Ronald Oster còn quá trẻ nên không bi quan tới mức như tôi.
Độ tuổi của anh ta chỉ khoảng 28, mái tóc màu hung đỏ, mặt không thiếu tàn nhang và nốt trứng cá. Phần bụng đã phình ra. Anh ta mặc cái áo vét hơi chật.
Tôi gặp anh ta bên ngoài nhà tù của quán. Anh ta đang đứng tách hẳn hàng phụ nữ rất dài mà buổi sáng nào họ cũng xếp hàng chỉ như thế để được vào thăm tù nhân. Một số phụ nữ nhìn chúng tôi nhưng Oster chẳng thèm để ý tới bọn họ. Còn với tôi, anh ta nhìn bao quát một lượt và soi mói từ đầu tới chân. Miệng vẫn phì phèo điếu thuốc Anh.
- Tại sao ông lại thay đổi ý kiến thế? - Anh ta hỏi.
- Luật sư riêng của tôi nói rằng anh có thể ép buộc tôi phải ra làm chứng. Thế thì tội gì mà không tự nguyện để kiếm ít tiền anh trả chứ.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm.
- Về khoản tiền anh sẽ trả tôi, tôi lấy 375 đô-la mỗi giờ - Tôi nói - Tôi sẽ đưa đến cho anh hóa đơn thanh toán và hi vọng anh thanh toán cho tôi đầy đủ trong vòng 30 ngày. Tôi cũng muốn ký một hợp đồng với anh có hiệu lực trong vòng 3 ngày.
Tôi đưa cho anh ta các-vi-zít.
- À ra vấn đề là tiền đấy - Anh ta nói, đồng thời cho tay vào túi áo vét.
- Tôi muốn không phải ra làm chứng, nhưng nếu phải làm thế thì chắc chắn không vì tôi yêu thân chủ của anh đâu.
Anh ta bóp điều thuốc lá bẹp giữa hai ngón tay.
- Vậy thì tôi xin nói rõ thế này, thưa bác sỹ. Từ lúc này trở đi, ông làm việc duy nhất vì quyền lợi của thân chủ tôi. Bất kể điều gì anh ta nói với ông cũng như điều gì tôi nói với ông về anh ta đều chiếu theo quy định về giữ bí mật điều trị. Kể cả cuộc nói chuyện này.
- Chừng nào chúng ta có hợp đồng thì sẽ là như vậy.
- Chúng ta có đấy. Mặc dù về vấn đề tiền trả cho ông, tôi chỉ là một viên chức nhà nước. Tất cả những gì tôi làm là thông qua các kênh để ông có tiền.
- Hãy làm hết sức mình đi - và một ngoại lệ nữa. Nếu thân chủ của anh đe dọa tôi theo bất kỳ cách nào thì mọi điều khoản thỏa thuận giữa chúng ta coi như bị phá bỏ. Tôi sẽ lập tức báo cáo tất cả mọi thứ.
Điều này làm anh ta bất ngờ, nhưng anh ta vẫn cười:
- Điều khoản phá bỏ được áp dụng đối với những lời đe dọa chống lại bên thứ ba thôi chứ.
- Không ai nói rằng nó không thể được áp dụng cho một bác sỹ cả.
- Tôi cảm thấy ông không thân thiện cho lắm, thưa bác sỹ.
- Chỉ là tự bảo vệ mình thôi.
- Tại sao thân chủ của tôi lại đe dọa ông chứ?
- Cảnh sát nói anh ta đã giết người nhiều lần rồi. Tôi chỉ mới đưa ra lý thuyết thôi, mục đích là nhằm làm sáng tỏ tất cả những quy định giữa chúng ta.
- Khi làm việc với những luật sư khác, ông có làm rõ những quy định như thế này không?
- Tôi không thường xuyên làm cho các luật sư.
- Tôi nghe nói ông đã từng tham gia tư vấn việc bắt giữ trẻ vị thành niên.
- Tôi chỉ làm cho tòa án thôi.
- Ra vậy... thế thì chắc ông sợ anh chàng Reed rồi. Tại sao vậy?
- Tôi không hề sợ anh ta chút nào cả nhưng tôi luôn cẩn thận. Nếu như anh ta đã giết nhiều người rồi thì đó chính là dấu hiệu cho thấy anh ta không chịu đựng nổi sự kích động do thất vọng gây ra.
- Thất vọng à? - Anh ta vẩy điếu thuốc cho rơi tàn xuống đất - Đó là cách nói hơi nhẹ để mô tả việc bị mất đi một bộ phận quan trọng cho sự sống.
Tôi nhìn đồng hồ.
Anh ta nói tiếp:
- Căn bản mà nói, anh chàng này đã bị hiếp dâm, thưa bác sỹ Delaware.
- Anh ta nói chuyện đã xảy ra như thế nào?
- Tôi sẽ để tự anh ta nói với ông điều đó. Dù có để cho ông nói hay không thì trong ngày hôm nay ông sẽ nhận được một tấm séc và một hợp đồng.
- Có nghĩa là tôi đã trở thành người của anh và không thể hợp tác tự nguyện với cảnh sát.
Anh ta cười.
- Được thôi - Tôi nói và lại nhìn đồng hồ - Về phần tôi, tôi càng ít phải dính đến chuyện này càng tốt.
Anh ta ngoắc một ngón tay cái vào trong túi áo vét. Dòng phụ nữ chờ đợi đã tiến đến gần chỗ chúng tôi.
- Thế này thì không ổn cho lắm.
- Đây là tùy ở anh.
- Tôi muốn có ý kiến chuyên môn của ông bởi vì tôi nghĩ rằng đây rõ ràng là một trường hợp đau đớn về tinh thần.- giống như những bà vợ có ông chồng vũ phu ấy. Nhưng tôi không chắc chắn bởi vì với thời gian làm việc cho cảnh sát trước kia thì rất có thể ông sẽ đưa ra một ý kiến vô tư.
- Nếu tôi có số liệu cụ thể, tôi sẽ đưa ra ý kiến vô tư. Còn nếu anh muốn người nào đó mà anh có thể chơi trò đồng lõa thì tôi không phải là người anh cần đâu.
Anh ta nhìn vào tấm các-vi-zít của tôi.
- Nghe ông nói có vẻ thành kiến trong vụ này quá.
- Đó là tùy anh nghĩ.
- Vậy ông không nghiêng về bên kia đấy chứ? - Anh ta hỏi.
- Tôi luôn có cách nghĩ thoáng lắm. Nếu anh muốn có một con điếm thì cứ lái xe dọc theo đại lộ Hollywood và giơ tờ 20 đô-la ra là xong.
Những vết trứng cá trên mặt anh ta sâu hơn, vùng da giữa những hút trứng cá trở nên màu tím. Anh ta cười khùng khục.
- Thế thì tốt rồi. Tôi thích kiểu ông nói lắm. Thế nhé, ông đã trở thành người của tôi. Bởi vì sự đau đớn về tinh thần của anh ta rất cụ thể rõ ràng, thậm chí ngay cả ông cũng phát hiện ra điều đó. Và nếu tìm được ai đó nữa giống như ông làm chứng cho thì chắc sẽ gây được ấn tượng lắm đây.
Anh ta giơ tay và chúng tôi cùng bắt tay nhau. Một số phụ nữ đang đứng trong hàng ngũ liền quay lại nhìn chúng tôi. Tôi biết họ đang nghĩ gì.
- Thôi đi gặp Reed nào - Anh ta nói - Và đừng có lo lắng gì, anh ta không làm hại được ông đâu.