Bác sỹ Albert Emerson gọi lại cho tôi vào tối đó, ngay sau 9 giờ.
- Tessa đang định tự tử - Ông vẫn nói bằng giọng rất thanh niên, bây giờ có vẻ điềm đạm hơn - Tôi đã cho giữ con bé 24/24 giờ tại bệnh viện Flint Hills Cottages, ông biết bệnh viện ấy ở chỗ nào rồi chứ?
- Có phải ở La Canada không?
- Đó. Đơn vị điều trị bệnh nhân thanh niên nội trú của họ là một trong những đơn vị hoạt động tốt lắm đấy.
- Con bé định tự tử như thế nào? - Tôi hỏi.
- Nó lấy dao cắt cổ tay.
- Nó định tự tử thật hay chỉ cắt rồi kêu cứu?
- Nó cứa tay đứt thật, rất thật. Bố nó đã kịp cầm máu cho nó.
- Trời đánh thật. Tôi gọi cho ông bởi vì tôi thấy lo lắng về con bé đó.
- Tôi cũng gọi lại cho ông bởi vì tôi đánh giá cao điều đó và bố mẹ của con bé cũng thế. Họ rất thích ông. Ông muốn bảo tôi điều gì?
- Rằng tôi tin lời Tessa kể về việc bị hiếp dâm. Tôi nghĩ cô ấy cần được nghe điều này từ ai đó.
- Tại sao lại là lúc này?
- Tôi không thể nói cho ông biết được. Có những điều phức tạp liên quan tới pháp luật.
- Ô, thế à - Ông Emerson nói - Gã đó đã bị bắt vì hiếp dâm một người khác phải không?
- Thế này vậy, tôi nói rằng lời cô ấy được công nhận là đúng.
- Được rồi. Vậy thì tôi sẽ biết được chuyện gì xảy ra từ cô vợ làm ở phòng công tố.
- Cô ấy có thể không biết đâu. Đây thực sự là một tình huống rất nhạy cảm. Bất kỳ lúc nào có thể nói cho ông biết thì tôi hứa sẽ nói ngay.
- Thế cũng được - chờ chút, ông bố muốn nói chuyện với ông đấy.
Một vài phút sau:
- Bác sỹ đấy hả? Tôi là Walt Bowlby đây.
- Tôi rất thông cảm khi nghe tin của cháu Tessa.
- Cảm ơn bác sỹ - Giọng của ông ta kéo dài - Bác sỹ Emerson nói rằng con bé sẽ qua khỏi. Tôi có thể giúp gì được cho ông?
- Tôi chỉ gọi điện để hỏi xem cháu Tessa ra sao rồi thôi.
Giọng của ông tự nhiên trở nên khàn khàn.
- Con bé... Tôi nghĩ tôi nên tin con bé về chuyện nó bị hãm hiếp.
- Chẳng có lý do gì để trách việc ông không...
- Điều đáng cười là ở chỗ con bé dường như đang trở nên khá hơn, chơi nhiều với Robbie, mặt mũi trở nên tươi tỉnh. Rồi đột nhiên tình hình trở nên tồi tệ, nó không chơi với thằng bé nữa, thậm chí còn không muốn ở cùng. Nó ở trong phòng riêng suốt cả ngày, cửa đóng chặt. Hôm qua, tôi vào phòng để nói chuyện với nó, thấy nó ở trong nhà tắm. Ơn Chúa... lý do tôi không gọi cho ông là vì con bé không nói gì thêm về giáo sư Hope cho tới tận hôm nay. Tôi đang định gọi cho ông để nói điều đó nhưng lại bận quá.
- Con bé đã nói gì vậy?
- Rằng bà giáo sư là người bạn thực sự của con bé bởi vì chỉ bà ấy tin con bé. Rằng thằng khốn ấy đã trói và ép buộc con bé làm chuyện ấy. Không ai hiểu nó đã phải trải những đau đớn như thế nào, chỉ có bà giáo sư là hiểu.
- Nó trói con bé ư?
- Đúng. Nếu tôi tìm thấy thằng khốn ấy thì tôi sẽ cắt hai hòn chết tiệt của nó đi cho rồi.
- Kìa ông Bowlby.
- Tôi biết, tôi biết, vợ tôi bảo rằng nói như thế là điều ngu ngốc và bà ấy đã đúng. Nhưng cứ nghĩ đến việc nó làm với con gái bé bỏng của tôi... thật là khủng khiếp... vấn đề chính bây giờ là con bé vẫn còn sống. Tôi sẽ giải quyết những chuyện khác sau. Dù sao tôi cũng rất biết ơn ông vì đã gọi cho tôi, bác sỹ ạ.
