Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Chữa trị à - Reed vừa nói vừa cười đồng thời hất mái tóc dài của anh ta sang một bên - Với một diễn viên sắp chết đói như tôi thì đó là một diễm phúc đấy.

- Thế anh đã bao giờ được điều trị tâm lý liệu pháp chưa? - Tôi hỏi.

- Chỉ có mấy cái trò tôi phải học tại lớp diễn viên thôi. Có lẽ, tôi nên được ông điều trị thì tốt hơn.

- Tại sao?

- Đúng là tôi đang gặp một số trục trặc về mặt tình cảm. Đó chính là lý do ông tới đây, phải vậy không?

- Tôi muốn biết càng nhiều càng tốt về anh, Reed ạ.

- Nghe được đấy nhỉ - Anh ta cười và lại hất tóc. Quần áo anh ta như thể đi dạo phố - chiếc áo sơ-mi ngắn tay màu đen và cái quần bò - chỉ có điều anh ta đang phải ở trong một phòng kính. Mấy ngày bị tống giam không hề làm hình dáng anh ta thay đổi, cơ bắp vẫn cuồn cuộn. Có lẽ trong tù, anh ta vẫn tập chống đẩy thường xuyên. Anh ta đủ lớn để tự vệ.

Người phụ trách phòng thăm quay mặt về phía chúng tôi. Reed cười với anh ta, còn anh ta thì quay lưng lại lập tức.

- Họ đối xử với anh thế nào? - Tôi hỏi.

- Cho đến nay thì không có vấn đề gì tồi tệ cả. Tất nhiên, tôi là một tù nhân người mẫu. Chẳng có lý do gì là không cả. Mẹ tôi ấy. Bản thân bà cũng là một tuyệt thế giai nhân đấy.

- Cái đó để sau, bây giờ hãy nói cho tôi biết về tình yêu của anh dành cho những con vật đi - Tôi nói.

Nụ cười biến mất khỏi khuôn mặt anh ta và rồi lại trở lại, nhưng gượng gạo hơn. Tôi có thể nghe thấy tiếng của đạo diễn đang quát anh ta: Thả lỏng ra, đừng để tình cảm làm ảnh hưởng, Reed!

- Chúng quý tôi lắm - Reed đáp, đồng thời bắt chân chữ ngũ.

- Tôi biết. Nguyên nhân tôi hỏi anh câu này là vì vào cái hôm tôi đến thăm anh, tôi đã thấy anh thân thiết với con chó bun của bà Green.

- Tôi và con Samantha là những người bạn thực sự.

- Bà Green nói rằng con Samantha luôn bảo vệ bà ấy.

- Nó đúng là như vậy đấy.

- Nhưng khi nó không ở cùng với anh thôi.

- Tôi đã sống ở đó - Anh ta đáp - Tôi thuộc về nơi đó. Nhưng đúng, ông nói đúng. Tôi có khả năng đặc biệt trong việc gần gũi, thân quen với động vật. Có lẽ bởi vì chúng cảm thấy rằng tôi đối xử không tệ với chúng.

- Khi còn nhỏ, anh có nuôi nhiều động vật không?

- Không - Anh ta đáp - Mẹ tôi không cho phép.

- Chẳng nhẽ bà ấy không để cho anh nuôi bất kỳ con vật nào hay sao?

Reed lắc đầu.

- Không bao giờ. Mẹ tôi là người cực kỳ ngăn nắp.

- Thế khi rời khỏi gia đình, anh bao nhiêu tuổi?

- Tôi đi học đại học. Lúc đó tôi 18.

- Có bao giờ trở về nhà không?

- Tôi không có thời gian để làm việc đó. Tôi...

- Anh có nuôi động vật khi sống một mình không?

- Không thể. Những nơi tôi từng thuê không cho phép tôi nuôi động vật. Rồi công việc khiến tôi không có thời gian..

- Làm kế toán à.

Anh ta gật đầu.

- Tôi thường phải làm từ 9 giờ sáng tới 5 giờ tối. Bỏ đói vật nuôi cả ngày thật không công bằng. Khi tôi trở lại trường và học hành nghiêm túc thì cũng chẳng có gì khác. Cũng có một dạo, tôi làm người giữ ngựa.

- Thật thế sao?

- Đúng vậy. Nhưng chỉ làm vài tháng thôi. Tôi thường đi theo một xe thùng lớn. Đó là một trong những việc tôi đã làm để theo đuổi nghề tôi đang học.

- Diễn viên đói mà.

- Đúng. Tôi biết tôi là một người chán ngắt, nhưng còn biết làm sao?

- Tôi cũng thế. Tôi là bác sỹ tâm thần ở Los Angeles.

Anh ta cười khoái trá.

- Vậy việc trông ngựa chắc đã làm tăng các kỹ năng gần gũi với động vật của anh phải không? - Tôi hỏi.

