Ba Nhát Đâm Bí Ẩn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 123 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, tôi cùng Milo đi ăn sáng tại nhà hàng Nate’n Al’s trên đồi Beverly, rồi lái xe tới văn phòng của bác sỹ Cruvic trên đường Civic Center.

Đó là nơi lý tưởng cho một bác sỹ hành nghề tư. Phần lớn các phòng mạch trên đồi Beverly đều nằm trong các tòa cao ốc hào nhoáng của liên bang mới được xây dựng thành hàng ở phía Bắc Bredford, Roxbury và Camden, và những tòa tháp khổng lồ phản chiếu ánh sáng ở Wilshire.

Civic Center là phần rìa Bắc quận công nghiệp nhỏ của thành phố, một vài khu nhà khó nhận ra nằm song song với đại lộ Santa Monica, nhưng tầm nhìn của người đi xe mô tô trên đại lộ sẽ bị chặn mất bởi những hàng rào và những cây khuynh diệp cao lớn. Đường xe lửa bỏ hoang cắt ngang qua phố. Đối diện phía bên kia đường ray xe lửa ấy là khu liên hợp văn phòng ốp đá gran-nít màu đỏ, những trụ sở bao quanh bằng kính mờ của một công ty lớn. Trung tâm quận từng được sửa sang nhiều lần là nơi có tòa thị chính của đồi Beverly, thư viện thành phố, sở cảnh sát và sở phòng cháy chữa cháy.

Phía bên kia đường ray, thành phố vẫn chưa được phát triển. Đó là nơi có cao ốc kiểu Tây Ban Nha trát vữa xtucô màu tím của bác sỹ Cruvic. Cùng không gian với nó là một loạt các cấu trúc ba tầng và hai tầng hẹp, bẩn thỉu được xây từ thời Chiến tranh thế giới thứ nhất hoặc trước nữa. Ngay cạnh phòng mạch của Cruvic là một thẩm mỹ viện, một dịch vụ điện thoại công cộng, và tòa nhà trơn có sân ga để bốc dỡ hàng. Tòa nhà màu tím không hề có cửa sổ phía trước, chỉ có một cánh cửa khổng lồ làm bằng gỗ và khung sắt giống như ở Tây Ban Nha, Italia và Hi Lạp. Cánh cửa dẫn thẳng tới sân. Bên trên cái chuông là chiếc biển bằng đồng đã ố, nhỏ tới mức tưởng như không muốn người ta phát hiện ra. Mấy chữ Bác sỹ M. Cruvic được khắc một cách hời hợt trên tấm biển ấy.

Milo nhấn mạnh chuông cửa. Chúng tôi cùng chờ đợi. Nhưng ngoài tiếng ồn của những xe hơi trên đại lộ Santa Monica ra, khu phố như đang ngủ. Nhiều cây phong lữ mọc thò ra khỏi những chiếc hộp trên cửa sổ của thẩm mỹ viện. Trong bao năm sống tại Los Angeles, tôi chưa bao giờ tìm được lý do để tới nơi này.

Milo đoán được suy nghĩ của tôi. Anh nói:

- Dường như có ai đó muốn được yên tĩnh trong nhà.

Răng hàm dưới cắn môi, Milo lại nhấn chuông lần nữa.

Có tiếng đáp lại, tiếng lách cách mở cửa từ bên trong. Anh đẩy cánh cửa nặng nề. Chúng tôi cùng bước vào trong.

Phía bên kia là sân. Mặt sân lát đá, không có mái che, xung quanh là những bầu chuối, cây lanh, cây họ đỗ quyên. Trong sân có cái bàn sắt nhỏ và hai chiếc ghế. Một cái gạt tàn nằm trên mặt bàn bên trong đó có hai mẩu thuốc lá dính son môi. Tòa nhà có hai tầng, cửa sổ có chấn song, ban công thép rèn tay và có hai cánh cửa. Cánh cửa bên phải mở. Một người phụ nữ trong bộ đồng phục màu xanh nhạt đi ra.

- Lại đây.

Giọng nói phát ra từ sâu trong cổ họng. Bà ta chỉ tay về phía bên trái.

