Từ Los Angeles tới Palm Springs là 180 cây số trên con đường liên bang duy nhất, đó là đường 10.
Nửa đầu tiên của chuyến hành trình đưa bạn qua thị tứ Boyle Heights, và những vùng ngoại ô phía Đông - vùng Azusa, vùng Claremont, vùng Upland, vùng Rancho Curamonga - và vào quận San Bernardino, nơi đó không khí thay đổi từ mùi thơm tho cho tới mùi khí độc phụ thuộc vào gió và ý của Chúa. Phong cảnh nhìn từ đường cao tốc là sự tương xứng đến buồn ngủ của những phố buôn và chợ lớn, những bãi đậu xe và những loại nhà ôm sát lấy đường cao tốc. Rồi đến những cánh đồng và những sân có đường ray cạnh Fontana và ngay sau Yucaipa, phần lớn xe cộ trên đường đã giảm đi và không khí trở nên khô và dễ chịu hơn. Lúc này, bạn sẽ đi qua những vườn anh đào của Beaumont trên những con đường đất bụi màu xám và đá trắng, những ngọn núi San Bernardino bên phải mà ngọn phủ đầy tuyết.
Đoạn đường vắng vẻ là một sự mời gọi cho tốc độ và phần lớn mọi người đều đồng ý. Vào mùa xuân, nhưng con dê non vàng ươm được uống bia, ăn cỏ non và sống trong ảo tưởng của sự bất tử, chúng kêu be be và châu mõm trên những luống rau, lang thang bên những chiếc xe bỏ mui nhỏ, ve vẫy đuôi để trao nhau những lời tình tứ. Phần lớn những con dê này sẽ được đưa tới khu thị tứ Palm Springs, một số con bị xe cộ kẹt chết trên đường. Cảnh sát tuần tra thường rất thận trọng, bí mật và làm hết sức để giảm số lượng dê bị chết xuống mức chấp nhận được.
Milo bị cảnh sát bắt phải dừng xe một lần duy nhất, ngay trước đèo San Gorgonio sau khi trời đã tối. Anh đã lái với tốc độ 135 ki-lô-métgiờ kể từ Riverside, con Porsche gần như không còn chịu đựng nổi nữa. Nó là con 928 trắng, đã 5 năm tuổi, tình trạng vẫn tốt. Người sỹ quan cảnh sát tuần tra giao thông đường cao tốc nhìn chiếc xe với sự ngưỡng mộ, sau đó xem xét giấy tờ của Milo. Mắt anh ta hấp háy khi Milo nói rằng anh đang điều tra một vụ án giết người và cần bắt đột xuất một nhân chứng quan trọng.
Người cảnh sát trả lại giấy tờ cho Milo và cảnh báo về những kẻ điên trên đường và yêu cầu phải cảnh giác vì có thể có súc vật. Rồi anh ta để chúng tôi đi.
Chúng tôi đi vào Palm Springs đúng 10 giờ tối, vượt qua rất nhiều khu nhà chung cư rẻ tiền và tiến vào ngoại vi của khu buôn bán. Không giống với Bakersfield, nơi đây gần như không thay đổi là mấy. Vẫn những cửa hàng bán đồ cũ tiều tụy giống như những cửa hàng đồ cổ, những khách sạn dành cho dân lái xe, những cửa hàng quần áo, phòng trưng bày nghệ thuật kinh dị. Tất cả những thứ đắt tiền đều tập trung tại Palm Desert và Rancho Mirage, cùng với những đường phố mang tên Dinah Shore và Bob Hope.
- Anh xem đường Palm Grove ở đâu - Milo nói - Chúng ta phải tới sòng bạc Sun Palace.
- Đây không có vẻ là một khu dành riêng cho người Anh Điêng.
- Anh nghĩ là phải có gì chứ, hay phải có lều hình nón và các cột tô tem? Đây là những người Anh Điêng may mắn: Họ bị xua đuôi phải chạy ra sa mạc sống nhưng nơi họ ở lại rỉ ra những thứ nước màu đen bóng láng vì thế họ trở nên giàu có, họ biết về trò đánh bạc, tự cho mình là một dân tộc và đòi quyền được chơi. Cuối cùng, chính quyền bang cũng đồng ý cho họ được lập ra những sòng bạc nhưng vẫn tuyên truyền về cái xấu xa của cơ bạc.
- Nhưng nhà nước cũng kinh doanh xổ số đấy thôi - Tôi nói.
- Vậy nên những lời tuyên truyền ấy là không nhất quán.
- Đúng vậy. Người Anh Điêng ở bang này đang được mọi người chú ý đến nhiều. Ở Santa Ynez cũng có một sòng bạc mới mở. Chính quyền bang tiếp tục làm trò, ban cho người này quyền, cấm người kia, không cho phép người Anh Điêng được sản xuất máy đánh bạc hay mua từ bang khác về. Đây là điều rất quan trọng vì máy đánh bạc là thứ hốt bạc hạng nhất. Nhưng họ vẫn cứ đưa lậu những thứ đó vào trên những chiếc xe tải chở hoa quả và khi đã vào khu dành riêng cho người Anh Điêng rồi thì trời cũng chẳng làm gì nổi họ.
- Thưa ngài thanh tra - Tôi nói - nghe cứ như anh đang tha thứ cho hành động phi pháp vậy.
- Phép vua cũng phải thua lệ làng thôi.
