Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38

❊ ❊ ❊

Trở về nhà, tôi tự hỏi vụ này nên giải quyết thế nào.

Văn phòng công tố cho rằng màn kịch tuyển diễn viên là rất hay nhưng có thể vô nghĩa bởi vì nó chỉ chứng minh duy nhất được một điều rằng Muscadine có cái sẹo ở sau lưng. Những cái bánh của một chiếc xe đạp tìm thấy ở gara tại nơi ở của Muscadine khớp với vết để lại hiện trường vụ giết người nhưng đó là loại lốp nhiều người sử dụng. Việc Muscadine tấn công Paige Bandura là một chuyện may mắn vì nó cho phép họ có cớ giữ anh ta lại trong khi tiếp tục tìm kiếm thêm bằng chứng.

Liệu anh ta có đi bộ để giết bốn nạn nhân không?

Cả việc hiếp dâm anh ta cũng có thể đi bộ. Bởi vì càng nghĩ về sự kinh hãi và suy sụp về tinh thần của Tessa Bowlby, tôi càng chắc chắn hơn rằng anh ta đã làm điều gì đó với cô bé.

Hope đã đứng ra giúp đỡ. Bây giờ thì chẳng còn ai.

Chuyện gì xảy ra nếu cô ta đã rút đơn tố cáo tại Ủy ban? Phải chăng cô ta làm thế bởi vì Reed đã làm cho cô phải khiếp sợ hơn?

Tôi đã gọi điện tới nhà cha mẹ cô bé đó vài lần hôm qua cho tới hôm nay. Không có ai nhấc máy và tôi đã để lại mấy lời nhắn cho bác sỹ Emerson. Ông ta không thể bàn luận điều gì về bệnh nhân của mình, nhưng tôi có những số liệu có thể cho ông ta.

Điện thoại reo.

- Bác sỹ Delaware đấy phải không? Tôi là Ronald Oster, luật sư bào chữa đại diện cho anh Reed Muscaline.

- Vâng, tôi đây.

- Anh Reed đã yêu cầu được nói chuyện với ông.

- Tại sao?

- Anh Reed hiểu rằng ông là người tư vấn cho cảnh sát trong vụ này, và với quyền hạn của mình, ông đã từng hỏi cung anh ta. Anh ta tin rằng kiến thức tâm lý của ông sẽ giúp cho tòa án hiểu được động cơ của anh ấy.

- Ông muốn tôi giúp anh ta thực hiện việc bào chữa dựa trên tình tiết giảm nhẹ do yếu tố tâm thần phải không?

Tiếng nười đối thoại dừng lại.

- Không hẳn thế, thưa bác sỹ.

- Nhưng chính ông đang cố gắng tìm kiếm lý do về tâm lý nào đó cho những gì anh ta đã làm cơ mà.

- Không phải là một lý do, thưa bác sỹ Delaware. Tôi muốn nói tới động cơ thúc đẩy. Và sau những gì người ta đã gây ra đối với anh Reed, sự đau đớn về tâm thần sẽ là rất lớn, ông có cho là như vậy không?

Vậy Oster đã biết về việc bị đánh cắp thận. Milo cho hay văn phòng công tố đang cố tì hoãn vụ xử để xem tình hình sẽ diễn biến đến đâu, cái gì sẽ được sử dụng như là bằng chứng và cái gì cần phải được che đậy dưới những nguyên tắc phát hiện.

Điều này có nghĩa là Reed đã kể hết với luật sư của anh ta về vụ phẫu thuật. Nhưng Muscadine vẫn không biết người nhận thận là ai, và nếu phòng công tố quyết định không sử dụng thông tin này, giữ bí mật về Big Micky, và nếu Oster không đưa ra những câu hỏi buộc họ phải làm đến cùng thì những chi tiết này sẽ không bao giờ được công bố.

Nhưng nếu làm như vậy thì sẽ không thể truy tố anh ta được. Bởi vì nếu Reed không tự thú nhận thì cũng không có bằng chứng trực tiếp về tội của anh ta: không có vũ khí, không có nhân chứng, không có các bằng chứng trên thân thể.

Vậy cần phải sử dụng thông tin ở mức độ nào? Bao nhiêu thông tin cần được che đậy đi?

Leah Schwartz, phó công tố, vẫn tiếp tục lui tới nơi giam giữ Reed để thương lượng về lời biện hộ của bị cáo. Ông ta vẫn cố thương lượng hoặc thậm chí bác bỏ hoàn toàn những lời biện hộ. Chỉ còn 48 tiếng để khởi tố hoặc là phải tạm giam theo dõi Reed.