- Nếu tôi tới nói chuyện với Tessa thì ông có thấy phiền không?
- Để làm gì?
- Để nói với cô bé rằng tôi tin cô bé.
- Tôi thì không sao, nhưng ông phải nói một tiếng với bác sỹ Emerson.
- Ông ấy vẫn có mặt ở đấy phải không?
- Ông ấy đã xuống phòng khách rồi, có muốn tôi gọi ông ấy không?
- Xin ông giúp nếu không quá phiền cho ông.
- Không hề gì đâu. Tôi chẳng có nhiều việc để làm vào lúc này, chỉ loanh quanh ở đây thôi.
*
Tôi tới Glendale vào lúc 10 giờ 30 đêm hôm đó và tới La Canada một vài phút sau đó.
Flint Hills Cottages ở đường Verdugo nằm sâu trong chân đồi, trên rìa của ngôi làng được đánh dấu bằng chiếc biển nhỏ màu trắng đặt trên một cột trụ bằng gạch non. Cánh cổng mở và người đàn ông trong cái nhà gác mặc áo cộc tay đeo phù hiệu, cổ thắt ca-ra-vát và nụ cười được thực hành nhuần nhuyễn đậu trên môi.
Không có tòa nhà trung tâm, chỉ có những cái nhà gỗ một tầng kiểu nhà lính ở cuối con đường rải sỏi cong cong dưới những cây ngô đồng và tuyết tùng đã trăm năm tuổi. Ánh đèn ngoài trời và giàn hoa giấy áp tường tạo cho khu vực này cái vẻ của một suối nước khoáng kiểu cách.
Theo lời bác sỹ Emerson thì Tessa ở đơn vị C. Tôi nhận ra nơi đó đối diện ngay với bãi đậu xe rẽ sang trái một tí. Cửa trước đã bị khóa và phải một lúc sau khi tôi nhấn chuông mới thấy một cô y tá mặc đồng phục ra trả lời.
- Tôi là bác sỹ Delaware đến đây thăm cô Tessa Bowlby.
-Cô y tá nhìn tôi đầy nghi hoặc.
- Bác sỹ Emerson đang đợi tôi đấy.
- Vậy thì ông ấy ở trong này.
Tôi theo cô y tá qua một hành lang màu vàng bơ. Những tấm thảm mới màu sô-cô-la, những phiến đá đặt nghiêng về phía những bông hoa, một vài áp phích quảng cáo về buổi nhạc rock, bảy cánh cửa, tất cả đều đã bị khóa. Cuối hành lang là phòng y tá. Một người đàn ông đang ngồi ghi chép, vẽ vời gì đó.
- Ông ta nhìn lên và đứng dậy.
- Ông là bác sỹ Delaware phải không? Tôi là Al Emerson.
Ông ta khoảng chừng 35 tuổi, tóc lượn sóng màu nâu được chải chuốt gọn ghẽ. Cái áo khoác ngoài bằng vải tuýt, quần len màu nâu, áo sơ-mi vải, ca-ra-vát dệt kim. Cái bắt tay của ông ta thể hiện sự tự tin và nhanh nhẹn.
- Cảm ơn cô Gloria - Ông ta nói với cô y tá và cô ta liền ra khỏi phòng. Tôi đọc thấy tên của Tessa trên mẫu giấy dán ở bản phác đồ. Phòng bệnh yên lặng như tờ.
- Yên tĩnh quá phải không? - Ông ta hỏi - Tất cả những nỗi đau đớn đều chấm dứt vào ban đêm.
- Tình hình con bé ấy thế nào? Nó đã bắt đầu thể hiện sự hối hận, điều này thật tốt.
- Bố của con bé ấy vẫn ở đây chứ?
- Không, ông ấy vừa mới đi khỏi đây. Ông ấy thường tới thăm con bé nhưng chỉ một vài phút thôi. Tessa vẫn còn hận ông ấy lắm.
- Bởi vì ông ta đã không tin con bé phải không?
- Ông ấy làm thế thật không phải nhưng mà tình hình bây giờ tồi tệ hơn nhiều.
- Thì thường vẫn thế.
Ông ta gật đầu tán dương tôi:
- Họ là những người tốt. Có thiện ý, thành thật nhưng lại giản đơn. Họ không hề ngốc nghếch, chỉ giản đơn thôi.