- Palm Grove kìa - Tôi nói và chỉ tay về phía một khu nhà.
Milo ngoặt trái sang một con phố thương mại khác. Lại là những khách sạn cho dân tài xế, một hiệu giặt tự động, một suối nước khoáng đang chảy, những tiệm ăn nhanh tồi tàn chật ních người. Rồi lên phía trước một đoạn là những ánh đèn vàng, xanh nhấp nháy tạo thành hình cái mũ cao bồi trên đỉnh tòa tháp cao 15 mét.
- Thấy hay không?
- Vậy toàn bộ khu thị tứ cũng là khu dành riêng cho người Anh Điêng à? - Tôi hỏi.
- Không, nó thay đổi theo từng khu một. Vấn đề cốt lõi là tra tìm các hồ sơ đất đai, tìm lấy khu nào đó do một người Anh Điêng sở hữu, sau đó tiến hành hợp tác. Chúng ta đến rồi.
Anh phi thẳng xe vào khu đậu xe bằng đất khổng lồ bao quanh sòng bạc. Phía sau cái tháp đội mũ ấy là một tòa nhà 2 tầng nhỏ đến không ngờ được trang trí bằng các loại đèn xanh và vàng, trên đỉnh là những chữ thẳng đứng khổng lồ: SUN PALACE bằng đèn nê ông màu vàng xung quanh là các tia sáng màu đỏ.
Giữa tòa tháp và tòa nhà là một nơi đậu xe được chiếu sáng rực. Một con Camaro màu tím mới tinh đang đậu ở đó áp sát vào tòa nhà, dải băng màu tím quấn quanh mui xe. Tấm biển trên kính chắn gió của xe ghi: “BỐN CON J ĐEN MỘT HÀNG SẼ ĐƯỢC CHIẾC XE NÀY!”
Một cái biển khác dựa vào cái tháp đội mũ ghi: “NƠI ĐỂ XE CỦA NHỮNG NGƯỜI PHỤC VỤ” nhưng không có ai ở xung quanh đó. Milo nhìn thấy một khoảng trống trong khu đậu xe. Vừa lúc chúng tôi ra khỏi xe, một thanh niên to khỏe da nâu mặc áo chui cổ màu trắng và quần đen đi lại phía chúng tôi.
- Xin chào, lẽ ra tôi nên phục vụ các ngài mới phải - Anh ta chìa tay ra.
Milo đưa cho anh ta xem cái phù hiệu của mình.
- Lẽ ra tôi đã tham gia vào nhóm Beatles rồi nếu tên tôi là McCartney.
Miệng của anh chàng phục vụ ngậm lại. Anh ta nhìn không chớp mắt trong vòng một giây rồi chạy tới những cánh cửa xe của chiếc Cadillac màu vàng to bằng cái thuyền đầy những người lạc quan yêu đời tóc bạch kim, da rám nắng, miệng cười ha hả.
Chúng tôi đi qua cánh cửa kính đôi của sòng bạc vào một bức tường đầy tiếng ồn thì một người đàn ông rất to cao trong bộ áo đen Johnny Cash chạy vội ra. Phía sau ông ta là một người phụ nữ nặng 160 cân mặc áo tránh nắng và đi dép quai hậu. Bà ta đang định nói điều gì đó nhưng ông ta chạy trước bà rất nhiều.
Cánh cửa đóng lại phía sau chúng tôi, tiếng ồn và ánh sáng huỳnh quang chói mắt bị chặn lại. Chúng tôi đang đứng tại cái bục nhỏ xung quanh có lan can bằng đồng được những tấm thảm công nghiệp màu xanh che phủ và phân thành khu bởi những cột gỗ gụ được đánh bóng. Hai bên bục là phòng đánh bạc: không gian duy nhất có diện tích 30x15 mét. Sàn phòng được trải thảm màu trắng và có những chiếc cột chống phía dưới lớp ngói chống ồn. Những bờ tường màu trắng, không có cửa sổ, không có đồng hồ.
Bên phải là một bàn chơi poker dành cho những người đàn ông: Những người đàn ông cúi người trong những bộ áo kẻ sọc vuông và áo gió, đeo kính râm, những khuôn mặt như bị tê liệt. Sau đó là các hàng máy chơi đánh bạc khe, có lẽ là hơn trăm cái máy, vừa quay, vừa kêu bíp bíp, nhấp nháy. Chúng có vẻ sống động hơn cả những con người đang ngồi quay cái cần của chúng. Các bàn blackjack chiếm không gian bên trái của căn phòng, được đặt sát nhau để hoặc là người chơi phải ngồi hoặc là phải đi lại liên tục. Những người chia bài mặc áo màu đỏ chui cổ và có những cái biển tên màu trắng đứng dựa lưng vào nhau.
Căn phòng đầy những tiếng bing bing, những tiếng còi, không khí sặc mùi thuốc lá. Cửa ra lấy tiền nằm ở phía cuối căn phòng. Nhưng lúc này còn sớm nên chưa ai muốn ra. Vào đây chơi bạc chủ yếu là những người đã thôi làm việc ở ngoài sa mạc, những du khách Nhật Bản, những công nhân lao động chân tay, những người đi xe đạp, người Anh Điêng, và một số kẻ có ánh mắt soi mói. Tất cả mọi người đều giả vờ đang thắng, đó là thói quen của Vegas. Những cô gái có khuôn mặt khả ái trong bộ quần áo cực ngắn màu đỏ đang đi xung quanh, mang trên tay những đĩa đồ uống. Những người đàn ông mặc áo trắng thắt nơ đen giống như người phục vụ đi vòng quanh căn phòng, mắt nhìn soi mói như những máy quay phim, súng đeo bên người.
