Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 120 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Trong lúc hai chúng tôi bước qua khu vườn để tới xưởng của Robin, Milo dừng lại ngắm nhìn những con cá đang bơi dưới ao, rồi mới lê bước đi tiếp. Lưng anh hơi gù và đôi cánh tay lúc lắc một cách nặng nhọc. Tôi tự hỏi không biết lần cuối cùng anh ấy ngủ được ngon giấc là lúc nào.

Robin đang làm những mặt gỗ đỏ của một cây ghi ta bên ghế. Cái sân nhà bằng gỗ thích mới còn nhẵn bóng ngoại trừ đống vỏ bào đã được quét vào một góc. Con Spike đang ngủ dưới chân nàng bỗng tỉnh dậy, ngẩng cái đầu to lù dòm chúng tôi.

Milo ném cái nhìn nửa thù địch, nửa thân thiện tới con chó. Spike chạy lại để được tới xoa đầu.

Robin giơ một ngón tay lên và tiếp tục gò chặt những cạnh của cây đàn vào khuôn. Khoảng hơn chục nhạc cụ khác đang trong các giai đoạn sửa chữa, được bày trí khắp căn phòng, nhưng dự án mà nàng đang thực hiện không hề mang tính chất kinh doanh. Trận cháy đã phá hỏng bộ áo khoác Martin cũ cùng với cây ghi ta phòng khách rất đẹp mà nàng làm cho tôi mấy năm trước. Tôi mua một bộ Martin khác của cửa hàng Mandolin Brothers ở đảo Staten. Một cây đàn ghi ta khác là lời hứa của nàng nhân dịp năm mới.

Một cú đập cuối cùng và nàng đã làm xong. Lau đôi bàn tay, nàng nhón chân và hôn lên má Milo, rồi lên má tôi. Phía trong cái tạp dề, nàng mặc áo phông ngắn và quần jeans. Tóc nàng được quấn trong cái khăn rằn màu đỏ. Cặp kính bảo hộ và cái mặt nạ treo lủng lẳng ở cổ nàng, cả hai đều đầy bụi.

Spike bắt đầu sủa giống như một con chó săn, lăn qua lăn lại. Tôi quỳ gối gãi bụng nó. Nó thở hổn hển sung sướng. Những con chó bun của Pháp là phiên bản thu nhỏ của giống chó Anh nhưng tai to và dỏng, hình dáng khỏe mạnh hơn. Con chó tự nhiên đến nhà chúng tôi và ở lại. Khi nào không vui vì điều gì đó thì nó vờ húc húc đầu. Milo giả tảng khinh miệt nó nhưng lần nào cũng đem quà đến cho.

Lúc này, anh lôi một gói bánh kẹp thịt ra khỏi túi áo khoác.

- Đến giờ ăn rồi, đồ mặt mẹt.

Spike ngồi bất động, Milo tung miếng bánh và nó bắt được giữa không trung, nhai ngấu nghiến rồi nuốt chửng. Milo và con chó nhìn nhau trừng trừng. Anh xoa tay lên mặt nó. Spike cất tiếng sủa. Milo lại làu bàu rồi ném thêm cho nó ít bánh.

- Biến đi chỗ khác mà ăn.

Spike húc đầu vào chân Milo. Mắt đảo, miệng càu nhàu, Milo cúi xuống vuốt ve nó.

Con chó tiếp tục sủa, húc đầu vào Milo, anh lại cho nó ăn nữa. Cuối cùng, Milo chìa cái túi đã trống rỗng ra cho nó xem. Spike nhảy chồm lên cướp lấy, đầu lắc lắc làm nước dãi văng vãi lung tung.

- Đủ rồi - Robin quát - Mày đang vãi nước dãi lung tung ra nhà rồi kia kìa.

Spike ngước cặp mắt to đen nhìn nàng - dáng điệu của Orson Welles - thiên thần bị quấy rối.

Ngồi yên đấy! - Nàng khẽ ra lệnh. Con chó vâng lời.

Vòng tay quanh eo tôi, nàng hỏi:

- Có gì mới không, anh Milo?

Đó chỉ là cách hỏi lịch sự. Tối trước, chúng tôi đã nói chuyện nhiều về vụ giết người rồi.

- Chưa đâu vào đâu cả - Milo trả lời - Tôi nghĩ tôi sẽ mượn anh Alex của cô tối nay, nếu cô không cần đến anh ta.

- Em luôn cần đến anh ấy. Anh cần phải cam đoan với em sẽ trả lại anh ấy cho em nguyên vẹn.

- Nguyên vẹn, no nê, tắm rửa sạch sẽ và có nước hoa bôi đầy người!

*

Sau khi Milo về, tôi trở lại nghiên cứu các biên bản của Ủy ban Hành vi.

