Lững thững đi vào bếp, bà lão kiểm tra cho con Shih Tu một lần nữa.
- Hope và nhóc Micky, sau bao nhiêu năm trôi qua.
Cô bé và cậu bé giỏi nhất.
- Hope còn tư vấn cho một luật sư tên là Robert Barone nữa.
- Tôi chưa bao giờ nghe thấy tên anh ta.
- Thế còn cái tên: Casey Locking thì bà thấy có quen không?
Bà lão lắc đầu.
- Còn Amanda hay Mandy Wright?
- Không, họ là ai vậy?
- Là những người mà Hope quen biết.
- Khi nổi tiếng thì chắc cô ta sẽ quen biết nhiều người thôi.
- Đó chính là một phần của vấn đề. Cuốn sách của bà ấy gây ra rất nhiều tranh cãi. Theo những gì tôi biết, bà ấy đã bị tấn công bất ngờ và bị giết chết bởi một người bà ấy không quen biết vì cuốn sách ấy.
- Gây nhiều tranh cãi ra sao?
Tôi kể cho bà lão nghe.
- Và theo anh thì đó là một cuốn sách bán chạy lắm phải không?
- Đúng vậy.
- Tôi thật xấu hổ vì không biết về chuyện này - Bà lão cúi người, nhìn vào cái cũi chó.
Tôi hỏi:
- Thế bà Hope có nói chuyện gì khác vào cái ngày mà bà ấy đến thăm bà không?
Bà lão đã phản lại rất nhiều câu hỏi thẳng bằng cách thay đổi chủ đề và tôi hi vọng bà sẽ làm như thế lần nữa. Nhưng thay vì phản lại, bà nhìn thẳng vào tôi rồi nói:
- Cô ta nói rằng Lottie đã trói cô ta...
Môi bà rung rung.
Tôi ngồi đó, bình tĩnh. Tim tôi đập loạn nhịp.
- Khi nào vậy? - Tôi hỏi - Và tại sao?
- Khi cô ấy còn nhỏ và Lottie phải để cô bé ở nhà một thời gian dài. Và cả những lúc Lottie đưa đàn ông về nhà.
- Bà Lottie đã trói Hope như thế nào ạ?
- Trói trong phòng của con bé. Trói vào giường. Trói vào tấm ván đầu giường. Tôi chẳng đã bảo họ thuê một căn nhà hai buồng hay sao? Một cái là buồng ngủ của Hope, cái còn lại là buồng của Lottie. Lottie sử dụng một dây xích chó và cái khóa xe đạp, buộc dây xích đó vào tấm ván đầu giường, khóa con bé ở trong buồng của nó.
- Chuyện này xảy ra có lâu không, thưa bà?
- Cũng mấy năm liền. Tôi không biết, Hope cũng không phàn nàn gì. Ơn Chúa, đã không xảy ra vụ hỏa hoạn nào. Khi Hope nói cho tôi biết, tôi đã vô cùng tức giận nhưng con bé bảo nó thấy bình thường, không có sự đối xử tệ bạc, Lottie luôn để cho con bé rất nhiều đồ ăn, thức uống, đồ chơi, sách, đài và cái bô. Sau này còn cho thêm cả một chiếc ti vi. Hope dường như không thấy giận dữ gì khi nói về chuyện đó. Nó luôn nói thấy bình thường, rằng bà Lottie đã làm tất cả những gì mà bà ấy nghĩ là tốt nhất cho nó.
- Thế thì tại sao bà ấy lại đem kể chuyện này ra?
- Nó nói nó lo lắng về Lottie, về những việc mà Lottie đã làm để nuôi sống hai mẹ con, những chuyện mà Lottie vẫn để những người đàn ông làm với bà ta.
- Vậy bà Lottie vẫn cứ đưa đàn ông về nhà hay sao?
- Đó là những gã đàn ông mà bà ấy gặp ở Blue Barn và những nơi khác. Là những khách quen của bà ta. Hope gọi ho như vậy. Lúc ấy, nó và Lottie đã có một ngôi nhà đẹp ở Bakersfield. Họ quy định với nhau rằng khi Lottie đang làm việc thì bà ta treo cái biển “có chuyện riêng” ở cửa như là anh vẫn thấy ở các khách sạn. Hope thường đi vào qua lối cửa bếp, kiểm tra núm cửa. Nếu thấy cái biển treo ở cửa thì đi thẳng tới phòng của mình và ở đó cho tới khi Lottie vào bảo với con bé rằng đã xong việc.
- Như vậy có kín đáo hơn.
Bà lão gật đầu.
