Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Trở lại xe của Milo, tôi hỏi:

- Có tin anh ta không?

- Gái gú là cái trò mà một kẻ ít nói, cô đơn thường hay làm - Milo nói - Và thằng nhóc ấy không có vẻ thông minh tới mức biết đặt ra một kế hoạch tỉ mỉ. Nếu tôi có thể tìm thấy cô gái làm mát xa và cô ta công nhận nó có chứng cứ ngoại phạm và tôi không cảm thấy ông bố thằng nhóc ấy trả tiền để cho cô ta làm chứng thì chúng ta sẽ có thêm một kẻ nữa được loại khỏi danh sách.

- Anh ta có vẻ như cũng không quen với cái tên của Mandy lắm.

Anh lôi điếu thuốc Cigallo ra và nhìn. Một ngọn gió ấm áp thổi nhẹ từ San Gabriels vào, những cây cọ được trồng cạnh tòa nhà đang nhảy nhót.

- Vậy thì, hãy bái chào Ủy ban ấy thôi. Hope có lẽ đã bị một kẻ nào đó giết vì điều gì đó trong cuộc sống riêng tư của bà ấy - những vết bầm tím trên cánh tay bà ấy đưa tôi trở lại với Seacrest. Hoặc là Cruvic bởi vì có thể ông ta cũng đã làm trò mèo mả gà đồng với bà ấy. Vấn đề là ở chỗ tôi không thể tiếp cận được hai người bọn họ... và tôi không thể có được một bức tranh rõ ràng về Hope. Toàn là những ý kiến trái ngược nhau - hoặc bà ấy là người cứu rỗi linh hồn của những phụ nữ, hoặc bà ấy là kẻ lôi kéo kẻ khác ghét đàn ông. Không có gì cụ thể về bản chất của bà ấy cả.

- Một trong những vấn đề là bà ấy không còn ai thân thích ngoài Senerest - Tôi nói - Không còn ai để mà hỏi về quá trình trưởng thành của bà ấy - về tuổi thơ, cuộc sống của bà ngoài chuyện cơm áo, công việc.

- Tất cả những gì tôi biết về tuổi thơ của bà ấy là bà ấy đã lớn lên tại thị trấn Higginsville mà tôi chưa từng nghe tên bao giờ. Bố mẹ bà ấy đều đã mất, không còn anh chị em ruột. Và nếu như bà ấy còn có bà con họ hàng xa nữa thì họ chắc hẳn phải là họ hàng xa lắm, bởi vì sau khi bà ấy bị sát hại, không hề có ai đứng ra lên tiếng.

Milo bước vào xe.

- Nhưng không còn gia đình không có nghĩa là không có lịch sử gia đình - Tôi nói - Tôi có thể tới Higginsville để hỏi xem sao. Trong một thị trấn nhỏ, thể nào cũng có ai đó nhớ về bà ấy.

- Được đấy - Milo nói không chút hào hứng - Tôi sẽ gọi điện cho cảnh sát địa phương và bảo với họ rằng anh tới đó, xem liệu họ có giúp anh tiếp cận được với lịch sử gia đình bà ấy không. Anh định khi nào sẽ đi?

- Ngay ngày mai.

Anh gật đầu.

- Hãy mặc quần áo mỏng thôi cho mát. Ở đó là đất trồng trọt, chăn nuôi. Không biết có phải ở đó người ta có trồng ác-ti-sô hay gì đó không?

*

Tối đó, tôi và Robin đi ra hiệu ăn tối. Khoảng 8 giờ, nàng đi tắm còn tôi thì nằm dài trên ghế bành trong phòng làm việc đọc biên bản của Ủy ban. Con Spike nằm cạnh tôi. Có lẽ mùi bít tết còn sót lại đã lôi cuốn nó. Cái đầu tròn vo của nó gối lên bọc tôi và ngáy to. Tiếng ngáy của nó đều đều khiến tôi buồn ngủ và cuộc đối thoại gay gắt đã trở nên lờ mờ.

Tôi không tìm ra được gì, cảm thấy mình buồn ngủ và biết rằng đã đến lúc phải dừng lại.

Vừa lúc tôi đặt tập hồ sơ xuống thì tiếng điện thoại reo lên. Spike bật dậy, nhảy chồm lên và chạy tới cái máy đang kêu, sủa ầm ỹ.