Có người từ một góc phòng đi tới phía chúng tôi rồi dừng lại. Một người đàn ông có mái tóc hoa râm, ria mép đã điểm bạc, mặc bộ com-lê da cá mập màu xám, ca-ra-vát nhiễu đỏ, cao chừng 1,68 mét và có khuôn mặt dài, đôi môi như dây hầu bao. Tay ông ta cầm máy bộ đàm, đầu rẽ ngôi hất ngược ra phía sau. Ông ta giả vờ không để ý tới chúng tôi, không cử động gì. Nhưng có tín hiệu gì đó đã được phát đi bởi vì có hai người gác mang vũ khí bước lại và đứng phía dưới cái bục. Một người là người Anh Điêng, một người có tóc hoe đỏ mặt đầy tàn nhang. Cả hai người đều có cánh tay cơ bắp, lưng võng, bụng lồi cứng chắc. Cái thắt lưng của người Anh Điêng có khắc chữ: GARRETT.
Dòng người ra vào căn phòng đều đặn. Milo di chuyển tới gần hơn cái lan can đồng và người đàn ông có ria mép điểm bạc liền tiến lại, Garrett cũng quay lại nhìn.
- Tôi có thể giúp gì được các ngài đây, thưa các ngài? - Giọng người đàn ông trầm và đục. Cái thẻ tên của anh ta có in chữ LARRY GIOVANNE, QUẢN LÝ.
Milo khum khum lòng bàn tay lại và chìa cái thẻ cảnh sát đủ để ông ta nhìn thấy.
- Tôi đang tìm Ted Barnaby:
Girovanne không có phản ứng gì. Cái thẻ cảnh sát lại nhanh chóng chui vào túi của Milo.
- Barnaby đang làm việc ở đây tối nay, phải không?
- Anh ta có rắc rối à?
- Không, chỉ hỏi anh ta vài câu thôi.
- Anh ta là người mới đến.
- Đến đây làm từ thứ Tư hai tuần trước - Milo nói.
Giovanne ngước nhìn lên, nhìn từ mặt Milo rồi xuống cái áo xanh bên trên cái quần kiểu Trung Quốc. Anh ta đang nhìn xem có súng không.
- Không gặp vấn đề gì thật à? - Anh ta hỏi.
- Không. Barnaby ở đâu?
- Thế các ngài có trình diện tại Cảnh sát bộ lạc không?
- Không.
- Vậy thì về kỹ thuật, các ngài không có quyền.
Milo nói:
- Về kỹ thuật ấy à, tôi có thể đi lòng vòng ở căn phòng này cho tới khi nào tìm thấy Barnaby, ngồi xuống ngay tại bàn anh ta, chơi thật chậm, làm đổ nước uống xuống bàn, hỏi những câu hỏi vớ vẩn. Và chúng tôi có quyền đi theo anh ta khi anh ta chuyển sang bàn khác.
Giovanne hơi lắc đầu:
- Các ngài cần gì ở anh ta?
- Bạn gái anh ta bị giết nửa năm về trước. Anh ta không phải là một nghi can nhưng chúng tôi cần phải hỏi anh ta vài câu.
- Chúng tôi cũng là những người mới tới - Giovanne nói - 3 tháng kể từ khi chúng tôi mở sòng bạc này và chúng tôi không muốn làm hỏng mọi chuyện, ông hiểu ý tôi chứ?
- Được rồi - Milo đáp - Hay thế này đi, chúng tôi sẽ không làm cản trở tới công việc của các anh nhưng hãy đưa anh ta đến chỗ chúng tôi khi nào anh ta nghỉ giải lao, được chứ?
Giovanne đưa tay lên và nhìn vào chiếc đồng hồ mạ vàng.
- Những người chia bài sẽ làm theo ca, 30 phút một ca ở mỗi bàn. Nhóm của Barnaby còn 3 phút nữa sẽ được nghỉ, thời gian nghỉ là 1 tiếng. Nếu các ngài không gây lộn xộn ở đây, tôi sẽ cho anh ta nghỉ sớm. Được chứ?
- Quá được. Cảm ơn.
- Vậy còn phải chờ 5 phút nữa. Các ngài có muốn chơi mấy ván không?
Milo cười.
- Không phải là tối nay.
- Được. Vậy thì xin các anh đi ra ngoài, đứng ở cạnh con Camaro nhé, tôi sẽ bảo anh ta ra đó. Các ngài có muốn uống gì đó không, ăn lạc nhé?
- Không, cảm ơn. Gần đây có ai trúng xe chưa?
- Đã có ba người trúng rồi đấy. Sau khi làm xong việc với anh ta, rất mong được đón tiếp các ngài tới thử vận may.
- Nếu tôi có thời gian, tôi sẽ thử.
- Thế quý danh của ngài là gì ạ?
- Cảnh sát và những tên cướp! - Milo đáp.
