Milo cắm chìa vào ổ khóa điện nhưng không xoay.
- Có chuyện gì thế? - Tôi vội hỏi.
- Có chuyện gì đó với cái ông Cruvic này đấy... - Nói đoạn anh cho xe nổ máy - Có lẽ tôi đã làm nghề này quá lâu. Anh có biết chuyện đã xảy ra tại Sở vào sáng nay không? Một đứa bé sơ sinh bị vài con chó cắn đến chết. Bà mẹ 17 tuổi chưa kết hôn ngồi khóc nức nở. Thật là một tai nạn thương tâm, phải vậy không? Rồi các thanh tra đã phát hiện ra rằng mấy con chó đó ở trong sân của người hàng xóm cạnh nhà, được ngăn cách với nhà cô ta bởi một hàng rào cao 2,5 mét. Hóa ra, bà mẹ đó đã giết chết đứa con mình, ném qua rào để tiêu hủy chứng cứ.
- Chúa Jê su ơi!
- Chắc chắn cô ta sẽ cãi rằng cô ta chính là nạn nhân, sẽ lên ti vi, rồi viết một cuốn sách... - Anh cười cay đắng - Vậy anh thứ lỗi cho tôi vì những suy nghĩ tiêu cực chứ?
Luồn tay xuống ghế ngồi, anh lôi ra chiếc điện thoại cầm tay và nhấn số:
- Stugis đây. Có gì không? Ừ, tôi sẽ đợi.
- Gọi cho nhân viên xa lộ Thông tin à - Tôi vừa hỏi vừa cố đẩy khỏi đầu những hình ảnh ghê rợn về đứa trẻ - Sở cảnh sát trang bị cho các anh điện thoại cầm tay từ khi nào vậy?
- Xa lộ Thông tin của Sở cảnh sát là hai cái hộp thiếc cực lớn và một dây to tổ bố nối lại với nhau. Còn đây là quà tặng của Rick cho tôi đấy. Cậu ta có cái mới, chuyên để làm những trò nhắn tin hay ho. Tôi không thích dùng máy bộ đàm của Sở cảnh sát mà không có dải tần chiến thuật để liên lạc, còn điện thoại trả tiền thì rách việc lắm. Nhưng cũng giống như chuyện thanh toán của Cruvic, tôi ghi tất cả phiếu thanh toán cho Blue.
Công ty điều tra Blue là nơi làm thêm vào ban đêm của Milo: điều tra ngoài giờ, chủ yếu là xác định những kẻ lừa đảo bảo hiểm. Nói chung là anh không thích công việc này. Gần đây, anh đã không nhận thêm việc nữa.
- Nếu đó là chuyện thanh toán mà anh muốn theo đuổi thì có lẽ anh cũng nên viết hóa đơn thành điều trị phụ khoa đi! - Tôi nói.
Milo lại bật cái máy điện thoại:
- Ờ, ờ - Anh nói vào cái máy - Ờ, ở đâu? Được rồi, tôi hiểu rồi. Cảm ơn.
Lái xe trở lại đường Civic Center, anh cho xe đi theo hướng Tây.
- Cindy Vespucci - cô gái mà Kenny Storm đẩy ra khỏi xe ấy - đã trả lời tôi. Cô ta sẽ ăn trưa tại nhà hàng Ready Burger ở Westwood trong vòng nửa giờ nữa. Cô ta sẵn lòng nói chuyện nếu chúng ta có mặt trước giờ học tiếp theo của cô ta.
Nhà hàng nằm tại Braxton thuộc rìa Tây của làng Westwood, nơi có những đường phố giao nhau thành các nút và đi bộ có thể nhanh hơn đi ô tô. Cái biển báo ở cửa bằng nhựa màu vàng, cửa sổ kính đầy hơi nước đọng, hai chiếc bàn ăn ọp ẹp đặt ở trên lề đường, một bị chiếm bởi hai cô gái đang ngồi uống Coca Cola bằng ống hút. Chẳng ai để ý khi chúng tôi bước vào trong. Ba cái bàn nữa, những bức tường đều được ốp gạch màu vàng cũng đầy hơi nước đọng. Những mẩu rau diếp và túi đựng ống hút rải rác trên sàn gạch màu đỏ; mùi thịt rán bay khắp mọi nơi. Một nhóm bốn người châu Á đứng bán hàng với những bàn tay điêu luyện đang chặt, đập, gói và đánh lách cách tại máy tính tiền. Một hàng dài những khuôn mặt tê cóng, phần lớn là các sinh viên, kéo thành một đường cong từ cửa cho tới quầy bán.
Milo đưa mắt nhìn các bàn ở bên trong căn phòng. Những người khách ăn trưa cũng không để mắt lâu tới anh. Bọn trẻ đang xếp hàng cũng vậy.