- Thưa bác sỹ, tôi là Joyce đây. Có một người phụ nữ gọi tới cho ông, nghe giọng khá đau khổ. Một người tên là Mary Farney ấy.

-Đó là người phụ nữ tôi đã gặp ở Trung tâm Phụ nữ tại Santa Monica, người mẹ đau khổ của Chenise.

- Xin hãy nối máy cho bà ấy.

Một giọng nói lanh lảnh vang lên:

- Alô.

- Bác sỹ Delaware đây. Tôi có thể giúp gì được bà, bà Farney?

- Ông đưa cho tôi tấm thẻ - tại trung tâm ấy. Nói rằng tôi có thể. Ông là người làm việc cho cảnh sát phải không?

- Đúng, có chuyện gì thế, bà Farney?

- Tôi... Tôi biết ai làm chuyện đó.

- Ai làm chuyện gì cơ?

- Kẻ giết bà bác sỹ Devane.

Tôi bừng tỉnh:

- Ai thế?

- Darrell. Và bây giờ anh ta đang định giết bác sỹ Cruvic, có thể anh ta đã làm rồi, tôi không biết nữa, có thể tôi nên gọi cho 911 nhưng tôi...

- Darrell là ai?

- Darrell... ôi Chúa ơi, làm sao tôi có thể quên tên anh ta được chứ, anh ta luôn luôn có mặt ở đây. Anh ta là người đàn ông cuối cùng đến với Chenise - tên là Darrell Balliser. Chính anh ta đã giết, tôi đảm bảo.

- Làm sao bà biết được?

- Anh ta căm thù bác sỹ Devane. Cả bác sỹ Cruvic nữa. Bởi vì những việc họ đã làm.

- Việc phá thai cho Chenise?

- Tối nay anh ta tới nhà tôi mặt mũi hằm hằm và điên cuồng, miệng gào thét và đem Chenise đi rồi. Anh ta nói anh ta tới đó để kiếm ông ấy.

- Bác sỹ Cruvic à?

- Đúng, và anh ta đã đem theo Chen...

- Anh ta tới bệnh viện phải không?

- Không, không, anh ta nói anh ta ở đó rồi, họ đã đóng cửa, điều đó càng khiến anh ta điên hơn...

- Vậy anh ta đi đâu, bà Farney?

- Văn phòng khác của bác sỹ Cruvic. Tại Beverly Hills. Tôi đã cố ngăn cản anh ta không mang Chenise đi nhưng anh ta đã đẩy tôi bật ra... Tôi nghĩ anh ta có mang theo dao bởi vì tôi đã nhìn thấy. Nhưng Chenise thì không có...

Tôi để bà ta chờ trên máy, quay số 911, nói với họ chuyện vừa được bà Farney cho biết, và chuyển máy.

- Tại đường Civic Center phải không? - Người trực diện thoại hỏi - Chỗ đó ngay cạnh chúng tôi, chúng tôi có thể đi bộ tới đó.

- Các anh hãy chạy thì hơn - Tôi nói rồi cúp máy. Sau đó tôi gọi tới nhà Milo. Có tiếng ghi âm trả lời. Tôi gọi tới đồn cảnh sát, rồi gọi điện thoại cầm tay thì mới gặp được anh.

- Tôi vừa mới rời khỏi hộp đêm None - Milo nói - và thử đoán xem đã có gì...

- Chuyện khẩn đây - Tôi nói. Rồi tôi kể lại cho anh nghe về Darrell Ballitser.

- Bà ấy nói anh ta ghét Hope và Cruvic vì đã phá thai cho Chenise. Có lẽ họ đã giết chết đứa con của anh ta.

- Cảnh sát Beverly Hills đang tới phải không?

- Đúng.

- Được rồi, tôi cũng tới ngay đây... Không hiểu chuyện thế nào nữa. Tất cả những gì chúng ta đã giả thiết và rồi nảy ra cái thằng nhóc điên khùng này.

- Bà ấy nói rằng anh ta đã tới bệnh viện rồi nhưng có lẽ anh nên đánh động cho cảnh sát Santa Monica. Cruvic làm đêm ở đó, có thể đã sắp xong việc.

- Tôi sẽ làm ngay. Còn bây giờ, anh hãy lấy số điện thoại và địa chỉ của bà ấy, cố gắng thu thập thông tin chi tiết trong lúc bà ấy sẵn sàng giúp đỡ.