- Chính xác. Tôi học được cách động tới người chúng, nói chuyện với chúng. Với động vật, 99% là giao tiếp phi ngôn ngữ. Chỉ cần tôi cảm thấy bản thân mình thiện thì con vật cũng sẽ cảm nhận được lòng thiện từ tôi thôi. Và khi làm việc với chúng, ông có thể học được cách hiểu chúng.

- Biết được con nào là hung dữ, con nào là thân thiện phải không?

- Chính xác.

- Phi ngôn ngữ - Tôi nói - Rất hay. Thế con Rottweiler của Hope Devane có dễ hiểu không?

Anh ta nhìn xuống chân mình. Lắc cho tóc sang một bên, anh ta đáp:

- Chúng ta nói chuyện thẳng thắn luôn đấy à?

- Tại sao lại không?

- Tôi không biết nữa. Oster nói rằng tôi nên nói chuyện thẳng thắn với ông, nhưng ông ta chỉ là luật sư bào chữa.

- Anh không tin tưởng ông ta?

- Dường như ông ta không có điều gì đáng nói, nhưng...

- Anh không tin tưởng?

- Tôi có chứ. Tôi tin tưởng ông ấy hơn tất cả các luật sư khác ấy chứ - thực ra, ông ấy thông minh hơn so với mức mà tôi mong đợi từ một công chức. Mà tôi còn biết lựa chọn thế nào nữa? Tôi là một diễn viên chết đói mà.

Tôi ghi chép tất cả những gì anh ta nói và lại ngước nhìn anh ta.

- Con Rottweiler ấy, anh đã làm gì với nó... Có phải nó là chó cái không? - Tôi hỏi.

- Đúng thế - Anh ta cười - Tôi cho nó ăn thịt, rắc vào đó một ít thuốc Paregoric[1].

- Anh ném qua cổng vào trong?

Reed gật đầu.

- Thế nó chịu ăn ngay à?

- Đúng vậy - Anh ta đáp - Thật quá dễ dàng. Bởi vì tôi đã lái xe và đi bộ qua ngôi nhà ấy những lúc nó đứng ở trong sân và sủa rất nhiều. Nhưng chắc là nó đã ngửi thấy mùi thịt bởi vì ngay khi tôi đi qua vườn cỏ để tới cổng thì nó lại im bặt không sủa nữa. Và tới khi tôi đến được cổng, nó đã ngồi ở đó, lưỡi thì ra ngoài, liếm tam táp.

- Việc đó xảy ra vào ban ngày hay ban đêm?

- Đêm. Có lẽ là lúc 8 giờ tối.

- Cái đêm giáo sư Hope bị giết phải không? - Tôi sử dụng cách nói bị động để tạo sự dễ chịu cho anh ta.

Reed gật đầu.

- Có ai ở nhà khi đó không? - Tôi hỏi.

- Cả hai cùng ở nhà - Anh ta cười to - Thế mới hay chứ. Đường phố tối om, những cái cây to tán rộng, không ai đi lại. Tôi dựa xe đạp vào cái cây, đi thẳng tới bãi cỏ phía trước, cho con chó ăn miếng thịt, và lái xe đi.

Im lặng. Một lúc lâu sau...

- Dễ thật - Reed nói.

- Sau đó anh đã trở lại? - Tôi hỏi.

- Đúng.

- Vào lúc nào?

- Khoảng 10 giờ.

- Bởi vì đó là lúc bà ấy thường đi dạo vào ban tối đúng không?

Nụ cười trên môi anh ta vụt biến mất.

- Bà ấy thường đi bộ vào khoảng 10 giờ 30 đến 11 giờ 30. Luôn đi trên một con đường, cứ thay đổi đồ, đêm nay thì mặc bộ áo rét màu đen, mai lại mặc màu xám. Cứ đen lại xám, đen lại xám. Giống hệt như một cái máy. Tôi không biết liệu khi không có con chó đi cùng bà ấy vẫn đi hay là sẽ ở nhà. Nhưng bà ấy đã đi - điều đó có nói cho ông biết bà ấy là loại người thế nào không? Con chó yêu của bà ấy đang đau bụng đến chết ở nhà mà bà ấy vẫn mặc kệ, cứ đi theo thói quen. Nếu bà ấy không làm theo lịch trình, ở nhà chăm sóc cho con chó thì có thể tôi đã không thực hiện được kế hoạch của mình.

- Thật vậy sao?

Anh ta nhìn tôi chằm chằm rồi đột nhiên phá lên cười.

- Ha, thế mà cuối cùng chuyện đó cũng đã xảy ra.

- Theo đúng kịch bản, hả?

Reed lại nhìn xuống bàn chân.

- Đúng. Ông dùng câu đó là chuẩn lắm.

- Nếu anh không phản đối, chúng ta nên quay trở lại quá khứ đôi chút nhỉ?

- Quay trở lại cái gì?

- Mandy Wright ấy.

- Mandy nào?