Chúng tôi ra ngoài và Milo kiểm tra đồng hồ. Một trong hai cô gái ngồi ở cái bàn bên ngoài nhà hàng đặt cốc nước giải khát xuống và gọi:
- Này, ông là sĩ quan cảnh sát Sturgis phải không?
- Tôi đây, thưa quý cô.
- Tôi là Cindy.
Cô ta là sinh viên đại học năm thứ nhất nhưng nhìn chẳng khác gì cô học trò lớp 11. Cô cao khoảng 1,52 mét, nặng cỡ 43 cân, nhìn đẹp như một nữ yêu tinh, mái tóc màu vàng dài suôn thẳng, đôi mắt to màu xanh như mong ngóng điều gì, mũi hếch, và miệng cong hình cánh cung của thần ái tình. Tôi ngay lập tức cảm thấy muốn được bảo vệ che chở cho cô và tự hỏi liệu tôi có bao giờ sinh được cô con gái như thế hay không.
Cô mặc cái áo rét ngắn tay màu xám của trường Đại học bên ngoài chiếc xà cạp đen và đôi giày chạy trắng. Cái cặp sách đặt cạnh ghế ngồi. Những móng tay cô đã bị gặm. Cô gái ngồi cùng cũng xinh xắn và có mái tóc vàng, hơi mũm mĩm một chút. Mặt bàn rải rác vài miếng giấy lau dính mỡ, vài túi nước xốt và mù tạt nhỏ.
Milo chìa bàn tay ra. Cindy nuốt miếng thức ăn và chìa bàn tay của mình ra bắt. Khi cô nhìn anh, miệng cô mất đi vẻ cương nghị. Anh cúi xuống một chút và nói bằng giọng nhẹ nhàng:
- Rất vui được gặp cô, cô Cindy. Chúng tôi thực sự quan tâm tới cuộc nói chuyện này với cô.
- Thật thế sao? - Cindy quay lại nhìn cô bạn và gật đầu. Cô gái mũm mĩm nhìn chúng tôi rồi đứng dậy, khoác cái túi của mình lên vai.
- Cin này?
- Tớ không sao đâu Deb. Gặp bạn vào lúc 2 giờ nhé.
Cô gái tên Deb gật đầu và bước xuống đường phố, ngoái cổ lại nhìn một hai lần rồi sang đường vào cửa hàng bán băng đĩa.
Cindy nói:
- Chúng ta nói... có nên nói chuyện ngay tại đây không?
- Đâu cũng được miễn là cô thích.
- Ừ, tôi nghĩ có ai đó sẽ muốn sử dụng cái bàn này. Chúng ta có thể đi chỗ khác nói chuyện được không?
- Được chứ.
Cô vơ cái cặp sách, hất bộ tóc ngược lại phía sau và nở nụ cười gượng gạo chắc phải tốn mất khá nhiều ca lo.
Milo cười đáp lễ. Cindy quay sang nhìn tôi.
- Đây là Alex Delaware.
- Chào ông - Cô chần chừ một lát rồi chìa tay ra phía tôi. Tôi đưa tay bắt và đột ngột nhận được cái nắm chặt từ những ngón tay nhỏ nhắn và lạnh lẽo.
Cả ba chúng tôi đi về hướng Tây tới cuối đoạn đường. Phía bên kia đường phố là khoảng sân rải nhựa mênh mông - một trong những bãi đậu xe bên ngoài khuôn viên trường Đại học. Một chiếc xe buýt rỗi rãi đang đậu cạnh cửa ra vào. Hàng ngàn khoảng trống, tất cả đều có xe đậu.
Milo nói:
- Chúng ta nên đi qua chỗ này nhỉ? Chắc là sẽ khá kín đáo.
Cindy nghĩ ngợi rồi gật đầu liền ba cái. Miệng cô ta ra vẻ dứt khoát, đôi bàn tay nắm chặt.
Trong lúc chúng tôi đi vào khu đậu xe, cô nói:
- Khi tôi còn là một học trò nhỏ, một ông cảnh sát đã tới trường và khuyến cáo chúng tôi không nên đi lại trước mũi xe ô tô đang đậu.
- Một lời khuyên hay lắm - Milo nói - Chúng ta luôn phải chú ý nhìn cả hai phía.
Tiếng cười của cô gái như bị bóp nghẹt. Chúng tôi đi một đoạn rồi Milo nói:
- Cô chắc đã biết rõ tại sao chúng tôi lại muốn nói chuyện với cô, cô Cindy nhỉ.
- Tất nhiên. Là về giáo sư Devane. Bà ấy - tôi lấy làm tiếc về những gì xảy ra với bà ấy nhưng chuyện đó không hề liên quan gì đến tôi và anh Kenny.
