Đúng là Darrell Ballitser gầy thật. Cậu ta cao 1,62 mét, nặng 52 ki-lô-gam theo như lời của người cảnh sát lập biên bản nói. Cậu ta 19 tuổi, sinh tại Hawaiian Gardans, địa chỉ hiện nay của cậu ta là ở khách sạn SR0 cạnh Skid Row.
Cậu ta ngồi tại phòng thẩm vấn cảnh sát Beverly Hills, tay cầm cốc nước bằng giấy của hãng Mountain Dew. Lần thứ ba cậu ta uống hết cốc nước. Khuôn mặt cậu ta dài và nhỏ, đầu cạo trọc, đỉnh đầu có mấy cái bướu. Một bộ ria màu vàng và chòm râu dê ở cằm chẳng khác gì chòm lông bồ công anh. Đôi mắt màu xanh đã đỏ lừ không thể biết được là cậu ta đang cứng cổ hay sợ hãi, nhìn vào hư vô.
Một hình xăm Harley-Davidson màu xanh nằm trên vai cậu ta. Trên cánh tay có xăm chữ “tiệc tùng”; trên bốn ngón tay phải là bốn chữ L-I-F-E và trên năm ngón tay bên trái có năm chữ D-E-A-T-H. Trên cổ cậu ta có xăm chữ kiểu Gô-tích “CHENISE”. Chiếc áo thùng thình đã bẩn hết, cái quần bò gần như bị tụt xuống do thắt lưng da không giữ nổi. Một tai có đeo lủng lẳng hai cái khuyên, bên kia có ba cái. Trên mũi cũng có một khuyên. Ngoài ra, cậu ta còn được thiên nhiên trang điểm giúp bằng những cái mụn trứng cá lỗ chỗ như bị đạn bắn ở mặt, cổ và vai. Cruvic đã đóng góp vào tác phẩm nghệ thuật của Chúa một con mắt tím bầm, một cái môi bị toác, cái cằm bầm dập và cái hàm sưng vêu.
Cậu ta lắc lư trong cái ghế, cố gắng cử động thật nhiều với bàn tay bị còng vào cái bàn. Lúc đầu họ không còng cậu ta, nhưng cậu ta kêu gào và đấm đá lung tung và còn cố đánh Milo nên bị trói lại.
Milo ngồi đối diện cậu ta, mặt lạnh tanh, gần như là chán ngán. Ballitser uống hết chỗ sô đa màu vàng đó. Cậu ta cũng đã xơi tái hai cái bánh rán do cô thanh tra tóc vàng da đen tên là Angela Boatwright đưa lại, miệng cậu ta nhai một cách đau đớn, mỗi lần nuốt là cái cục táo của Adam lại nổi lên rất mạnh.
Cô Boatwright có vẻ mặt tươi tắn, một chút sạm nắng làm cô ta trông rất có duyên, giọng nói nghe như có nhịp điệu, mặt hơi có tàn nhang, đôi mắt màu tái, cơ thể săn chắc và đôi bàn tay hơi quá khổ. Cô mặc bộ com-lê phụ nữ màu đen và đi đôi giày đế bằng, có đi tất. Khi cô ta đến chỗ Ballitser, cô ta có vẻ thương hại nhiều hơn là khinh bỉ, một người chị cả đang đau khổ. Nhưng tai tôi nghe thấy cô ta đã gọi Ballitser là “một kẻ đáng thương”.
Bây giờ, cô ta đang uống cà phê và ngồi phía sau cửa sổ kính một chiều, vặn hai bàn tay. Phải mất hơn một tiếng để làm xong các thủ tục giấy tờ cho Ballitser. Tôi lấy làm ngạc nhiên tại sao Boatwright và đồng nghiệp của cô ta, một người đàn ông hói tên là Hoppey lại trao cho Milo quyền điều khiển dễ như thế. Có lẽ cô ta đã đọc được ý nghĩ của tôi bởi vì khi chúng tôi vào phòng quan sát, cô ta nói:
- Chúng tôi bắt anh ta vì tội cố ý tấn công người khác nhưng ưu tiên để cho anh điều tra về vụ giết người đã. Thật may ông bác sỹ đó đã hành động khôn ngoan.
Một bản in lịch sử phạm tội của Ballitser đã nằm trên mặt bàn giả gỗ giữa tôi và Milo. Tờ giấy hầu như là bị bỏ trống ngoại trừ lời ghi chú về một tiền án vị thành niên đã được đóng dấu và 20 giấy phạt đậu xe sai quy định chưa thanh toán.
May rủi trong nghề nghiệp ấy mà - Milo giải thích - Lúc đi làm, Darrell là người đưa thư báo.
- Đi bằng xe đạp hay ô tô? - Tôi hỏi.
- Cả hai - Milo cười mệt mỏi và tôi biết trong đầu anh đang nghĩ gì.
- Tôi sẽ gọi cho cậu một luật sư, Darrell, không biết cậu có muốn hay không?
Darrell không đáp.
- Darrell?
Ballitser bóp nát cái cốc giấy và ném nó lên sàn nhà.
- Có luật sư nào mà cậu muốn tôi gọi tới cho cậu không?
- Đmẹ...
- Có hay không, hả?
- Đmẹ, không.
- Vậy là cậu không muốn luật sư hả?
- Đmẹ có! - Ballitser lấy tay sờ vào cằm.
- Aspirin chưa làm dịu cơn đau hả?
Darrell im lặng.
- Nói đi Darrell?
- Đ. mẹ...
Angela Boatwright vươn vai:
- Nghe chán quá.
Milo đứng dậy và đi vào phòng quan sát.
- Các cô có bao nhiêu luật sư bào chữa công có thể gọi được?