*
Dù sao, một cô gái ăn mặc quần áo cực nhỏ, cực ngắn cũng mang ra cho chúng tôi hai lon bia. Chúng tôi dựa lưng vào bờ tường đá mát lạnh uống và chờ đợi, mắt luôn theo dõi dòng người ra vào, tai có thể nghe thấy tiếng đánh bạc bên trong. Vùng xung quanh dường như trải rộng tới vài cây số, kéo dài vào khoảng không đen kịt và tới bầu trời đầy sao. Tiếng nổ và ánh đèn xe máy xác định phía xa là một con đường nhưng những chuyển động phần lớn là tại đây.
Vừa lúc chúng tôi uống cạn lon bia, một người đàn ông cao, gầy, mặc bộ đồ đỏ xuất hiện, ngó nghiêng nhìn sang hai bên, những ngón tay dài lúc co lúc duỗi.
Độ tuổi anh ta chạc 30, tóc vàng và dày. Anh ta đi đôi giày da màu đỏ, mặc chiếc quần đen. Người anh ta gầy nhưng đôi tay thì rắn chắc. Một cái vòng màu bạc và ngọc lam đeo quanh cổ tay nhẵn bóng của anh ta. Cái dây chuyền vàng dường như bóp nghẹt chiếc cổ dài có quả táo Adam liên tục di chuyển. Khuôn mặt của anh ta trông khá đẹp nhưng lại có quá nhiều vết mụn trứng cá khiến khi so với Milo thì anh lại tỏ ra nhẵn nhụi chán. Trong ánh sáng đèn, khuôn mặt anh ta nổi lên một số khuyết tật rất rõ, nổi nhất là những đường mạch máu phồng lên ở thái dương bên trái. Bên dưới tai trái anh ta có một miếng cao dán tròn nhỏ. Dọc theo cổ là những chiếc hút sâu.
Milo đặt lon bia xuống và bước ra từ phía sau chiếc xe:
- Anh Barnaby!
Barnaby dừng lại, hai bàn tay đã cuộn thành hai nắm đấm. Cái thẻ cảnh sát của Milo gí sát mũi khiến anh ta phải lùi lại.
Milo chìa một tay ra và Barnaby miễn cưỡng đưa bàn tay ẩm ướt ra nắm lấy. Milo bắt đầu kéo anh ta ra khỏi ánh sáng đèn nhưng Ballaby cưỡng lại. Rồi anh ta nhìn thấy một người phục vụ đi tới và thế là anh ta phải theo Milo.
Khi đã ở phía sau chiếc xe màu tím, anh ta nhìn tôi và nhìn vào lon bia tôi đang cầm trong tay.
- Chuyện quái gì đang diễn ra thế này hả? Các ông đã làm tôi bị mất việc rồi đấy.
- Đó là về Mandy Wright.
Mắt Hazel không còn chuyển động nữa.
- Cảnh sát Los Angeles thì có gì liên quan tới chuyện đó chứ?
Milo đặt một chân lên cái giảm chấn của con xe Camaro.
- Hãy cẩn thận - Barnaby nói - Cái đó còn mới nguyên đấy.
- Vậy anh không cảm thấy đau buồn chút nào về chuyện của Mandy sao?
- Tất nhiên là tôi rất đau buồn. Nhưng tôi còn biết phải làm gì về chuyện đó nữa chứ? Và tại sao vì chuyện đó mà tôi bị mất việc chứ?
- Tôi sẽ nói chuyện với Giovanne.
- Cảm ơn. Đồ chết tiệt. Tại sao các ông lại tới đây? Tại sao các ông không gọi điện tới nhà tôi?
- Tại sao Giovanne lại đuổi việc anh?
- Ông ta chưa đuổi nhưng đã ném cho tôi cái nhìn ám chỉ sẽ đuổi tôi. Tôi biết cái nhìn đó có ý nghĩa gì. Họ đang phải cố hết sức để tránh gặp rắc rối và các ông đã làm chuyện của tôi thành một rắc rối cho họ.
Anh ta sờ vào miếng cao dán, ấn mạnh xuống, mặt nhăn.
- Trời ơi, tôi vừa mới ký hợp đồng thuê nhà ở tại thành phố Cathedral.
Milo ngó đầu nhìn ra lối vào của sòng bạc.
- Cái này chẳng phải là cung điện của Caesar, Ted ạ. Tại sao anh lại rời Vegas sau khi Mandy bị giết?
- Tôi bị... tôi bị đuổi việc, tôi không muốn rắc rối với mọi người.
- Vì vậy anh chuồn đi phải không?
- Đúng.
- Tới đâu?
- Tới Reno.
- Sau đó?
- Utah.
- Tại sao lại tới Utah?
- Đó là quê của tôi.
- Anh là người theo đạo Mormon[1] à?
- Ngày trước thì có - nghe này, tôi đã nói tất cả những điều gì tôi biết với cảnh sát Vegas rồi. Nghĩa là tôi không hề biết gì hết. Có lẽ một khách hàng nào đó đã giết cô ấy. Tôi không thích những gì cô ấy làm, nhưng tôi đã rất yêu cô ấy, vì vậy tôi mới phải chịu để cô ấy làm theo ý mình. Bây giờ tôi biết phải nói với các ông điều gì? Và tại sao các ông là cảnh sát Los Angeles lại quan tâm tới việc này?
- Tại sao anh không trở lại Vegas, hả Ted?
- Ở đó có những kỷ niệm không vui.
- Đó là lý do duy nhất sao?
- Thế là đủ. Tôi là người đã xác định cái xác của cô ấy, thưa ông - Anh ta lắc đầu và liếm môi.