- Tôi cũng cho rằng như vậy, nhưng chúng tôi vẫn phải kiểm tra mọi chi tiết.
Bỗng nhiên mắt cô gái trở nên vui vẻ:
- Ông nói nghe như trên ti vi vậy.
- Vậy chuyện đó có thật ngoài đời rồi đấy, đúng vậy không?
Cô ngước nhìn Milo, rồi lại nhìn tôi.
- Tôi chưa bao giờ gặp một thanh tra thật cả.
- Ô, to chuyện rồi đây. Có lẽ là phải có cái gì đó giữa giải Pulitzer và giải Lobel để trao cho cô đấy.
Cô gái liếc mắt nhìn Milo:
- Ông vui tính thật. Ông muốn tôi nói cho ông biết điều gì về giáo sư Devane?
- Hãy kể lại cho chúng tôi nghe chuyện xảy ra giữa cô và Ủy ban Hành vi.
Cái miệng nhỏ trở nên méo mó.
Milo nói:
- Tôi biết cô rất khó nói, nhưng...
- Không, không hẳn là rất khó. Không hề. Bởi vì chuyện đó đã qua rồi. Tôi và anh Kenny đã giải quyết được mọi thứ.
Chúng tôi tiếp tục đi. Một vài bước nữa, cô gái lại lên tiếng:
- Thực ra, chúng tôi đang hẹn hò với nhau.
Milo bật ra một tiếng “ồ” vô thưởng vô phạt.
- Chắc chắn các ông thấy kỳ cục, nhưng thực sự chuyện ấy lại có tác dụng với chúng tôi. Tôi nghĩ giữa chúng tôi có một vài chất hóa học. Có lẽ đó là cái đã gây ra những xung đột ban đầu. Dù sao, chuyện đó đã được giải quyết rồi.
- Vậy anh Kenny có biết cô sẽ nói chuyện với chúng tôi không?
- Có, chắc chắn... - Cô ngừng lại.
- Anh ấy bảo cô nói chuyện với chúng tôi à?
- Không, không. Chỉ là bởi vì tôi còn đang ở đây trong khi anh ấy ở mãi tận San Diego, thế nên chúng tôi nghĩ tôi có thể làm rõ ràng mọi chuyện cho cả hai.
- Được rồi - Milo nói - Vậy cô cần phải làm rõ ràng chuyện gì?
Cô gái chuyển cái cặp sách sang vai khác.
- Thực ra chẳng có gì cả - Giọng cô đã cao hơn - Đó là một sai lầm. Tôi nói là chuyện kiện cáo với Ủy ban Hành vi ấy. Lẽ ra tôi không nên làm to chuyện, nhưng đúng là có một số phức tạp. Giữa tôi và anh Kenny - đó là một câu chuyện dài, không tiện kể.
- Chuyện giữa mẹ cô và bố anh ấy chứ gì - Tôi nói.
Cô gái nhìn tôi.
- Vậy là chuyện đó cũng bị lộ ra mất rồi à?
- Những vụ xét xử của Ủy ban đều được ghi lại bằng biên bản - Milo giải thích.
- Ôi, Chúa ơi! - Cô gái như sắp phát khóc - Tôi cứ tưởng mọi thứ sẽ được giữ bí mật chứ.
- Vụ giết người đã thay đổi quy tắc này, cô Cindy ạ. Nhưng chúng tôi đang cố gắng không để cho chuyện đó bị nhiều người biết.
Cô gái thở dài và lắc đầu:
- Chuyện này sẽ bung ra tới mức độ nào không biết?
- Nếu như không có gì liên quan tới cái chết của giáo sư Devane, tôi hi vọng là không bị bung ra một chút nào.
- Thực sự là không có gì liên quan hết. Chí ít là chuyện giữa tôi và Kenny - Cô gái tự đấm vào ngực mình - Chúa ơi, tôi đúng là một con ngu vì đã đưa chuyện đó tới Ủy ban.
Tôi nói:
- Bất kỳ ai đó đọc biên bản ghi chép cũng sẽ có ấn tượng rằng cô có lý khi kiện Kenny.
- Ôi, tôi đâu có định làm như thế. Tôi nói cho các ông rồi đấy, chuyện này rất phức tạp. Đúng, bởi vì chuyện giữa bố mẹ chúng tôi. Không phải mẹ tôi đã yêu cầu tôi đứng về phe bà ấy. Tôi đã hiểu nhầm một vài điều. Thế thôi. Anh Kenny đã không ứng xử một cách hoàn hảo, nhưng anh ấy không phải là một con vật. Rất có thể chúng tôi đã giảng hòa rồi. Bằng chứng là, chúng tôi đã làm được.
