Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Trong nghề phim ảnh cũng có nhiều thứ thật tầm thường, tẻ nhạt và trần tục. Đó là tất cả những gì người ta dễ dàng thấy trong một xưởng phim.

Tòa nhà 2 tầng bám đầy bụi bùn màu nâu ở đại lộ Washington trong thành phố Culver nằm giữa nhà hàng đồ biển của người Cu Ba và tiệm giặt ủi của người Trung Quốc. Bức tường trát vữa xtucô màu sáng hơn. Những hình vẽ lung tung trên tường đã được xịt sơn để xóa đi. Không có cửa sổ. Cánh cửa duy nhất màu đen méo mó.

Bên trong là một phòng đợi không trang trí đông nghẹt những người tràn đầy hi vọng có thân hình đẹp cả nam lẫn nữ. Họ ngồi trong những cái ghế gấp, đọc cuốn Variety, mơ tưởng về sự nổi tiếng, tiền bạc và cắt cổ một vài khách của nhà hàng khó tính.

Căn phòng bên trong rộng hơn nhưng đồ đạc chỉ có cái bàn dùng để đặt quân bài và hai cái ghế, bên trên là cái đèn rẻ tiền, phía sau là bức tường được đặt cái gương dính đầy cứt ruồi.

Tôi ngồi trong căn phòng nhỏ phía sau cái gương và theo dõi.

Hai đạo diễn ngồi phía sau cái bàn: một người đàn ông to béo, mập mạp có nước da xấu và bộ tóc đầy mỡ trong trang phục áo sơ mi Hawaii và quần ka-ki lôi thôi lếch thếch; một người phụ nữ nhỏ nhắn, đôi mắt khau kháu, mái tóc giả màu đen và vận cái áo len màu đỏ.

Trước mặt họ là thẻ tên. Một cái ghi: Brad Rabe, còn cái kia ghi: Paige Bandura.

Hai chai Evian, một gói Winstone và cái gạt tàn được đạt trên mặt bàn, nhưng không ai trong số hai người hút thuốc.

- Người tiếp theo - Rabe gọi.

Một ứng viên đi vào. Số thử diễn của người này là 6 đối với hàng đàn ông.

Anh ta nhìn Rabe và Bandura, miệng nở nụ cười mà có lẽ anh ta nghĩ là nồng nhiệt.

Tôi thấy trên nét mặt anh ta hiện lên sự căng thẳng, sợ hãi và khinh ghét.

Anh ta nghĩ gì vậy?

Frick và Frack ư?[1]

Hay là Hansel và Gretel?[2]

Ai trong hai người sẽ chịu trách nhiệm đánh giá? - Cả hai người bọn họ đều ăn mặc giống như những kẻ nhếch nhác. Họ mặc nhiên thể hiện mình là người có quyền, không ai có thể chê trách họ.

Ứng viên biết vậy.

Phải chờ đợi hơn 3 tiếng đồng hồ ở cái vườn thú chết tiệt ấy để được những con mắt không bao giờ thay đổi đánh giá qua những nụ cười và cái gật đầu cũng như những lời động viên giả tạo.

Chuyện đánh giá người khác phải vậy.

- Được rồi - Paige Bandura nói và nhìn vào ứng viên - Cảnh giữa đoạn thứ 46 anh đọc được không?

- Được chứ - Ứng viên cười một cách khêu gợi và lật qua mấy trang kịch bản - Từ đoạn “Nhưng Celine, tôi và cô ư?” phải không?

- Không, ngay sau đoạn đó - từ chỗ “Chính xác điều mà anh đang cần là gì?” ấy.

Người ứng viên gật đầu và hít một hơi sâu đúng như kiểu yoga bí mật mà không ai có thể nhìn thấy. Mắt anh ta nhắm rồi lại mở ra, liếc nhìn xuống kịch bản trước khi cầm lên. Anh ta cố gắng thể hiện cho họ thấy rằng anh ta có thể ghi nhớ được tức thì.

Mắt ứng viên nhìn vào đôi mắt nhỏ bé của Paige bởi vì cô dường như đứng về phía của anh ta.

- “Chính xác thì điều cô đang theo đuổi là gì, hả Celine? Tôi nghĩ tình bạn của chúng ta đã phát triển thành thứ gì đó lớn hơn thế.” Liệu tôi có cần phải đọc luôn cả lời thoại của cô ta không?

- Không - Paige nói - Tôi sẽ là Celine.

Cô ta nở một nụ cười lớn và ấm áp. Có lẽ...

Nâng kịch bản lên khỏi cái bàn để quân bài, cô ta đọc:

- “Có thể lắm, Dirk ạ. Mà cũng có thể không. Nhưng vấn đề ở đây là tôi cần một người đàn ông ngay lúc này và anh là đối tượng thích hợp”.

Giọng cô ta đều đều và lười nhác khiến câu thoại nghe như: “nhưng vấn đề ở đây là tôi đang cần một người đàn ông...”