- Ngược lại với Tessa đúng không?
- Tessa là một đứa rất phức tạp. Một con bé có nhiều sáng tạo, hay tưởng tượng, có khiếu thẩm mỹ. Con bé thích giải quyết những vấn đề có liên quan tới sự sống. Một trong những ví dụ rõ nhất là việc nó có ý thức chăm sóc gia đình rất cao. Với gia đình này, điều đó giống như đưa đến chiếc xe Ferrari cho hai chuyên gia kỹ thuật có năng lực của Ford vậy.
- Số phận mỗi người đều có những bước thăng trầm - Tôi nói - Bản thân tôi đã biết điều đó rồi. Liệu con bé có chịu nói chuyện với tôi không?
- Tôi vẫn chưa hỏi ý kiến của nó. Tại sao chúng ta không cùng đến đó hỏi xem sao nhỉ?
- Chẳng nhẽ cứ thế này mà đường đột vào hỏi à? Hai lần trước tôi đã thử nhưng con bé có vẻ rất căng thẳng.
- Nhưng lúc này ông đang có điều muốn tâm sự cùng con bé cơ mà. Vợ tôi biết chuyện gì đang xảy ra đấy chứ. Nghe nói một sinh viên đã bị bắt vì tội giết hại giáo sư Devame. Nếu nó chính là kẻ đã hiếp dâm Tessa thì việc con bé biết được rằng kẻ đó đang bị ở tù lại càng hay chứ.
- Có thể là như thế, nhưng văn phòng công tố vẫn đang cố giữ kín chuyện này trong một vài ngày tới.
- Tôi có thể thuyết phục Tessa để con bé tiếp tục ở đây thêm vài ngày nữa. Con bé nói với tôi rằng thích nơi này, rằng nơi này thật yên tĩnh.
- Nhỡ đâu tôi nói với con bé mà nó lại bị kích động thì sao?
- Tốt hơn là nói tại đây vì tôi có thể trực tiếp giải quyết chuyện này. Trong tình huống tồi tệ nhất, con bé bị kích động quá mạnh thì tôi sẽ phải ở đây cả đêm - Ông ta cười toe toét - Đó là việc của tôi. Và tôi chắc chắn sẽ khiến ông ngồi đây uống vài cốc bia cùng tôi và xem những vở hài kịch trên Comedy Central, được chứ?
Tôi cười.
Ông ta cũng cười, rồi nét mặt trở nên nghiêm khắc.
- Có muốn thử không?
- Ông có thể giữ bí mật chuyện này được không?
- Con bé ấy chẳng có điện thoại còn tôi hoàn toàn không phải là kẻ hay ba láp.
- Thế thì hay rồi - Tôi nói.
- Tốt - Ông ta đáp - Đi nào, con bé đang ở phòng số 3.
*
Chắc chắn người ta đã phải rất cố gắng để làm cho căn phòng giống như nhà ở của gia đình: tường trắng thỉnh thoảng có một vài bức tranh được vẽ bằng bút màu đỏ nhạt. Những đồ đạc bằng gỗ chính cống; một cửa sổ lớn; những bông hoa cắm trong bình. Nhưng khi lại gần nhìn thì hóa ra phía dưới những bức tranh ấy là tấm lót, đồ đạc cạnh không còn sắc nữa, cái treo đèn được gắn bằng bu lông vào trần nhà, những chấn song cửa sổ đã chồng chéo vào nhau. Những bông hoa đúng là hoa ly thật. Loài hoa này có liên quan tới họ hành. Và không độc hại.
Tessa ngồi trên giường đọc cuốn tạp chí The Atlantic. Những cuốn tạp chí khác được chất đống ở bên cạnh. Cô bé mặc áo ngắn tay của trường đại học màu xám và áo cộc vải bông chéo. Cả hai lần trước tôi gặp cô bé, cô luôn mặc bộ đồ đen. Đôi chân cô bé dài và nhỏ nhắn, có màu gần giống màu của bờ tường. Một miếng cao dán hình tam giác thò ra từ bên dưới ống tay áo trái của cô bé.
Cô bé vẫn tiếp tục đọc.
- Chào cháu - Emerson lên tiếng.
Cô bé ngước lên nhìn, thấy tôi. Lập tức đôi mắt cô bé tràn đầy sự hoảng hốt.
- Không sao đâu, Tessa - Emerson nói và sải bước tới bên cô bé - Bác sỹ Delaware là người tốt. Tôi xin bảo đảm cho ông ấy đấy.
Môi dưới cô bé mấp máy.