Cô gái lại đổi vai đeo cặp sách.
Milo nói:
- Để tôi xách cái cặp đó cho cô, nhưng đó không phải là cái máy tính cá nhân đấy chứ?
Cô gái định nói điều gì đó, nhưng rồi ném cho anh cái nhìn vui vẻ và đưa cặp sách cho Milo. Trong tay anh, nó giống như cái túi đựng đồ ăn trưa nhỏ bé.
Lắc qua lắc lại đôi vai, cô nhìn trở lại làng Westwood trong khi chúng tôi tiếp tục bước đi giữa những chiếc xe đang đậu.
- Liệu có mất nhiều thời gian nữa không đấy?
- Không lâu lâu. Mẹ cô và bố Kenny hiện quan hệ với nhau ra sao?
- Họ ổn.
- Lại hẹn hò trở lại à?
- Không! Họ chỉ là những người bạn thôi. Ơn Chúa. Không khéo loạn luân mất. Đó chính là chuyện xung đột ban đầu của chúng tôi. Tôi và Kenny không nhận ra được tất cả mọi chuyện. Thêm vào đó, mẹ của anh ấy lại mất năm trước. Anh ấy vẫn còn cảm thấy đau buồn.
- Còn chuyện anh ta đẩy cô ra khỏi xe thì sao?
Cindy dừng lại:
- Thưa ngài thanh tra, giá tôi là nạn nhân thì tôi đã biết.
Milo không trả lời.
Cô gái nói tiếp:
- Đêm đó, anh ấy - chuyện thật ngu ngốc. Tôi đã yêu cầu được ra khỏi xe, anh ấy mở cửa cho tôi và tôi đi bộ.
Cô cười nhưng trông như thể người chết nhe răng.
- Tôi cảm thấy buồn quá, chúng tôi muốn nói chuyện với nhau, thế thôi. Minh chứng là: chúng tôi đều đã ổn cả.
- Cô học hành khá, phải vậy không?
Cô gái đỏ bừng mặt:
- Tôi chăm chỉ học hành.
- Đạt toàn điểm A phải không?
- Tính đến nay thì thế, nhưng tôi mới chỉ học được hai học kỳ[1].
- Kenny thì không có vẻ của một sinh viên, đúng không?
- Anh ấy rất thông minh! Vấn đề là anh ấy phải có hứng đối với cái gì đó - Cô gái liếm môi - Cần phải tập trung mới được.
- Động cơ học?
- Đúng thế. Tốc độ tiếp thu của người này khác người kia. Tôi luôn biết chắc mình cần phải trở thành người thế nào.
- Là gì vậy?
- Một chuyên gia tâm lý hay một luật sư. Tôi muốn làm việc vì quyền của trẻ em.
- Ôi - Milo nói - Chúng tôi chắc chắn muốn sử dụng những con người làm việc ấy.
Ba người đi qua ba hàng xe nữa. Một chiếc xe con đi ra khỏi nơi đậu, lái xe là cô gái không lớn tuổi hơn Cindy. Chúng tôi đợi cho tới khi chiếc xe đi khỏi.
- Vậy là Kenny đã ở San Diego - Milo nói - thế mà tôi cứ nghĩ anh ta đang ở Đại học Palms ở Redlands.
Cô gái lắc đầu:
- Anh ấy đã quyết định không học ở đó nữa.
- Tại sao?
- Anh ấy cần phải lấy lại được bình tĩnh.
- Vậy anh ta không đến San Diego để học tập à?
- Không. Anh ấy đang làm nhân viên tại một văn phòng nhà đất ở La Jolla. Đó là nơi do bạn bố anh ấy làm chủ. Cho đến giờ này, anh ấy vẫn rất thích làm việc ở đấy. Kenny rất giỏi buôn bán.
- Tôi cũng sẽ cá là như vậy.
Cindy dừng lại và ngẩng đầu nhìn Milo.
- Anh ấy không hề bán một thứ gì cho tôi cả, nếu như đó là điều ông định ám chỉ! Tôi không phải là con bé dại khờ và tôi sẽ không chịu dàn hòa một cách không vô tư đâu.
- Cố định nói gì qua từ “không vô tư”, hả Cindy?
- Là sự công bằng. Công bằng về tình cảm.
- Được rồi. Tôi xin lỗi nếu đã xúc phạm tới cô - Milo gãi cằm và chúng tôi đã tới đầu kia của khu đậu xe. Phía sau bờ rào là những cái cây cao lớn, một cơn gió nhẹ thổi qua làm chúng kêu xào xạc.
