20 phút sau khi đã nói chuyện với thân chủ xong, Kasanjian ra khỏi phòng, miệng nở nụ cười bí hiểm.
- Thế là tôi đã có tình tiết giảm nhẹ tội cho cậu ta rồi.
Angela Boatwright trở lại từ phòng của đội tuần tra với cốc cà phê trên tay.
- Chào Angie, cảm ơn cô vì đã giới thiệu tôi - Ông ta nói với Angela - Tôi đặc biệt thích bỏ cô bạn gái của tôi mà đi với cô đấy!
- Tôi luôn sẵn lòng giúp đỡ!
Hai người bọn họ cười tình với nhau.
Milo hỏi:
- Chenise đang ở đâu?
- Ở dưới phòng.
- Có thấy bóng dáng mẹ con bé không?
- Không - Boatwright nói - Gọi về nhà cũng không thấy ai trả lời.
- Nếu như bà mẹ có điều gì đó liên quan tới việc phẫu thuật thì bà ấy có thể đã sợ hãi chạy trốn để lo cho chính mình rồi.
- Phẫu thuật gì? - Boatwright hỏi - Có chuyện gì đang xảy ra vậy?
- Người hùng bác sỹ của cô đang tham gia vào việc triệt sản không tự nguyện - Kaganjian đáp.
- Cái gì?
- 7 tháng trước, Cruvic đã phá thai cho con bé Chenise Farney. Đó là con của thân chủ tôi. Nhưng thân chủ tôi không biết trước về việc này, và cũng không được hỏi ý kiến bất chấp thực tế cô bé Farney chỉ là trẻ vị thành niên, khiến cho thân chủ của tôi là người cha duy nhất đủ tuổi trưởng thành.
- Trưởng thành ư? Chắc ông nói đùa đấy chứ? - Boatwright kêu lên.
- Tệ hơn nữa – Kasanjian nói tiếp – Bác sĩ Cruvic không thỏa mãn với việc phá bỏ cái thai. Ông ta tiện thể triệt sản luôn cô bé mà không nói cho cô bé biết. Ông ấy đã thắt ống dẫn trứng của con bé. Nó là một đứa trẻ vị thành niên, không có quyền đồng ý. Và có biết chuyện gì xảy ra nữa không, hả các ông các bà? Ballitser cho tôi hay bác sỹ Devane đã tư vấn cho Chenise nhưng không nói cho cô bé biết rằng nó sắp bị triệt sản. Vậy rõ ràng họ có âm mưu từ trước với nhau. Điều đó có nghĩa là vị anh hùng của cô không phải là một hướng đạo sinh và hành vi không chuyên nghiệp của ông ta chính là nhân tố quan trọng khiến sự việc ngày hôm nay xảy ra. Còn về Ballitser có liên quan tới vụ giết bác sỹ Devane không, tôi đề nghị các ông cho tôi bằng chứng ngay lập tức, nếu không...
Milo cắt ngang lời ông ta bằng cái vẫy tay và quay sang Boatwright:
- Hãy nói chuyện với cô bé.
- Đúng, chúng ta hãy tới đó - Kasanjian nói.
- Xin lỗi - Milo nói - Chỉ có những người cảnh sát chúng tôi thôi.
Miệng của Kasanjian hoạt động. Ông ta đóng cúc áo vét-tông:
- Thưa ông thanh tra, nếu cô ta là một...
- Không phải tối nay, anh Len - Boatwright nói, gạt mấy lọn tóc ra khỏi mặt. Câu này nghe như cô ta đã từng nói trước rồi.
Cô ta ngoáy cái mông và chặc lưỡi. Vị luật sư cầm lấy ca-táp:
- Thôi, tôi kệ cảnh sát các người muốn làm gì thì làm. Nhưng nếu các người muốn buộc tội Ballitser, thậm chí là vì hành vi cư xử không đúng mức do uống rượu thì chúng tôi sẽ tới gặp cô ta ngay đấy.
Khi ông ta quay gót định đi thì Boatwright nói:
- Ông thực sự muốn tiếp tục với vụ này đấy chứ?
- Tại sao không?
Boatwright nhún vai:
- Rất vui vì cuối cùng ông đã hứa hẹn.
*
Sau 10 phút với Chenise, Milo nói:
- Tôi vẫn không chắc chắn được, cháu ạ. Thế cháu có biết bác sỹ Cruvic định làm gì hay không?