Tất cả những luật sư của Sở cảnh sát đều đã bận - Boatwright nói - Chúng tôi đã phải tìm đến danh sách luật sư tư nhân ở đường Wilshire. Tôi sẽ tìm ai đó.
***
Lại uống thêm hai cốc nước sô đa Mountain Dew, một chiếc bánh mì kẹp thịt và khoai tây rán, sau đó là hai lần nghỉ tắm thì người luật sư tên là Leonard Kasanjian có khuôn mặt buồn đăm đăm mới xuất hiện với chiếc ca-táp da đà điểu quá nhỏ để có thể đựng được nhiều thứ. Ông ta có bộ tóc đen và dài, râu quai nón đã năm ngày không cạo, cặp kính mắt gọng thiếc nhỏ bên ngoài đôi mắt đen phó mặc số phận. Ông ta mặc bộ com-lê vải ga-ba-đin màu ô liu may đo, áo sơ-mi cổ đứng, ca-vát sọc, giày da nâu.
Khi ông ta đến, Boatwright mỉm cười và nói thầm:
- Hãy kéo cậu ta ra khỏi nhà giam nhé.
- Này cô Angela - Ông ta nói - Cô đang trực tối nay phải không? Sao cô lại...
- Chào ông Kasanjian, tôi xin nói qua cho ông về thân chủ của ông - Cô ta nói và thông báo sơ qua về Darrell.
Ông ta lắng nghe và nói:
- Thế là rõ cả rồi.
- Có thể chỉ với ông thôi.
- Anh Ballitser - Kasanjian vừa nói vừa đặt chiếc ca-táp lên mặt bàn.
Bàn tay không bị khóa của cậu ta phóng ra, nắm thành quả đấm và đẩy cái ca-táp khỏi mặt bàn.
Kasanjian nhặt lên và phủi ve áo. Ông ta cười nhưng đôi mát thì tỏ vẻ giận lắm.
- Anh Ballit...
- Con mẹ ông.
Milo nói:
- Được, chúng tôi sẽ chuyển cậu ta xuống phố, sẽ gửi cho cậu ta lệnh bắt.
Kasanjian nhìn xuống cái dây xích.
- Nghe thấy điều đó chứ... Darrell?
- Họ sắp đưa cậu tới nhà tù của quận, Darrell ạ. Tôi sẽ đến để gặp cậu vào ngày mai. Đừng nói chuyện với ai cho tới lúc đó nhé.
Darrell im lặng. Rồi:
- Đ. mẹ.
Kasanjian lắc đầu và đứng dậy. Ông ta và Milo cùng đi ra cửa.
Ballitser nói:
- Spade!
Cả hai người cùng quay đầu lại.
- Có chuyện gì thế, hả con trai? - Kasanjian vồn vã.
Không có tiếng trả lời.
- Spade à? - Kasanjian hỏi - Có phải là cái gã mặc áo đen không?
- Đ. mẹ nó! - Cậu bé thét lên, nước dãi bắn tung toé, chân đá lung tung.
- Hãy bình tĩnh đi Darrell - Kasanjian vỗ về.
Ballitser đấm mạnh xuống mặt bàn.
Đôi mắt cậu ta chuyển ra cửa, thân hình run lên và cứng đơ lại, tất cả những thớ cơ nổi lên bên dưới lớp da trầy xước, giống như cái biểu đồ giải phẫu bị rách.
- Trời ơi, Spade rồi.
Kasanjian nói:
- Spa...
- Spade, Spade, lý do đấy, nguyên nhân đấy.
Kasanjian có vẻ động lòng:
- Cố gắng bình tĩnh lại đi Darrell! - Ông ta quay sang Milo:
- Cậu ta rõ ràng đang cần được chăm sóc về tâm lý, thưa thanh tra. Tôi mong ông cho ngay...
- Spade! Spa... de!
Ballitser vặn mình, tay đấm vào ngực thùm thụp, chân đá vào cái ghế, đập mạnh tay liên hồi lên mặt bàn.
- Spade là lý do à? - Milo hỏi.
- Đó chính là nguyên nhân của việc khốn này.
- Tại sao cậu lại không thích bác sỹ Cruvic hả?
- Tiên sư thằng ấy.
- Spade à.
- Thằng ấy. Thằng ấy đã làm - Cậu ta bắt đầu khóc, sau đó cong bàn tay lại và cho vào má mình. Milo kéo tay cậu ta ra, giữ cứng lại. Khuôn mặt bẩn thỉu của Darrell méo mó vì đau đớn.
- Cruvic đã làm chuyện đó hả? - Milo nhẹ nhàng hỏi.
- Đu...ú...ng!
- Ông ta đã làm cái trò chết tiệt ấy, phải không cậu Darrell?
- Đ...ú...n...g!
- Với Chenise à.
- Đ...ú...n...g. Spade. Thằng chó. Thằng chó đẻ.
Ballitser cào cấu vào mặt bàn và thở hổn hển.
Milo hỏi:
- Chenise à.
Ballitser lắc đầu rất mạnh khiến nó kêu răng rắc. Cậu ta giơ bàn tay không bị cong ra như thể cầu nguyện. Hành động không thể hiện sự hung hãn.
Milo lại gần hơn:
- Hãy nói cho ta nghe đi, con trai!
Nước mắt cậu ta chảy ròng ròng.
- Được rồi, hãy nói cho ta đi con trai.
Thân thể nhớp nháp của Darrell rung lên.
- Ông ta đã làm gì, hả con trai?
Darrell vung mạnh một bàn tay lên trời, vẫy vẫy. Mắt cậu ta nhảy nhót điên cuồng.
- Thằng khốn ấy đã thiến người phụ nữ của tôi rồi!