Tôi cười, hai chân vắt chữ ngũ.

- Cô ta làm anh khó chịu lắm phải không? Thậm chí còn hơn cả giáo sư Hope à?

- Không - Reed hít một hơi dài - Ông muốn biết điều gì?

- Hãy nói cho tôi hay đã xảy ra những chuyện gì. Cô ta bẫy anh như thế nào.

Anh ta bẻ những đốt ngón tay kêu răng rắc khiến người phụ trách phòng thăm viếng phải quay đầu lại. Anh ta hất tóc sang một bên, những ngón tay luồn vào mớ tóc rồi thả cho những lọn tóc phất phơ trước khuôn mặt điển trai và rồi lại lắc đầu hất tóc.

Người phụ trách phòng thăm viếng quay đi, nhăn trán.

Reed nói:

- Ôi...

- Vẫn khó nói phải không? - Tôi hỏi.

- Đúng vậy... ông nói đúng lắm. Vấn đề căn bản là vụ lừa gạt ấy. Cái Ủy ban chết tiệt ấy.

- Cuộc thử máu à.

- Chính xác. Devane ghét sự ương ngạnh của tôi, không hiểu vì sao, chắc là trong lúc xử bà ấy đã quyết định sẽ “thu hoạch” tôi rồi. Thật không thể tin được, phải vậy không? Giống như một cơn ác mộng - trong nhiều tháng liền tôi luôn phải lang thang trong một cơn ác mộng.

- Hãy kể cho tôi nghe về chuyện đó đi.

- Cơn ác mộng ấy à?

- Tất cả mọi thứ. Bắt đầu từ Mandy.

- Mandy à - Reed lẩm bẩm - Mandy là một con điếm. Cô ta bảo với tôi rằng tên cô ta là Desiree*.

- Trước khi hai người gặp nhau tại hộp đêm None, anh có biết cô ta không?

- Không, nhưng tôi biết hàng trăm đứa giống cô ta.

- Làm thế nào mà anh biết?

- Phụ nữ Los Angeles ấy mà - Anh ta đáp - Giống như những bài hát của nhóm The Doors(28) ấy mà.

- Cô ta tự bắt anh?

- Theo tôi nhớ, thì đúng là cô ta đã tự bắt tôi. Lúc đó, tôi cứ nghĩ là tôi đã bắt cô ta.

- Tại đâu?

- Hộp đêm None.

- Anh thường xuyên tới đó à?

- Mỗi tuần một lần. Tôi tới Brentwood để theo các lớp học về diễn xuất buổi tối, thường lái xe qua đường Sunset về nhà. Thỉnh thoảng, tôi tạt vào làm một cốc bia. Chắc hẳn họ đã để ý đến tôi. Đã tấn công tôi bất ngờ.

Anh ta bắt đầu khóc rống lên, hai tay đưa lên che lấy cả khuôn mặt:

- Khốn nạn thật - Anh ta nói qua những kẽ ngón tay - Tôi trở thành con mồi - đã bị người ta xâm hại.

- Thật đáng sợ - Tôi tỏ ra thông cảm.

- Ghê sợ thì đúng hơn. - Anh ta ngước nhìn lên.

Tôi gật đầu.

- Một sự hạ thấp phẩm giá - Reed nói tiếp - Họ đã làm giảm giá trị của tôi. Ngay đến con chó, tôi cũng không đối xử với nó như thế.

Tôi để cho Reed bình tĩnh trở lại.

- Vậy là anh đã vào hộp đêm None, nhìn thấy Mandy - à Desiree, và...

- Cô ta ở chỗ quầy rượu, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau. Cô ta mỉm cười, cúi gập người xuống để lộ hai bầu vú cho tôi xem. Đôi bầu vú cô ta thật khêu gợi. Tôi liền đi tới, ngồi xuống và tán dóc với cô ta. Chúng tôi cùng đi tới cái bàn. Tôi mua cho cô ta một lon bia, tôi một lon. Chúng tôi vừa uống vừa trò chuyện. Rồi cô ta đặt tay lên đầu gối tôi và nói “hãy về nhà tôi đi” - Reed cười - Chuyện này tôi đã quen rồi.

- Thế anh có về nhà cô ta không?

- Không hề. Chắc hẳn cô ta đã cho thứ gì đó vào lon bia của tôi bởi vì điều cuối cùng tôi còn nhớ là tôi vào được đưa vào trong xe và rồi... Chúa ơi, đến giờ tôi vẫn không thể tin nổi là bọn chúng lại “làm thịt” tôi theo kiểu đó - Hai vai Reed run lên bần bật.

Anh ta diễn trò ư? Có thể, mà cũng có thể không.

- Thế rồi sao hả Reed?

- Rồi tôi tỉnh dậy trong một ngõ hẻm cách nhà tôi một đoạn đường, lưng đau khủng khiếp và trong mũi tôi toàn là mùi rác thối.