- Dù vậy, con bé đôi lúc vẫn có thể nghe được chuyện xảy ra bên trong.
Lấy tay dụi mắt, bà lão nói tiếp:
- Ý tôi nói là những chuyện ngoài quan hệ tình dục ra ấy. Đó là những tiếng kêu thét. Đôi khi trên người Lottie có những dấu vết.
- Những vết bầm tím phải không ạ?
- Và những vết dây buộc tạo nên những vết tấy đỏ xung quanh cổ chân, cổ tay của bà. Lottie thường dùng son phấn để che đậy chúng nhưng Hope vẫn nhìn thấy.
- Vậy là chính bà Lottie cũng bị trói à?
- Anh cứ tưởng tượng thì biết. Đó chính là lý do tôi nói con bé Hope đã vượt qua hoàn cảnh gia đình nó.
- Thế Hope có nói chuyện với mẹ bà ấy về chuyện đó không?
- Con bé nói không, như thể đó là một câu hỏi buồn cười. Nó nói: “Tất nhiên là không, bà ấy là mẹ của con, thưa cô”.
- Nhưng bà ấy đã nói về chuyện đó một cách thẳng thắn.
- Đúng... nhưng sau này thì con bé không nói về chuyện đó nữa. Tôi nghĩ con bé thực sự muốn được trút bỏ toàn bộ gánh nặng trong lòng nó nhưng không thể. Tôi không gặp lại nó nữa - Một lần nữa, bà lão lại nhìn cái đồng hồ đánh chuông.
- Thái độ của Hope ra sao khi bà ấy kể chuyện này với bà, thưa bà? - Tôi hỏi.
- Rất bình tĩnh. Tuy nhiên nó khóc vì thương Lottie. Nó luôn lo bà ấy sẽ bị một... khách hàng làm đau. Nó lý luận về việc mà Lottie làm rằng bà ấy không được giáo dục và không có kỹ năng gì và cố nuôi sống hai người bằng cách tốt nhất mà bà ấy biết. Vậy tôi còn có thể nói gì về việc đó chứ? Nói rằng, ráng mà chịu đi, nhóc, mẹ mày là một con điếm à? Tôi biết con bé đã đau lòng lắm rồi. Và nó vẫn là tù nhân ngay trong ngôi nhà của mình - Anh có thể đưa bạn bè đến chơi nhà ở một nơi như thế không? Tôi đã cố tìm cách để con bé nói về cảm giác của nó nhưng nó không nói.
- Thật là một đứa trẻ tội nghiệp.
- Đúng, nhưng nhìn vào con bé thì anh không thể nhận ra điều đó được đâu. Một con bé xinh đẹp, bình tĩnh, có mái tóc hoàn hảo, biết trang điểm đúng mực. Và Lottie vẫn cứ tiếp tục mua cho con bé nhiều quần áo. Nào là áo lụa, áo vét và váy vải bông đẹp, áo ni lông, giày gót thấp. Người khác có thể nghĩ rằng con bé đã 20 tuổi. Một quý cô trẻ đẹp. Và nó có ý khi khoe với tôi rằng nó luôn đạt điểm A tại trường Bakersfield, học kỳ nào cũng được đứng vào nhóm học sinh giỏi.
- Trường học có lẽ là nơi duy nhất bà ấy cảm thấy tự do - Tôi nói và nhận ra bà Hope đã đi được một quãng đường dài như thế nào.
Bà ấy đã vượt qua tất cả sự sợ hãi, sự tủi nhục và sự cô đơn để cuối cùng bị mất đi sự sống của mình trên một con phố tối tăm, trống rỗng. Tôi cảm thấy ngực mình bị đè chặt, cổ họng nghèn nghẹn.
- Có thể - Bà lão kết luận - Đó là cách tôi biện giải về chuyện này.
- Biện giải cái gì?
- Về việc không làm gì cả. Không báo cáo chuyện này. Cho dù con bé có vẻ bề ngoài bình tĩnh ra sao thì nó vẫn chỉ là một đứa trẻ vị thành niên sống trong một môi trường tồi tệ và tôi là người duy nhất mà nó tin tưởng thổ lộ tâm tình. Nhưng tôi lại tự nhủ rằng con bé đã tìm được một chỗ đứng trong xã hội, thế thì có lý do gì để lật tung mọi chuyện lên chứ? Và ngày trước, tình hình hoàn toàn khác. Mà nếu tôi có nói ra chuyện này, liệu cô ta có bác bỏ không? Có ai tin không? Bởi vì Lottie làm việc cho công ty của Big Micky và ông ấy thì có quan hệ rất sâu xa với giới cầm quyền. Nếu Lottie yêu cầu ông ta giúp đỡ thì ông ta lại không làm ngay ấy à?