Cô bé lắc đầu một cách buồn bã. Cô ta mặc chiếc quần jeans bó sát người, cái áo cánh màu đỏ vải ren, giày đen đế đỏ, buộc chiếc khăn rằn đỏ quanh eo. Cô ta trang điểm rất dày và thô, giống như lần tôi gặp cô ta ở phòng chờ. Tuy nhiên, những điểm nhấn trên mái tóc cũ đã được bỏ đi hết. Vẻ mặt bàng hoàng không giống như vẻ mặt của một cô gái chuyên làm đỏm mà tôi gặp ở phòng đợi. Phần lớn thời gian cô ta khóc, thỉnh thoảng lầm bầm điều gì đó và chỉ nói những câu có hai từ.
- Cậu Darrell có biết không? - Milo hỏi.
Câu hỏi khiến đầu của Chenise ngẩng cao lên:
- Darrell hiện ở đâu thưa ông?
- Đang trên đường tới nhà giam, Chenise ạ. Cậu ta đang gặp rắc rối lớn.
Đôi môi cô ta run rẩy, cô ta gãi mạnh vào cánh tay.
Milo ngồi cạnh cô ta, một tay anh đặt vào phía sau của cái ghế cô ta đang ngồi, tay khác đặt lên mặt bàn. Milo nhích lại thêm một chút nữa, cô gái nhích ra xa anh hơn.
- Này Chenise - Tôi nói - Tôi cho rằng cô sẽ không gặp rắc rối gì, chỉ có Darrell thôi.
Không có phản ứng gì.
- Có thể cô sẽ giúp được chúng tôi và biết đâu lại giúp được Darrell.
Chenise vẫn khóc.
Angela Boatwright đi tới và đặt tay lên vai cô bé:
- Cô có muốn uống chút gì đó không, cô gái?
Miệng Chenise mở ra khi cô bé đang cân nhắc đề nghị của Angela. Những chiếc răng của cô bé có màu nâu nhạt kiểu kẹo ca-ra-men, đôi môi nứt nẻ và bị lở ở các góc.
- Một chút thức ăn nhé, Chenise? - Boatwright hỏi - Hay cô thích uống?
- Kẹo có được không? - Cô bé nói bằng giọng rất nhỏ.
- Được, cô thích loại nào?
- Ừm... loại Mounds.
- Được, nếu chúng tôi không còn Mounds nữa thì loại thứ hai em chọn là gì?
- Ừm... Krackel được không?
- Thế sô-cô-la được không? - Boatwright cười với cô bé và cô gật đầu. Một cái chạm tay nữa vào vai của Chenise làm cô gái ngồi thụt vào trong cái ghế.
- Ngồi ngay ngắn lên nào, cô gái.
Khi cánh cửa đóng lại, Chenise nghiêng người tránh xa Milo. Thân hình nhỏ bé của cô gái làm Milo trở nên to lớn. Anh liếc nhìn tôi.
- Vậy - Tôi nói - cô và Darrell gặp nhau ở trong một lớp học à?
Chenise gật đầu.
- Thế cả hai người cùng học một lớp à?
- Ư ự.
- Nghĩa là không phải?
Cô gái lắc đầu.
- Nhưng cháu và cậu ta đã gặp nhau ở đó mà.
- Đúng vậy.
- Darrell đã ở đâu?
- Đang rời đi.
- Thôi học à?
- Chenise gật đầu.
- Cậu ta học xong à?
Cô bé gật đầu:
- Anh ấy tốt nghiệp.
- Cậu ta tốt nghiệp còn cô vẫn phải học đúng không?
Cô bé lại gật đầu.
- Cô có nhớ lớp học ấy ở đâu không, hả Chenise?
- Ừ hứ.
- Ở đâu?
- Bắc Bower.
- Có phải đó là tên một đường phố không?
Cô bé lắc đầu.
- Trường học, ở phía sau.
- Phía sau trường học Bắc Bower à - Tôi nói - Đó là lớp học gì vậy?
- Đổi tiền.
- Đổi tiền à?
Chenise gật đầu.
- Đổi tiền là thế nào?
- Giống như một đô-la ấy.
- Tức là cách đổi tiền.
Chenise gật đầu.
- Và còn những thứ khác nữa phải không? - Tôi hỏi.
- Ừ hứ.
- Giống như thế nào?
Cô gái nhún vai.
- Lau rửa - Cô ta chạm tay vào phía sau một bên tai và cái khuyên tai bằng thiếc giống như tia chớp lắc qua lắc lại - Thức ăn.
- Thức ăn ư - Tôi nhắc lại.
Một cái gật đầu mạnh.
- Làm thức ăn à?
- Mua thức ăn bổ dưỡng.
- Có phải lớp học đó gọi là DLS không?
- Đúng! - Chenise cười ngoác miệng.
- Những kỹ năng sống hàng ngày. Tôi giải thích cho Milo. Tiền tài trợ của bang để giáo dục những người gần như kém phát triển về trí tuệ đã cạn từ 6 tháng trước.
