Sau khi những người mặc cảnh phục tới đưa Reed Muscadine đi, tôi chui ra từ phía sau cái gương bẩn thỉu.
Milo uống ngụm nước Evian và kéo mạnh cái áo sơ-mi Hawaii của anh.
- Thật khó khăn, phải vậy không?
Thanh tra Paige Bandura nói:
- Tôi nghĩ anh thật xứng đáng, Brad ạ.
- Vậy ư?
- Đúng thế. Thật đẹp và anh dũng lắm. Tôi là Joe Beachbum.
- Ừ thì anh dũng - Anh nhìn tôi - Anh nghĩ sao?
- Tôi nghĩ anh có thể có được một nghề mới rồi đấy. Có thể anh là Dirk được đấy.
- Xin tha cho tôi.
- Tôi nói thật đấy. Tôi rất thích cái áo sơ-mi - Paige nói - Nếu anh không thích nó thì anh có thể quyên góp cho quỹ Ivy. Cái quỹ gần biển ấy. Họ thường phơi rất nhiều áo sơ-mi Hawaii trên tường.
- Hu ra - Milo nói - Làm sao mà cô biết được những thứ đó, hả thanh tra Bandura?
- Từ một người bạn trai giàu có - Cô ta cười, bỏ bộ tóc giả màu đen ra, lắc cho những lọn tóc quăn bung ra - Anh còn cần đến tôi nữa không, anh Milo?
- Không, cảm ơn cô.
- Này, khi nào anh cần cứ gọi cho tôi nhé. Tôi rất muốn được hành động. Anh khỏe chứ, bác sĩ?
- Nếu tính từ mông lên thì tôi vẫn khỏe - Tôi đáp.
- Từ khi học phổ thông tới giờ tôi vẫn chưa diễn lần nào. Trước có vào vai trong vở kịch Cướp biển vùng Penzance. Tôi muốn là nhân vật Mabel nhưng họ lại bắt tôi làm một tên cướp biển.
- Cô thật là giỏi - Tôi nói đùa. Câu nói đó làm cô ta cười và rời đi trong mấy điệu bật như lò so.
- Trộm xe hơi - Milo ngồi xuống cái ghế mà anh đã ngồi khi đóng vai Brad.
Bây giờ chỉ còn tôi và Milo trong phòng. Không gian trống rỗng sực mùi mồ hôi.
- Làm tốt lắm, ngài Sig ạ - Milo khen.
- May mắn thôi.
- Anh có khả năng đặt giả thiết rất tốt. Tôi luôn coi trọng các giả thiết của anh.
- Đúng là một giả thiết.
Về những thứ mà Hope, Locking và Cruvic có điểm chung.
Rồi tôi đã trở về điểm xuất phát: Ủy ban Hành vi.
Một trường hợp đặc biệt. Có ai đó đã bị ép phải tiến hành một vụ thử máu.
Tôi đã kiểm tra điều này:
Cuộc kiểm tra đã khẳng định Big Micky đang sử dụng thuốc Imuran, loại thuốc chống nôn thông dụng. Nghĩa là ông ta không còn sử dụng liệu pháp thẩm tách nữa. Kết luận ông ta đã nhận được một lần ghép thận nữa.
Sau đó, đầu tôi hiện lên toàn bộ những chi tiết đáng lưu ý, bộ quần áo của Reed Muscaline trong cái ngày mà tôi đến nói chuyện với anh ta ở căn hộ thuê. Cái quần soóc ngắn rất hợp với không khí nóng nực của ngày hôm đó, nhưng cái áo rét thì không hề phù hợp. Nhưng ống tay đã được cắt bỏ đi làm lộ ra cánh tay nhưng vẫn đủ che thân hình Reed.
Bà chủ nhà Green đã kể cho tôi rằng Reed từng bị ốm liệt giường vì đau lưng hơn một tháng.