Cindy nói:
- Tôi cảm thấy thoải mái trong quan hệ giữa tôi với anh Kenny. Toàn bộ lý do tôi đồng ý nói chuyện với các ông là bởi vì tôi muốn làm một việc đúng. Việc giáo sư Devane bị giết hại thật tồi tệ, nhưng các ông thực sự đang phí thời gian với tôi đấy. Bà ấy không đóng một vai trò gì lớn trong cuộc đời tôi. Hoặc cuộc sống của anh Kenny. Anh ấy chỉ gặp bà ấy một lần duy nhất và tôi chỉ mới tham dự lớp học của bà vài lần trước khi quyết định đệ đơn kiện. Bà ấy rất tốt, nhưng ngay cả lúc đó tôi vẫn có những mâu thuẫn trong tư tưởng. Khi tôi vào gặp Ủy ban Hành vi, tôi đã biết đó là một sai lầm.
- Tại sao?
- Không khí ở Ủy ban ấy: ba người bọn họ ngồi ở đó sau cái bàn dài. Máy ghi âm, bút và giấy tờ. Toàn bộ những thứ này hoàn toàn giống một cuộc thẩm tra. Không hề như những gì giáo sư Devane nói với tôi. Thực ra thì tôi rất tiếc vì bà ấy đã chết và bản thân tôi cũng ngưỡng mộ bà, song tôi phải nói rằng bà ấy đã không hoàn toàn chân thật.
- Sao lại vậy?
- Bà ấy nói làm tôi cứ tưởng đó sẽ là một buổi tư vấn thôi. Mọi người có thể bày tỏ tình cảm của họ với nhau, cùng nhau tìm cách giải quyết. Tôi cứ tưởng sẽ giống như một cuộc hội thảo trong nhóm. Nào ngờ khi tôi trông thấy cái bàn đó, tôi biết không phải như bà đã nói. Kenny đoán là sẽ có “những cây nến màu đen”[2] và anh ấy đã nói đúng. Họ ở đấy là để phán xử những người đàn ông.
- Cô đã tham dự lớp học nào của giáo sư Devane?
- Lớp Vai trò của giới tính và sự phát triển. Tôi thậm chí không đăng ký nhưng một số bạn bè của tôi tham gia. Họ liên tục đến khu nữ sinh và nói với mọi người rằng lớp học đó rất hay. Họ đã học được những điều thú vị về giới tính và hành vi của con người. Về tất cả những người đàn ông. Tôi có một tiết trống vào ngày thứ ba nên tôi nghĩ tại sao tôi không đi vào thời gian này.
- Giáo sư Devane có dạy tốt không?
- Bà ấy là một giáo viên tuyệt vời. Bà có sức mê hoặc lòng người. Bài giảng của bà thực hiện tại giảng đường Morton số 100 - một căn phòng rất lớn, có tới 600 chỗ ngồi. Nhưng bà ấy luôn làm cho người ta nghĩ rằng bà ấy đang nói chuyện phải trái với họ. Điều này theo tôi là rất hiếm, đặc biệt là với các lớp năm thứ nhất. Một số giáo viên trong trường chỉ đến dạy cho hết giờ.
- Bà ấy thường nhân cách hóa mọi việc? - Tôi nói. Việc này bà đã từng làm trên ti vi.
- Đúng vậy. Và bà ấy biết rõ bà đang làm gì. Thực sự, bà ấy là một giảng viên giỏi.
- Và cô đã tham dự lớp của bà ấy hai, ba lần? - Milo hỏi.
- Đúng vậy.
- Chuyện thế nào khiến cô đến đó kiện Kenny?
- Chuyện... xảy ra... sự việc xảy ra vào một buổi tối thứ Hai. Kể từ hôm thứ Ba tôi vẫn thấy buồn khi tới lớp học - Cindy liếm môi - Giáo sư Devane đã giảng về bạo lực trong gia đình và tôi bắt đầu cảm thấy mình giống như một nạn nhân. Đó là một trong những việc ngu ngốc mà ông sẽ làm khi ông căng thẳng. Tôi tới gặp bà ấy sau giờ học, nói rằng tôi đang gặp vấn đề. Bà ấy đưa tôi đến văn phòng của bà và lắng nghe, pha cho tôi tách trà. Tôi khóc một lát và bà ấy đã đưa cho tôi khăn lau. Rồi, khi tôi bình tĩnh trở lại, bà nói với tôi rằng bà ấy có thể giúp tôi giải quyết. Đó là lúc bà ấy mô tả cho tôi nghe về Ủy ban Hành vi.
- Bà ấy đã nói gì về Ủy ban ấy?
- Rằng nó là một thứ hoàn toàn mới. Một tổ chức quan trọng - bảo vệ quyền của phụ nữ trong khuôn viên Trường. Bà ấy nói rằng tôi có thể đóng một vai trò quan trọng trong việc chống lại sự bất lực của phụ nữ.