Những người được quyền phán quyết thường rất xấu thói theo một cách nào đó. Người ứng viên ghét điều đó.

- “Vậy sao?” - Anh ta nói bằng giọng nhẹ nhàng - “bởi vì tôi nghĩ rằng cô cảm thấy nhiều hơn như thế, Celine ạ. Tôi cảm nhận được điều đó và tôi nghĩ cô cũng thế. Ở đây này. Một tay anh ta đưa lên mặt vào trái tim.

- “Anh nói thật đấy phải không Dirk?”

Tiếng cô ta trở thành “Anh nói thật đây phải không Dirk?

- “Đúng, tôi đang nói thật đấy, Celine” - Anh ta lại cười với cô - Kịch bản nói rằng anh ta đặt tay lên vai cô gái...

- Được thôi - Paige đáp. Cô ta cười rất vui nhộn - Chúng ta sẽ chỉ giả vờ thôi mà. Được rồi, câu thoại tiếp theo của Celine là gì nhỉ… “Nhưng mà anh Dirk ạ...”

- “Tôi biết cô đang cảm thấy gì ở đây. Celine ạ. Từ bên trong con người cô, đó là nơi tình yêu lớn mạnh.”

Anh ta bỏ tay xuống. Thể hiện là bị xúc phạm. Anh ta đứng đó, chờ đợi.

Page nở nụ cười với anh ta, quay sang Brad.

Brad lại nhìn anh ta từ đầu tới chân, lấy hai tay xoa mặt một lượt rồi gầm gừ:

- Không tồi đâu.

- Theo tôi thì đó là xuất sắc đấy - Paige nói thêm.

Brad nói:

- Được rồi, xuất sắc - Anh ta nói về miễn cưỡng.

- Nếu ông muốn, tôi có thể đọc thêm mấy dòng nữa - Ứng viên nói.

Cả hai người bọn họ trao nhau những cái liếc mắt.

- Không, không cần thiết phải như vậy nữa - Paige nói - Thế thực sự là tốt rồi.

Người ứng viên nhún vai. Vẻ mặt anh ta như một cậu bé. Anh ta có nụ cười như của một cậu bé.

Anh ta và Paige lại nhìn nhau.

- Tiếp theo đây là phần thực hành - Cô ta nói - Phần biểu diễn có liên quan khá nhiều tới vấn đề thân thể. Có rất nhiều cảnh yêu đương khá nóng đấy. Liệu có vấn đề gì với anh không?

- Không hề - Người ứng viên nói nhưng có cái gì đó đang thắt chặt nơi rốn, bên trong con người anh ta dường như có con quỷ nhỏ quấy nhiễu. Anh ta cười, điệu cười diễn kịch.

- Chúng tôi muốn nói tới vấn đề xác thịt ấy - Brad nói - Đó là chương trình truyền hình cáp vì vậy sẽ có nhiều tiêu chuẩn cần được mở rộng. Tất nhiên là không vượt quá phạm vi quy định của Sở cảnh sát New York nhưng sẽ có nhiều cảnh quay về cơ thể. Vậy anh có thể cởi áo ra được không?

Người ứng viên không trả lời. Nhịp tim anh ta lúc này phải đến 120 nhịpphút. Mặc dù được luyện tập nhưng nó vẫn cứ đập liên hồi.

- Liệu có vấn đề gì không? - Paige hỏi.

Lời nói của Paige như có sức cổ vũ cho anh ta.

- Không có vấn đề gì - Người ứng viên nói - Tôi có một cái sẹo. Một số người nghĩ rằng nó là cái...

- Một vết sẹo à? Ở đâu? - Brad hỏi.

- Không lớn lắm đâu...

- Ở chỗ nào?

- Trên lưng của tôi.

Brad nhăn trán.

Người ứng viên cần phải nghĩ rất nhanh. Lại nhìn Paige. Anh ta tỏ vẻ bất cần - đấy là đang diễn. Thật thông minh!

Anh ta với tay xung quanh người:

- Nó ở ngay dưới cạp quần, vì vậy nếu nó chỉ là một phần...

- Để xem nào - Brad nói - Hãy cởi áo sơ-mi của anh ra.

Người ứng viên nhìn sang Paige để tìm kiếm sự hậu thuẫn.

Cô ta gật đầu. Vẻ mặt buồn ngủ, kém đi phần hứng thú.

Thật tệ!

Anh ta kéo cái áo qua đầu.

- Hãy quay lưng lại và kéo quần của anh xuống đủ để chúng tôi nhìn thấy tất cả phần sẹo - Brad ra lệnh.

Người ứng viên làm theo.

Căn phòng yên lặng.

Một sự yên lặng rất lâu.

Người ứng viên biết tại sao họ lại im lặng thế.

Cả hai người bọn họ đều nhìn chằm chằm.

Anh ta đặt hai tay lên hông, cố gắng làm mất sự chú ý của họ bằng cách thể hiện cơ bắp của mình. Những thớ cơ bắp tay căng cứng, cơ mông rắn chắc. Anh ta có thể điều khiển được mọi thớ cơ.