- Lúc đó là mấy giờ?

- Khoảng 4 giờ sáng, trời còn tối lắm. Tôi nghe thấy tiếng chuột kêu, mùi rác thối bốc lên kinh khủng. Vậy là bọn chúng đã ném tôi ra thùng rác giống như là vứt rác vậy.

Tôi lắc đầu:

- Thật không thể tin nổi.

- Lối hành xử kỳ dị kiểu Kafka mà. Tôi đã cố ngồi dậy nhưng không thể. Lưng tôi đau ghê gớm. Một kiểu đau chát chúa như có ai đó lấy búa bổ vào, ngay phía trên vùng xương chậu. Khu vực đó có cảm giác bó chặt, thực sự chặt như thể tôi bị ai đó dùng hai tay véo thịt vậy. Tôi sờ tay vào chỗ đó và đụng phải một thứ... băng cầm máu. Tôi đã bị cuộn giống như một xác ướp. Rồi cánh tay tôi bắt đầu đau rần rật. Tôi cố kéo dược ống tay áo lên và thấy một chấm vừa đen và xanh - đó là vết kim tiêm.

Reed đưa tay chỉ vào bên trong khuỷu tay mình.

- Lúc đầu tôi nghĩ chắc kẻ nào đó đã sử dụng thuốc kích thích để làm tôi mê đi mà chẳng hiểu lý do vì sao. Sau đó tôi nhận ra rằng đó là thuốc tê. Tôi chóng mặt, buồn nôn, mửa ra đầy đất, bụng cồn cào rất lâu. Cuối cùng tôi cũng đứng được dậy đi về tới phòng trọ của mình và sụp đổ trong nhà. Tôi ngủ cả ngày. Khi tỉnh dậy, tôi vẫn cứ mơ mơ màng màng và cơn đau đã tới mức không còn chịu nổi nữa. Tôi nhận ra mình đang bị sốt. Tôi tự lái xe tới một bệnh viện miễn phí và người bác sỹ ở đó đã tháo băng cầm máu cho tôi rồi nhìn vào mặt tôi như thể muốn nói “Thế này mà anh còn đi được sao?” Ông bác sỹ liền nói cho biết rằng tôi đã bị người ta phẫu thuật và hỏi tôi: “Thế anh không nhớ gì à?” Nghe ông nói, tôi choáng váng vô cùng. Ông ấy liền đưa gương ra để tôi có thể nhìn thấy những vết khâu. Giống như một quả bóng vậy.

Anh ta lại hất tóc, dụi mắt và lắc đầu.

- Ôi, bác sỹ ơi, nó giống như là... ông không biết được đâu. Ông không thể biết rằng tôi đã bị người ta xâm hại. Chuyện tưởng chỉ có trong phim của Fritz Lang hay Hitchcock. Khi ông bác sỹ này bảo rằng tôi đã bị phẫu thuật, tôi nói rằng không. Ông ta chắc đã nghĩ tôi điên.

- Khiếp quá - Tôi nói.

- Còn hơn thế - kiểu phim kinh dị. Rồi tôi nhớ ra mọi thứ. Nhớ ra cô gái tên là Desiree - Mandy. Nhớ chúng tôi cùng đi vào xe ô tô của tôi, cô ta ngả người về phía tôi, hôn tôi. Đúng ra, cô ta đã tọng cái lưỡi của cô ta vào họng tôi. Rồi mắt tôi tối sầm lại. Đổ rầm xuống ghế.

Anh ta đưa một bàn tay lên lau mắt

- Vị bác sỹ ở bệnh viện miễn phí ấy bảo tôi bình tĩnh, rằng tôi đang bị sốt, cần phải vào bệnh viện.

- Thế ông bác sỹ có nói anh bị phẫu thuật gì không? - Tôi hỏi.

- Ông ta hỏi tôi có bệnh về thận không và khi tôi nói không, ông ta liền đưa tôi đi chụp X-quang. Rồi ông ta nói cho tôi hay tất cả. Đó là lúc ông ấy tư vấn cho tôi nên vào bệnh viện.

- Thế anh có vào bệnh viện không?

- Với cái gì chứ? Tôi không có bảo hiểm y tế.

- Thế tại sao không tới bệnh viện Quận?

- Không - Reed nói - Nơi đó là cái vườn thú... tôi không muốn có thêm bất kỳ một tài liệu nào về tôi nữa. Tôi không muốn tới đâu cả. Bởi vì tôi đã nghĩ tới chuyện này.

- Trả thù bọn họ ư?

- Lấy lại danh dự của bản thân tôi. Lúc đó tôi chỉ nghĩ tới Desiree - Mandy. Nhưng tôi biết cô ta chắc chỉ là mồi nhử.

- Anh có nghi cho giáo sư Hope Devane?

- Không, lúc đó thì chưa. Tôi không nghĩ cho ai cả. Nhưng tôi rất muốn tìm ra.