Chenise nói:
- Vượt qua thử thách cuộc sống. Được học cả cái đó nữa.
Cô gái chớp mạnh hàng mi đầy mascara, sờ tay vào cái bụng trắng và cứng của mình, ép mạnh hai đầu gối vào nhau rồi hơi mở ra.
- Vậy là Darrell đã học xong lớp DLS? - Tôi hỏi.
- Ừ hứ.
- Và hai người đã gặp nhau tại trường.
Chenise gật đầu.
- Anh ấy còn tìm được việc làm nữa - Cô ta nói với vẻ đầy tự hào.
- Một người đưa thư báo.
- Anh ấy còn có một căn nhà.
- Anh ta có nhà riêng ư?
- Đúng - Cô ta liếc mắt nhìn tôi và liếm môi - Được dải phóng.
Phải mất một lúc chúng tôi mới hiểu được:
- Vậy là Darrell được giải phóng ư?
Chenise gật đầu.
- Darrell là một trẻ vị thành niên được giải phóng ư?
Câu nói đầy đủ ấy có lẽ là quá dài với cô ta nên tôi nhắc lại:
- Được giải phóng à?
Đôi mắt con bé nheo lại:
- Ông ta đánh anh ấy.
- Ai?
- Lee. Bạn trai của bà ấy.
- Bạn trai của mẹ anh ta ư?
- Đúng.
- Đánh thế nào?
- Bằng cái thắt lưng da.
- Vậy nên Darrell đã bỏ chạy khỏi nhà và được giải phóng?
Chenise gật đầu.
- Chuyện xảy ra khi nào?
- Tôi đếch biết.
- Chắc là lâu vì anh ta đã 19 tuổi rồi.
Cô ta nhún vai và liếm môi.
Boatwright trở lại với một thanh kẹo Krackel.
- Kẹo đây, cô gái.
Cô gái cầm lấy thanh kẹo một cách lưỡng lự, bóc một đầu và cắn.
- Chậm thôi - Cô ta nói.
- Gì thế, cô gái? - Boatwright hỏi.
- Hãy ăn chậm thôi, kẻo nghẹn!
- Lời khuyên hay đấy - Tôi nói - Họ dạy cô như thế ở trường DLS phải không?
- Có mặt đúng giờ, khăn ăn đặt trên bọc... và hãy... Đôi lông mày cô ta nhíu lại... cười lên!
- Cho ngon miệng à? - Tôi hỏi.
- Đúng thế.
- Vậy còn gì khác nữa không?
- Còn - Cô ta lại nhíu lông mày.
- Là gì thế?
- Tình dục an toàn là sống.
Câu trích dẫn ấy của cô ta được nói bằng giọng sâu và nghe vẻ hách dịch.
Cô ta cười khúc khích.
- Điều đó có nghĩa là gì vậy, hả Chenise?
Cô ta cười to hơn. Đôi lông mày làm việc cật lực.
Cô ta cọ thanh sô-cô-la vào răng cửa khiến chúng trở thành màu nâu rồi lấy lưỡi liếm sạch.
- Tình dục... an toàn - Cô ta nói, miệng vẫn không ngớt cười rúc rích.
- Tình dục an toàn nghĩa là gì vậy? - Tôi hỏi.
Cô ta cười khúc khích:
- Là dùng bao cao su. Darrell không khoái thứ đó - Vừa nói mắt cô ta vừa đảo quanh.
- Không dùng à?
- Thật là anh chàng xấu tính - Cô ta ve vẩy một ngón tay và lại rúc rích lúc nữa. Sau đó, cô ta sờ vào bụng.
- Cô biết mình có thai khi nào vậy? - Tôi hỏi.
Mặt cô ta trở nên nghiêm trọng.
Cô ta nhún vai và cắn vào thanh kẹo.
Tôi nhắc lại câu hỏi cho cô ta.
- Thì không thấy kinh nữa. Sau đó cái bụng tôi buồn nôn - Lại cười rúc rích - Mẹ nói: “Thôi chết rồi”.
Cô ta lại cười.
- Và bà ấy đã đưa cô tới chỗ bác sỹ Cruvic phải không?
Cô gái gật đầu.
- Bà ấy có nói là tại sao không?
- Không có tiếng trả lời. Bỗng nhiên, cô ta gục đầu, tay đặt lên bụng.
Tôi cúi về phía trước, nói bằng giọng ôn tồn:
- Mẹ cô đã nói với cô như thế nào về bác sỹ Cruvic, hả cô Chenise?
Vẫn im lặng.
- Bà ấy có nói với cô điều gì đó không?
Một cái gật đầu chậm và dài.
- Nói gì?
- Ông biết rồi - Cô ta đáp.
Tôi mỉm cười với cô ta.