Còn Muscadine lại kể cho tôi nhiều hơn: Đã thử chống đẩy liền 60 cái. Như là có một con dao đâm xuyên qua người tôi.
Một lỗi do trượt chân ngã à? Hay anh ta đang đóng kịch với tôi?
Có đúng là anh ta đã đóng kịch không?
Reed là một diễn viên giỏi. Trò cưng của giáo sư Dirkhoff. Dirkhoff đã rất giận dữ bởi vì Muscadine bỏ học để nhận công việc biểu diễn phim dài tập sướt mướt.
Một công việc nghe có vẻ chắc chắn lắm. Vậy mà Muscadine lại để trượt mất vai diễn đó.
Anh ta thậm chí không nhớ cả tên của vở kịch mà anh ta định tham gia diễn. Điều này thật vô lý. Thường những diễn viên đi tìm việc luôn học thuộc lòng từng chi tiết của vở kịch mà họ định diễn.
Tuy nhiên, anh ta đã thể hiện tài ăn nói đủ giỏi để làm tôi tin.
Từ những thông tin anh ta kể với tôi như: Vở kịch ấy là về những người gián điệp và các nhà ngoại giao, các đại sứ quán nước ngoài, Suzette Band đã lần ra được một cái tên.
Đó là vở kịch Embassy Row. Cô ta đã lấy được cho tôi số điện thoại của người đạo diễn vở kịch ấy, một người phụ nữ tên là Chloe Gold. Tôi đã gọi điện cho cô ta, tự giới thiệu là người đại diện mới của Muscadine. Tôi hỏi cô ta xem liệu Reed có cơ hội khác không bởi vì anh ta tài năng thực sự.
Cô ta liều tra tên của Reed trong hồ sơ và nói:
- Không, cảm ơn, anh ta bị loại bởi vì các yếu tố cơ thể.
- Các yếu tố cơ thể là gì vậy?
- Anh không biết thật sao? Sao anh bảo anh là đại diện của anh ta.
- Chúng tôi chưa từng nói chuyện kỹ về...
- Hãy hỏi anh ta đi nhé. Tôi phải đi đây.
*
Vậy là anh chàng này gặp phải những rắc rối về thể chất.
Cuộc thử máu, không chỉ để kiểm tra có bị nhiễm HIV hay không, mà còn xem có sự tương thích về mô không. Hope là người có thế lực trong trường nên đã được tiếp cận với mẫu máu của Reed.
Và mẫu máu đó rất phù hợp.
Tôi không có đủ chứng cứ cụ thể nhưng đủ để đặt ra một giả thuyết.
Bệnh viện thực của Cruvic là ngôi nhà ở đường Mulholland.
Bệnh nhân là bố của ông ta.
Milo uống một chỗ nước và nhìn lên cái đèn.
- Có lẽ chúng ta nên tổ chức một bữa tiệc quyên góp quần áo. Biết đâu Sở cảnh sát lại chẳng sẽ đền bù cho tôi tiền thuê và quảng cáo trong chương trình tạp kỹ.
- Thế anh vẫn phải tự trả tiền thuê nhà à?
- Sở cảnh sát không cho phép thực hiện cái gì trên cơ sở giả thiết còn tôi cũng không muốn phải bỏ ra 6 tháng để hoàn thành các thủ tục xin xỏ. Thực ra thì cũng không còn sự lựa chọn nào khác. Tay thẩm phán nói rằng không có chứng nhận trên hồ sơ bệnh án và căn phòng của Reed bởi vì ông ta không thích giả thiết. Nghĩa là nếu tôi xách cổ thằng khốn ấy về thì có nghĩa là tôi làm việc vô căn cứ, kiểm tra nhà cửa trái luật pháp, và cái vết sẹo sẽ bị loại ra khỏi những thứ được xem là chứng cứ, đó là chưa nói đến việc đưa anh ta đi kiểm tra bằng X-quang để xem anh ta có bị mất quả thận không.