Những tài liệu của Ủy ban đều được đóng dấu bảo mật từng trang, và trước đó là lời khuyến cáo của các luật sư trường Đại học rằng tiết lộ nội dung các tài liệu này với công chúng sẽ bị truy tố theo luật dân sự. Kế đến là đánh giá của các luật sư về tội trạng: người đánh giá duy nhất, giáo sư Hope Devane.

Nhưng có thêm hai người khác cũng đã ngồi đó với tư cách người phán xét cùng bà: giáo sư khoa hóa học tên là Julia Steinberger, sinh viên tâm lý tên Casey Locking.

Tôi lật qua trang đó. Thể thức phân xử làm tôi ngạc nhiên. Bà để cho người tố cáo và bị cáo đối mặt trực tiếp với nhau. Phải chăng đây là phiên bản đối thoại trên truyền hình của Hope được thực hiện tại trường đại học?

*

Vụ thứ nhất:

Deborah Brittain, sinh viên năm thứ hai, 19 tuổi, chuyên ngành tiếng Pháp, tố cáo Patrick Allan Huang, sinh viên năm thứ hai, 18 tuổi, chuyên ngành cơ khí, về tội bám đuổi dai dẳng cô ta trong thư viện của trường, đưa ra những lời đề nghị dâm đãng và khêu gợi. Huang phản bác mọi lời tố cáo rằng anh ta có những ham muốn tình dục với Brittain, nói rằng chính cô ta đã đến “mời gọi” anh ta trước qua lời nhờ giúp mở cái máy vi tính tìm kiếm của thư viện và không ngớt mồm khen anh ta thông minh.

Britain nói rằng có thực sự cần Huang giúp đỡ bởi vì “anh ta có vẻ là người biết về máy tính”, và đúng là đã khen sự thuần thục của anh ta bởi vì “đó chỉ là những lời khen cho phải phép. Tại sao một người phụ nữ lại không thể tỏ ra lịch thiệp mà không bị quấy rối chứ?”

Giáo sư Devane: Có câu trả lời nào cho câu hỏi vừa rồi của Brittain không, anh Huang?

Huang: Câu trả lời của tôi là: Cô ta là một kẻ phân biệt chủng tộc, đã lợi dụng tôi. Cô ta đã gây cho tôi rất nhiều phiền phức, chứ không phải là tôi quấy rối cô ta. Vì tôi thấy cô ta có vẻ thân thiện nên tôi đã mời đi chơi. Sau đó cô ta ra điều kiện với tôi và khi tôi không muốn làm một kẻ nô lệ tìm dữ liệu cho cô ta nữa thì cô ta nổi đóa và bày ra trò kiện cáo đối với tôi. Đúng là một chuyện rắc rối. Không phải tôi đến trường đại học để nhận sự rắc rối này.

Giáo sư Devane: Vậy anh đến trường đại học để nhận cái gì?

Huang: Để được đào tạo về cơ khí.

Giáo sư Devane: Anh còn phải học nhiều thứ ngoài những gì học trên lớp.

Huang: Tất cả những gì tôi muốn là học và chỉ quan tâm đến chuyện của cá nhân tôi, được chưa? Toàn bộ chuyện này chỉ chứng tỏ cô ta là kẻ phân biệt chủng tộc.

Brittain: Anh ta đang nói dối. Chính anh ta đã đề nghị giúp đỡ tôi. Điều tôi cần lúc đó là sự hướng dẫn ban đầu, tôi không biết gì về chương trình tìm tin, nhưng sau đó thì tôi hoàn toàn có thể tự mình làm được. Nhưng mỗi lần thấy tôi là anh ta lại mò tới. Rồi anh ta rủ rê tôi đi chơi và lúc nào cũng buộc tôi phải đồng ý - rất nhiều lần. Tôi có quyền từ chối, phải vậy không? Tại sao tôi phải chịu đựng việc đó chứ? Việc đó khiến tôi thậm chí không còn muốn tới thư viện. Nhưng tôi phải viết một bài về Mô-li-e, không hiểu sao anh ta cứ lân la ở đó? Sách về cơ khí ở thư viện Cơ khí. Rõ ràng là anh ta muốn lượn lờ để tấn công các cô gái.

*

Tiếp tục những câu tranh luận của hai sinh viên, không hề có nhân chứng. Devane đặt câu hỏi, rồi tổng kết lại và chỉ ra rằng Deborah Brittain đã bị tổn thương vì quá căng thẳng.

Bà khẳng định Brittain có quyền thích học ở đâu tùy ý không ai được phép quấy rầy, nhẹ nhàng khuyên bảo cô ta tránh những cách ăn nói phân biệt chủng tộc “dễ gây những hiểu nhầm”.

Tiếp đó, bà lên lớp cho Patrick Huang một bài về tôn trọng quyền phụ nữ. Huang nói anh ta biết tất cả những điều đó. Devane đề nghị anh ta phải suy nghĩ về chuyện này và cảnh cáo nếu có ai khác phàn nàn về anh ta thì Huang có thể sẽ bị đình chỉ học hoặc bị đuổi khỏi trường. Không có hình thức kỷ luật nào được áp dụng.