- Anh không trốn tránh ai đó đấy chứ?
- Tôi phải tránh ai?
- Kẻ giết Mandy.
- Một khách hàng à? Tại sao tôi phải tránh hắn chứ?
- Làm thế nào mà anh biết kẻ đó là một khách hàng?
- Tôi không biết. Tôi chỉ đoán thế thôi. Nhưng có thể nào khác được chứ? Lúc nào chả có những cô gái làm nghề ấy bị giết - điều đó thì ông đã quá rõ. Đó là những nguy cơ của nghề nghiệp. Tôi đã cảnh cáo cô ấy rồi.
- Trước đó cô ấy cũng đã bị rắc rối rồi phải không?
- Một vết ở đây và ở đây này. Không có gì là nghiêm trọng. Cho tới khi... - Anh ta lại sờ tay vào miếng cao dán và xoa cái cổ đầy vết hút.
- Anh có biết ai đã gây rắc rối cho cô ấy không?
- Không. Cô ấy không bao giờ cho tôi biết tên - đó là quy định của chúng tôi.
- Quy định đó là gì?
- Tôi để yên cho cô ấy còn cô ấy dành cho tôi tất cả thời gian rảnh rỗi - Một điệu cười méo mó - Tôi say mê cô ấy nhiều hơn là cô ấy say mê tôi. Các ông đã được nhìn thấy ảnh của cô ấy chưa? Tôi nói là trước khi cô ấy mất ấy.
- Ừ hứ - Milo trả lời.
- Xinh đẹp, đúng không?
- Hai người có sống chung với nhau không?
- Không. Tôi cũng đang định nói với các ông điều đó. Cô ấy muốn có nơi riêng của cô ấy, một không gian riêng.
- Một nơi riêng để hành nghề à?
- Đúng vậy - Barnaby trở lại, tiếng nói như thét. Anh ta bẻ các đốt ngón tay kêu răng rắc và nhìn vào những ngón tay một cách buồn bã - Cô ấy thật không thể nào tin được. Một phần là máu người Hawaii, một phần là người Poly. Họ chính là những người đẹp nhất thế giới. Ban đầu, tôi hoàn toàn phát điên vì cô ấy, muốn chiếm lấy toàn bộ cuộc sống của cô ấy, tất cả. Tôi nói với cô ấy rằng cô ấy cần học cách xử sự là có thể kiếm được nhiều tiền boa. Cô ấy cười và nói rằng cô ấy muốn làm người chủ của chính mình. Cô ấy yêu tiền bạc, thực sự mê mẩn những món đồ.
- Đó là những món đồ gì vậy?
- Quần áo, trang sức, xe hơi. Cứ vài tháng cô ấy lại mua một chiếc xe hơi mới, rồi lại bán và mua cái khác. Xe cô ấy mua đủ loại từ Corvette, Firebird, BMW. Cái xe cuối cùng cô ấy mua là chiếc có thể bỏ mui hiệu Ferrari. Cô ấy mua nó ở một trong những bãi đậu xe bên ngoài thị trấn nơi những người thua bạc bán xe để lấy tiền mặt. Cô ấy thường lái xe lòng vòng quanh đường Strip trong chiếc xe ấy. Tôi bảo với cô ấy rằng cô ấy là người phụ nữ đầu tiên mà tôi biết mê xe đến thế. Cô ấy cười bảo rằng cô ấy rất mê những chiếc xe to. Đó là lý do tại sao cô ấy thích tôi.
Đôi bàn tay lại tiếp tục chuyển động.
Một chiếc xe thùng đi tới đổ xuống sòng bạc toàn lính Mỹ, họ cười như những đứa trẻ con. Barnaby đứng thẳng người hơn và nhìn chằm chằm vào cái cánh cửa thủy tinh xoay.
- Đó là tất cả những gì tôi biết, được chưa? Các ông phải tới đây bởi vì có một thằng dân chơi hoa nào đó đã giết một cô gái nào đó ở Los Angeles, phải vậy không? Chắc là cũng bị giết giống như cách của Mandy.
Milo không trả lời.
- Có phải đó là một tên giết người hàng loạt không? - Barnaby hỏi - Giết nhiều người ấy.
- Nghĩa là sao?
- Bọn chúng thường nhắm vào những cô gái làm tiền. Anh ta nhăn trán - Đó là công việc mà Mandy đã làm, mặc dù cô ấy vẫn tự cho rằng cô ấy là một diễn viên.
- Cô ấy bảo với anh rằng cô ấy là một diễn viên à?
- Đúng vậy, nhưng cô ấy chỉ nói nửa đùa nửa thật thế thôi - Barnaby nhìn xuống mặt đường, hai ngón chân cọ vào nhau.
- Ý anh là gì?
- Cô ấy nói: “Khách hàng muốn gì, em vờ chiều theo như thế, anh Teddy ạ. Em là một diễn viên”.
- Cô ấy có đóng phim khiêu dâm không?
- Theo tôi biết thì không.
- Không ư?
- Không!
- Cô ấy có nói cụ thể là chiều khách những gì không?
- Không.
- Thế có nói cô ấy giả vờ chiều khách là vì ai đó không?
- Khi tôi hỏi, cô ấy thường nổi cáu vì thế tôi không hỏi nữa. Như tôi nói rồi đấy, giữa cô ấy và tôi mọi thứ đều riêng rẽ.