Cindy nhìn vào cái cặp sách:
- Lúc ấy tôi có nhiều ngờ vực nhưng bà tỏ ra rất ân cần. Giờ, tôi có thể mang được cái cặp của tôi đấy.
- Đừng lo về chuyện ấy - Milo nói - Hẳn cô đang cảm thấy mình đã bị bà ấy lừa.
- Không... tôi không thể gọi đó là một sự lừa dối có chủ ý. Có thể tôi chỉ nghe được những gì mà tôi muốn vì lúc đó lòng tôi đang rối bời.
- Cô Cindy, nghe có vẻ cô có lý do để buồn bực thực sự - Tôi vặn - Đi bộ trở về khu nội trú vào ban đêm một mình chắc chắn rất đáng sợ.
- Rất đáng sợ. Không biết đã có bao nhiêu chuyện từng xảy ra trong trường hợp tương tự.
- Về tội phạm hả?
Cô gái gật đầu:
- Những kẻ dị thường hay lẩn khuất đâu đó ở rìa đồi đấy, cứ nhìn chuyện đã xảy ra với giáo sư Devane cũng đủ hiểu.
- Cô nghĩ một kẻ dị thường nào đó đã giết hại bà ấy à? - Milo hỏi.
- Tôi không biết, nhưng một người trong khu nữ sinh nội trú của tôi phải viết bài tiểu luận. Cô ấy đã từng đi ra tận đồn cảnh sát cạnh Trường để nghiên cứu. Họ bảo với cô ấy rằng có rất nhiều vụ hiếp dâm và âm mưu hiếp dâm chưa bao giờ được công khai cả. Và khi đó, trời tối đen, tôi bị bỏ giữa đồng không mông quạnh. Tôi phải tìm đường trở về.
- Chẳng có gì hay ho phải không?
- Không có gì nhiêu - Bỗng nhiên cô gái bật khóc, hai tay che lấy mặt.
Milo chuyển cái cặp sách từ tay này sang tay kia mấy lần, làm như nó là một quả bóng.
Lấy mấy ngón tay lau mắt, Cindy nói:
- Tôi xin lỗi.
- Không có gì phải xin lỗi cả - Milo nói.
- Xin các ông hãy tin tôi, tôi rất tiếc về nhiều thứ. Có lẽ ngay cả việc nói chuyện với các ông. Bởi vì lý do là gì chứ? Chỉ học hành thôi tôi đã vất vả lắm rồi, nói chi đến chuyện khốn... rắc rối này nữa. - Cô lại lau mắt. - Thứ lỗi cho ngôn ngữ của tôi nhé. Tôi chỉ không nghĩ rằng tôi biết được ai là hung thủ giết giáo sư.
Milo kéo gói nhỏ bọc nhựa ra khỏi túi áo và đưa cho Cindy cái khăn lau. Lẽ nào anh đã chuẩn bị sẵn những đồ để lau nước mắt?
Cô gái cầm lấy, chấm nước mắt, đoạn nhìn quanh khu đậu xe.
- Bây giờ tôi có thể đi được chứ? Tôi có tiết học vào lúc 2 giờ tận khuôn viên phía Bắc trong khi xe đạp tôi để ở bãi Gayley.
- Được rồi, chỉ còn một vài câu hỏi nữa thôi. Cô nghĩ gì về những thành viên khác của Ủy ban?
- Ông định nói gì?
- Họ có tỏ ra tò mò không?
- Anh ta thì có - cái gã nghiên cứu sinh - tôi quên tên anh ta rồi.
- Casey Locking.
- Tôi đoán là thế. Anh ta có thái độ tò mò thực sự và một chương trình.
- Chương trình gì vậy?
- Trở thành người bảo vệ quyền phụ nữ - có lẽ là bám gót giáo sư Devane. Anh ta đã tạo cho tôi ấn tượng rằng anh ta là một trong những người đàn ông muốn cố chứng minh mình không phân biệt đối xử bằng cách đánh mạnh vào những người đàn ông khác.
Cô ta cười.
- Cô cười gì vậy, Cindy?
- Cái đáng cười là ở chỗ, khi anh ta và Kenny bắt đầu cãi nhau thì đó lại hoàn toàn là chuyện của đàn ông với nhau. Locking cố ra vẻ là một người không phân biệt giới tính nhưng cách hành xử thì lại là của đàn ông nặng thù địch, hung hăng, ganh đua. Có lẽ có cái gì đó không thể thay đổi được. Có lẽ chúng ta cần học để sống hòa thuận với nhau.
- À, chừng nào kẻ mạnh không đánh đập kẻ yếu - Milo nói.
- Vâng, tất nhiên là thế. Chẳng có ai lại muốn trở thành vật hi sinh.