- Cô có thể nói cho tôi biết rõ được không?
- Ông biết rồi mà.
- Tôi thực sự không biết gì.
Cô ta nhún vai:
- Mẹ bảo đi lạo.
- Bà ấy bảo với cô rằng bác sỹ Cruvic sẽ tiến hành nạo thai phải không?
- Ừ hứ.
- Cô có nói chuyện với bác sỹ Cruvic trước khi nạo thai không?
- Ừ hứ.
- Cô còn nói chuyện với ai khác trước khi nạo không?
Cô ta gật đầu.
- Là ai vậy?
- Bà ấy.
- Bà ấy là ai?
- Bác sỹ Vane.
- Bác sỹ Devane phải không?
- Đúng rồi.
- Bác sỹ Devane đã nói gì với cô?
- Bà ấy bảo việc đó là tốt cho tôi.
- Cô có đồng ý thế không?
Không có tiếng trả lời.
- Cô có nghĩ nạo thai là tốt cho...
Mắt cô ta sáng lên, giọng nói trở nên trong trẻo:
- Tôi phải làm thế - Câu nói đầy vẻ giận dữ.
- Nghĩa là cô phải nghĩ rằng nó tốt cho cô à?
Một cái gật đầu rất mạnh.
- Tại sao lại thế, hả Chenise?
- Mẹ nói thế.
Mẹ cô nói cô phải...
- Mày không thể nuôi nó được, đồ ngu, còn tao cũng sẽ không nuôi cái thằng con hoang của mày.
Cô ta thuật lại lời bà mẹ và nhìn tôi vẻ thách thức. Sau đó đầu cô ta gục xuống và bắt đầu nghịch tờ giấy gói kẹo. Một tay lại sờ vào bụng. Hành động này làm tôi nhớ tới điều gì đó... cô gái da đen ở phòng đợi của Trung tâm đã xoa vào bụng để làm dịu đau đớn đúng như cách làm của Chenise lúc này.
- Vậy là cô biết trước rằng mình sẽ có một cuộc phẫu thuật nạo hút thai?
Chenise không đáp.
- Cô Chen...
- Đúng vậy.
- Cô có biết bác sỹ Cruvic sắp làm phẫu thuật nào khác cho cô nữa không?
Im lặng. Rồi lắc đầu.
- Ông ta có làm phẫu thuật khác nữa không?
Không tiếng đáp. Cô ta ném thanh kẹo sô-cô-la rơi khỏi mặt bàn. Milo nhặt lên, đặt trả lại mặt bàn. Angela Boatwright đứng ở một góc, mắt luôn cảnh giác.
- Kìa cô Chenise? - Tôi giục.
Cô gái lấy ngón tay sờ vào viền dưới có dây buộc ngực áo, kéo xuống rồi kéo lên. Đưa một tay xuống phía dưới cái dây buộc và bắt đầu xoa bụng.
- Bác sỹ Cruvic có làm gì đó nữa với cô không, hả Chenise?
Im lặng.
- Bác sỹ Devane có yêu cầu cô phải ký tên vào cái gì không?
Cô gật đầu, lưỡi thò ra liếm môi rồi dùng mu bàn tay lau sạch nước bọt xung quanh.
Chenise dịch chuyển một chút ra rìa ghế khiến người cô ta bị nghiêng trong tư thế vụng về.
- Nói đi chứ, cô Chen...
- Triệt - Một câu trả lời cộc lốc, đầu cô ta đu đưa như thể đang nghe bản nhạc.
- Triệt à - Tôi thốt lên.
Cô ta ho sù sụ và khịt mũi.
- Triệt nghĩa là sao, hả Chenise?
- Giống như là một con chó ấy.
- Ai nói với cô như thế, hả Chenise?
Cô ta không trả lời, đôi môi ngậm chặt. Một bàn tay tiếp tục xoa bụng, xoa rất nhanh xung quanh khu rốn. Cô ta dừng một lát, gãi vào da rồi lại tiếp tục xoa.
Tư thế ngồi của cô ta bị thay đổi liên tục, lúc thì thẳng đứng, lúc thì gục đầu, tay vẫn không ngừng xoa bụng.
Xoa vùng rốn... nơi phẫu thuật thắt ống dẫn trứng.
- Có phải lúc cô tỉnh dậy sau ca nạo thai - Tôi hỏi - thì đã có một miếng cao dán ở chỗ đó không?
Bàn tay ngừng xoa. Những ngón tay nhỏ chọc vào phần da bụng trắng. Cô ta rướn người lên để lộ cái lỗ trắng bên dưới xương sườn.
Đột nhiên, một tay cô ta đập mạnh vào xương mu, chụm thành hình chén ở đó.