- Vậy anh đã làm gì?

- Khéo léo xin lấy một liều thuốc giảm đau và kháng sinh rồi về nhà.

- Anh lo ông bác sỹ ấy sẽ báo cáo việc này lên cấp trên?

- Ông ta nói sẽ không làm báo cáo. Chuyện này với họ rất bình thường.

- Vậy anh đã phục hồi sức khỏe trong khi ở nhà. Thế còn những vết chỉ khâu thì sao?

- Tôi tự tay gỡ chúng ra - Reed đáp.

- Chắc là phải có thủ thuật nào đó chứ?

- Tôi tọng vào mồm một vốc thuốc giảm đau, thoa Neosporin lên chỗ khâu và sử dụng gương để nhìn. Trời ơi, đau lắm nhưng tôi không muốn ai biết cả.

- Vậy là anh không tới chỗ bác sỹ nào khác?

- Không. Lẽ ra tôi nên tới vì vết sẹo trở nên tồi tệ - nó thành cái sẹo trâu. Nếu ngày nào đó có đủ tiền, tôi sẽ đi chữa.

Tôi lấy bút ghi.

- Đến bây giờ, nói về chuyện này tôi vẫn còn thấy khủng khiếp - Reed nói.

- Tôi có thể hiểu anh.

- Ông Oster hỏi tôi có bị đau đớn về tinh thần không. Tôi phải cố kìm chế không cười vào mặt ông ấy.

- Đúng là không phải chuyện đùa - Tôi nói và gật đầu với anh ta - Ông ta không hiểu thôi. Được rồi, chúng ta tiếp tục câu chuyện đi. Anh đã tìm được Mandy bằng cách nào?

- Vài tuần sau đó tôi đã đi lại được. Tôi liền tới thẳng câu lạc bộ ấy và thấy cô hầu bàn đã phục vụ tôi lần trước.

Anh ta đặt hai tay ra sau gáy, xoay tròn cổ cho đỡ mỏi.

- Đau hết cả cổ. Sáng nào tôi cũng tập nhưng ở trong này ẩm thấp quá.

- Đó là một căn nhà cũ - Tôi nói - Anh thấy cô hầu bàn ấy, rồi sao nữa?

Anh ta bỏ hai tay xuống và nhích lại gần tấm kính. Vừa cười vừa vươn vai:

- Tôi đợi cho tới khi cô ta nghỉ hết ca. Cô ta đậu xe ở phía sau - tại cái hẻm - công lý như trong thơ vậy. Tôi trở thành một con mèo của cái hẻm đó, meo meo.

Reed lấy tay cào cào nhẹ vào tấm kính ngăn. Người phụ trách phòng thăm phạm nhân quay đầu lại, nhìn vào đồng hồ trên tường và nói:

- Còn hai mươi phút nữa thôi đấy.

- Sau ca làm việc, cô ta đi ra cái hẻm đó? - Tôi hỏi.

- Và tôi thì đã phục sẵn ở đó rồi - Reed cười - Là kẻ săn mồi vẫn sướng hơn là con mồi rất nhiều. Tôi lấy tay bịt miệng cô ta lại, chân tôi đá vào khuỷu chân của cô ta khiến cô ta mất thăng bằng. Tôi khóa chặt tay của cô ta bằng miếng khóa quật ra sau. Lôi cô ta ra sau chiếc xe rác, tôi bảo cô ta rằng khi tôi bỏ tay ra khỏi miệng, cô ta mà kêu là tôi giết liền. Cô ta thở như trâu - thở rất nhanh. Tôi bảo cô ta thở nhẹ thôi nếu không tôi sẽ cắt cổ cô ta. Lúc đó tôi không có dao hay bất kỳ thứ gì khác có thể làm vũ khí. Sau đó tôi nói tôi chỉ cần có thông tin về cô gái mà tôi đã gặp mấy tuần trước. Tên cô ta là Desiree. Cô ta nói không biết ai là Desiree cả. Tôi bảo đó có thể không phải là tên thật nhưng cô ta buộc phải nhớ ra. Cô ta nhớ được ra tôi bởi vì hôm đó, tôi đã boa cho cô ta một khoản khá. Tôi luôn làm như vậy bởi chính tôi cũng từng đi làm hầu bàn. Cô ta vẫn còn ương ngạnh từ chối trả lời. Tôi tả lại quần áo Desiree, những thứ đồ cô ta hay uống vì tôi biết rằng nhiều khi phục vụ bàn không nhớ nổi khách hàng là ai mà lại nhớ đã phục vụ đồ uống gì. Cô ta bảo rằng có nhớ Desiree mà tôi tả nhưng không hề quen biết cô ta. Tôi liền kéo mạnh tay cô ta ngược về sau, bịt mũi, bịt miệng lại không cho cô ta thở nữa. Cô ta suýt chết ngạt. Tôi bỏ tay ra và hỏi tiếp. Bởi vì chính mắt tôi đã thấy cô ta và Mandy đối xử với nhau - khá thân thiện, chắc chắn họ phải biết nhau. Cô ta khóc, đánh trống lảng. Tôi cho cô ta thêm một chút ngạt nữa. Cuối cùng cô ta cũng phải nôn ra tên thật của Desiree là Mandy, từ Vegas đến và đó là tất cả những gì cô ta biết. Tôi vặn tay cô ta đến mức gần gãy nhưng cô ta chỉ khóc và nói tôi nên tin cô ta. Thế thôi. Tôi nói cảm ơn và đặt một tay quanh cổ cô ta, bóp mạnh.