- Và vị bác sĩ phẫu thuật đã không giữ lại hồ sơ.
- Còn cái tay Barone đến để nói với tôi rằng tay bác sỹ phẫu thuật ấy đã ra khỏi đất nước này rồi. Hiện tại, với bao nhiều vụ giết người cần phải giải quyết, việc truy tố Cruvic vì tội hành nghề lộn xộn không phải là ưu tiên của ủy viên công tố quận. Nhưng cuối cùng, khi mọi thứ đã ổn thỏa rồi thì chắc chắn ông ta không còn hành nghề được ở Beverly Hills hay bất kỳ nơi đâu nữa.
- Liệu ông ta có phải ở tù không?
Milo nhún vai.
- Việc ép buộc nghỉ hưu không có nghĩa lý gì nhiều với ông ta - Tôi nói - Ông ta có thể không còn cần tới tiền nữa. Mặc dù vậy, việc được là một bác sỹ có tác động lớn đến tâm lý của ông ta. Vụ này lớn chuyện đây. Vì vậy, chỉ riêng chuyện không được hành nghề nữa cũng sẽ là một đòn chí mạng với ông ta.
- Tại sao anh lại cho rằng điều đó có tác động lớn với ông ta?
- Ông ta đã đánh cắp quả thận của Reed nhưng lại khâu vết thương và để cho anh ta sống. Đó là sai lầm đã lấy đi cuộc sống của Hope, Mandy và Locking, và nếu Reed biết được ai đã phẫu thuật anh ta thì có lẽ chính Cruvic cũng là một nạn nhân. Nhưng Cruvic muốn coi bản thân ông ta là một người thầy thuốc chứ không phải kẻ sát nhân. Ông ta cũng có quá trình phấn đấu gian khổ từ tuổi nhỏ đến giờ, giống như là Hope đã làm vậy.
- Chính Hope đã dàn cảnh để Reed bị phẫu thuật - Anh vừa nói vừa lắc đầu.
- Chàng trai thông minh nhất và cô gái thông minh nhất đã cùng nhau vạch ra một dự án để cứu sống Big Micky - Tôi nói - Nếu kể từ trước thì Hope và Cruvic có mối liên hệ gần gũi với nhau. Có thể bởi vì Cruvic là người đã hiểu được thế nào khi là một học sinh luôn đạt điểm A mà người cha lại sống ở phía bên trái của pháp luật. Ông ta cần phải giữ bí mất cả đời về chuyện này. Tôi đảm bảo với anh rằng chính Big Micky đã trả tiền thuốc men, điều trị bệnh cho Lottie Devane tại Stanford - một trong những nơi mà ông ta có được một quả thận. Và tiền tư vấn mà Hope nhận được từ Micky con và Barone có lẽ là tiền trợ cấp của Micky bố cho bà ta. Trước khi cuốn sách của bà ta ra đời, 40 ngàn đô-la có thể đã tạo ra nhiều khác biệt trong cuộc sống của bà.
- Đã đến lúc phải tính tới chuyện trả nợ - Milo nói - Và Mandy là một con mồi. Locking khớp vào đoạn nào nhỉ?
- Tôi không biết nhưng cứ tiếp tục nhìn lên phía Bắc đi.
- Lại một cậu bé thông minh nữa - Milo nói - Anh nghĩ rằng toàn bộ Ủy ban Hành vi chỉ là một âm mưu nhằm tìm ra người có quả thận để lấy cho Big Micky phải không?