- Rồi - Tôi nói. Nhưng khi tôi trở lại đường dây để nói chuyện với Farney thì không còn tiếng đầu dây kia trả lời nữa.

***

Tôi thử nhấn vào máy ghi âm xem bà Mary Farney có để lại số điện thoại không. Nhưng không có. Danh bạ điện thoại Tây Los Angeles chỉ có một người tên là Farney: chữ đầu tiên là M, sống tại đường Brooks ở thành phố Venise. Có vẻ cần phải thử vận may, nhưng khi tôi gọi tới, không có tiếng trả lời. Hoặc là bà ta đã gọi cho tôi từ một nơi nào đó hoặc bà ta đã rời khỏi nhà.

Tôi ghi lại số điện thoại, mặc quần áo và đi vào nhà tắm. Robin đang tắm trong bồn. Tôi thông báo lại với nàng tôi phải đi ngay và lý do.

- Anh, hãy cẩn thận nhé.

- Dễ thôi - Tôi nói và cúi xuống hôn vào má nàng - Anh sẽ tránh xa đồn cảnh sát.

*

Phòng cảnh sát Beverly Hills đã cử ba xe tuần tra tới và tôi có thể nhìn thấy đèn nhấp nháy từ đường Santa Monica. Đường vào Civic Center từ phía Tây bị chặn bởi cái giá cưa và một người mặc cảnh phục vẫy tôi đi ở đầu phía Đông cạnh Foothill. Nhưng đúng lúc tôi định quay đi thì Milo bước từ bóng tối ra và nói với người cảnh sát cho tôi vào.

Tôi đậu xe cách nhà của Cruvic 20 mét. Trước khi tôi bước ra, một chiếc xe táp vào cạnh tôi. Đó là chiếc xe tin tức của hãng tin liên kết với cảnh sát. Một người phụ nữ tóc bạch kim có vẻ mặt không mấy cảm tình nhảy ra khỏi xe như thể nhảy dù từ máy bay, dừng lại, nhìn xung quanh, vẫy gọi một người đàn ông làm công tác âm thanh và người vận hành máy quay. Tôi còn ở bên trong chiếc Seville khi ba người bọn họ chạy vụt qua tới ngôi nhà của Cruvic, người phóng viên khoa chân múa tay. Họ nhìn thấy Milo liền dừng lại.

Anh lắc đầu và vẩy ngón tay ra hiệu họ tiếp tục làm nhiệm vụ, rồi lại chỗ tôi. Anh vẫn mặc bộ com-lê màu xám khi tới văn phòng Kenneth Storm, chỉ thay cái ca-vát và áo sơ-mi. Nhìn đó là biết anh ta đã mò mẫm ở các quán bar. Ánh đèn đỏ từ chiếc xe tuần tiễu đậu gần đó khiến mặt anh lúc đỏ lúc xanh, đôi mắt trông như ốm đói.

- Điều gì đang xảy ra thế? - Tôi hỏi.

- Kẻ tình nghị đã bị bắt.

- Nhanh thế cơ à.

- Thằng nhóc Darrell hóa ra là một thằng bé gầy gò, chân tay chậm chạp. Nó bắt được Cruvic đang lái xe ra khỏi cái ga ra cạnh tòa nhà ấy, thọc con dao qua cửa kính xe, và yêu cầu ông ta ra ngoài. Cruvic đá cửa xe khiến Darrell bị ngã lăn quay xuống đất. Ông ta nhặt con dao lên và định đâm cho thằng bé lòi kèn thì cảnh sát Beverly Hills tới.

- Còn Chenise thì sao?

- Nếu đúng nó là con bé khoảng 15 - 16 tuổi tóc vàng mặc chiếc áo đỏ thì nó đứng ở bên đường kia kìa, kêu la thảm thiết. Họ đã đưa nó về đồn rồi, cùng với Darrell. Tôi nói với cảnh sát anh ta là một nghi can trong vụ án Devane, đang định giết người diệt khẩu và bị phát hiện. Họ nói rằng tôi có thể tham vấn nó ngay khi họ hoàn thành giấy tờ. Thế còn chuyện về bà mẹ?

- Không thể giữ được bà ấy chờ máy. Có lẽ bà ấy sống ở Venice.