- Giáo sư Devane đã bị biến thành vật hi sinh rồi đấy.
Cô gái nhìn Milo chằm chằm. Một vệt nước vẫn còn đọng dưới mắt.
- Tôi biết. Điều đó thật khủng khiếp. Nhưng tôi có thể làm được gì chứ?
- Là cái mà cô đang làm đây này, thưa cô Cindy. Người phụ nữ còn lại trong Ủy ban thì sao, giáo sư Steinberger ấy?
- Bà ấy thì không có vấn đề gì. Bà ấy thực sự không nói gì nhiều. Đó đúng là một buổi biểu diễn của giáo sư Devane. Tôi có cảm giác bà ấy lập lên Ủy ban này theo sở nguyện cá nhân của bà.
- Sao thế?
- Vì sau đó, khi tôi nói muốn quên tất cả mọi thứ đi, bà ấy đã bảo tôi rằng tôi không nên rút lui, rằng bà ấy sẽ hỗ trợ tôi mọi thứ. Và khi tôi nói không, bà ấy tỏ ra hơi lạnh nhạt. Không gần gũi như trước nữa, như thể tôi đã làm cho bà ấy thất vọng. Tôi cảm thấy bị suy sụp về tinh thần đi mấy bậc, chỉ muốn ra khỏi nơi đó và trở lại là chính mình.
- Cô và bà ấy có liên lạc với nhau sau đó không?
- Bà ấy có gọi cho tôi một lần tại nhà Theta. Lại rất ân cần, chỉ muốn xem tình hình của tôi thế nào. Bà ấy còn gợi ý sẽ gửi cho tôi các cuốn sách để đọc và chúng có thể giúp được tôi.
- Sách về những người đấu tranh cho nữ giới bình quyền?
- Tôi nghĩ thế, tôi không thực sự lắng nghe bà ấy nói gì. Kiểu như tôi cũng muốn tẩy chay bà ấy.
- Vì cô không còn tin bà ấy nữa phải không?
- Bà ấy sử dụng những lời lẽ rất hợp lý, nhưng tôi cảm thấy ớn quá rồi.
- Thế còn Kenny?
- Chuyện gì với anh ấy?
- Hope có gọi điện cho anh ta không?
- Theo tôi biết thì không. Mà không, tôi chắc chắn bà ấy đã không gọi vì anh Kenny đã nói với tôi thế. Anh ấy… - Cô dừng lại.
- Anh ấy làm sao, hả Cindy?
- Chẳng sao cả.
- Thế cô định nói gì?
- Chẳng gì cả. Chỉ là tôi thấy anh ấy không nhắc tới điện đài gì thôi.
- Có phải cô định nói rằng Kenny căm thù bà ấy?
Cô gái ngoảnh mặt đi chỗ khác.
- Nếu các ông đã đọc biên bản rồi, tôi nghĩ chuyện đó không phải là điều gây ngạc nhiên lớn. Không, anh ấy không hề thích bà một chút nào. Anh ấy nói rằng bà là một... bà ấy đã thao túng người khác. Và rằng bà ấy là người đấu tranh cho nữ quyền cấp tiến - Kenny là người có quan điểm chính trị bảo thủ. Và tôi không thể trách anh ấy vì anh ấy đã cảm thấy bị người khác thao túng. Bản thân anh ấy đã rất vất vả trong việc học tập, đã nghĩ về việc chuyển trường. Ủy ban ấy là sự việc tồi tệ nhất.
- Anh ta có trách cứ gì bác sỹ Devane về việc phải chuyển trường không?
- Không, anh ấy chỉ cảm thấy không ưa tất cả mọi thứ chung chung thôi.
- Cuộc sống nói chung à? - Tôi hỏi - Hay là gì đó cụ thể?
Có ngước lên nhìn tôi với vẻ mặt cảnh giác.
- Tôi biết ông đang định nói điều gì rồi, nhưng điều đó thật là phi lý. Anh ấy chưa bao giờ đụng đến bà ta. Kẻ đó không phải là Kenny. Và anh ấy thậm chí không hề có mặt tại Los Angeles vào cái đêm giáo sư bị giết. Anh ấy thường ở San Diego trừ ngày nghỉ cuối tuần. Khi ấy anh lái xe tới thăm tôi. Anh ấy đang phải cố gắng để lấy lại niềm tin trong cuộc sống - Kenny mới chỉ 19 tuổi đầu.
- Anh ta đến thăm cô vào tất cả các ngày nghỉ cuối tuần à? - Milo hỏi.
- Không phải ngày nào cũng tới mà là phần lớn các ngày. Và giáo sư bị giết vào một ngày thứ Hai. Kenny không bao giờ ở thành phố này vào ngày thứ Hai cả.
