi làm rồi.

- Anh làm ở đâu?

- Tại nhà hàng Delvecchio ở Tarzana - Anh ta cúi người và đưa tay ra - Ngài thích món bít tết loại nào, thưa ngài? Chín tái nhé? Còn động cơ của tôi là gì ư?

- Giáo sư Dirkhoff nói rằng anh đã kiếm được hợp đồng biểu diễn rồi.

Khuôn mặt điển trai tối sầm lại:

- Ôi trời!

- Có điều gì làm anh đau đớn thế?

- Không phải thế. Đúng, đó là sự thật - sự thật ở trong phim của Hollywood - khi tôi nói với ông ấy rằng tôi sắp bỏ học. Nhưng thế nào thì tôi vẫn cứ bỏ. Lớp học quá xa vời thực tế, chỉ tổ tốn tiền học phí thôi.

- Còn sự thật ở trong phim Hollywood mà anh nói là ý gì vậy?

- Là một cái bánh sandwich bằng không khí trên cái bánh mì tưởng tượng.

- Thế công việc bị thất bại à?

- Nó chẳng đi được xa tới mức để mà có thất bại. Tôi tự cho mình quyền được lạc quan một cách ngây thơ như vậy thôi bởi vì buổi biểu diễn thử của tôi khá tốt, người đại diện của tôi nói rằng tôi nhất định là người chiến thắng.

- Vậy chuyện gì đã xảy ra?

- Một người nào đó đã nhận được công việc ấy, còn tôi thì không.

- Tại sao?

- Ước gì tôi có thể biết được lý do. Họ chẳng bao giờ nói cho tôi biết.

- Buổi biểu diễn thử ấy là gì?

- Là một vở kịch ủy mị, một hợp đồng độc lập cho hãng truyền hình cáp.

- Thế vở kịch ấy có được sản xuất không?

- Mọi thứ mới chỉ là bước chuẩn bị. Họ thậm chí còn chưa đặt tên cho vở kịch ấy, nó nói về các gián điệp, các nhà ngoại giao, các đại sứ nước ngoài. Người chỉ đạo diễn xuất bảo với tôi rằng tôi sẽ đảm nhiệm vai James Bond. Sẽ đeo miếng băng ở một bên mắt và đi tán các quý bà. Rồi bà ta véo vào mông tôi và nói: “Ừ, điểm A, xuất sắc”. Tại sao lúc đó cái Ủy ban chết tiệt ấy không xuất hiện khi mà người ta cần tới nó nhỉ?

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.