Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 45 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Vào lúc 9 giờ sáng, tôi thử gọi tới văn phòng của Julia Steinberger nhưng không gặp được cô ta. Văn phòng khoa Hóa học nói rằng cô ta đang dạy tại một lớp thảo luận của nghiên cứu sinh tới trưa mới xong.

Tôi còn những thứ khác nữa phải tới trường đại học để làm.

*

Tại văn phòng khoa Tâm lý, ba thư ký ngồi sau mấy cái màn hình máy tính nhưng bàn của tiếp viên thì trống rỗng. Thư chất cao như núi trên bàn phục vụ. Nhiều sinh viên đang đứng ở bảng tin đọc những quảng cáo việc làm.

Tôi nói:

- Xin hỏi... - Và cô thư ký gần nhất ngẩng đầu lên. Một cô gái còn trẻ, xinh xắn có bộ tóc hoe.

Tôi chìa cho cô ta xem cái thẻ giáo viên của tôi ở trường y trong thành phố và nói:

- Cái này có thể làm tôi không được chấp nhận ở đây nhưng cô làm ơn giúp tôi việc này.

- Ô việc gì thế nhỉ - Cô ta nói, miệng cười nhưng tay vẫn tiếp tục gõ vào các phím – Bán độ à, bác sỹ? Tôi không quan tâm đến bóng đá đâu. Vậy tôi có thể giúp gì được cho ông?

- Tôi đang tìm kiếm một nghiên cứu sinh tên là Casey Locking.

- Anh ta có văn phòng ở dưới tầng hầm nhưng không thường xuyên có mặt ở đây, mà chủ yếu làm việc tại nhà.

Cô ta đi về phía sau, rồi trở lại, tay không cầm thứ gì.

- Thật buồn cười. Hồ sơ của anh ta đã biến đâu mất rồi. Ông chờ chút nhé.

- Cô ta gõ vào bàn phím, chuyển qua các hồ sơ máy tính, đưa ra một danh sách tên.

- Đây rồi. Phòng B5331, ông có thể sử dụng điện thoại ở cuối bàn phục vụ kia kìa.

Tôi gọi. Không có tiếng trả lời. Tôi đi xuống cầu thang. Phần lớn các phòng ở tầng hầm là phòng thí nghiệm. Phòng của Locking được đánh dấu bằng một cái thẻ số. Tôi gõ cửa nhưng không có ai ra mở.

Đi ngược lên tầng, tôi kể lại cho cô gái tóc hoe nghe.

- Không có ở nhà à. Thật tệ. Anh ta đã đệ đơn xin việc làm và tôi đang sắp xếp một buổi hẹn gặp cho anh ta.

- Ông có muốn số điện thoại nhà riêng của anh ta không?

- Tôi nghĩ là có.

Cô ta viết ra mảnh giấy điều gì đó. Ra ngoài hành lang, tôi đọc: một số điện thoại 213 mà trước đó là 858. Đó là đồi Hollywood, phía đông của La Cienega. Rõ ràng đây không phải là cái nhà ở Mulholland.

Vậy là anh ta đã tới Mulholland để gặp ai đó. Có thể là Cruvic.

Tập hồ sơ của anh ta đã biến mất. Tôi sử dụng máy điện thoại trả tiền và gọi tới số nhà riêng anh ta. Giọng nói của Locking trong điện thoại: “Không có ai ở nhà. Hãy nói hoặc là thôi”. Tôi gác máy và rời khỏi tòa nhà của khoa Tâm lý.

Đã đến lúc phải tới thăm khoa Lịch sử.

*

Giảng đường Hays là một trong những tòa nhà cổ kính nhất của trường Đại học, chỉ sau thư viện Palmer và, giống như Palmer, nó có tường quét vôi đã ngả vàng vì bẩn. Văn phòng của Seacrest ở tầng trên cùng, phải đi qua ba cầu thang, ở cuối cái hành lang ẩm mốc với những cánh cửa gỗ gụ được chạm trổ. Cánh cửa phòng mở nhưng ông ta không có mặt bên trong.

Đó là căn phòng màu xanh, lạnh lẽo và rộng, trần nhà kiểu vòm và cửa sổ có khung chỉ cần phải được lau rửa. những cái rèm cửa sổ nhung nâu được buộc lại bằng vòng đồng, những giá sách được đóng vào tường, một tấm thảm Ba Tư rách rưới mà ngày trước là màu đỏ nhưng nay đã chuyển thành màu tím.