- Chỗ này này - Cô ta đáp và ghếch mông lên một chút.
- Và cả đây nữa.
Cô đứng dậy, ưỡn người ra phía sau để lộ vùng rốn.
- Hừm, đau ghê gớm, đánh rắm suốt cả ngày.
- Bị tê rút đấy - Boatwright giải thích.
- Vậy cô biết bác sỹ Cruvic làm chuyện này từ khi nào?
- Sau đó.
- Sau đó bao lâu?
Chenise nhún vai.
- Ai nói cho cô biết?
- Mẹ.
- Bà ấy nói những gì?
- Bây giờ thì thoải mái, muốn làm thế nào thì làm. Máy móc của mày đã được sửa rồi, ống dẫn trứng đã bị buộc rồi, không sợ có con hoang nữa.
Mascara chảy xuống, mắt cô ta đầy giận dữ.
- Thế là tôi trở thành một spade[1]!
Cô ta nhìn tôi chằm chằm rồi nhìn sang Milo đến Angela Boatwright. Sau đó, cô ta ngồi xuống, với tay lấy thanh kẹo và nhai đôm đốp.
Khi miếng sô-cô-la đã hết, cô ta nhìn cái giấy gói một cách buồn bã.
- Có muốn ăn thêm thanh nữa không, cô gái? - Boatwright hỏi.
- Chách niệm - Cô ta buột miệng nói.
- Trách nhiệm chứ? - Tôi hỏi lại.
- Đối với con cái.
- Con cái là một trách nhiệm lớn phải không?
Cô ta gật đầu.
- Ai nói với cô điều đó?
- Mẹ. Bà ấy.
- Bà ấy là ai?
- Là bác sỹ Vane.
- Trách nhiệm ở đây nghĩa là gì, hả Chenise?
Cô ta trề môi ra nói:
- Phải có mặt đúng giờ.
- Còn gì khác nữa không?
Cô ta ra chiều suy nghĩ:
- Rửa tay. Tình dục an toàn.
Quay sang Boatwright, cô ta nói:
- Lấy một thanh Ba chàng ngự lâm nữa đi.
- Để tôi xem còn không đã - Nói rồi Boatwright ra khỏi phòng.
Tôi hỏi:
- Vậy mẹ cô và bác sỹ Devane đã nói với cô về trách nhiệm ư?
- Ừ hứ.
- Họ không nói?
- Không nói trước.
- Không nói trước cuộc phẫu thuật phải không?
- Ừ hứ.
- Vậy họ đã nói với cô những chuyện gì?
- Họ nói lạo. Bút đây, cầm lấy.
- Cầm bút để ký - viết điều gì đó phải không?
Cô ta gật đầu.
- Thế cô viết gì?
- Giống như thế này này - Cô ta lấy tay vạch vài hình tròn lên không trung - Tôi có thể làm được - Mắt cô ta nhìn vào chiếc bút bi của tôi.
Tôi đưa chiếc bút cho cô ta cùng với một tờ giấy. Cô ta dùng răng ngậm đầu lưỡi và cúi xuống viết. Cuối cùng, khi cô ta viết xong, tôi nhìn vào chỉ thấy những đường lòng vòng lộn xộn không thể giải mã được.
Cô ta định đút cái bút bi của tôi vào túi nhưng rồi lại thôi, ngoác miệng cười và trả cho tôi.
- Tôi cho cô đấy - Tôi nói.
Cô ta nhìn cái bút rồi lắc đầu. Tôi nhận lại.
- Vậy cô đã viết tên mình vào giấy cho bác sỹ Devane, đúng không?
- Đúng rồi.
- Trước khi cuộc phẫu thuật diễn ra?
- Đúng.
- Nhưng bà ấy không nói với cô về trách nhiệm cho tới khi cuộc phẫu thuật đã tiến hành xong?
- Đúng.
Hai bàn tay cô ta lại đưa xuống nơi bị phẫu thuật.
- Đúng - Cô ta nhắc lại gần như là một tiếng gầm gừ - Bị hoạn - giống như một con chó! Đau và nhiều khí, buồn nôn. Đánh rắm cả ngày!
*
Đến 11 giờ, tôi gọi điện cho Robin để nói với nàng rằng tôi vẫn bình yên và sẽ về nhà muộn.
Nàng nói:
- Em nghe tin trên ti vi, thấy người ta đã gắn vụ đó với vụ của giáo sư Hope.
Tôi nói lại cho Milo và Boatwright biết. Anh rủa mấy tiếng còn cô ta thì nói:
- Có lẽ là Kasanjian, thằng đần ấy rồi. Gã ta luôn miệng nói tới các vụ xử trên ti vi. Có lẽ là muốn được nổi tiếng đây.