*

Vụ thứ hai:

Sinh viên năm thứ nhất chuyên ngành tiếng Anh, Cynthia Vespucci, tham dự buổi tiệc trước Giáng sinh ở hội trường khu nội trú. Tại đây, cô gặp anh chàng sinh viên năm thứ nhất chuyên ngành thương mại tên là Kenneth Storm. Nhận ra anh ta cùng học thời cấp ba nên cô đã nhảy cặp với anh ta. “Bởi vì mặc dù những người khác đều say cà phê đặc nhưng anh ta vẫn hoàn toàn là người đàng hoàng trong đêm hôm đó”.

Vespucci và Storm bắt đầu hẹn hò nhau. Không có chuyện gì liên quan đến xác thịt xảy ra cho tới cuộc hẹn lần thứ tư của họ. Theo tuyên bố của Vespucci, Storm đã lái xe đưa cô ta tới một địa điểm rất xa ở Bel Air, cách trường Đại học tới 4, 5 ki-lô-mét và đòi quan hệ. Khi cô ta từ chối, Storm đã nắm lấy cánh tay cô. Cô ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của Storm, vùng vẫy thoát được khỏi tay cậu ta và đòi cầm lái. Cậu ta liền đuổi Vespucci ra khỏi xe, ném bóp của cô ta ra ngoài, giật hỏng dây đeo, rải những thứ đựng bên trong lung tung, có cả tiền lẻ của cô, rơi xuống rãnh nước. Sau đó, cậu ta lái xe đi, bỏ cô mắc kẹt ở đó. Cô đã cố tìm một nơi trú ngụ nhưng tất cả các nhà đều kín cổng cao tường, không ai chịu ra trả lời chuông cổng của cô. Cô buộc phải đi bộ về khu nữ sinh, làm hỏng mất đôi giày và “gây cho tôi sự sợ hãi không gì tả nổi”.

Khi bị yêu cầu trả lời, Kenneth Storm từ chối và tuyên bố rằng “đây đúng là một trò vớ vẩn”.

Bị thúc ép bởi giáo sư Devane, anh ta đành nói: “Vậy các người muốn tôi nói cái quái gì?”

Đến lúc đó, cậu sinh viên Casey Locking bắt đầu tham gia cuộc đối thoại: “Này cậu, tôi là một người đàn ông nhưng tôi không hề thông cảm với những người đàn ông gây ra đau khổ cho phụ nữ. Nếu những gì cô ấy nói là đúng thì cậu cần phải được dạy một bài học và rất may cậu được dạy bài học đó khi còn trẻ. Nếu cậu không đồng tình thì hãy lên tiếng. Nhưng nếu cậu chọn con đường phó mặc, thì sau này đứng có kêu ca đấy.

Storm đáp lại bằng “một loạt các từ tục tĩu”.

Rồi bỗng nhiên, Cynthia Vespucci dường như có sự thay đổi về tình cảm: “Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ không còn gì liên quan tới nhau nữa. Hãy chấm dứt mọi chuyện ở đây” (Khóc).

*

Giáo sư Devane: Vespucci, em cầm lấy cái khăn này đi.

Vespucci: Thôi được rồi, xin hãy quên tất cả chuyện này.

Devane: Em có chắc thế không, Vespucci?

Vespucci: Em không biết.

Giáo sư Devane: Khi em tìm tới tôi, em đang rất đau đớn.

Vespucci: Em biết. (Bắt đầu khóc). Nhưng em... bây giờ em muốn dừng chuyện này lại. Được không? Xin giáo sư làm ơn?

Giáo sư Devane: Tất nhiên là được. Chúng tôi làm việc này là vì lợi ích của em. Tuy nhiên em nên nhớ rằng quá trình xét xử đang được tiến hành.

Storm: Tôi không thể tin được. Cô ấy đã xin chấm dứt cơ mà. Vậy thì hãy làm như thế đi. Tôi không thèm quan tâm làm khỉ gì đến các bà hay cái nơi chết tiệt này.

- Locking: Anh kia, hãy bình tĩnh...

Storm: Không, anh mới cần phải giữ bình tĩnh, thằng đần độn. Đây đúng là trò chết tiệt. Tôi sẽ ra khỏi đây.

Locking: Tôi cảnh cáo anh, anh kia...

Storm: Về cái gì, hả thằng đần? Mày nghĩ tao sẽ thèm để ý đến mày và cái trường đại học thối tha của mày chắc? Cái nơi chết tiệt này! Đ. mẹ mày! Tôi chửi cả cô nữa, cô Cindy. Làm sao cô có thể làm điều này với tôi chứ? Điều đầu tiên tôi sẽ làm sau khi ra khỏi đây là gọi điện cho mẹ cô và...

Vespucci: Anh Kenny[1]! Xin đừng. Cho em xin, anh Kenny. Đừng làm thế mà.