Bà này khoảng 50 tuổi, tóc đen cắt ngắn, ngực rất nở, khuôn mặt màu nâu bóng nhẫy và rắn chắc. Đôi bắp chân bà ta như của các vũ công.

- Thanh tra Sturgis phải không? Tôi là Anna, mời vào.

Anna thoáng nở nụ cười, dẫn chúng tôi sang bên trái, và mở cánh cửa.

- Bác sỹ Cruvic sẽ tiếp các ông ngay sau đây. Các ông uống chút cà phê nhé? Chúng tôi có máy pha cà phê đấy.

- Không, xin cảm ơn bà.

Bà ta tiếp tục dẫn chúng tôi vào một hành lang ngắn, sáng rực. Những cánh cửa bằng gỗ màu đen, tất cả đều đóng. Sàn hành lang được trải thảm dày màu nâu làm bước chân chúng tôi không phát ra tiếng động. Các bức tường đều trắng và nhìn như vừa mới được sơn. Anna mở cánh cửa thứ tư và bước vào trong.

Căn phòng nhỏ, trần thấp. Hai chiếc ghế bành màu be và một ghế đôi tọa lạc trên tấm thảm đen trải kín sàn nhà. Giữa hai ghế là chiếc bàn cà phê khung crôm, mặt kính. Hai cửa sổ cao để lộ bức tường bằng gạch của tòa nhà thẩm mỹ viện. Không có bàn làm việc, không có sách, không có điện thoại.

- Văn phòng của bác sỹ Cruvic ở phía bên kia nhưng ông muốn các anh ở đây để không làm phiền tới bệnh nhân. Các anh có chắc là mình không muốn uống cà phê hay trà đấy chứ!?

Milo lại từ chối lần nữa, nụ cười vẫn thường trực trên môi.

- Vậy thì được rồi. Các anh hãy tự nhiên nhé, ông ấy tới ngay thôi.

- Căn nhà cổ đẹp thật - Milo lên tiếng khen - Có một không gian như thế này ở đồi Beverly thật là tốt.

- Vâng, căn nhà rất gọn gàng - Anna đáp - Trước kia nơi này là chuồng nuôi ngựa. Ngày xưa người ta thường cho ngựa chạy xung quanh nơi này. Tôi nghĩ có lẽ Mary Pickford đã nuôi ngựa ở đây, hoặc có thể là một ngôi sao nào đó thời bấy giờ.

Tôi nói:

- Bác sỹ Cruvic tiến hành các hoạt động của mình tại đây hay ông ấy đi tới Cedars hay Century?

Khuôn mặt rắn chắc của bà trở nên đờ đẫn:

- Chúng tôi thường khám chữa tại đây đối với bệnh nhân ngoại trú. Rất vui được gặp các anh!

Bà ta rời khỏi phòng, đóng cửa lại. Milo đợi vài phút rồi mở cửa ngó đầu ra ngoài nhìn. Bốn bước dài đã đưa anh tới cuối hành lang và cánh cửa có ghi chữ: “Cửa Tây”. Anh thử vặn cái núm. Cửa bị khóa. Trên đường trở lại phòng, anh thử các cửa khác. Tất cả đều khóa trái.

- Phải chăng tính đa nghi của tôi hơi quá đáng? Tôi không thích các phòng mạch hay bà ấy không thích câu hỏi của anh về nơi ông ta hành nghề nhỉ?

- Câu hỏi của tôi dường như làm bà ấy bất ngờ - Tôi đáp - Tôi lấy làm tiếc vì đã làm cho da mặt bà ấy phải căng thêm!

- Ừ, bà ta có vẻ bóng bẩy đấy. Tôi nghĩ có thể bà ấy đang trong quá trình hồi da sau vụ đi tắm nắng, nhưng bộ ngực thì... anh có vẻ đã đoán trúng. Khi nãy anh có muốn uống cà phê không đấy? Tôi đã hơi vội vàng đưa luôn ra câu trả lời không cho cả hai chúng ta.

- Không, căn phòng này đã đủ để kích thích chúng ta rồi.