Liệu có phải Oster gọi cho tôi có nghĩa là ông ta chưa chấp nhận thế yếu trong vụ này nghiêng về phía thân chủ của ông ta?

Oster nói:

- Vậy, ông có gặp anh ta không, thưa bác sỹ?

- Tôi nghĩ là không.

- Tại sao?

- Vì sự xung đột về quyền lợi.

Ông ta dường như đã chờ đợi câu trả lời này và đáp lại ngay bằng sự vui sướng rất có ác ý:

- Được thôi, thưa bác sỹ Delaware. Vậy thì tôi xin nói nghiêm túc với ông thế này để ông suy nghĩ nhé: Nếu tôi đòi ông ra làm một nhân chứng có chuyên môn, ông sẽ được trả tiền về việc đó. Còn nếu tôi đòi ông tới tòa và ông không chịu hợp tác, thì tôi vẫn có cách để buộc ông phải nói mà không nhận được một xu mỏng nào đâu đấy.

- Nghe như ông đang dọn tối ấy nhỉ.

- Không, tôi chỉ nói cho ông biết những tình huống có thể xảy ra thôi. Tôi nói là vì quyền lợi của ông đấy.

- Thật vui khi được biết có người lại vì quyền lợi của tôi. Vậy xin chúc ông một ngày tốt lành - Tôi đáp.

*

Tôi gọi điện thoại cho Milo và kể cho anh nghe tất cả.

Anh nói:

- Đúng đấy. Leah nói rằng tên của anh đã được nêu lên khi cô ấy nói chuyện với Oster. Rõ ràng Reed đã nói với ông ta về chuyến viếng thăm của anh và Oster đang quan trọng hóa việc phải có một chuyên gia tâm lý điều tra về Reed như là bằng chứng rằng anh ta có những căng thẳng về tâm lý mà chúng ta đều biết cả rồi. Vì thế, ông ta muốn sử dụng anh đấy. Đó là một chiến thuật cũ thôi - tìm đến chuyên gia tư vấn của đối phương để làm tư vấn cho mình. Nếu ông ta không thể lay chuyển được anh thì ông ta sẽ tìm cách hạ nhục anh và khiến cho anh không còn giá trị sử dụng với chúng tôi nữa.

- Vậy Reed đã bị khép tội gì chưa?

- Chưa, nhưng điều tra đang có những tiến bộ. Sáng nay, chúng tôi đã tìm thấy một khối lượng khá lớn thuốc kích thích trong căn hộ của anh ta. Tất nhiên, điều này cũng sẽ là một phần có lợi cho bên bào chữa nếu như người ta vịn ngay vào bằng chứng ấy nói rằng anh ta nổi điên đánh Paige do thuốc kích thích gây ra và sẽ được tại ngoại. Mặc dù vậy, Leah vẫn nghĩ tới việc thương lượng lời bào chữa của bị cáo bởi vì cô ấy lo rằng ban bồi thẩm sẽ ủng hộ Reed vì anh ta đã phải trải qua những đau đớn về nhiều mặt.

- Thế còn Kathy DiNapoli thì sao? Nếu như anh ta giết có ấy chỉ vì cô ấy đã nhìn thấy anh ta giết Mandy Wright thì chắc là sẽ không có nhiều người ủng hộ anh ta nữa đâu.

- Đúng thế. Nhưng chúng ta chưa có bằng chứng nào về Kathy cả. Khi tôi nhắc tới tên cô ta, anh ta chỉ cười điểu kiểu như một diễn viên thôi.

- Thế còn việc thương lượng lời bào chữa thì thế nào?

- Chỉ chấp nhận là đã ngộ sát Hope. Leah đòi anh ta phải nhận đã có chủ ý giết, nhưng Oster thì bảo rằng anh ta giết là không có chủ ý. Họ đang phải đàm phán về một giải pháp nào đó.

- Nếu như vụ này bên cảnh sát đuối lý như thế thì Oster còn cần phải thương lượng làm gì?

- Ông ta có thể không chứ. Leah đang giữ kín danh tính của Big Micky, hiện nay thì chưa ai biết về ông này cả, nhưng cô ta có thể lôi chuyện đó ra để hù dọa Reed. Cô ta hi vọng sẽ thuyết phục được Reed nhận một mức án giảm nhẹ là nằm tù dưới sự bảo vệ tại nhà tù liên bang.

- Thế thì kẻ máu lạnh giết bốn nhân mạng này sướng quá còn gì - Tôi nói - Nhưng liệu việc Oster gọi cho tôi có phải ông ta nghĩ vụ này bên cảnh sát có chứng cứ chắc chắn hơn là thực tế không nhỉ?