Vậy là có một mối liên hệ về tâm lý giữa cô gái điếm này với bà giáo sư. Milo liếc nhìn sang tôi.
- Cô ấy có nơi riêng của cô ấy, còn anh cũng có nơi riêng của anh, phải vậy không Ted?
- Đúng.
- Thế anh và cô ấy thường đến với nhau tại đâu?
- Phần lớn là tại nhà tôi.
- Không bao giờ ở nhà của cô ấy sao?
- Tại nhà cô ấy vào các ngày thứ Ba. Đó là ngày nghỉ của cô ấy - Anh ta liếm môi - Bây giờ tôi đã có người bạn gái mới rồi. Cô ấy không biết gì về Mandy cả - Anh ta co duỗi những ngón tay. Điều duy nhất cô ấy sắp biết là tôi đã ký một hợp đồng thuê nhà, và rồi đột nhiên không có việc làm.
- Cô bạn gái mới của anh làm ngành nghề gì?
- Không phải nghề của Mandy - Đôi tay anh ta lại nắm lại - Làm thu ngân, được chưa? Cô ấy làm tại công ty Thrifty Drug. Cô ấy thậm chí cũng không đẹp như Mandy nhưng với tôi thế cũng tạm được rồi. Cô ấy sống tại Indio, chúng tôi đã bàn đến chuyện sống cùng với nhau rồi.
- Hai người gặp nhau tại đâu?
- Tại đây. Cái đó thì có vấn đề gì chứ? Tại một bữa tiệc.
- Thế anh gặp Mandy ở đâu?
- Tại sòng bạc nơi tôi phục vụ. Tôi làm việc tốt vì vậy họ đưa tôi lên phục vụ tại bàn 500 đô-la, còn cô ấy thì thường đi lại luẩn quẩn ở đó. Cô ấy có chơi một lần nhưng tôi biết cô ấy muốn gì.
- Muốn gì vậy?
- Đào mỏ mấy gã được bạc. Cô ấy thường tìm đến những bàn có chồng tiền cao, mặc cái quần thật ngắn, cúi về phía trước, nói vào tai những gã chơi điều mà các ông cũng đã biết.
- Có tác dụng không?
- Các ông nghĩ gì vậy?
- Cô ấy có những khách quen không?
- Tôi không biết, thưa ông. Tôi có thể đi được chưa?
- Nhanh thôi, Ted - Milo đáp - Vậy điều anh định nói với tôi, về mối quan hệ của anh và cô ấy là cô ấy làm người chỉ huy.
- Tôi để cho cô ấy làm người chỉ huy - Barnaby đáp – cô ấy thật đẹp. Nhưng tôi học cách chiều theo cô ấy. Giống như một bài hát - Nếu anh muốn hạnh phúc, hãy cưới một cô gái xấu xí.
- Anh và Mandy đã nói tới chuyện cưới xin rồi à?
- Đúng. Chúng tôi đã bàn với nhau về một ngôi nhà có mảnh vườn với hàng rào bằng cọc nhọn, hai đứa con, và xe hơi có thùng. Tôi đã nói với các ông rồi - Cô ấy thích những đồ ấy lắm.
- Là quần áo, đồ trang sức và xe hơi ấy à.
- Đúng.
- Và cả thuốc kích thích nữa chứ?
Đôi bàn tay Barnaby lại nắm lại. Anh ta nhìn lên trời.
- Tôi không hứng thú với chuyện đó.
- Tại sao không?
- Tại khu dành riêng cho người Anh Điêng, các ông không có quyền gì. Tôi nói chuyện với các ông bởi vì tôi quan tâm tới Mandy. Tôi có thể đi bất cứ lúc nào. Đó là quyền của tôi.
- Đúng - Milo đáp - Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu tôi lái xe tới sở cảnh sát Cathedral và kể với họ về quá khứ của anh?
- Quá khứ gì?
- Cảnh sát Vegas nói rằng anh và Mandy đã sử dụng ma túy rất nặng và anh chính là nguồn cung cấp ma túy cho cô ấy.
- Thật chó chết.
- Họ nói rằng sau khi cô ấy chết, anh còn sử dụng nhiều hơn. Đó là lý do tại sao không ai ở Vegas muốn anh trở lại.
Những giọt mồ hôi trên khuôn mặt đầy sẹo trứng cá của Barnaby khiến mặt anh ta chẳng khác gì cái bánh rán vừa vớt ra từ chảo mỡ. Anh ta quay lưng lại phía chúng tôi. Những vết sẹo trên cổ anh ta hiện ra như hệ thống chữ nổi cho người mù.
- Tại sao các ông lại làm chuyện tồi tệ này với tôi?
- Tôi không làm điều gì tệ hại cho anh cả, Ted ạ. Tôi chỉ muốn biết thật nhiều về Mandy, thế thôi.
- Tôi đã nói với các ông tất cả những gì tôi biết rồi.
- Tôi đưa chuyện ma túy ra bởi vì tôi quan tâm tới cuộc sống của Mandy.
- Cuộc sống của cô ấy à? Theo các ông thì đó là cái gì? Cô ta làm điếm đấy.
- Ma túy có nghĩa là có những gã tệ hại. Mà những gã tệ hại thì hay gây tổn thương cho người khác.
Barnaby không trả lời.
- Cô ấy có nợ tiền ai không? - Milo hỏi.