- Làm sao anh lại có cái sẹo đó? - Brad hỏi.

- Do trèo. Trèo núi đá. Tôi đã bị ngã, bị rách ở lưng và phải khâu.

- Họ khâu không được tốt lắm - Brad nói - nên đã để lại những vết sẹo.

Người ứng viên biết ông ta đang nghĩ gì. Chắc chắn cả hai người họ đều nghĩ rằng thật xấu.

Bởi vì cái sẹo đó màu tím đậm, nhăn nheo, và bóng láng. Sẹo trâu bị xơ hóa. Nó làm người ta chú ý đặc biệt bởi vì vùng da xung quanh bóng mượt và như đồng. Nước da thật tuyệt vời.

Đó là cái sẹo trâu rất nghiêm trọng. Đó là do kỹ thuật phẫu thuật vớ vẩn gây ra. Và cũng là do gen nữa. Những người da đen rất hay bị sẹo trâu. Ở châu Phi, cái đó được gọi là điểm đẹp.

Nhưng đây là một anh chàng da trắng!

Lẽ ra vết thương phải được tiêm cooctizôn thật sớm. Nhưng bây giờ thì đã quá muộn. Niềm hi vọng duy nhất là phải phẫu thuật lại, và cũng chỉ là một hi vọng mà thôi. Không phải là chuyện anh ta có đủ khả năng chịu đựng hay không...

- Chắc là cú ngã phải mạnh lắm - Brad nói. Giọng ông ta nghe đầy vẻ tự mãn.

Câu nói đó khiến ứng viên kia tủi thân.

Giống như vặn cái vòi khí ga cho nó xả.

Một sự tức giận đang sôi sục trên nét mặt anh thanh niên. Nó xuất phát từ bụng chạy ngược lên ngực, nóng hổi. Nó giống như một cơn đau tim, nhưng anh ta đã qua được những đêm kinh hoàng, mồ hôi lạnh toát và biết rằng tim anh ta hoàn toàn tốt. Trái tim...

Đôi bàn tay anh thanh niên muốn nắm chặt lại nhưng anh bắt nó phải mở, ép cho mồ hôi không đổ ra.

Không ai nói lời nào.

Người ứng viên vẫn quay lưng về phía hai vị giám khảo, biết rằng một thoáng nét mặt giận dữ sẽ khiến anh không còn cơ hội để được đóng vai chính diện nữa.

Giống như vẫn còn có cơ hội. Nhưng cứ tiếp tục diễn. Trong nghề này, bạn phải tiếp tục diễn...

- Anh leo núi nào? - Paige hỏi. Người ứng viên biết là cô ta đang cố tình nhạo báng anh.

- Chuyện đó có ý nghĩa gì không? - Người ứng viên hỏi lại, mặc áo vào và quay mặt trở lại.

Anh ta gần như cực kỳ bất ngờ bởi vì Brad và Paige đang cầm súng và phù hiệu cảnh sát.

- Trông có vẻ giống như sẹo do phẫu thuật ấy - Brad nói.

- Nhìn giống như là một kiểu phẫu thuật gì đó nghiêm trọng. Có phải chỗ đó ở phần lưng là vị trí của quả thận không?

Người ứng viên không trả lời.

Brad nói:

- Vậy là giải Oscar đã thuộc về... Được rồi, để tay ra sau gáy, anh Muscadine, và cấm cử động.

Chắc hẳn sự điên cuồng của anh ta đã bị lọt ra ngoài bởi vì nụ cười của Brad tắt hẳn, đôi mắt màu xanh của anh ta sáng lên hơn trước. Nhưng lạnh hơn. Người ứng viên chưa bao giờ biết rằng ánh mắt màu xanh ấy lại lạnh lùng tới vậy… anh ta lùi lại một bước.

- Thật dễ dàng, anh bạn - Brad nói - Hãy thật bình tĩnh.

- Để tay ra sau gáy, Reed - Paige ra lệnh. Giọng cô ta đanh thép không hề thân thiện, không còn đứng về phía anh ta nữa.

Anh ta đứng yên đó, mắt nhìn họ chằm chằm.

Thật là một hạng người đáng thương, đáng thương thật.

Anh ta là người to con, khỏe mạnh, có thể làm người khác phải đau đớn.

Nhưng về lâu về dài, điều này không hoàn toàn tạo ra sự khác biệt.

Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra trong buổi chiều khốn khổ này.

Anh ta lao thẳng vào Paige bởi vì thực sự anh ta ghét phụ nữ.

Reed đã cố để tông một đấm cho vỡ quai hàm người phụ nữ nhưng chỉ chạm được rất nhẹ vào mặt cô ta trước khi Brad bồi cho anh ta một cú vào sau gáy khiến anh ta gục xuống.

❀ ❀ ❀

[1] Nhân vật chính trong phim Annie.

[2] Nhân vật trong phim Hansel and Gretel.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.