- Vì cô ta là một nhân chứng.

- Đúng và bởi vì cô ta cùng tham gia vào chuyện này. Toàn bộ cái hộp đêm ấy là bối cảnh của câu chuyện. Lẽ ra tôi nên tới đó và cho nổ tung cả tòa nhà khốn ấy. Có thể, sau này tôi sẽ làm chuyện đó.

- Nếu như?

- Nếu như tôi không ở đây.

Người phụ trách phòng lại nhìn đồng hồ.

- Vậy là Mandy từ Vegas tới - Tôi nói - Vì thế anh tới Vegas.

- Tôi có thời gian - Reed nói tiếp - Ngoài thời gian ra thì chẳng có gì cả. Tôi đã bỏ học để đóng phim Embassy Row nhưng rồi không được chấp nhận.

- Bởi vì vết sẹo của anh đúng không?

- Đó là lý do duy nhất. Trước khi họ thấy vết sẹo của tôi, họ rất thích tôi. Đó là bộ phim truyền hình, còn chỗ cái sẹo lại đang hình thành một lớp vảy. Nhưng dù sao, đó cũng không phải là việc gì lớn. Tôi đã nghĩ đến chuyện chuyển tới nơi nào mới, có thể là một ngôi nhà thuê cạnh biển.

Hàm anh ta nghiến ken két, miệng ngậm chặt.

- Thế anh đã tới Vegas phải không? Bằng cách nào? - Tôi hỏi.

- Tôi bắt xe buýt, đi từ sòng bạc này tới sòng bạc khác. Tôi nghĩ một con điếm ưa nhìn như cô ta chắc là phải làm việc ở đâu đó trong các sòng bạc. Và tôi đã đúng. Điều này mới thật li kỳ.

- Nghĩa là?

- Là dễ quá chứ sao.

- Việc tìm người ấy à?

- Tìm và... chăm sóc bọn họ. Tôi chưa từng làm cái gì đại loại như vậy trước khi tôi chăm sóc cô gái ở trong cái hẻm - Anh ta bật ngón tay dính tích một tiếng: Vậy là tôi đã có vai rất khó để đóng.

- Thế Mandy có dễ bị hạ không?

- Còn dễ hơn nữa. Bởi vì tôi còn có động cơ lớn hơn cô gái kia. Và chính cô ta làm cho việc triệt hạ cô ta trở nên dễ dàng. Cô ta lái con xe Ferrari mui mở được. Một con chó cái khoe đồ để thu hút đực. Tôi theo dõi cô ta đậu xe tại một sòng bạc, đưa cho người phục vụ ở đó khoản boa lớn. Tôi theo cô ta tới nơi cô ta sống, đợi cho tới khi cô ta trở về nhà một mình và tôi đột kích luôn.

- Cùng làm tương tự ư? Lấy tay bịt mồm, chân đá vào khuỷu chân?- Tôi hỏi.

- Tại sao lại phải rách việc như thế làm gì? Cô ta ngu tới mức để chìa khóa nguyên ở khóa cửa, vì thế tôi chỉ việc đẩy cửa và tóm cô ta ngay trong nhà. Cô ta có vẻ điên điên rồ rồ, chắc là đang phê. Có lẽ cô ta đã dùng ma túy bởi vì mũi của cô ta cứ khịt khịt hoài. Tôi dặt con dao ngang cổ cô ta và bảo rằng tôi sẽ xẻ thịt của cô ta như một con cá nếu như cô ta kêu lên một tiếng.

- Lần này anh lại mang theo dao à?

- Chắc chắn rồi.

- Đúng là một con dao hẳn hoi đấy chứ?

- Đúng vậy - Reed lại hất tóc.

- Bởi vì...

- Đó là tính đảo nhau. Họ xẻ thịt tôi, tôi xẻ thịt lại họ, thế thôi.

- Có lý lắm - Tôi nói.

- Có lý lắm chứ. Bây giờ chỉ cần ngồi dậy là tôi đã thấy đau ở lưng rồi. Tôi nghĩ về vai diễn trong Embassy Row và những thứ có thể sẽ đến với tôi mà chỉ vì cái sẹo đó tôi để tuột mất.