- Tôi không bao giờ ngó tới sổ tay của cô ấy.
- Có gã bán ma túy nào cho anh say mê cô ấy không?
- Các ông chẳng đã nói rằng tôi mua cho cô ấy là gì.
- Có gã tệ hại nào thích cô ấy không?
- Theo những gì tôi biết thì không.
- Cô ấy có trao đổi tình dục để lấy ma túy không?
- Theo tôi thì không.
- Và anh không bao giờ bắt cô ấy làm thế chứ?
- Tôi không phải là một kẻ dắt khách. Chỉ là anh bạn trai lúc rảnh của cô ấy thôi mà.
- Này - Barnaby nổi cáu - Các ông đừng nhiều chuyện. Tôi không hề kiểm soát cô ấy. Cô ấy là người chủ của chính cô ấy. Cô ấy thích tôi bởi vì tôi biết lắng nghe cô ấy nói. Tôi là người biết lắng nghe, được chưa? Làm việc ở sòng bạc, ngày nào chẳng phải nghe những chuyện buồn thê thảm chứ.
- Mandy có khó khăn gì không?
- Tôi chưa từng thấy cô ấy có khó khăn nào cả.
- Một cô gái hạnh phúc ư?
- Dường như là vậy.
- Anh không hề hay biết những khách quen của cô ta ư?
- Không.
- Đêm cô ấy bị giết, cô ấy có nói gì với anh về người mà cô ấy sắp gặp không?
Barnaby lại xoa cổ.
- Ông chẳng hiểu gì cả. Tôi đã bảo rằng cô ấy không bao giờ nói với tôi về công việc của cô ấy cả.
- Anh nói với cảnh sát Vegas rằng đêm đó anh đi làm việc.
- Tôi không cần phải nói với họ về điều đó. Có cả hàng ngàn người nhìn thấy tôi hôm đó. Tôi thậm chí không biết cô ấy bị giết cho tới ngày hôm sau khi tôi gọi điện cho cô ấy. Khi tôi gọi, có một người cảnh sát nhấc máy. Họ yêu cầu tôi tới đồn. Sau đó họ mời tôi tới nhà xác để nhận diện cô ấy.
- Ngoài nơi ở ra, cô ấy còn hành nghề ở đâu nữa không?
- Có thể có.
- Có thể ư?
- Nếu cô ấy tìm được một gã làng chơi nào đó và gã ta lại có phòng ở sòng bạc thì có lẽ họ đã đi lên phòng của gã đó.
- Nếu à?
- Được rồi, thì khi vậy.
- Cô ấy có bao giờ ra đứng đường không?
- Có. Cô ấy là một gái điếm nghèo, rẻ tiền.
- Anh có biết tại sao cô ấy lại bị giết ở trên phố không?
- Có thể là vì cô ấy không chịu chấp nhận đi với một khách hàng nào đó và hắn ta liền nổi điên lên.
- Cô ấy có thói quen từ chối khách hàng không?
- Làm sao tôi biết chứ? Các ông bảo tôi đoán thì tôi đoán thôi.
- Thế anh không bao giờ tới nhà của cô ấy khi cô ấy đang làm việc phải không?
- Đúng đúng. Và tôi đã làm cô ấy bực mình nhiều lần.
- Vì thế cô ấy đặt ra quy định với anh?
- Cô ấy là ngôi sao, thưa các ông - Barnaby cười rất nhạt - Một lần khi chúng tôi ở bên nhau, cô ấy đang rất vui. Cô ấy bảo cô ấy biết những việc cô ấy làm khiến tôi khó chịu nhưng khuyên tôi nên bỏ qua chuyện đó, đó không phải là chuyện gì lớn, chỉ là diễn kịch thôi. Tôi nói “Thế thì giải Oscar sắp về tay em rồi”. Cô ta nói: “Đúng vậy. Họ nên trao giải Oscar vì những gì em làm - một diễn viên phụ giỏi nhất có đôi chân biết xoạng như thế nào”. Chuyện đó làm tôi rất bực mình. Tôi không muốn nghe những lời cô ấy nói. Còn cô ấy thì nghĩ chuyện đó thật buồn cười và cười như điên.
- Thế cô ấy triệt sản khi nào?
Đôi tay của Barnaby thả thõng xuống:
- Cái gì?
- Cô ấy triệt sản khi nào? Tức là thắt ống dẫn trứng ấy.
- Trước khi tôi biết cô ấy.
- Bao lâu trước đó?
- Tôi không biết.
- Vậy cô ấy đã nói với anh chuyện này?
- Cô ấy nói cho tôi biết bởi vì tôi là một thằng ngốc: tôi đã bàn với cô ấy về việc tôi muốn có con, có hai đứa con. Cô ấy đã cười - cười rất nhiều.
Anh ta liếm môi lần nữa.
- Tôi hỏi: “Em cười gì thế?” Cô ta nói: “Anh điên thật, anh Teddy ạ. Anh hãy kiếm lấy một cô nào xinh xinh, quan hệ đi mà có con. Dành cho em một đứa nhé vì em đã triệt sản rồi”. Tôi hỏi: “Em nói gì vậy?” Và cô ấy trả lời: “Triệt sản. Đã phẫu thuật”. Tôi hỏi: “Tại sao em lại làm thế?” Cô ấy trả lời rằng cô ấy không muốn có rắc rối, không muốn dùng thuốc dễ bị ung thư. Rồi cô ta lại cười và nói chuyện tiếu lâm. Tôi không thích nhưng với Mandy thì phải lắng nghe và cười theo. Cười với cô ấy, mọi thứ trở nên tốt đẹp.