Milo cười:

- Ấm áp và thân thiện đấy chứ - hừ - liệu anh có tiến hành công tác điều trị ở một nơi như ở đây không?

- Tôi có thể làm được ở bất cứ nơi nào nhưng chỗ này thì hơi hoang vắng và ảm đạm.

- Có thể đây là phòng điều trị của Hope.

- Tại sao anh lại nói vậy?

- Bởi vì nó cách biệt khỏi cánh Tây. Nó không làm phiền tới các bệnh nhân. Giả sử bà ấy làm việc ở đây cũng không phải là một suy diễn quá đáng: Ông ấy đã trả cho Hope tới gần 40 ngàn đô-la, chúng ta thì không thấy các hồ sơ bệnh nhân ở nơi nào khác.

Cánh cửa mở, một người đàn ông vai rất rộng cao chừng 1,70 mét nét mặt cau có đi vào.

Ông ta khoảng 40 tuổi tóc hoa râm dày, cắt kiểu đầu đinh, tóc mai cắt cao lên trên cả đôi tai nhỏ. Đôi mắt đen cực kỳ cảnh giác nhìn chúng tôi soi mói. Đôi lông mày xếch - khoảng 5 độ giống kiểu lông mày châu Á.

Mặt ông ta tròn, cái gò má cao màu hồng hiện lên rõ rệt, chiếc mũi dọc dừa với hai cái lỗ loe ra, cằm khỏe mạnh, râu mọc tua tủa.

Ông ta mặc áo vét-tông màu trắng cài chéo bên ngoài chiếc sơ-mi xanh rộng cổ, đeo ca-ra-vát lụa đen được trang trí những hình xoáy nước màu đỏ và vàng. Chiếc quần đen trùm hoàn toàn lên mũi đôi giày da màu xanh và xám. Ông chìa bàn tay ra để lộ chiếc cổ tay áo kiểu Pháp được gắn bởi cúc tròn màu vàng. Cổ tay ông to và được bao phủ bởi lớp lông đen mượt.

- Tôi là Mike Cruvic.

Nói xong ông ta tự gật đầu như thể chúng tôi đến để thống nhất một điều gì đó. Thậm chí khi ông ta đứng yên thì người ông ta vẫn có vẻ đang nhún lên nhún xuống.

- Chào bác sỹ - Milo đáp. Họ bắt tay nhau, rồi tôi bắt tay Cruvic. Cái nắm tay thể hiện con người cơ bắp nhưng lòng bàn tay thì mềm mại. Móng tay được đánh bóng cẩn thận.

- Cảm ơn ông vì đã dành thời gian cho chúng tôi.

- Tôi rất sẵn lòng giúp đỡ, mặc dù thực sự tôi không biết có thể giúp các ông tìm ra hung thủ giết Hope không - Ông ta lắc đầu - Xin mời các ông ngồi. Chắc các ông nghĩ tôi sẽ biết được nhiều điều - Ông ta đưa tay lên vỗ trán mấy cái rồi ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế đôi.

- Ông biết đấy, dân gian vẫn có câu - Milo đáp - Con cái của bác sỹ thi đi chân đất.

Cruvic cười và dang đôi cánh tay:

- Trong trường hợp này, vị bác sỹ sẽ bị đau chân đấy. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ nói chuyện với cảnh sát về chuyện giết người chứ nói gì tới vụ của Hope.

Đưa một ngón tay vào trong chiếc giày da, ông ta gãi cạnh của bàn chân, mặt nhăn nhó.

- Ngứa quá - Ông nói, đôi vai lắc lắc. Thân hình to lớn của ông không phải do mặc nhiều quần áo. Ông có dáng người đẹp, bụng rộng nhưng phẳng. Tôi nghĩ chắc sau giờ làm việc ông ta thường tập thể dục tại phòng tập ở nhà, tập nhảy bó gối, đạp xe đạp hoặc chạy, là một trong những người thường dậy sớm và đón chào một ngày mới bằng hai hiệp thể dục buổi sáng.

- Vậy thì - Ông ta nói, cuối cùng cũng ngồi được một cách yên ổn - các ông muốn biết điều gì?