- Không - Tôi đáp - Tôi nghĩ Hope tin vào Ủy ban ấy. Nhưng bà ta và Cruvic có lẽ đã bàn bạc về việc cần phải làm điều gì đó cho Big Micky vào thời điểm thích hợp. Theo những bác sỹ ở Stanford thì Cruvic đã tìm cách gõ cửa nhiều kênh khác nhau nhưng ông Micky bố thì không đủ sức để ghép lần nữa. Hai lần thất bại trong việc ghép thận khiến cho khả năng cơ thể không chấp nhận quả thận thứ ba rất cao. Nó nguy hiểm cho sức khỏe của ông lão và độ tuổi ấy cũng có nguy cơ cao. Có thể Cruvic và Hope thậm chí còn nghĩ tới việc sẽ dùng một phụ nữ nào đó ở bệnh viện phụ nữ để lấy thận - trong quá trình họ phẫu thuật, có thể họ tiện tay phay luôn một quả thận cũng chẳng ai biết gì. Biết đâu, họ đang chờ đợi để tìm được cô gái nào có các điều kiện tương thích - một kẻ không còn các mối quan hệ gia đình nữa. Rồi Hope gặp Reed. Một con người to khỏe và không có quan hệ gia đình. Ngoài ra, bà ta tin rằng Reed đúng là kẻ hiếp dâm sắp thoát tội, vì thế Hope có lý do tinh thần của bà ấy. Người ta đã kiểm tra máu của Reed, kết luận không nhiễm HIV hay bệnh gì khác, và có sự tương đồng về mô với Big Micky. Thế là xong. Không phải cứ có sự tương hợp về mô là có thể tạo ra được phép màu. Vấn đề là càng tương thích cao thì càng tốt. Nhưng việc thay thế thận thường được tiến hành chỉ dựa trên cơ sở phù hợp về nhóm máu. Kuvinski và Reed đều có nhóm máu O dương, là nhóm máu thường thấy nhất.
- Trời ơi - Milo thốt lên - Vậy thì bọn họ cũng đã thử làm như thế với một vài cô gái khốn khổ tại bệnh viện phụ nữ nhưng bị thất bại. Khi tin này lọt ra ngoài chắc chắn chúng ta sẽ nhận được nhiều phàn nàn về các vết sẹo và đau lưng đây.
- Đối với Big Micky cũng có một giới hạn. Ông ta không thể chịu đựng được nhiều cuộc phẫu thuật nữa. Có lẽ đây là cơ hội cuối cùng. Vì vậy, bọn họ phải tìm được một người cho thận thật lý tưởng.
- Reed chính là...
- Đó là người mà giáo sư Steinberger chưa bao giờ gặp, bởi vì bà ấy đã xin rút khỏi Ủy ban trước khi vụ xử anh ta diễn ra.
- Hope cũng không thích thằng bé nhà Storm, nhưng mà thằng này còn có các quan hệ gia đình.
- Mà là quan hệ rất ghê gớm nữa: một ông bố giàu có sẵn sàng gây ra sóng gió. Ngoài cái tính khó chịu của Kenny ra thì tội trạng của anh ta nghe chừng cũng rất mập mờ. Có thể Hope vẫn còn một ý thức nào đó về sự công bằng.
- Có thể - Milo lắc đầu - Xếp dặt Reed cho một vụ “làm từ thiện” kiểu ép buộc. “Thu hoạch” từ con người anh ta. Trời ơi, đúng là một huyền thoại có thật về cuộc sống đô thị. Tôi cảm thấy thương cho thằng cha Reed tội nghiệp này.
- Với bất kỳ ai, chuyện này đã là rất đau đớn rồi - Tôi nói. Nhưng với một người phải bán vẻ đẹp thân thể của mình để sống như Reed thì nó còn đau đớn gấp bội phần. Khi tôi nói chuyện với anh ta tại nhà trọ, anh ta nói việc thử máu đối với anh ta đã là chuyện gây khó chịu và kệch cỡm rồi. Anh ta cũng nói vết thương ở lưng cứ như là có một con dao đâm xuyên qua người anh ta vậy. Anh ta đã đóng kịch với tôi hoặc là đã nói thật hoàn toàn mà không để lộ ra bí mật của mình.