- Có bằng chứng nào cho thấy ông ta là chủ chứa của Lottie hay người tình của bà ấy không?
Mắt bà lão hấp háy, như thể tôi đã làm bà nổi giận.
- Tôi nói rồi, tôi không hề biết những chuyện chi tiết như thế.
- Thế Hope có nói với bà về Big Micky không?
- Không. Người duy nhất mà nó nói về là Lottie. Rồi sau đó, như tôi đã nói, nó không còn nói về bà ấy nữa, thay đổi chủ đề. Tôi có cảm giác cuộc viếng thăm là một thí nghiệm cho con bé: xem nó sẵn sàng để đi tới đâu? Và tôi đã không cổ vũ con bé đúng mức... tôi đã mất ngủ nhiều về chuyện đó, thưa bác sỹ Delaware. Tôi luôn nghĩ về việc đứa trẻ khốn khổ đó bị trói chặt, về việc tôi nên làm gì. Rồi sau đó, với đủ thứ chuyện phải lo cho lũ chó tôi đã quên chuyện đó. Cho tới khi anh xuất hiện.
Bà lão lại liếc nhìn cái đồng hồ đánh chuông.
- Và đó là tất cả những gì tôi biết - Bà nói rồi đứng dậy đi nhanh ra cửa. Bà đẩy cho cánh cửa mở ra, bước ra ngoài hiên và tiếng đàn chó ầm lên ngay lập tức. Đến lúc tôi tới được chỗ bà, thì bà đã đứng ở ngoài sân, xung quanh là đàn chó. Con Leopold, con Bouvier nhìn tôi một cách hống hách.
Tôi nghĩ tới con chó Rottweiler của bà giáo sư Hope, đã không thể bảo vệ được chủ vì có thể nó đã bị đầu độc.
Bà Hope đã chuyển từ kẻ bị cầm tù thành một người bảo vệ quyền của phụ nữ.
Nhưng không có ai bảo vệ bà ấy.
Bà lão Elsa Campos tiếp tục đi ra cổng.
- Nếu anh tìm ra kẻ nào giết con bé, xin anh hãy dành chút thời gian để báo cho tôi nhé.
- Vâng.
- Anh nói là sẽ tìm ra đúng không? Bởi vì tôi không muốn chờ đợi vô ích.
- Tôi hứa đấy.
- Được rồi... vậy thì tôi sẽ buộc phải rời khỏi nơi này để lái xe tới thư viện Bakersfield, xem liệu tôi có tìm thấy cuốn sách của con bé không. Không có quá nhiều đứa trẻ từ đây trở nên nổi tiếng đâu.
Từ cuối cùng rời khỏi miệng bà như bị bóp nghẹt. Bỗng nhiên, nước mắt chảy xuống đôi má đã dầu dãi nắng mưa của bà. Bà lấy ống tay áo lau đi.
- Tạm biệt anh - Bà lão nói - Tôi không biết liệu nên cảm ơn anh hay cho anh cái tát nữa.
- Cảm ơn bà rất nhiều vì đã dành thời gian cho tôi.
Tôi bắt đầu cất bước thì bà nói:
- Khi chuyện này vỡ lở ra, tôi sẽ trở thành bà giáo ngu đần đấy.
- Không có lý do gì để chuyện này bị vỡ lở cả.
- Không ư? Anh tới đây vì anh nghĩ nó có liên quan tới cái chết của con bé cơ mà.
- Có thể nó lại chẳng có gì liên quan cả, thưa bà.
Bà lão cười khùng khục mấy tiếng:
- Anh có biết con bé đã lý luận chuyện đó thế nào không? Chuyện nó bị trói lại ấy? Nó nói chuyện đó làm cho nó mạnh mẽ hơn. Nó dạy cho con bé biết tập trung tư tưởng. Tôi đã khuyên nó: “Này cô bé, đó là một chuyện không than phiền được với ai nhưng đừng nói với tôi rằng nó có ích cho con đấy nhé”. Con bé chỉ cười và đặt một tay lên vai tôi. Như thể chính con bé là thầy giáo của tôi vậy. Như thể nó thương hại tôi vì đã không hiểu. Tôi vẫn nhớ nó đã nói thế này: “Thật đấy, cô Campos ạ, chuyện đó không có gì ghê gớm cả. Con đã biến nó thành lợi thế cho bản thân con. Con tự rèn luyện cho mình khả năng tự kiềm chế bản thân”.