- Căn cứ vào hồ sơ, chúng tôi biết được rằng năm ngoái ông đã trả cho giáo sư Devane 36 ngàn đô-la - Milo đặt vấn đề - Bà ấy có làm việc cho ông không?

Cruvic đưa một bàn tay lên vuốt bộ tóc rễ tre cắt cua.

- Tôi chưa từng cộng sổ bao giờ nhưng có lẽ là như vậy. Bà ấy tư vấn cho công tác điều trị của tôi.

- Về lĩnh vực gì vậy, thưa bác sỹ?

Cruvic chạm một ngón tay vào đôi môi xám xịt rộng hoác của mình.

- Để xem nào, phải nói thế nào để không gây tổn thương cho bệnh nhân của tôi đây... Các ông có biết chúng tôi làm gì ở đây không?

- Phụ khoa và sinh sản.

Cruvic lội từ trong túi áo vét-tông ra một tấm danh thiếp. Milo cầm lấy đọc rồi trao lại cho tôi.

Trên thẻ có ghi: Bác sỹ Milan A. Cruvic tại FACOG, chuyên trị các vấn đề phụ khoa.

- Trước kia tôi thường điều trị về sản khoa, phụ khoa nhưng mấy năm gần đây, tôi chỉ điều trị về sản khoa thôi.

- Thời gian? - Milo hỏi.

- Ý ông là gì?

- Khi đỡ đẻ ấy. Thời gian có thể là một vấn đề rất khó khăn.

Cruvic cười:

- Không đâu, điều đó không làm khó tôi, tôi không cần phải ngủ nhiều. Tôi rất thích làm công tác sinh sản. Mọi người đến đây, đôi khi không thể tìm ra được lý do tại sao họ lại không thể có con. Điều đó làm cho họ khổ tâm lắm. Ông sẽ phải phân tích và đưa ra một giải pháp - Ông ta nhe răng cười - Tôi nghĩ bản thân tôi cũng là một thanh tra ở chừng mực nào đó - Ông ta nhìn vào đồng hồ.

- Vai trò của giáo sư Devane trong chuyện này là gì, thưa bác sỹ?

- Tôi cho gọi Hope tới khi tôi còn có những ngờ vực.

- Về cái gì vậy?

- Về sự sẵn sàng tâm lý của bệnh nhân - Lông mày Cruvic nheo lại và những ngọn mác màu xám nghiêng xuống dưới - Việc tăng cường khả năng sinh sản là một quá trình khó khăn. Khó khăn cả về tâm lý lẫn sinh lý. Và đôi khi còn không có tác dụng. Tôi cảnh báo trước với các bệnh nhân nhưng không phải ai cũng hiểu được. Khi họ không thể hiểu và kiểm soát được thì cách tốt nhất là không điều trị. Đôi lúc tôi có thể đưa ra được quyết định với từng bệnh nhân. Khi nào không thể, tôi sẽ gọi cho chuyên gia.

- Ông có sử dụng chuyên gia tâm lý khác ngoài giáo sư Devane không?

- Trước kia thì có. Và một số bệnh nhân còn có bác sỹ tâm lý riêng nữa. Nhưng sau khi tôi gặp Hope, bà ấy đã trở thành sự lựa chọn ưu tiên của tôi.

Ông ta đặt hai tay lên đầu gối:

- Bà ấy rất giỏi, rất thấu hiểu. Một khả năng xét đoán tài tình. Và với bệnh nhân, bà ấy là nhà tư vấn xuất sắc. Bởi vì không giống các bác sỹ tâm thần và tâm lý khác, Hope không hề có hứng thú lôi kéo bệnh nhân điều trị lâu dài.

- Tại sao lại không?

- Bà ấy đã rất bận rồi.

- Với cuốn sách phải không?

- Với cuốn sách, với việc giảng dạy - Ông ta chà xát hai bàn tay vào nhau- Rất nhanh và chính xác, bà ấy đưa ngay ra lượng điều trị cần thiết tối thiểu. Tôi nghĩ điều đó làm tôi thấy bị cuốn hút.