*
Mary Farney xuất hiện vào khoảng nửa đêm, mặc chiếc áo tơ nhân tạo màu vàng ngắn có ve áo rủ, đi tất đen và đôi sục cao gót màu vàng. Bà ta trang điểm nhẹ, kẻ lông mày cho thêm đen, hơi thở nồng nặc mùi rượu và bạc hà. Giọng bà ta nghèn nghẹn như thể đang bị bóp cổ.
Bà ta nói:
- Con bé ổn chứ, thưa ông?
- Cô ta hoàn toàn bình thường - Milo đáp, trán hơi nhăn lại - Chúng tôi đã cố để tìm gặp bà khá lâu rồi, thưa bà.
- Tôi đã sợ quá vì thế tôi tới một vài chỗ để ẩn náu, tới nhà của một người bạn.
Tôi cầm cho bà ta cái áo khoác vào nhà, chuẩn bị cuộc phỏng vấn.
- Con bé đâu rồi, tôi cần gặp nó.
- Bà đợi cho một phút, thưa bà Farney.
- Con bé có bị tội gì không?
- Chúng tôi chưa khép cô ta vào bất kỳ tội gì cả.
- Ông nói vậy nghĩa là có thể?- Bà ta túm lấy ống tay áo của Milo - Không, đừng, tôi không định gọi tới cho các ông để nhận một hậu quả như thế. Xin các ông đừng làm vậy. Con bé không hiểu gì cả.
- Tôi cần phải hỏi bà vài câu đấy, thưa bà.
- Tôi đã nói... - Bà ta đưa tay che lên miệng.
- Nói với ai?
- Không ai cả.
- Với ai, thưa bà Farney?
- Với một số người... họ ở bên ngoài kia.
- Bên ngoài đồn cảnh sát à? Là các phóng viên phải không?
- Chỉ có một vài người thôi.
Milo cố nở nụ cười:
- Bà đã nói với họ những gì thưa bà Farney?
- Tôi nói rằng Darrell là kẻ giết người. Rằng chính anh ta đã giết chết giáo sư Hope Devane.
BoatWright trợn mắt.
- Đúng anh ta là một kẻ giết người đấy. Anh ta đã cầm dao.
- Được rồi - Milo nói - hãy vào phòng nào đó ta cùng nói chuyện.
- Về cái gì?
- Về Chenise, thưa bà.
- Có điều gì về con bé?
- Xin mời bà cùng chúng tôi vào căn phòng đó.
*
Bà ta ngồi lên mép cái ghế, nhìn xung quanh căn phòng với thái độ cao ngạo.
- Bà uống cà phê nhé? - Milo gợi ý.
- Không, tôi không thấy có lý do để phải ở đây. Tôi không làm gì cả.
- Chúng tôi chỉ hỏi bà một vài câu hỏi thôi, thưa bà. Chenise nói rằng cô ta đã được bà đưa tới bác sỹ Cruvic để nạo thai nhưng ông ta đã thắt ống dẫn trứng của cô ta mà không nói trước.
- Ôi không, các ông đang kết tội tôi đấy à? Con bé ấy điêu toa lắm, nó có thể nói dối tất cả mọi người, xin các ông hãy tin tôi.
- Cô ta có bị triệt sản không?
- Ông nói đúng đấy! Nhưng con bé biết điều đó. Tôi đã giải thích tất cả mọi nhẽ với nó và những người khác cũng làm như vậy.
- Tất cả mọi người ư, thưa bà?
- Các bác sỹ, các y tá. Tất cả mọi người ấy.
- Các bác sỹ - Milo hỏi - Có nghĩa là bác sỹ Cruvic và bác sỹ Devane phải không?
- Chính phải.
- Bác sỹ Cruvic tiến hành phẫu thuật. Còn bác sỹ Devane thì làm gì?
- Nói chuyện với con bé. Tư vấn cho nó. Bà ấy giúp con bé hiểu. Bà ấy nói chuyện với nó cốt để nó đồng ý bỏ đứa con hoang khốn nạn ra khỏi người nó...
- Bác sỹ Devane còn làm gì khác ngoài tư vấn cho Chenise ra không?
- Ý của ông là gì?
- Bà ấy có kiểm tra sức khỏe không?
Bà ta lưỡng lự, rồi cũng nói:
- Không, mà tại sao bà ấy phải làm thế chứ?
- Bà có chắc chắn về câu trả lời của mình không?
- Tôi... không phải lúc nào tôi cũng ở trong phòng ấy.
- Ai khám cho Chenise sau khi phẫu thuật?
- Tôi... Có lẽ là bác sỹ Cruvic và y tá của ông ta. Tôi đoán vậy.
- Bà đoán ư?