Một cái bàn làm việc kiểu Victoria cao 2,1 mét, chân tròn đặt cạnh cái ghế chỉnh hình có tấm vải phủ màu đen. Đối diện với cái ghế đó là ba cái ghế cao của câu lạc bộ bằng da màu đỏ đã bị rách, một trong số đó được sửa bằng cách dán băng dính. Cái bàn cũng gọn gàng như phòng làm việc ở nhà ông ta vậy: ở một góc là chồng bài kiểm tra màu xanh, hai cái là thời kỳ đồ đá mới và một máy chữ Hoàng gia. Ngoài ra, trên bàn còn có hộp nước Sprite dành cho người ăn kiêng cùng với bánh mì kẹp trứng. Không hề có vết bẩn nào hay một mẩu bánh mì rơi vãi.

Seacrest vào phòng, vừa đi vừa dùng khăn mặt giấy để lau khô tay. Ông ta đang mặc chiếc áo len cổ chữ V màu xám bên ngoài áo sơ-mi kẻ sọc màu nâu và chiếc ca-ra-vát xám. Cổ tay áo len đã bị sờn còn đôi mắt ông ta có vẻ lờ mờ. Đi quanh người tôi, ông ta ngồi xuống phía sau cái bàn làm việc và nhìn vào chiếc bánh mì kẹp trứng.

- Chào ông - Tôi nói.

Ông ta cầm cái bánh mì kẹp trứng lên và cắn một miếng

- Tôi có thể giúp gì được anh?

- Nếu ông cho phép, tôi xin hỏi ông một vài câu?

- Về?

- Về quan hệ của ông với vợ ông.

Ông ta đặt cái bánh mì kẹp trứng xuống. Vì không được ông ta mời ngồi nên tôi vẫn phải đứng.

- Quan hệ của tôi và vợ tôi à - Ông ta nhắc lại một cách nhẹ nhàng.

- Tôi không muốn xâm phạm...

- Nhưng anh sẽ làm thế đấy, bởi vì cảnh sát đang trả tiền cho anh để anh làm như vậy.

Ông ta bẻ một miếng bánh mì nhỏ và nhai chậm rãi.

- Mánh lới hay đấy - Ông ta nói.

- Xin lỗi, tôi không hiểu ý ông.

- Tại sao anh lại muốn xâm phạm vào cuộc sống riêng tư của chúng tôi?

- Thưa giáo sư, nếu như ông không muốn thì...

- Ồ, tha lỗi cho tôi - Ông ta ngả người về phía sau trong cái ghế - Anh ạ, không phải đợi đến khi anh và Milo Sturgis tới thăm tôi vào tối hôm đó, tôi mới nhận ra được rằng tôi đã là một nghi can. Dù sao, mục đích của chuyến thăm đó là gì vậy? Phải chăng là định bắt tôi khi tôi không cảnh giác? Các anh hi vọng tôi sẽ tự bày tội cho bản thân mình chứ gì? Có phải tôi không muốn à? Lúc nào tôi cũng không muốn.

Ông ta lắc đầu.

- Cái thành phố chết tiệt này. Anh cũng muốn tự viết một câu chuyện cho báo lá cải vô nghĩa của chính mình. Hãy bảo với Sturgis rằng anh ta đã sống ở Los Angeles này quá lâu rồi, chắc anh ta phải học được cách làm gì đó đúng với nghĩa phát hiện chứ.

Mặt ông ta đã trở nên đỏ gay.

- Tôi nghĩ lẽ ra tôi không nên ngạc nhiên. Chắc chắn là có một vài cuốn cẩm nang của mấy tay thám tử nói rằng nghi can có thể là người chồng. Và hai gã thanh tra đầu tiên đến nhà tôi ngay từ đầu đã tỏ thái độ hung hăng. Nhưng tại sao bọn họ lại đưa anh vào quá trình điều tra nhỉ? Hay anh ta thực sự đã nghĩ rằng tôi sẽ thấy ấn tượng bởi sự sắc bén về tâm lý của anh?

Lại lắc đầu, ông ta ăn thêm ít bánh mì nữa, ngoạm những miếng rất mạnh như thể nó là cái gì đó nguy hiểm nhưng không thể cưỡng lại được.

- Không phải chuyện bị nghi ngờ làm tôi khó chịu đâu. - Ông ta nói tiếp - Tôi chẳng có gì để phải giấu giếm cả, vì thế anh cứ việc hỏi thoải mái. Và về quan hệ của tôi với vợ tôi ấy mà, cả hai chúng tôi đều không dễ sống hòa thuận với nhau vì thế chuyện chúng tôi sống cùng nhau có thể nói cho anh hiểu điều gì đó rồi. Hơn nữa, lý do gì khiến tôi làm hại vợ tôi chứ? Tiền ư? Đúng, bà ấy kiếm được nhiều tiền vào năm ngoái nhưng tiền với tôi chẳng có chút ý nghĩa gì. Khi vấn đề bất động sản của bà ấy được rõ ràng, tôi có thể sẽ biếu toàn bộ cho quỹ từ thiện. Anh cứ chờ sẽ rõ nếu như anh không tin tôi. Vậy động cơ khác có thể là gì?

Ông ta cười.