Đôi gò má hồng của ông gần như biến thành màu đỏ còn đôi mắt nhìn xa xăm. Lại dùng tay gãi bàn chân một lần nữa, ông cúi người về phía trước, rồi nói:

- Tôi thấy nhớ bà ấy. Một số bác sỹ tâm thần có hành động kỳ quặc hơn cả các bệnh nhân tâm thần. Giáo sư Hope sử dụng thứ tiếng Anh đơn giản để nói chuyện. Bà ấy tuyệt vời thật.

- Ông đã giới thiệu bao nhiêu ca tới bà ấy?

- Tôi chưa từng đếm bao giờ.

- Có bệnh nhân nào bất mãn với bà ấy không?

- Không hề có lấy một người - à này, các ông dừng làm vẻ nghiêm trọng thế. Không thể có đâu, thưa ngài thanh tra, không hề có. Tôi làm việc với những con người văn minh, không phải những kẻ tâm thần.

Milo nhún vai rồi cười nói:

- Chúng tôi chỉ hỏi thế thôi... Có lẽ tôi chỉ hay tưởng tượng, thưa bác sỹ, nhưng bây giờ chắc có nhiều người bị vô sinh lắm phải không?

- Ông không thể tưởng tượng được đâu. Nguyên nhân có thể là một số người đã trì hoãn sinh nở quá lâu. Tuổi sinh nở lý tưởng của phụ nữ là từ 20 đến 25. Hoãn thêm 10 hay 15 năm, người phụ nữ sẽ có một tử cung già cỗi và khả năng sinh sản bị thu hẹp.

Ông lại đặt một bàn tay lên đầu gối, cái quần bị kéo lên để lộ ra bộ đùi to khỏe.

- Tôi không bao giờ nói điều này với bệnh nhân vì họ đã có đủ những dằn vặt rồi, nhưng một vài nguyên nhân là do những điều người ta làm ở những năm 70. Sự lang chạ, liên tục phá thai, sử dụng các biện pháp tránh thai cận lâm sàng, thuốc viên đặt tử cung - dẫn đến tử cung hóa sẹo. Đó chính là một phần lý do tôi sử dụng Hope. Thật tội lỗi.

- Tại sao ông lại trả trực tiếp cho bà ấy mà không bảo bà ấy tự làm hóa đơn?

Cruvic ngả đầu về phía sau. Hai bàn tay buông khỏi đầu gối và ấn mạnh xuống cái đệm ghế.

- Bảo hiểm - Cruvic đáp - Chúng tôi đã thử làm theo cách khác và thấy rằng dễ lấy được tiền cho một ca tư vấn hành vi liên quan tới phụ khoa hơn là điều trị tâm lý.

Lại vuốt tóc:

- Kế toán của tôi đảm bảo rằng việc này hoàn toàn trung thực. Nếu như các ông muốn...

Bà ấy cũng làm việc tốt đẹp với các ông chống đấy chứ?

- Tại sao không?

- Những ý kiến của bà ấy về đàn ông là vấn đề gây nhiều tranh cãi.

- Ý ông là gì?

- Là ở cuốn sách ấy.

- À, đúng. Bà ấy chưa bao giờ gây tranh cãi ở đây. Tất cả mọi người đều hài lòng với công việc của bà ấy... Không phải nơi này đã nói cho các ông biết phải làm công việc của mình như thế nào, nhưng dường như các ông đang hoàn toàn bóc vỏ nhằm cây đấy. Chuyện giết người trong vụ Hope không hề có gì liên quan tới công việc bà ấy làm cho tôi cả.

- Tôi nghĩ ông nói đúng - Milo trấn an - Thế ông gặp bà ấy ở đâu?

- Tại một cơ sở y tế khác.

- Là nơi nào vậy?

- Một bệnh viện từ thiện ở Santa Monica.

- Ông có nhớ tên của bệnh viện ấy không?

- Là Trung tâm Y tế Phụ nữ. Tôi đã làm việc ở đấy một thời gian. Mỗi năm, họ tổ chức một cuộc quyên quỹ. Một lần tôi và Hope ngồi cạnh nhau trên bục quyên tiền và đã nói chuyện với nhau.

