Nơi đến tiếp theo sẽ là đường Mulholland.
Con đường thật đẹp trong ánh nắng, căn nhà phía sau cái cổng điện hiện đại xây gạch màu nâu, lung linh màu sắc xung quanh - những bông hoa vô hình tỏa hương trong bóng râm.
Tôi vẫn mặc chiếc áo thun ngắn tay lấm tấm mốc mồ hôi nhưng cái quần jeans thì đã được thay bằng chiếc quần soóc thể thao. Trong tay tôi là cái túi được lấy từ một hiệu thuốc ở Beverly Hills một giờ trước. Tôi mua ít kem đánh răng và mấy cái bàn chải, mấy viên vitamin C. Con Seville đậu ở cuối đường, đủ cũ để người ta nghĩ nó là xe giao hàng, tôi nghĩ thế. Nếu ở các thành phố khác thì tôi là người quá già để làm một người giao hàng nhưng ở Los Angeles thì có khối người kém may mắn.
Tôi rung chuông ở cái trụ cổng. Sau một vài phút thì có tiếng người nói vọng ra qua cái loa:
- Có việc gì thế?
- Đến giao hàng.
- Xin chờ một phút.
Một vài phút sau, cánh cửa trước nhà mở ra và một người đàn ông trong bộ áo sơ-mi và quần jeans đen xuất hiện, nhìn tôi chằm chằm và tiến lại phía tôi bằng những bước đi chậm chạp.
Tuổi của người đàn ông này vào khoảng 35 - 40, người lùn và mập, tóc đen đang mỏng dần ở đỉnh đầu, mớ tóc ở hai bên được búi gần như thành kiểu tóc đuôi ngựa. Hai mai dày và dài hơn cả của Milo, da bóng nhẫy, cặp kính mắt có vành, khuôn mặt bè bè.
Vẻ mặt của người đàn ông như đang buồn ngủ ngoại trừ đôi mắt ti tí cứ luôn bám riết lấy tôi.
Cái áo sơ-mi màu đen bằng lụa, to quá khổ, lụng thụng. Ông ta để bàn tay phía trước như thể đang bảo vệ cái gì đó. Các cảnh sát mặc thường phục vẫn thường mặc áo sơ-mi rộng để giấu súng và tôi nghĩ những tên ác ôn cũng làm như vậy.
- Gì vậy hả?
- Hàng cho ông Kruvinski.
Tôi giơ cái túi thuốc ra.
- Có gì bên trong đó?
- Thuốc, tôi nghĩ thế.
Ông ấy lấy thuốc từ bác sỹ riêng cơ mà.
Tôi cố làm ra vẻ thờ ơ.
- Để tôi xem nào.
Tôi đưa cái túi cho người đàn ông và ông ta liền lôi ra một lọ nhỏ màu hổ phách có những viên thuốc màu vàng bên trong. Màu thì đúng nhưng kích thước thì không. Đó toàn là những viên Vitamin C. Người đàn ông không có phản ứng gì. Tôi hi vọng là thế chứ thực ra đó không phải là những gì tôi quan sát được.
Nhãn của lọ thuốc đúng là một tác phẩm nghệ thuật. Tôi đã dùng hơi nước để bóc cái nhãn cũ của lọ thuốc Penicillin đi, xóa những công thức cụ thể chỉ để lại tên cửa hàng và địa chỉ, tất cả những thứ khác như ngày tháng, bác sỹ kê đơn đều bỏ trống. Tôi photocopy lại, đánh vào đó những thông tin mới, bôi hồ vào mặt sau và dán lại vào lọ thuốc màu vàng. Thật là một công việc hoàn hảo mặc dù tôi vẫn không sẵn sàng để lấy 20 đô-la cho lọ thuốc đó.
Người đàn ông đang đọc cái nhãn, miệng mím lại khi đọc tới đoạn người kê đơn. Tôi viết vào đó là bác sỹ Cruvic, đề luôn cả số thẻ hành nghề thực mà tôi lấy được từ bảng thông báo ngoài cửa phòng mạch của ông ta.
Trán ông ta nhăn lại vẻ bối rối.
- Chúng tôi đã có một lọ thuốc lớn loại chết tiệt này rồi. Ai đặt hàng vậy?
- Tôi sẽ phải trả lời sao đây?
Tôi cố ra vẻ ngẩn ngơ và có vẻ tức giận hơn là hãnh diện.
- Làm sao tôi biết được chứ. Người ta bảo tôi đi thì tôi đi. Nếu muốn thì để tôi đem trả lại.
Thả cái lọ lại trong túi, ông ta xách nó vào nhà.
- Này ông - Tôi nói.
Ông ta dừng bước và ngoảnh mặt nhìn tôi. Vai ông ta to bè, cái khuỷu tay núng nính thịt. Bộ tóc mỏng để lộ da đầu màu đỏ, búi tóc đuôi ngựa là thứ thật tồi tệ.
- Anh có vấn đề gì à?
- Trả tiền khi nhận hàng - Tôi đáp - Ông phải trả tiền chứ - Tôi cố gắng làm ra vẻ một anh giao hàng thật; tôi đã học được những gì cần phải biết.
Giơ bàn tay không lên, hai ngón tay tạo thành một khẩu súng ngắn nhắm vào mặt tôi, người đàn ông nói:
- Chờ đấy, kẻ khoác lác.
Tôi chờ. Cho tới khi ông ta vào trong nhà và đóng cửa lại.
Tôi nhanh chóng chạy tới con Seville và lái ra đường vừa lúc ông ta bước ra cửa. Cùng với ông ta là bà y tá Anna mặt cứng đanh.
Hai người bọn họ đứng ở phía sau cánh cổng sắt, vẻ bối rối như thể tôi vừa là quỷ sứ từ âm phủ hiện về.