Đôi mắt anh ta nheo lại. Anh ta đi tới gần cái tấm kính và nói:

- Người ta bảo chỉ cần một quả thận cũng đủ sống nhưng, có một quả làm tôi dễ bị đau yếu hơn. Điều gì xảy ra nếu tôi bị nhiễm trùng hay mất đi nốt quả thận ấy?

- Thế là anh đã nghĩ phải cho Mandy cảm thấy sự đau đớn.

- Không phải là cảm thấy, mà là bị.

- À bị - Tôi nhắc lại - Thế tiếp theo là gì?

- Cô ta đái cả ra quần. Tôi dùng dây phanh xe đạp trói cây ta lại, trói gô bốn vó và bắt đầu cuộc thẩm vấn. Cô ta nói rằng tất cả những gì cô ta biết là có một giáo sư tâm lý học từ Đại học California tới thuê cô ta đánh thuốc mê tôi. Cô ta cũng không biết lý do tại sao. Cứ như là câu nói đó sẽ làm tôi nguôi giận và tha cho cô ta. Tôi hỏi giáo sư đó tên là gì và cô ta cứ nấn ná không chịu trả lời. Tôi lấy tay bịt miệng và bóp nghẹt mũi cô ta giống như đã làm với cô hầu bàn. Thế là cô ta phải phun ra cái tên. Đó là cái tên mà tôi đã biết, bởi vì giáo sư tâm lý khác chẳng hề có điều gì để hận tôi cả.

- Có phải cô ta đã nói ra cái tên Devane?

- Đúng. Cô ta nói Devane đã thuê cô ta.

- Để quan hệ tình dục à?

- Cô ta gọi là trò chơi. Cô ta nói chính Hope là một người lập dị, gặp cô ta ở San Francisco và họ kết bạn. Thật là buồn nôn. Giáo sư tâm lý lại chơi với bọn điếm.

- Thế rồi chuyện gì tiếp theo?

- Sau đó, tôi cởi trói cho cô ta và nói cảm ơn vì đã nói thật cho tôi biết. Tôi nói thế là để cho cô ta không còn tâm lý phòng bị nữa. Rồi tôi đưa cô ta ra trước cửa nhà, nói rằng tôi sẽ thả cô ta ra nếu cô ta ngậm miệng. Cô ta có vẻ bớt căng thẳng hẳn, nói cảm ơn tôi, đưa lưỡi ra định hôn tôi. Cái lưỡi của cô ta làm tôi nhớ lại lần trước đã bị cô ta tọng vào họng ở trong xe trước khi tôi bất tỉnh. Đường phố vắng người qua lại, vì vậy tôi cầm tay cô ta như đi chơi. Tôi nắm chặt khiến cô ta không thể đụng tới tôi được. Rồi tôi cho cô ta ăn mấy nhát dao.

- Vào đâu?

- Đầu tiên là vào tim, bởi vì bọn họ đã làm tôi đau khổ bằng hành động ăn cắp cơ thể tôi, cướp đi toàn bộ tương lai của tôi. Sau đó tôi đâm tiếp một nhát vào cái “vốn tự có” của cô ta bởi vì cô ta đã sử dụng nó lừa tôi. Cuối cùng, tôi đặt cô ta nằm xuống đất, lật ngược lại và đâm vào lưng. Giống như là cách cô ta đã làm với tôi. Ngay chỗ quả thận.

- Anh ta đưa tay ra phía sau và liếc mắt:

- Trước đó, tôi chưa từng biết quả thận nằm chỗ nào.

- Bây giờ vẫn còn đau chứ? - Tôi hỏi.

- Ngồi thì đau lắm - Anh ta nói - Chúng ta còn bao nhiêu lâu nữa nhỉ?

- Còn mười phút nữa. Vậy là sau khi đã biết tên Hope từ miệng Mandy, anh định sẽ “chăm sóc” luôn bà ấy chứ?

- Ông nói đúng.

- Và anh cũng sử dụng kiểu đâm như với Mandy. Một nhát vào tim, một nhát vào âm đạo và một nhát vào lưng?

- Chính xác - Anh ta đáp - Điều khác biệt duy nhất là Hope đã cố giãy giụa. Việc đó chẳng ích chi với bà ta mà chỉ làm tôi điên thêm. Tôi đã muốn biết bác sĩ phẫu thuật đó là ai nhưng lại sợ bà ta sẽ thoát ra được và kêu lên. Vì vậy tôi làm luôn.

- Thế anh biết được tên của bác sĩ phẫu thuật ấy khi nào?

- Mãi tuần trước tôi mới biết, khi thằng nhóc ấy tấn công lão ta và báo chí nói rằng lão biết Devane. Thế là đã rõ cả. Vì thế, tôi bắt đầu theo dõi lão ta, và phát hiện thêm một phần thưởng nữa. Thằng rác rưởi ấy.

Casey Locking à?