- Không, anh Delaware, cuộc sống của tôi không hề cải thiện gì kể từ khi Hope mất. Thậm chí khi bà ấy còn sống tôi vẫn cứ là một người sống lẻ loi. Mất đi bà ấy làm tôi trở thành kẻ hoàn toàn đơn độc và tôi không muốn như thế. Bây giờ, anh làm ơn để cho tôi được ăn bữa trưa một cách bình yên.

Trong khi đi ra cửa, tôi nghe ông ta nói:

- Thật đáng tiếc Sturgis lại không được sáng tạo lắm. Làm theo sách vở chỉ tổ giảm đi cơ hội nhỏ mà anh ta có để biết được sự thật thôi.

- Ông thật không lạc quan.

- Cảnh sát có cho tôi được chút lý do nào để lạc quan đâu? Có thể tôi nên thuê một thám tử tư mặc dù tôi không biết phải tới đâu để tìm - Ông ta cười khành khạch - Tôi thậm chí còn không có cả luật sư nữa. Không phải là không có cơ hội đâu. Chắc chắn có ai đó đã đưa số điện thoại của tôi cho câu lạc bộ luật sư nhếch nhác rồi hoặc những kẻ khốn ở đó đã ngửi thấy mùi đau khổ. Ngay sau khi Hope bị giết đã có nhiều người gọi điện tới chỗ tôi, nhưng rồi số lượng cũng giảm dần. Ngay cả bây giờ thì họ vẫn thỉnh thoảng thử mồi chài tôi.

- Họ muốn gì từ ông?

- Họ muốn kiện thành phố vì không tỉa cây - Ông lại cười khành khạch - Cứ như thể quang cảnh thành phố chính là vấn đề vậy.

- Vấn đề theo ông là gì?

- Đó là vấn đề trật tự bị đảo lộn hoàn toàn - thật tệ quá khiến tôi không dám nuôi dưỡng ham muốn kiếm tiền. Viết một cuốn sách bán chạy - cái đó có hấp dẫn không? Người chồng góa vợ đau khổ tới nói chuyện. Theo vết chân của Hope ấy.

- Bà Hope đã làm việc đó rất tốt.

- Bà ấy giỏi mọi thứ. Anh có hiểu điều đó không? Người phụ nữ đó đặc biệt lắm.

Tôi gật đầu.

- Thực ra - Ông ta nói - bà ấy coi khinh trò quảng bá rùm beng nhưng biết rằng nó có ích.

Bật cái nắp hộp sô đa, ông ta nhìn vào bên trong qua khe hở.

- Ôi Chúa ơi, tại sao tôi lại phí hoài thời gian với anh nhỉ. Anh có thể hình dung được chuyện sống với một người như thế trong cùng mái nhà như thế nào không? Giống như là sống với một tuyệt tác được vay mượn ấy - một kiệt tác của Renoir hay của Degas. Người ta biết rằng không bao giờ có thể sở hữu được nó, hay thậm chí hiểu rất rõ nhưng vẫn phải lấy làm khoan khoái.

- Vay mượn từ ai vậy? - Tôi hỏi.

- Trời ạ, đó là số phận, hãy chọn cho anh sự mê tín đi.

Ông ta uống sô đa và rồi bỏ cái hộp xuống.

- Vậy là bây giờ anh ta nghĩ: Có phải ông ta đã ghen không? Câu trả lời là không. Tôi đang kinh sợ, nhưng là kinh sợ tình yêu. Câu hỏi tiếp theo trong cái đầu phân tâm của anh ta sẽ là: Bà ấy đã nhìn thấy gì trong con người ông ấy? Và câu trả lời sẽ là đôi khi bản thân tôi còn tự hỏi điều đó. Và bây giờ bà ấy đã chết... Người bạn cảnh sát ngu ngơ của anh nghĩ rằng tôi chính là hung thủ… Anh có học nhiều về lịch sử không, bác sỹ Delaware?

- Chính thức thì không nhưng tôi đã cố học từ quá khứ.

- Thật đáng ngưỡng mộ... anh đã bao giờ nghĩ về bản chất của lịch sử chưa? Đó là sự kể lại những thất bại, những điều tội lỗi, những sai lầm trong đánh giá, những lỗi lầm của nhân vật, những tội ác đẫm máu, những bước lầm lạc ghê tởm. Con người là những thứ thấp hèn như thế đấy. Có điều gì đó là hậu thuẫn cho thuyết vô thần lớn hơn chính bản chất kinh tởm của những mẩu thịt người và sự yếu kém mà được xem là do trí tưởng tượng của Chúa tạo ra ấy? Hay có lẽ có một vị thần tối cao và ông ta cũng là kẻ khù khờ bất lực - giống như bao người khác. Đó không phải là tiếng còi hay sao... Bây giờ xin hãy để tôi yên!

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.