Giáo sư Steinberger: Có chuyện gì với mẹ của cô ấy, anh Storm?

Storm: Hãy bảo cô ta nói cho bà biết đi.

Giáo sư Steinberger: Cô Cindy?

Storm: Thật là nực cười! Đây đúng là một câu chuyện cổ tích thối tha.

Locking: Thưa các giáo sư, có vẻ trước khi chúng ta tiếp tục, gã này cần phải được...

Giáo sư Steinberger: Còn điều gì khác giữa hai người mà em không nói cho chúng tôi biết, Cindy?

Vespucci (khóc): Đó là lỗi của em.

Storm: Đ, mẹ cái...

Locking: Cẩn thận với cái mồm của anh đấy!

Storm: Mẹ k...

Giáo sư Steinberger: Này anh kia, chúng tôi sẽ nghe anh nói sau. Nhưng bây giờ hãy để cho cô ấy nói đã. Được chứ? Xin cảm ơn. Thế nào, Cindy?

Vespucci: Đó là lỗi của em.

Giáo sư Devane: Là gì vậy, Cindy?

Vespucci: Em... đã... yêu... anh ấy say quá... có lẽ một phần là vì mẹ em.

Giáo sư Devane: Anh ta đã làm gì mẹ của em?

Storm: Đúng đấy, tôi là một kẻ hiếp dâm. Hãy nói cho họ biết đi, Cindy, hãy nói đi. Chuyện gì xảy ra nhỉ? Có phải cô đánh mất lưỡi rồi không đấy? Cô đã đưa tôi đến đây bằng lá thư đó. Tôi nghĩ tôi sắp sửa bị đình chỉ học tập rồi. Thật là một trò chó ch...

Vespucci: Dừng lại! Cho em xin mà.

Storm: Vậy thì hãy nói cho họ biết đi, nếu không tôi sẽ nói đấy.

Giáo sư Devane: Nói cái gì?

Vespucci: Đó là việc làm ngu ngốc.

Storm: Đúng là như vậy. Mẹ cô ta và bố tôi đã... họ từng hẹn hò với nhau. Cho tới khi bố tôi không còn thích bà ấy nữa vì bà ấy quá tả khuynh. Có lẽ Cindy đã đổ tội cho bố tôi về việc mẹ cô ta không giữ được một người đàn ông. Vì thế, khi cô ta thấy tôi ở buổi tiệc, cô ta đã quyết định đánh tôi để trả đũa.

Vespucci: Không! Không phải vậy! Anh đến với tôi trước! Tôi nhảy với anh bởi vì anh tỏ ra là một người đàng hoàng...

Storm: Một con cừu cái già! Lúc đó cô mặc mỗi cái áo nhỏ màu đen...

Giáo sư Devane: Khoan đã. Lúc nãy anh nói “tả khuynh”, phải chăng anh định nói tới quan điểm chính trị?

Storm: Còn gì nữa chứ? Chủ nghĩa nam nữ bình quyền cấp tiến. Mẹ cô ta là một người cực đoan chủ nghĩa. Bà ấy căm thù đàn ông và dạy Cindy kiểu căm thù đàn ông như vậy. Cô ta đã cố tình bày trò với tôi để...

Vespucci: Tôi không làm thế, anh Kenny! Lúc đó anh đúng là một người đàn ông đàng hoàng, không giống...

Storm: Không giống cha tôi chứ gì? Tại sao đồ mặt mẹt nhà cô không tố cáo ông ấy đi?

Vespucci: Tôi không định nói thế. Tôi nói những người khác ở...

Storm: Đúng.

Vespucci: Anh Kenny...

Storm: Chết tiệt.

Giáo sư Steinberger: Này anh Kenny, bố anh có cho phép anh chửi thề kiểu đó không?

Storm: Thôi, tôi xin lỗi. Đó là do tôi quá nóng. Bởi vì chuyện này hoàn toàn không công bằng. Bố tôi và mẹ cô ta có chuyện vì thế cô ta cố tình đặt điều với tôi. Chuyện này...

Vespucci: Em không làm thế! Em xin thề!

Storm: Được. Cô chọn tôi chỉ vì tôi có khuôn mặt đẹp trai...

Giáo sư Devane: Bây giờ hãy tập trung vào vấn đề mấu chốt. Dù động cơ ban đầu buổi gặp mặt của hai người là gì, anh Storm ạ, thì anh cũng đã hẹn hò với cô Vespucci. Cô ấy khẳng định anh đã cố tình ép buộc cô ấy làm tình với anh.

Storm: Đồ con... không. Không... đồ chẳng ra gì! Đúng, tôi đã mời cô ấy đi chơi. Tại sao lại không chứ? Chúng tôi đã hẹn hò với nhau vài lần rồi. Nhưng tôi đâu dám động tới cô ta nếu không được phép - đúng không, hả Cindy? Vì vậy tôi hỏi xem cô ta có muốn làm chuyện ấy không. Giờ theo các ông bà, đó có phải là một tội không?