- Rất khó nói. Ông ta là một trong những tay mới nổi, lớn lên ở Perry Mason, đang nghĩ rằng mình có tài. Điều mà Leah lo lắng chính là việc ông ta sẽ làm cho Reed trắng án vì không có đủ bằng chứng và ông ta sẽ thành công. Nếu chúng ta có thể tìm được một thứ vũ khí, hay cái gì đó có khả năng gây sát thương cho cơ thể thì... nhưng cho đến nay thì chúng ta vẫn không có cơ may nào. Nhưng con dao duy nhất được tìm thấy tại nơi ở của Reed là dùng để phết bơ, không thấy súng ống gì có khả năng bắn Locking. Có lẽ tay này đã xóa được hết dấu vết rồi.

- Một tay diễn viên chết đói ấy à - Tôi nói. Rồi đột nhiên, trong óc tôi nảy ra điều gì đó - khi tôi nói chuyện với bà Green - chủ nhà của Reed ấy - bà ấy bảo với tôi rằng bà ấy có giữ một khẩu súng để tự vệ. Bà ấy còn nói Reed chăm sóc con chó của bà ấy khi bà ấy đi vắng. Điều đó có nghĩa là anh ta có thể vào được trong nhà. Liệu có khả năng anh ta đã không mua súng mà mượn khẩu súng của bà Green không?

- Mượn và rồi trả lại vị trí cũ ư?

- Tại sao không? Anh ta không muốn đánh động tới bà Green. Và tôi dám cá với anh rằng súng của bà ấy đã được đăng ký sử dụng hẳn hoi, vì vậy ngay cả trường hợp nó bị mất thì anh cũng có thể đặt ra nghi vấn rằng Reed là người duy nhất có thể lấy được khẩu súng ấy. Và khoa đường đạn thể nào chẳng nói lên được điều gì đó về viên đạn được lấy ra từ đầu của Locking phù hợp với mẫu súng ấy. Điều này sẽ không khiến anh ta bị kết tội nhưng sẽ làm cho anh ta phải mềm mỏng hơn đấy.

- Đây là một cú mà thôi, nhưng tại sao lại không thử nhỉ... bà Greeen à. Được rồi, tôi sẽ đặt bà ta vào danh sách cần gọi.

Phải 15 phút sau Milo mới gọi lại. Lần này, anh như đang hát theo nhạc.

- Đó là loại súng American Derringer, mẫu số 1, cỡ nòng 5,5 ly, đạn súng trường, đó chính là thứ đã được lấy ra từ đầu của Locking. Bà ấy chưa từng bắn phát nào kể từ khi học bắn 2 năm về trước. Còn Muscadine lại có chìa khóa để vào nhà bà ấy. Bà ấy đi kiếm khẩu súng và tìm thấy nó ở trong ngăn kéo của cái tủ bếp. Nhưng bà ấy thấy nó mới hơn khi cất vào đó. Điều đó làm bà lão bối rối lắm. Tôi bảo bà ấy đừng động vào nó và bà ấy nói sẽ không động vào.

- Vậy là anh ta đã lau chùi nó - Tôi nói - Thật quá thông minh.

- Chưa mừng vội nhưng tôi sẽ tới ngay để lấy khẩu súng đó và đưa nó tới khoa đạn học. Tôi phục anh rồi đấy.

- Thế tôi phải làm gì đối với lời đề nghị của Oster?

- Đồng ý cho ông ta vui chứ sao.

*

Hai tiếng sau, Milo gọi điện thông báo:

- Kiểm tra đạn học khớp 100%, và quý bà phó văn phòng công ty Schwartz muốn có đôi lời với anh đấy.

Tôi biết Leah Schwartz là từ một vụ án trước đó. Cô ta trẻ và thông minh, có mái tóc quăn, vàng, đôi mắt xanh, to, và thỉnh thoảng ăn nói cũng ngoa ngoắt. Cô ta cầm máy như thể đang sắp chạy ma-ra-tông.

- Xin chào bác sỹ. Gợi ý của anh về khẩu súng thật tuyệt. Có lẽ tôi nên kéo anh về phòng công tố cho riêng tôi thôi.

- Cô đừng có nghe những lời giới thiệu quá đáng.

Cô ta cười:

- Vậy thì cả thành phố này đều nghe những lời giới thiệu quá đáng về anh mất rồi. Lại nói tới chuyện Ronnie Oster, tôi nghĩ anh nên nói chuyện với ông ta đi. Đặc biệt lúc này chúng ta đã có khẩu súng 5,5 ly trong tay thì yên tâm rồi.