Ông đứng dậy. Cái ca-ra-vát bị phồng lên, ông kéo nó xuống:

- Xin thứ lỗi cho tôi, ngoài kia tôi đang có một vài phụ nữ mong chờ được làm mẹ đấy.

- Vâng, cảm ơn bác sỹ - Milo cũng đứng dậy, chắn ngang lối cửa - Xin ông cho tôi biết một điều nữa. Giáo sư Devane có để hồ sơ bệnh nhân của bà ấy ở đây không?

- Bà ấy không có hồ sơ riêng. Bà ấy thường ghi chép ngay vào các hồ sơ của tôi. Làm như thế sẽ tiện cho cả hai. Các hồ sơ của tôi được giữ tuyệt đối bí mật, vì vậy các ông không thể xem được.

- Nhưng bà ấy có khám bệnh cho bệnh nhân ở đây cơ mà.

- Đúng thế.

- Liệu có lúc nào đó khám ngay tại phòng này không?

- Các ông biết đấy - Cruvic đáp - Tôi tin rằng có thể. Tôi không giao phòng. Việc đó do nhân viên của tôi đảm nhiệm.

- Nhưng bà ấy đã ở phía này để khám bệnh - Milo nói. - Để đảm bảo bí mật ư?

- Chính xác.

- Thật là một cách bố trí tuyệt vời để có được sự bí mật. Tôi muốn nói tới các vị trí. Chúng đảm bảo không làm phiền tới bệnh nhân.

Đôi vai to kềnh của Cruvic nhô lên, rồi lại hụp xuống:

- Chúng tôi thích như thế.

Ông ta quan sát xung quanh Milo.

Milo có vẻ đã di chuyển sang một bên, rồi rút ra cuốn sổ ghi chép.

- Trung tâm Phụ nữ, ông làm công tác sinh sản ở đó phải không?

Cruvic hít một hơi rồi cố nở nụ cười:

- Sinh sản ít khi là hứng thú của những người nghèo. Tôi tới Trung tâm ấy là để tình nguyện khám bệnh cho những người phụ nữ nói chung thôi.

- Công việc ông làm có cả phá thai phải không?

- Tôi không nghĩ rằng đó là một vấn đề cần bàn.

Milo cười:

- Có thể.

- Tôi chắc các ông biết tôi không có nhiều thời gian để bàn về các ca điều trị cụ thể. Ngay cả những người phụ nữ nghèo vẫn có quyền được bảo đảm bí...

- Xin lỗi, bác sỹ. Tôi không hỏi ông về các ca điều trị cụ thể, chỉ là một câu hỏi chung chung về những việc ông làm ở đó thôi.

- Vậy tại sao lại đặt ra vấn đề phá thai làm gì? Có chuyện gì vậy, thưa ngài thanh tra?

- Phá thai là hợp pháp nhưng vẫn còn nhiều tranh cãi. Và một số người đã bày tỏ ý kiến phản đối rất mạnh vấn đề này. Vậy nếu ông tiến hành việc phá thai và giáo sư Devane cũng tham gia vào thì chúng tôi sẽ có được khía cạnh khác của vấn đề.

- Ôi, vì Chúa - Cruvic nói - Tôi ủng hộ quyền của một người phụ nữ được lựa chọn và Hope cũng thế, nhưng nếu người ta muốn nhắm vào ai đó thì người thực hiện sẽ là mục tiêu - Ông ta vỗ vào ngực mình - Và tôi vẫn sờ sờ ở đây.

- Rõ ràng - Milo đáp - tôi phải nói lại rằng đó là những điều tôi cần hỏi, thưa bác sỹ.

- Tôi hiểu - Cruvic đáp, nhưng ông ta có vẻ vẫn chưa dịu - có thể ý kiến của tôi không có giá trị gì nhiều lắm nhưng theo tôi, Hope đã bị một kẻ tâm thần ghét phụ nữ giết hại. Hắn đã chọn bà ấy vì bà ấy có danh tiếng. Phải là một kẻ điên chứ không phải một bệnh nhân ở đây hay ở Trung tâm Phụ nữ!