Giáo sư Devane: Việc đẩy cô ấy ra khỏi xe khi cô ấy từ chối thì đúng là một tội đấy, thưa quý anh.

Storm: Đúng, nhưng tôi không hề đẩy cô ấy ra khỏi xe. Cô ta nổi đóa và tự nhảy ra khỏi xe rồi ngã xuống đất. Thực ra, tôi đã cố ngăn cô ta lại - đó chính là lần duy nhất tôi nắm cánh tay cô ta.

Giáo sư Devane: Đó không phải là những gì cô ấy nói - đúng không, Vespucci?

Vespucci: Xin hãy quên chuyện này đi, thưa các thầy cô!

Giáo sư Devane: Này Cindy, tôi thực sự không...

Vespucci: Em cầu xin các thầy cô đấy.

Giáo sư Devane: Hãy nói về cái bóp vậy, Cindy. Em có khẳng định rằng nó đã bị ném ra khỏi xe không?

Storm: Trời ạ, không hề. Sau khi cô ấy ra khỏi xe, tôi đã đưa nó cho cô ấy bởi vì nó là của cô ấy và...

Giáo sư Devane: Vậy nên anh đã ném vào cô ấy.

Storm: Không phải là vào cô ấy mà là cho cô ấy. Tôi cần cái bóp để làm gì? Có Chúa. Cô ta đã không chịu đón lấy vì thế nó mới rơi xuống đường phố.

Vespucci: Nhưng lúc đó em đã bảo anh là em muốn vào, thế mà anh đã lái xe bỏ đi.

Storm: Tôi không nghe thấy tiếng cô.

Vespucci: Khoảng cách giữa chúng ta lúc ấy đâu có xa xôi gì!

Storm: Nhìn vào mồm tôi này: Tôi không nghe thấy cô. Trước đó tôi đã mời cô đến cả chục lần mà cô vẫn từ chối vì thế tôi mới chia tay chứ. Đó là điều thật ghê tởm, Cindy ạ. Cô đã lừa tôi. Cô biết điều đó và mẹ cô cũng sẽ biết điều đó.

Giáo sư Devane: Anh không được gọi điện để dọa...

Storm: Bà nghĩ đây là cái gì vậy? Cái nơi chết tiệt này...

Vespucci: Em rất lấy làm tiếc, cho em xin lỗi, thành thật xin lỗi, thưa giáo sư, nhưng em muốn chấm dứt chuyện này ở đây. Ngay bây giờ!

Giáo sư Steinberger: Có lẽ...

Giáo sư Devane: Cindy, ngay bây giờ, em đang có nhiều áp lực. Em không nên đưa ra bất kỳ quyết định quan trọng nào lúc này.

Vespucci: Em không cần biết, em muốn dừng chuyện này lại ngay! Em đi đây. (Bỏ ra ngoài).

Storm (cười): Bây giờ thì sao, hả?

Giáo sư Devane: Quý anh muốn giải thích thêm cho bản thân mình phải không?

Storm: Không phải cho tôi, mà là cho các ông các bà đấy. Bà là mụ đàn bà chết tiệt. Và mày nữa, thằng đàn ông khốn kiếp, mày không thích thế phải không? Hãy đi ra ngoài kia mà diễn trò, nhá!

Locking: Cậu không biết cậu đang nói chuyện với ai...

Storm: Nào, nói ra đi, thằng con đẻ người máy này - hà, đồ khốn. Tao chửi cha mày, chửi cha cả cái trường đại học này và những bọn rác rưởi tả khuynh. Tao sẽ gọi điện cho bố tao, ông làm nghề nhà đất, biết khối luật sư. Ông ấy sẽ nấu cái mông của các người lên để làm bữa sáng (đi ra).

Một ghi chú do các luật sư trường Đại học viết nói rằng Kenneth Storm, học sinh nam của trường và là hội viên thông tin của Ban giám hiệu đã tiếp xúc với một luật sư tên là Pierre Bateman. Bốn tuần sau, luật sư này viết một lá thư khiếu nại với trường Đại học yêu cầu giải tán ngay lập tức Ủy ban Hành vi, đòi Trường phải có một lá thư xin lỗi và bồi thường 100 ngàn đô-la cho Storm, Storm bỏ khỏi trường Đại học và xin chuyển tới Đại học Palms ở Redlands. Các luật sư trường Đại học cũng lưu ý rằng điểm trung bình môn kỳ 1 của cậu học sinh này là 1,7 và đang trong thời gian thử thách. Điểm kỳ 2 cũng không hơn gì kỳ 1 và sắp bị đuổi ra khỏi trường. Tuy nhiên vụ này cũng nên được giải quyết ổn thỏa và hai bên đã đi đến một thỏa thuận: Gia đình Storm đồng ý không truy cứu tiếp để đổi lại không phải trả học phí cho Kenneth ở trường Palms trong vòng 3 năm rưỡi còn lại.