- Hôm đó trời tối. Tôi đi làm vào ban ngày. Sau đó tôi mới đến đón con bé. Con bé buồn nôn, chóng mặt. Nó vào xe trong tình trạng hoàn toàn dơ dáy.
- Được rồi - Milo nói và ngồi xuống - Vậy là tất cả chuyện này diễn ra tại Trung tâm Y tế Phụ nữ ở Santa Monica, phải vậy không.
- Ông nói đúng.
- Ai đã giới thiệu cho bà tới đó?
Bà ta xoay người trên ghế, tay sửa lại lông mi mắt.
- Không ai cả. Ai mà chẳng biết ở đó họ làm gì chứ.
- Nạo hút thai và triệt sản à?
- Đúng, vậy thì sao?
- Chenise có biết họ làm gì ở đó không?
- Có chứ.
- Nhưng cô ta nói là cô ta không biết.
- Khổ quá! Con bé bị bệnh thiếu tập trung, một nửa thời gian nó ở thế giới khác - Bà ta nhìn tôi - Bị rối loạn tập trung đấy. Chỉ thế thôi. Có chuyện gì lớn đâu chứ. Băng vô trùng à. Ngay ngày hôm sau nó đã đi lại được rồi.
- Cô ta nói là bị co rút đấy - Boatwright khẳng định.
- Vậy à? Thế thì có sao đâu chứ? Tháng nào cô chẳng bị đau ít nhất một lần hả? Con bé đã bị đau và đầy hơi, nó... xì hơi cả ngày đấy. Thật là buồn cười quá đi mất, nó đánh to và tròn tiếng lắm. Con bé không hề thấy ngại vì việc đó cho tới khi thằng nhãi ấy xuất hiện. Một thằng nhãi ranh đần độn. Cứ như là nó sắp được làm bố ấy. Nó liền bảo với con bé rằng con bé đã bị hoạn. Thằng chết tiệt. Lẽ ra nó làm gì biết chuyện ấy chứ. Tôi nói cho các ông biết rằng chẳng có chuyện gì to tát cả. Bùm, bùm. Đầy hơi là bởi vì họ bơm vào đó qua chỗ này này - Bà ta đưa tay sờ vào vùng mu - để họ có thể nhìn thấy được bên trong, sau đó họ đưa dụng cụ vào qua cái lỗ ở bụng, thế là xong. Chẳng có gì cả. Như tôi nói đấy, ngay ngày hôm sau con bé đã đi lại được.
Angela Boatwright nói:
- Cứ như là bà đã biết những người phụ nữ khác cũng có triệu chứng tương tự ấy nhỉ.
Mary Farney nhìn cô ta chằm chằm, sự biện hộ bình thường đã nhường lối cho cơn thịnh nộ.
- Vậy thì sao chứ?
Boatwright nhún vai.
- Đúng đấy - Farney hét lên - Chính tôi cũng đã triệt sản như thế, được chưa? Bác sỹ Cruvic nói rằng tôi mà có thêm một đứa con nữa thì sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng do vóc dáng của tôi. Với cô, thế đã đủ chưa, hả? Liệu tôi có phải được cô cho phép không, hả?
- Được rồi - Boatwright nói.
Mary Farney chìa tay ra phân trần với Boatwright:
- Cô thì biết gì chứ? Sau khi con Chenise ra đời, họ cho rằng con bé sẽ không bình thường, bố con bé liền bỏ tôi mà đi. Cô có con chưa, thưa cô?
- Chưa, thưa bà.
Farney cười tự mãn:
- Vậy thì đừng để cho con bé ấy nó lừa bởi vì nó biết đấy. Nó đã ký vào tờ giấy đồng ý rồi. Chính cái thằng chết tiệt ấy đã làm cho con bé bị ngất ngây, dỗ ngon dỗ ngọt để nó tin rằng chúng nó sắp được làm cha làm mẹ. Nó nói cứ như thằng đó là thằng đầu tiên ấy.
- Vậy là không phải à? - Milo hỏi lại.
- Có trời mới biết. Thế đấy. Và thậm chí nếu đúng là hắn đi nữa thì sao chứ? Nó chỉ có thể đọc được như một đứa trẻ lớp hai. Có thể là vậy. Thế mà nó dám khẳng định là sẽ chăm sóc được đứa bé và con bé ấy ư?
- Chenise có biết đọc không? - Tôi hỏi.
- Có thể đọc được một chút đấy.
- Trình độ của cô ta đến đâu?
Bà ta dừng lại một chút, rồi đáp:
- Đã lâu lắm rồi tôi không cho con bé đi kiểm tra.
- Nhưng cô ta đã ký tên vào mẫu giấy đồng ý cơ mà - Milo nói.
- Tôi cho nó biết cái đó nói gì, và thế là nó ký.