Tôi mỉm cười.
Cô bé lại tiếp tục cúi gằm mặt xuống tờ tạp chí.
- Bài báo hay lắm phải không? - Emerson hỏi.
Cô bé không trả lời. Ngực phập phồng.
Emerson lại gần hơn và nhìn qua vai cô bé xuống cuốn tạp chí.
- Phục hồi rừng ven biển miền Đông - Ông ta đọc thêm một vài câu nữa - Người ta nói rằng ở đây cây cối đang tự mọc bừa bãi khắp nơi. Vậy là họ đã thông báo ý định thay đổi chăng?
Tessa ngậm miệng lại.
- Cây cối mọc trở lại là bởi vì nền kinh tế đã thu hút. Nhưng khi các ngành công nghiệp bị thua lỗ và đóng cửa thì người ta sẽ ra khỏi những thành phố nhỏ, những vùng đất biến dần thành hoang mạc.
- Ôi - Emerson nói - Vậy thì cái mà ông đem tới đây là tin tốt hay chỉ là tin vịt.
- Ông nói ra đi.
- Cô nghĩ thế nào?
- Rằng tôi không muốn nói chuyện với hắn.
- Nếu cô chịu nói chuyện với anh ta vài phút liệu có được chăng?
- Về cái gì?
Emerson nhìn tôi.
- Chúng ta nói về những gì Reed đã gây ra cho cô. Tôi biết lời nói của cô là đúng. Tên khốn Reed đó hiện đã ở trong tù.
Miệng cô bé mở rộng ra:
- Tại sao lại thế?
- Tessa, cô phải chuẩn bị tinh thần thật vững khi nghe chuyện này. Anh ta chính là nghi can chính trong vụ án giết chết giáo sư Hope Devane.
Đôi mắt cô bé long lên:
- Ôi trời - Những lời nói tuôn ra liên tiếp như tiếng con vật hú - Ôi, trời ơi là trời ơi.
Cô bé nhảy chồm lên, những ngón tay luồn vào tóc mà vò, chạy đi chạy lại như con thoi trong căn phòng.
Cô ta chợt ngừng lại và nói:
- Ôi trời. Chúa ơi... Robbie!
- Chuyện gì về Robbie thế? - Emerson hỏi.
- Nó đâu rồi?
- Đang ở nhà với mẹ cô đấy, Tessa ạ.
- Làm sao để tôi biết được điều đó chứ?
- Tại làm sao nó có thể không ở đó?
Cô ta chìa bàn tay ra trước mặt, những ngón tay co lại, run run.
- Điện thoại đâu rồi? - Cô ta gào lên.
- Cô muốn tôi gọi điện thoại về nhà phải không? - Emerson nói - Tôi sẽ bảo với mẹ cô gọi điện tới nói cho cô rõ về tình hình của Robbie nhé?
- Tôi muốn tự đi gọi điện. Tôi muốn nói chuyện với em tôi.
- Bây giờ đã gần 11 giờ đêm rồi Tessa. Tôi đảm bảo với cô rằng Robbie đã đi ngủ...
- Tôi phải gọi điện về nhà, tôi cần gọi điện ngay bây giờ. Các ông làm ơn làm phúc cho tôi đi, bác sỹ Emerson. Hãy để cho tôi được gọi điện thoại - Cô bé khóc nức nở - Ôi Chúa ơi, hãy để cho tôi đi gọi điện thoại nói chuyện với em tôi.
- Được rồi, cô bé - Emerson cố gắng choàng hai tay quanh người cô bé nhưng nó lùi lại. Đôi mắt màu xanh của ông ta đầy vẻ bối rối khi ra mở cửa để cho cô bé ra ngoài.
*
Tại phòng y tá, ông ta nối máy với một đường dây bên ngoài cho cô gái và cả hai chúng tôi cùng theo dõi khi cô ta quay số.
- Mẹ đấy à? Robbie đâu rồi? Mẹ chắc chứ? Mẹ đi kiểm tra xem nào... mau lên mẹ. Đi đi, mẹ... hãy làm mau lên!
Cô ta chờ đợi, một tay đưa lên bứt tóc, mắt chớp liên hồi, hai vai run lẩy bẩy, chân không yên một chỗ.
Emerson quan sát cô gái, trong lòng vừa thấy thương lại vừa thấy hứng thú.