Một chiếc xe hãng tin nữa táp vào. Và một xe khác nữa.

- Chim kền kền đến đấy - Milo nói - Thôi nào, hãy ra đằng kia xem người hùng của chúng ta đang làm cái gì nào.

*

Cánh cửa kim loại của ga ra mở ra và con xe Bentley Turbo màu bạc đang một nửa ở trong còn một nửa ngoài đường. Cửa lái xe vẫn còn mở và ánh đèn phát ra từ vòm hiên chiếu rõ mấy cái ghế da màu đen trong xe, cái núm crôm, gỗ được đánh bóng.

Nhưng người lái xe không ở trong đó. Cruvic đứng cạnh xe, mặc một bộ com-lê đen và cái áo cổ lọ đang nói chuyện với một người cảnh sát. Một chiếc xe đen trắng lùi ra và rẽ trái, chạy lòng vòng trong bãi đậu xe.

Người cảnh sát cười với Cruvic; Cruvic cười đáp lại, chân để ở tư thế thả lỏng, tay chỉ vào con xe Bentley. Người cảnh sát đi lại, ngồi vào trong chiếc xe, lái tới góc và để nó chạy không tải. Khi anh ta trở lại chỗ Cruvic, ông bác sỹ bắt tay anh ta, rồi đến người cảnh sát thứ hai. Mọi người cùng cười với nhau. Rồi Cruvic nhìn thấy cánh nhà báo và nói điều gì đó với hai người mặc cảnh phục.

Trong lúc những người cảnh sát ngăn những chiếc micro chĩa về phía Cruvic, ông ta liền chạy nhanh tới chỗ chiếc xe. Tôi và Milo liền tiến lại vừa lúc ông ta chạm vào tay cầm ở cửa xe.

- Chào bác sỹ! - Milo nói.

Cruvic quay lại rất nhanh như thể ông ta đã sẵn sàng tự vệ. Cái áo lạnh màu đen ôm khít bộ ngực to khỏe của ông ta. Xoa tay lên khuỷu tay, ông ta nói:

- Chào thanh tra Sturgis.

Cruvic nhìn vào tay ông ta và cười.

- Đau hả? - Milo hỏi.

- Nó đang buốt, nhưng chỉ cần một tí nước đá và thuốc chống nhiễm trùng là sẽ đỡ thôi. Rất may là tôi không có buổi phẫu thuật nào vào ngày mai.

Ông ta chui vào chiếc Bentley. Milo đứng chặn cửa.

- Xe đẹp thật, bác sỹ ạ.

Cruvic nhún vai.

- Đã 4 năm rồi. Hơi cầu kỳ nhưng nó chạy hay lắm.

- Chúng ta có thể nói chuyện một lát được không, thưa bác sỹ?

- Về chuyện gì? Tôi đã khai báo hết với cảnh sát Beverly Hills rồi.

- Tôi biết, thưa bác sỹ. Nhưng nếu ông không phản đối thì...

- Thực tình, tôi phản đối - Ông ta cười - Ngày hôm nay tôi đã mệt mỏi rồi và chuyện này là chuyện cuối cùng tôi có thể chịu đựng - Ông ta nhìn bàn tay và đút vào túi - Tôi cần phải chườm đá trước khi nó sưng tấy lên.

- Thưa bác sỹ...

Lắc đầu, Cruvic đáp:

- Tôi xin lỗi, tôi phải chăm sóc bàn tay tôi đã.

Ông ta xoay chiếc chìa khóa điện màu vàng và con Bentley nổ máy, nghe rất êm. Tiếng nhạc rock đồng quê vang lên từ trong xe. Travis Tritt đang biểu diễn. Cruvic vận to tiếng nhạc hơn nữa và vào số.

Milo vẫn đứng yên. Đám người quay phim, chụp ảnh lao về phía chúng tôi.

Cruvic nhả phanh và chiếc xe bắt đầu chuyển động, cánh cửa ép mạnh vào lưng Milo. Anh vội vàng bước sang bên. Cruvic liền đóng cửa lại.

- Khi nào chúng ta có thể nói chuyện, thưa bác sỹ?

Đôi mắt xếch của Cruvic đanh lại:

- Gọi cho tôi vào ngày mai.

Khi chiếc Bentley lướt qua nhẹ nhàng, cảnh sát liền nhường đường cho nó đi.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.