- Một “quan toà” đã xử tôi tại Ủy ban. Tôi không chắc là hắn ta cũng nằm trong kế hoạch nhưng tôi nghi ngờ bởi vì hắn ta cứ bám riết lấy váy Hope. Đến khi tôi biết được thì hắn đã trở thành lịch sử mất rồi. Tôi lấy được hồ sơ của hắn tại khoa Tâm lý, biết địa chỉ nhà hắn. Tôi đã biết được Cruvic ở đâu bởi vì đó là nơi tôi đã thấy lão ta đứng với thằng khốn đó. Nhà của lão ở đường Mulholland. Thế là tôi bắt đầu theo dõi Locking.

- Để Cruvic cuối cùng à?

- Ông nói đúng lắm.

- Hãy kể cho tôi về vụ Locking xem sao.

- Lại một vụ dễ dàng - Thật quá dễ.

- Có lẽ đóng kịch còn khó hơn hả?

- Đúng là vậy... Tôi đang kể đến đâu rồi nhỉ?

- Đến chỗ Locking.

- À Locking. Tôi theo hắn về tới nhà, đi vào nhà và bắn chết hắn.

- Tại sao lại dùng súng mà không dùng dao?

- Có ba lý do - Reed đáp ngay như thể rất thỏa mãn - A nhỏ. Tôi biết cảnh sát đang tiến hành điều tra, và tôi không muốn cho họ thấy rằng tất cả chuyện giết hại cô gái và thằng Locking này là do một người làm. B nhỏ. Với phụ nữ thì dùng dao đâm, nhưng với hắn thì không phù hợp, và C nhỏ. Tôi đã ném con dao đó đi rồi.

- Vứt ở đâu?

- Ném nó ra biển ở Santa Monica.

- Anh có thể mua thêm cái khác cơ mà.

- Tôi là một diễn viên chết đói mà - Reed vừa nói vừa cười.

- Thế còn những bức ảnh để xung quanh xác của Locking là sao?

- Đó lại là một phần thưởng khác tôi có được. Tôi phải cho thế giới biết bà ta là người như thế nào - tất cả bọn họ là những người thế nào. Ông có tin vào những bức ảnh ấy không? Thấy ghê tởm không?

- Thế thì kế hoạch của anh với Cruvic là thế nào?

- Lão ta và cả thằng khốn nào sử dụng thận của tôi. Tôi mường tượng ra rằng sẽ học tập mọi thứ. Tôi sẽ tự tiến hành một phẫu thuật nhỏ để lấy lại tất cả những gì thuộc về tôi.

Người phụ trách phòng thăm nói:

- Còn hai phút nữa thôi.

Ngay khi người phụ trách phòng quay lưng đi, Reed đã chửi thầm ông ta và quay lại cười với tôi:

- Vậy tình hình của chúng ta thế nào?

- Tốt rồi - Tôi đáp - Tôi đánh giá cao sự thẳng thắn của anh.

- Đó cũng là cách duy nhất để tôi cảm thấy thảnh thơi.

*

Oster đã đứng ở cửa chính của nhà tù. Dòng người vào thăm vẫn đông cứng.

- Thế nào? - Anh ta hỏi.

- Thế nào cái gì?

- Tôi đã bảo anh ta phải hợp tác.

- Anh ta có hợp tác đấy.

- Ông nghĩ sao?

- Thật khủng khiếp.

- Tôi bảo rồi mà. Vậy có đúng như tôi nói không?

- Về chuyện gì?

- Thì có phải anh ta bị đau đớn về tinh thần không?

- Đúng lắm - Tôi nói và lắc đầu - Không hề ít đau đớn đâu.

- Tốt lắm - Anh ta nói - Thật tốt. Chúng ta phải đi thôi. Chúng ta sẽ bàn thêm về chuyện này.

Anh ta vội vã đi vào khu trại giam.

Thay vì trở về nhà, tôi lái xe tới một tiệm ăn trên đường số 6. Tôi gọi món ăn trưa: một bữa thật thịnh soạn gồm sa-lát Ceasar, thịt bò tái, khoai tây rán, rau bi na có kem, rựu vang Buốc-gôn-nhơ hạng nhất.

Trong khi chờ đợi người hầu bàn mang thức ăn lên, tôi mở cái ca-táp và lấy ra một miếng giấy màu vàng.

Vừa uống rượu, tôi vừa bắt đầu viết:

BẢN ĐÁNH GIÁ TÂM LÝ

REED MUSCADINE

TÙ NHÂN SỐ #464555532

NGƯỜI KIỂM TRA

TIẾN SỸ TÂM LÝ ALEXANDER DELAWARE.

Tôi ngồi viết rất lâu.

Hết

(26) Một loại thuốc phiện.

(27) Ban nhạc The Doors có cách thể hiện các bài hát khêu gợi, nhục dục.

❀ ❀ ❀

[1] Theo cấu trúc tiếng Anh có nghĩa là người cực kỳ khêu gợi.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.