Milo cúi mặt nhìn xuống cô gái và cười:
- Nghe như vẻ cô đã nghĩ rất nhiều về thời gian biểu của anh ta?
- Chỉ sau khi các ông gọi cho tôi. Chúng tôi thực sự thấy ngạc nhiên, rồi chúng tôi nghĩ các ông đã biết hết về Ủy ban và chúng tôi cùng nói: “Ôi trời, thật không thể tưởng tượng được”. Bởi vì các ông biết về xã hội này rồi đấy. Ông có thể bị mắc kẹt trong chuyện đó, người ta thường bị đối xử tệ bạc. Ý tôi là nếu ai đó muốn gắn chúng tôi với những gì đã xảy ra thì thật vô lý. Về căn bản, chúng tôi vẫn là những đứa trẻ. Lần cuối cùng tôi phải làm việc với cảnh sát là khi có một ông đến lớp chúng tôi và nói với chúng tôi về những cái xe ô tô đang đỗ ấy.
Cô gái mỉm cười.
- Ông cảnh sát ấy có một con vẹt. Một con vẹt được huấn luyện có thể nói được tiếng người. Nó nói những câu đại loại như: “Đứng lại, người đã bị bắt!” và “Quý vị có quyền giữ im lặng”. Tôi nghĩ rằng ông ta tự gọi mình là cảnh sát Quang Quác, hay gì đó đại loại như vậy. Tôi thực sự có thể cầm được cái cặp của tôi rồi.
Milo đưa cái cặp cho cô gái.
- Tôi cần phải quên tất cả chuyện này, thưa thanh tra Sturgis. Tôi phải tập trung vào bảng điểm của mình bởi vì mẹ tôi đã hi sinh rất nhiều cho tôi đi học. Đó là lý do tại sao tôi không đi học ở trường tư. Vậy, tôi xin các ông đấy.
- Được rồi, Cindy. Cảm ơn đã dành thời gian cho chúng tôi - Milo đưa cho cô gái tấm danh thiếp.
- Trộm cắp - giết người à - Cô vừa nói vừa rùng mình - Cái này để làm gì vậy?
- Biết đâu cô sẽ nghĩ ra điều gì đó.
- Tôi sẽ không nghĩ ra điều gì nữa đâu, hãy tin tôi đi - Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cindy nhăn nhúm và tôi nghĩ cô ta lại sẽ khóc.
Thế rồi cô ta cũng nói:
- Cảm ơn.
Và bước đi.
***
- Một cô bé xinh xắn - Milo nói - Tôi chỉ muốn cho con bé kẹo và sữa, bảo với con bé rằng hoàng tử đẹp trai đang đến.
- Cô bé đã tìm thấy hoàng tử đó rồi còn gì.
Milo lắc đầu.
- Anh định nói rằng cô bé đang tự dằn vặt bản thân phải không?
- Rất dằn vặt là khác. Tự đổ lỗi cho mình về những gì xảy ra giữa cô bé và Kenny Storm, và rồi cả việc đã đi kiện nữa.
- Storm à - Milo nói - Con bé xinh đẹp thế mà lại phải lòng một gã đầu bò đầu bướu. Thật hết chỗ nói, không còn tự trọng nữa đúng không?
- Anh cảm thấy hứng thú hơn về Storm rồi hả?
- Tại sao anh lại nói vậy?
- Sự nghiệp học hành của anh ta không được suôn sẻ lắm. Nghĩa là anh ta không nhận được tiền nhượng bộ của trường Đại học. Nghĩa là anh ta có thể vẫn còn căm giận và không dàn xếp được.
- Và có thể con bé sẵn lòng nói dối vì anh ta. Dù con bé nói vậy, nhưng có thể anh ta đã ở lại qua một kỳ cuối tuần thì sao.
- Biết đâu anh ta đã mượn chiếc xe đạp của Cindy - Tôi thêm vào - Hoặc giả anh ta có một chiếc của riêng mình.
- Cả Kenny và bố anh ta vẫn chưa đáp lại cuộc gọi của tôi... nghe nói là đang buôn bán nhà đất ở La Jolla à. Cũng dễ tìm ra công ty nào đang chứa chấp anh ta thôi, để xem chứng cứ ngoại phạm có ổn không.
- Mắt Milo nhướng lên.
- Cindy bé bỏng tội nghiệp. Con bé nhìn giống như một đứa trẻ 14 tuổi mà nói chuyện chẳng khác gì người lớn.
- Thì bà mẹ trẻ đã ném đứa con cho chó cắn chết cũng khá xinh đẹp đấy thôi.
❀ ❀ ❀
[1] Một năm học đại học ở Mỹ có 4 học kỳ gọi là học kỳ 3 tháng (quarter).
[2] Những người tò mò.