- Mẹ chắc chứ - mẹ có xem hơi thở của nó không đấy? Cái gì? Con nói nghiêm túc đấy - con đang gọi từ phòng y tá đây. Ông ấy để con gọi điện về nhà cho mẹ, ông ấy đang ở ngay đây thôi... vâng... không, con không mệt đâu... con đang đọc báo. Cái gì? Mau lên... mau lên... vâng... mẹ chắc là nó không sao chứ? Con biết... con biết mẹ sẽ không... con xin lổi. Dạ, vâng, cảm ơn mẹ. Thế là con đã quấy rầy mẹ rồi. Mẹ phải trông nom em con thật cẩn thận đấy mẹ ạ... Con yêu mẹ.
Cô gái đặt điện thoại xuống rồi thở dài. Hai tay che lấy mặt. Rồi cô ta ngẩng lên.
- Giờ thì tôi trở lại phòng đây.
Trong căn phòng, tôi nói:
- Reed đã sử dụng Robbie để đe dọa cô phải không? Anh ta đã dọa sẽ giết Robbie nếu cô không ngừng việc kiện cáo tại Ủy ban phải không?
Cô gái ngước nhìn tôi với vẻ ngưỡng mộ. Rồi cô gật đầu.
Tôi không hỏi câu tiếp theo mà tôi dự định bởi vì tôi đã biết câu trả lời. Cô ấy đã bảo với cảnh sát từ trước nhưng lại bị xem là kẻ nói dối.
- Bây giờ thì anh ta không còn hại Robbie được nữa rồi - Tôi nói - Anh ta không thể làm hại ai được nữa.
Tôi mong sao lời nói đó sẽ trở thành sự thật, mong rằng Reed sẽ được tự do và Big Micky có thể áp dụng kiểu công lý của riêng ông ta.
Cô gái lại ngồi thụp xuống và khóc.
Emerson cứ để cho cô bé khóc một lúc rồi đưa cho cô cái giấy lau.
Đôi mắt ông đã nhìn ra nỗi đau của cô gái nhưng ông có thể chịu đựng được nỗi đau đó.
Cuối cùng cô gái không khóc nữa và nói:
- Anh ta đã giết bà ấy vì tôi.
- Tất nhiên là không phải vậy - Tôi nói - Cô chẳng có liên quan gì trong chuyện này. Đó là việc giữa anh ta và giáo sư Devane.
- Tôi ước gì tin được điều ông nói.
- Khi nào sự thật được công bố thì cô sẽ tin.
- Vì Robbie - Cô ta nói.
- Vì bảo vệ cho Robbie - Tôi nói - mà cô phải chịu thiệt phải không?
Cô ta không trả lời.
- Giáo sư Hope Devane có biết về lời đe doạ ấy không?
Cô gái lắc đầu.
- Tôi không thể... tôi không muốn... bà ấy hiểu tôi nhưng tôi không muốn bà ấy... không muốn bất kỳ ai xen vào chuyện của tôi.
- Nhưng có đúng là cô đã nói cho bà ấy biết anh ta trói cô lại không?
Một sự im lặng khá lâu. Rồi cô ta cũng gật đầu một cái thật dài.
Bỗng nhiên cô ta cười làm tôi thấy chột dạ. Emerson cũng bị bất ngờ. Ông ta bắt đầu vuốt chòm râu của mình.
- Có chuyện gì vậy, Tessa? - Ông ta hỏi.
- Cuối cùng, tôi đã trở thành một người tử vì đạo - Cô gái nói.
*
Tôi lái xe qua những đường phố vắng vẻ, hình dung lại bối cảnh những sự việc đã xảy ra như thế nào.
Reed đã quyến rũ được cô gái, tán tỉnh rất khéo, đối xử tốt với cô ta thậm chí cả khi trong căn hộ riêng của anh ta.
Rồi đột nhiên quay ngoắt 180 độ và hãm hiếp cô bé.
Anh ta đã trói cô bé lại.
Cô bé đã kể cho Hope nghe.
Hope lắng nghe Tessa nói.
Nhưng câu chuyện này khiến bà ta hình thành một ác cảm và thù hằn với Reed.
Từ ác cảm với Reed, bà ta đã nghĩ tới con người khỏe mạnh của anh ta, về quả thận to của anh ta rất phù hợp cho công việc lọc những thứ cặn bã ra khỏi cơ thể đang bị thu nhỏ của một lão già. Thật ngọt ngào. Thật hoàn hảo.
Nghe đến cụm từ bị trói chặt, bà ta biết điều đó có nghĩa là gì. Bà cũng không nói cho Tessa biết. Sự đồng cảm cũng phải có những giới hạn của nó.