Ngoài ra, Ban giám hiệu cũng đề nghị giải tán Ủy ban Hành vi.

Cả hai vụ đều có cảm giác không hay nhưng mức độ giận dữ ở vụ thứ hai này làm cháy bỏng cả tài liệu tôi đang đọc.

Kenneth Storm nóng nảy quá sức. Cậu ta còn tính toán cả chuyện bị làm gián đoạn quá trình học tập tại trường đại học.

Chuyện gì xảy ra nếu thỏa thuận giải quyết giữa nhà trường và gia đình không làm nguôi ngoai cơn thịnh nộ của cậu ta?

Paz và Fellows không hề biết gì về cái Ủy ban này. Tôi nghĩ chí ít Milo cũng đã đọc lướt qua các biên bản, nhưng Phillip Seacrest vẫn là nghi can số một của anh. Đó là bởi vì số tiền mà vợ chồng họ có cũng như cách hành xử của Seacrest đã khiến Milo nghĩ vậy.

Nhưng rõ ràng Storm có sự hận thù rất mãnh liệt với giáo sư Hope.

Một cậu bé 19 tuổi liệu có giải quyết sự hằn thù của mình như thế không?

Dù sao thì cơ quan điều tra cũng đã phát hiện các vết bánh xe ở vệ đường.

Mà sinh viên vẫn thường đi tới trường bằng xe đạp.

Tôi viết chữ K. Storm Jr vào cuốn sổ và chuyển sang xem xét biên bản thứ ba, ngày tháng ghi trên đó xác định đúng một tuần sau trận cãi lộn Vespucci-Storm và ba tuần trước khi luật sư của Kenneth Storm viết thư yêu cầu Ủy ban bị giải tán.

Lúc này, ban xét xử chỉ còn giáo sư Hope Devane và Casey Locking. Phải chăng giáo sư Steinberger đã không còn hứng thú với những vụ thẩm tra nữa?

Khi đọc, tôi mới nhận ra rằng vụ thứ ba này mới là vụ nghiêm trọng nhất.

Sinh viên năm thứ hai chuyên khoa tâm lý học tên Tessa Ann Bowlby tố cáo nghiên cứu sinh chuyên khoa nghệ thuật sân khấu tên là Reed Muscadine về tội hiếp dâm khi hai người hẹn hò. Cả bị đơn và nguyên đơn đều đồng ý ở một vài điểm ban đầu: Họ đã gặp nhau tại hội sinh viên trong bữa ăn trưa và đã hẹn hò một lần duy nhất vào đêm hôm đó, đi xem bộ phim “Tốc độ” ở rạp Village. Sau đó, họ rủ nhau đi ăn tối ở nhà hàng Pinocchio, nhà hàng Italia trong làng Westwood. Ăn uống xong, hai người rủ nhau tới phòng của Muscadine nằm trong quận Mid-Wilshire để uống rượu và nghe nhạc. Hai người bắt đầu âu yếm và cởi một phần quần áo của nhau ra. Từ đoạn này trở đi thì câu chuyện của mỗi người một khác. Bowlby nói rằng cô ta không muốn đi xa hơn nhưng Muscadine đã nằm lên bụng cô và dùng vũ lực để thực hiện hành vi giao cấu. Muscadine lại nói sự giao cấu giữa hai người là có sự đồng ý.

*

Bowlby: (khóc, người run rẩy) Tôi...

Giáo sư Devane: Có gì thế, cô bé?

Bowlby: (hai tay ôm trước ngực, lắc đầu).

Giáo sư Devane: Anh có gì để giải thích không, Muscadine?

Muscadine: Tôi chỉ nói rằng tôi thấy kiểu làm việc ở đây giống như phong cách Kapka[2] vậy.

Giáo sư Devane: Anh nói tới khía cạnh nào vậy, hả quý anh?

Muscadine: Là tôi nói tới việc tự nhiên bị nghi ngờ mà không có phán xử hay cảnh cáo gì trước cả. Tessa, nếu như điều đã xảy ra làm tổn thương tới cô thì tôi thành thật xin lỗi. Nhưng cách cô giải quyết tình cảm của mình như thế này là không đúng. Có thể cô đã thay đổi trong suy nghĩ, nhưng tôi nói thật, chuyện xảy ra hôm đó là mong muốn của đôi bên - cô chưa bao giờ có ý kiến khác.

Bowlby: Lúc đó tôi đã yêu cầu anh dừng lại!

Muscadine: Không, cô thực sự không có nói thế, cô Tessa ạ.

Bowlby: Tôi có nói, tôi có nói thế!

Muscadine: Từ trước tới giờ, tôi và cô vẫn thường tranh luận tới lui về chuyện này, Tessa. Cô chỉ cảm thấy là đã phản đối, tôi biết, nhưng tôi thì không hề nghe thấy điều gì đó giống như một sự phản đối từ phía cô. Nếu như tôi mà thấy, chắc chắn tôi đã dừng lại rồi.