- Và khi anh không cười với cô ấy thì sao?
- Cô ấy liền cho anh phăng teo luôn.
- Vậy cô ấy đã triệt sản trước khi gặp anh. Nghĩa là hơn 1 năm trước.
- Tôi gặp cô ấy một năm rưỡi trước khi cô ấy chết và cô ấy triệt sản còn trước đó nữa.
- Cô ấy có nói với anh cô ấy đã phẫu thuật ở đâu không?
- Không.
- Cái gì, Ted?
- Cô ấy không nói tên cụ thể.
- Thế cô ấy có bảo với anh điều gì về vị bác sỹ ấy không?
- Không, nhưng tôi đã gặp ông ta.
- Ở đâu?
- Sòng bạc.
- Khi nào?
- Có thể là 1 tháng trước.
- Trước khi cô ấy bị giết phải không?
- Phải.
- Hãy kể lại cho tôi về chuyện đó đi.
- Tại sao? Hay là ông ta chính...
Milo chìa bàn tay to lớn ra:
- Hãy kể đi, Ted.
- Được rồi. Hôm đó tôi đang làm việc thì nhìn thấy Mandy làm việc của cô ấy - Anh ta lim dim mắt - Tôi cố gắng để nhìn vào mắt cô, vì vậy tôi có thể khiến cô ấy phải nhìn tôi. Cô ấy cười rất tươi, rồi tôi thấy cô ấy cười với người phía sau tôi. Với ai đó khác.
- Bác sỹ à? - Milo hỏi.
- Tôi không biết ông ta là bác sỹ. Sau đó cô ấy đã bảo với tôi chính ông ta đã triệt sản cho cô ấy. Cô ấy bước qua bàn của tôi, ông ta thì đang ở một bàn 500 đô-la khác. Cô ấy chào ông ta, chào, ôm hôn một vài gã khác. Trông họ giống như những người bạn cũ gặp lại nhau. Ông ta thu thẻ của mình và tất cả bọn họ đều ra ngoài. Hôm sau tôi góp ý với cô ấy về việc cô ấy đã chào bọn họ lễ phép. Cô ta bảo tôi đừng có quá kích động. Ông ta là bác sĩ phẫu thuật cho cô ấy. Cô ấy nợ ông ta.
- Cô ta nợ ông bác sỹ cái gì?
- Có thể ông ta đã phẫu thuật miễn phí cho cô ấy, ai mà biết được chứ?
- Một sự trao đổi?
Barnaby nhún vai.
- Ông ta trông ra sao? - Milo hỏi.
- Không có gì đặc biệt cả. Ông ta khoảng 35, 40 tuổi. Người lùn. Nhưng ở đây thì to - Anh ta lấy tay đập vào một bên vai - Giống như một gã tập thể hình vậy. Tóc ông ta cắt ngắn, gần như là tới da, mắt kiểu người Nhật. Quần áo ăn mặc đẹp.
- Thế còn người nữa thì sao?
- Người nữa nào?
- Anh nói là có một gã nữa mà.
- Đúng rồi, nhưng mà là một lão già, không có gì quan trọng. Trông ông ta gầy yếu, da vàng, ngồi trong xe đẩy. Vị bác sỹ đẩy cái xe cho ông ta. Có thể lão già là một bệnh nhân có nhiều tiền đến để chơi lần cuối cùng. Các ông có thể thấy khối chuyện này ở Las Vegas. Đủ loại người từ những người bị liệt cho tới những người không còn chân nữa. Họ được đẩy xung quanh sòng bạc trên tay cầm những chiếc cốc đựng đầy thẻ tiền. Giống như đó là lần chơi cuối cùng trong đời vậy mà.
- Mandy còn nói gì khác về họ không?
- Cô ấy không nói gì về lão già cả.
- Còn về vị bác sỹ?
- Nói rằng ông ta phẫu thuật triệt sản cho cô ấy.
- Và cô ấy đã nợ ông ấy nữa chứ?
- Đúng rồi. Ông ta có phải là một tay ma cô không?
- Không - Milo đáp - Ông ta là một vị anh hùng.
Barnaby có vẻ bối rối.
Milo nói:
- Anh còn nhớ được gì khác không?
- Không.
- Được rồi. Xin cảm ơn.
- Các ông cứ tự nhiên.
- Địa chỉ ở Vista Chino là nơi ở hiện tại của anh đấy à?
- Đúng.
- Thế địa chỉ nơi anh mới ký hợp đồng thuê là đâu?
- Nói làm gì nữa chứ, các ông đã làm tôi bị mất việc rồi, làm sao tôi còn thuê ở đó được.
- Chúng tôi chỉ hỏi để phòng trường hợp anh tới đó.
Barnaby đọc những con số và tên một con đường. Đút tay vào túi áo, anh ta bước đi.
- Anh có muốn tôi nói chuyện với Giovanne không? - Milo hỏi.
- Chẳng ích chi.
- Tuỳ anh đấy nhé.
Barnaby dừng lại:
- Này, ông có muốn làm thế thì cũng được thôi. Ông muốn cảm thấy như một anh hùng chứ gì.
❀ ❀ ❀
[1] Đạo Thiên chúa cứu vớt.