- Vậy à.
Farney chống hai tay vào hông:
- Thế ông có con cái chưa?
Milo lắc đầu.
- Chẳng ai trong các ông có con cái cả - Bà ta nói - Chắc chỉ có tôi là điên rồ thôi. Thế còn ông có con chưa?
- Tôi chưa có - Tôi đáp.
Bà ta phá lên cười:
- Tôi xin phép hút điếu thuốc nhé.
Không đợi trả lời, bà ta rút ngay bao Virginia Slims từ trong bóp ra và châm lửa.
Tôi hỏi:
- Lần cuối cùng Chenise kiểm tra IQ là khi nào?
- Ai mà biết được chứ? Có lẽ là khi nó đang đi học.
- Có lẽ à?
- Ông nghĩ họ nói cho tôi biết chắc? Tất cả những gì họ làm là giấy tờ hồ sơ, lập một hồ sơ dày thế này này - Bà ta dang rộng hai tay cách nhau khoảng 60 cen-ti-mét.
- Vậy điểm IQ của con bé là bao nhiêu? - Tôi hỏi tiếp.
- Cái gì, ông nghĩ con bé không đủ thông minh để hiểu chuyện này phải không? Tôi nói cho ông biết, tôi là mẹ nó và tôi khẳng định con bé hiểu được tất cả. Khi tôi đưa cho nó 5 đô-la để nó đi chợ thì nó xin 10 đô, thế là nó hiểu. Khi nó về nhà muộn, nó biết xin lỗi, thế là nó hiểu. Khi Darrell hay thằng ranh nào đó hẹn hò với nó mấy giờ, thì nó biết ra cửa đón không sai một phút, mà còn sớm hơn nữa chứ, thế là nó hiểu. Được chưa? Chỉ có vài thứ là nó không hiểu thôi, được chưa?
- Chẳng hạn là gì vậy? - Boatwright hỏi.
- Chẳng hạn như việc lau dọn phòng của nó. Chẳng hạn như việc phải mặc quần lót ấy.
Tiếng cười của bà ta nghe đầy thú tính.
- Chính vì những việc ấy mà con bé trở thành một cục nam châm đấy. Ngay từ khi nó lên 11 bọn con trai đã đánh hơi xung quanh nó rồi. Nó đi thế này, đá lông nheo thế kia. Bao nhiêu năm nay tôi lúc nào cũng phải lo sợ, lúc nào cũng phải khuyên bảo nó cẩn thận không nhỡ có chuyện gì đó xảy ra. Nó chẳng thèm nghe, cứ ưỡn cái ngực ra. Đấy, thế mới chết chứ. Các ông nhìn xem, tôi đã được cái gì. Tôi là một người phụ nữ, tôi biết mà. Cuối cùng, nó bỏ đi và thế là xảy ra chuyện.
Không ai nói gì.
- Tôi yêu con bé, các ông có hiểu không? Trước khi có kinh, nó là đứa trẻ rất ngoan! Khi nó trở thành một cô gái hẳn hoi, tôi chỉ còn biết lo lắng. Lo về AIDS và về chuyện nó có thai. Bây giờ, tôi mới được thảnh thơi một chút - Bà ta lại phá lên cười - Có thể với cánh đàn ông các ông, con bé sẽ là một rắc rối. Và chỉ còn cách khóa cửa nhốt nó trong nhà là yên chuyện bởi vì tôi không thể ngăn con bé chơi bời lang chạ lung tung được. Và ai có thể giúp được tôi khi nó chơi bời dẫn đến bị mắc AIDS hả?
Lại tiếp tục không có ai lên tiếng.
- Các ông nghĩ con bé có thể nuôi được con sao? Tôi đã bảo vệ nó bằng cách tốt nhất mà tôi biết và con bé hoàn toàn hiểu điều đó. Các ông có biết có lần con bé đã nói với tôi điều gì không? Về đàn ông ấy? Lúc đó chúng tôi đang ngồi trong xe, tại Wendy hay ở đâu đó, con bé cười thế này này và tôi biết nó đang có chuyện. Tôi hỏi chuyện gì hả Chenise? Và thế là nó nói, con rất thích khi bọn đàn ông toát mồ hôi, mẹ ạ. Tôi nói, ô thế hả? Con bé trả lời, vâng, giống như là khi bọn họ toát mồ hôi ở giữa hai chân ấy. Tôi gần như nghẹt thở bởi vì lúc đó nó mới 13 tuổi. Rồi nó nói, mẹ có biết tại sao con lại thích không, hả mẹ? Tôi hỏi tại sao thì nó cười và nói: bởi vì nó làm con sướng lắm.
❀ ❀ ❀
[1] Con chó bị thiến.