Giáo sư Devane: Tại sao anh dám khẳng định chắc chắn là anh sẽ dừng lại?

Muscadine: Bởi vì tôi không ép buộc phụ nữ đi chơi với tôi. Ngoài chuyện đáng ghét ra, điều đó còn là không cần thiết.

Giáo sư Devane: Tại sao lại không cần thiết?

Muscadine: Bởi vì tôi có thể chiếm được những người phụ nữ mà không cần phải ép buộc họ.

Giáo sư Devane: Anh nói chiếm được phụ nữ?

Muscadine: Tôi xin lỗi vì đã sử dụng ngôn từ lỗ mãng, tôi vẫn còn thấy lúng túng bởi chuyện xét xử này. Ý tôi là tôi thường tạo được quan hệ tốt với những người phụ nữ. Tôi có thể đạt được tình thân thiết mà không cần phải sử dụng tới sự cưỡng ép. Đó là lý do tại sao toàn bộ câu chuyện này là...

Locking: Anh là sinh viên chuyên khoa nghệ thuật sân khấu, phải vậy không?

Muscadine: Đúng thế.

Locking: Chuyên về gì?

Muscadine: Đóng kịch.

Locking: Vì thế nên anh rất giỏi che đậy tình cảm của mình.

Muscadine: Điều anh nói có ý gì vậy?

Locking: Thế anh thấy nó có ý nghĩa gì?

Muscadine: Anh biết đấy, tôi đến đây với quyết tâm là sẽ giữ bình tĩnh và có lý trí, nhưng sự tò mò về đời sống riêng tư của người khác ở đây khiến tôi thấy hơi khó khăn đấy.

Giáo sư Devane: Đây là một vấn đề thuộc về đời sống riêng tư của cá nhân.

Muscadine: Tôi biết, nhưng tôi đã nói với giáo sư...

Locking: Anh có gặp vấn đề gì về kiểm soát hành vi không?

Muscadine: Không, chưa bao giờ cả. Nhưng tại sao?

Locking: Nghe anh nói có vẻ gì bực dọc.

Muscadine (cười): Không, tôi hoàn toàn bình thường - chỉ là thấy hơi khó chịu một chút.

Locking: Về chuyện gì?

Muscadine: Về việc xét xử này. Về việc đã tới đây. Tôi có vẻ hơi bực dọc ư? Tất nhiên là thế rồi. Anh có thể không bực dọc được trong tình huống này không? Và đó thực sự là tất cả những gì tôi phải nói.

Giáo sư Devane: Về vụ quan hệ. Thế nó có đạt đến cao trào không?

Muscadine: Với tôi thì có. Và tôi nghĩ rằng cô cũng được thưởng thức cảm giác cao trào ấy, cô Tessa nhỉ?

Bowlby: (Khóc)

Muscadine: Vậy là tôi đã lầm.

Giáo sư Devane: Thế anh có đeo bao cao su không, hả quý anh?

Muscadine: Đó là chuyện... đó chỉ là sự ngẫu hứng. Ham muốn mãnh liệt quá. Chúng tôi tháo nó ra... hay ít nhất tôi nghĩ là chúng tôi đã đeo. Không có kế hoạch trước, chuyện đó tự nhiên xảy ra.

Giáo sư Devane: Thế anh đã đi thử nghiệm xem có bị nhiễm HIV không chưa?

Muscadine: Không, nhưng tôi đảm bảo là tôi...

Giáo sư Devane: Thế anh có sẵn lòng để thử không?

Muscadine: Tại sao?

Giáo sư Devane: Để Tessa cảm thấy yên lòng. Và ngay cả anh cũng thế.

Muscadine: Ôi trời, cho tôi xin mà...

Giáo sư Devane: Anh tạo được mối quan hệ tốt với phụ nữ. Anh đã chiếm đoạt nhiều, rất nhiều phụ nữ rồi.

Muscadine: Đó không phải là vấn đề.

Giáo sư Devane: Vậy là gì?

Muscadine: Đó là việc bị chọc kim vào bên trong cơ thể.

Giáo sư Devane: Hiếp dâm cũng là sự chọc vào bên trong cơ thể đấy.

Muscadine: Tôi chưa bao giờ hiếp dâm ai cả.

Giáo sư Devane: Thế tại sao lại sợ thử máu?

Muscadine: Tôi cần phải suy nghĩ đã.

Giáo sư Devane: Vậy anh có vấn đề gì nghiêm trọng sao, hả quý anh?

Muscadine: Không, nhưng mà...

Giáo sư Devane: Nhưng gì?

Muscadine: Tôi không biết.

Giáo sư Devane: Vậy tóm lại anh đã quan hệ tình dục không an toàn với một phụ nữ, người đã tuyên bố anh hiếp dâm cô ấy. Điều tối thiểu mà anh có thể làm là...