- Tại sao?

- Bởi vì cho đến nay Reed không chịu nói câu nào về tội ác cả. Có thể anh sẽ làm cho hắn ta phải nôn ra sự thật.

- Nếu anh ta có nói thật thì chuyện đó cũng sẽ được giữ kín chứ.

- Nếu Oster định buộc anh phải ra làm nhân chứng thì không. Thậm chí ông ta còn định bắt anh phải cung khai nữa ấy chứ. Bởi vì những phát hiện có thể bị sử dụng theo hướng chống lại chúng ta nên chúng ta còn phải nhờ cậy bồi thẩm đoàn nữa. Vì vậy, một khi Oster định mở “của hố xí” của ông ta ra để nói về tình trạng tấm thân của Reed thì tôi có thể thẩm vấn anh và công khai tất cả những gì anh biết.

- Còn nếu Oster không buộc tôi phải ra làm chứng thì sao?

- Tại sao ông ta lại không?

- Bởi vì tôi không phải là người ủng hộ tình tiết giảm nhẹ do mất khả năng nên sẽ không công nhận Muscadine bị điên.

- Oster biết điều đó, đó có lẽ là lý do tại sao ông ta nhắc đến sự đau đớn về tinh thần với anh, rõ ràng là một mồi nhử. Tôi sẽ chấp nhận sự đau đớn tinh thần của Reed. Thằng cha đó đã bị “thu hoạch” mất quả thận. Nếu anh xuất hiện ở đó và nói về sự đau đớn tinh thần, chúng ta sẽ có một trò rất hay để đi vào chi tiết. Một điều nữa mà anh có thể làm là viết một báo cáo nếu như Oster không chịu mất mặt đề nghị anh không viết. Hãy làm chuyện đó ngay khi anh có cơ hội bởi vì một khi giấy trắng mực đen viết lên thì nó sẽ tồn tại như là một tài liệu phát hiện. Nếu Oster buộc anh phải ra đứng làm chứng, hay sử dụng anh trong lần điều trần sơ bộ, tức là muốn đưa Reed vào nhà thương điên đặc biệt ấy, thì sản phẩm của anh có thể sẽ là một trò hay đấy.

- Có thể thôi ư?

- Sẽ có tranh cãi nhưng tôi rất tin tưởng vào anh.

- Tôi không biết gì đâu, cô Leah ạ.

- Không ai yêu cầu anh phải nói dối. Gã trai đó đúng là đau đớn về tinh thần thật sự đấy. Nhưng sự đau đớn đó không đủ để làm cớ bào chữa cho bốn vụ giết người được. Và vấn đề hiện nay là chúng ta mới chỉ có khả năng trình bày hai trong số bốn vụ - vụ giết Devane và giết Locking - với bồi thẩm đoàn thôi. Tôi không biết về anh, nhưng cứ nghĩ tới việc Mandy Wright và DiNapoli không thể giải quyết được là tôi lại thấy ấm ức khó chịu. Anh có thể tạo nên sự khác biệt trong vấn đề này đấy. Hãy sử dụng khả năng thôi miên của anh, làm cho Reed phải mở mồm. Điều này không giống như việc bắt anh phải làm việc với anh ta, mà bản thân họ đã có lời mời với anh rồi - mà chết tiệt, Oster còn gây áp lực với anh nữa chứ. Hãy làm cho thân chủ của ông ta mở thật rộng mồm để tôi có thể đưa ra lệnh chụp X-quang đối với anh ta.

- Nếu anh ta thú tội, Oster đề nghị tôi không viết báo cáo và không yêu cầu tôi ra làm chứng thì sao?

- Thì chúng ta cũng chẳng mất gì, anh có thể kiếm được ít tiền thù lao, chúng tôi sẽ cứ bám lấy chứng cứ là cái xe đạp và khẩu súng xem chuyện sẽ đi đến đâu. Nhưng tôi nghĩ anh có thể để ông ta sử dụng anh. Hãy thẩm vấn Reed và nói cho Oster biết sự thật rằng thân chủ của ông ta đã phải chịu khốn khổ. Nhưng đừng gọi cho Oster để đồng ý ngay bây giờ, làm thế ông ta có thể nghĩ anh đang âm mưu gì. Hãy đợi một hay hai ngày, rồi cố làm ra vẻ bất đắc dĩ chấp nhận đề nghị của ông ta nhé.

- Vậy tôi là một con tốt à?

Cô ta cười:

- Hãy vì công lý đi.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.