Muscadine: Có lẽ là hơi... quá đáng. Bà quan hệ tình dục xong rồi lại phải chứng minh bà khỏe mạnh ư? Tôi đã ngủ với không biết bao nhiêu phụ nữ khác và chưa thấy có vấn đề gì hết.

Giáo sư Devane: Vấn đề là ở đó, thưa quý anh. Chi tiết chính xác về những gì xảy ra đêm hôm đó có thể sẽ không bao giờ được chứng minh, nhưng rõ ràng hiện có Bowlby đang trải qua những đau đớn thực sự.

Muscadine: Không phải là do tôi gây ra.

Bowlby: Chính anh đã hiếp tôi.

Muscadine: Này cô Tessa, tôi không hề làm việc đó. Tôi lấy làm tiếc. Cô đã bịa ra chuyện này...

Bowlby: Câm miệng lại! (khóc).

Muscadine: Này Tessa, nếu có cách nào để được làm lại chuyện đó thì tôi cũng vẫn sẽ làm. Chúng ta không cần thiết phải làm tình, chúng ta có thể chỉ...

Giáo sư Devane: Thôi, hãy thôi ngay, thưa quý anh. Cảm ơn. Em ổn chứ, Tessa? Casey, hãy đưa cho cô ấy khăn lau mới... Cảm ơn. Như tôi đã nói, anh Muscadine ạ, chi tiết cụ thể chính xác có thể sẽ không được biết bởi vì không có ai làm chứng cả. Nhưng cô Bowlby hiện đang đau khổ và cô ấy cần phải chấm dứt tình trạng này. Xét đến lịch sử quan hệ tình dục của anh, cô ấy sẽ cảm thấy ổn hơn nếu anh chịu đi thử và được chứng minh là HIV âm tính. Chúng tôi trong Ủy ban này cũng muốn được biết như thế thôi.

Muscadine: Có phải thật sự là thế không, cô Tessa?

Bowlby: Anh nói là anh đã ngủ lang chạ ư, trời ơi.

Muscadine: Ôi dào, từ Kafka tới Dracula ai chẳng thế - tôi nói là tôi đã ban phát cho nhiều người chất dịch nhầy từ cơ thể tôi. Được, chẳng có gì phải giấu cả - tôi có phải trả tiền cho chuyện đi thử không?

Giáo sư Devane: Việc thử máu có thể được tiến hành ở Ban y tế sinh viên, không phải trả tiền. Tôi đã có mẫu giấy phép đây, sẽ biết tất cả các kết quả.

Muscadine: Được... được, tôi chẳng có gì phải che giấu cả nhưng cô ta cũng phải đi thử cùng.

Bowlby: Tôi đã đi thử rồi. Ngay sau đó. Hiện tôi được xác định là âm tính.

Muscadine: Cô sẽ vẫn âm tính. Ít nhất là từ tôi - nghe này Tessa, tôi thật sự lấy làm tiếc về chuyện đã xảy ra với cô, nhưng tôi - thôi hãy quên chuyện này đi. Ngày mai tôi nhất định sẽ đi thử máu. Thế nào? Nếu như đó là tất cả những gì tôi cần phải làm.

Giáo sư Devane: Anh còn cần phải nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề hiếp dâm nữa.

Muscadine: Tôi không cần phải làm thế.

Giáo sư Devane: Đôi khi chúng tôi không nhận ra...

Muscadine: À, tôi nói là tôi đồng ý. Tôi sẽ suy nghĩ về điều đó. Bây giờ tôi có thể đi được chưa?

Giáo sư Devane: Hãy ký vào biên bản này, tới Ban y tế sinh viên, và thử máu trong vòng 24 giờ.

Muscadine: Được, được. Thật là một kinh nghiệm khốn nạn - ơn Chúa, tôi là một diễn viên.

Giáo sư Devane: Tại sao anh lại nói lung tung thế, hả?

Muscadine: Đối với một diễn viên, tất cả đều là tư liệu. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ dùng đến tư liệu này.

Giáo sư Devane: Tôi tin là anh không làm, thưa quý anh. Như tôi đã nói với anh lúc bắt đầu ấy, tất cả những gì diễn ra đây đều là bí mật.

Muscadine: Ô... đúng. Cần phải như thế. Vì Chúa, cũng là vì tôi.

Giáo sư Devane: Ý tôi là anh không được sử dụng tới nó. Đó là một phần trong thỏa thuận của chúng ta.

Muscadine: Tôi không có ý nói sẽ sử dụng nó một cách trực tiếp. Tôi định sử dụng nó trong tiềm thức thôi. Đừng để ý đến làm gì... Tạm biệt Tessa. Hãy tránh xa nhau ra nhé. Hãy ở cách nhau một hành tinh nhá.

❀ ❀ ❀

[1] Kenneth

[2] Kafkaesque: Dùng để chỉ những tình huống xã hội lố bịch, kịch cỡm gây ra lo lắng, đau khổ.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.