- Ngược lại đấy, thưa bác sỹ. Ý kiến của ông rất quan trọng. Đó chính là những điều chúng tôi cần - ý kiến của những người quen biết bà ấy.

Mặt Cruvic ửng đỏ, tay ông sờ vào ca-ra-vát:

- Tôi chỉ quen biết bà ấy về mặt nghiệp vụ thôi. Nhưng tôi nghĩ cái chết của bà ấy chứng tỏ xã hội chúng ta ẩn chứa quá nhiều điều sai quấy.

- Sao ông nói vậy, thưa bác sỹ?

- Thành công tạo ra sự ghen ghét hiểm ác. Chúng ta thường nịnh bợ những người tài giỏi, cho họ lên mây rồi lại thích nhìn thấy họ bị ngã xuống đất. Tại sao? Bởi vì sự thành công của họ đe doại lợi ích của chúng ta.

Lúc này, đôi mà Cruvic đã đỏ gay.

Ông bước quanh qua Milo. Dừng lại ở cửa và nhìn về chúng tôi.

- Những kẻ thất bại trừng trị những người chiến thắng, thưa các ông. Nếu cứ như thế, tất cả chúng ta sẽ thất bại. Chúc các ông may mắn.

Milo nói:

- Nếu ông nghĩ ra điều gì thì xin vui lòng liên hệ với chúng tôi.

Nói đoạn anh rút một tấm danh thiếp đưa cho ông ta. Một tấm thẻ trơn chứ không phải là cái mà những thanh tra thường đưa cho nhau. Trên tấm thẻ này có ghi: Trộm cắp - giết người: ngày làm việc của các bạn kết thúc khi của chúng tôi bắt đầu.

Cruvic nhét tấm danh thiếp vào túi, lao ra hành lang, mở cánh cửa sang cánh Tây và biến mất.

- Có giả thiết gì không? - Milo hỏi.

- Ôi dào - Tôi đáp - Ông ta đỏ bừng mặt khi tuyên bố rằng ông ta chỉ biết Hope về mặt nghiệp vụ, vì vậy thế nào chẳng có chuyện gì đó khác nữa. Và khi nói về chuyện lập hóa đơn, ông ấy có vẻ gì đó bồn chồn vì vậy có lẽ có điều gì đó hay ho trong chuyện này như giảm tiền bệnh nhân phải trả cho bà ấy, lại quả cho những người đã giới thiệu bệnh nhân, lập hóa đơn thanh toán cho công tác liên quan tới điều trị phụ khoa thay vì điều trị tâm lý để được trả tiền... Câu hỏi về phá thai đã đánh trúng vào cô diễn viên múa trong con người ông ta một chút, nghĩa là có khả năng ông ta thực hiện việc này ở Trung tâm Phụ nữ. Mà có thể cả ở đây nữa, cho những người trả tiền hậu hĩnh. Nếu vậy, ông ta không muốn chuyện này bị phanh phui, tránh xa những tranh cãi. Bởi vì bệnh nhân đến chữa trị chứng vô sinh muốn được nhìn thấy một sự sống tồn tại sẽ khó chấp nhận bác sỹ của mình hủy diệt các bào thai. Nhưng Cruvic đã nói rất hay rằng việc ông làm dễ là mục tiêu của sự chú ý. Và tôi vẫn cứ khẳng định giả thiết rằng kẻ giết người vì mục tiêu chính trị nhất định sẽ công khai đứng ra nhận trách nhiệm.

Khi chúng tôi tới cửa, anh nói:

- Nếu ông ta ngủ với bà ấy thì chuyện tư vấn có thể là cách để chuyển tiền cho người bạn gái.

- Bà ấy đâu cần tới 40 ngàn đô-la làm gì. Năm ngoái bà ấy đã thu được 600 ngàn đô-la cơ mà.

- Cruvic biết Hope trước khi bà ta xuất bản cuốn sách. Có thể chuyện đó đã xảy ra được nhiều năm rồi ấy chứ. Và Seacrest đã phát giác. Có thể tôi hơi quá đà nhưng chúng ta đang cố lý giải về cách bày trí các vết đâm từ tim, đến bộ phận sinh dục rồi sau lưng. Sự trả thù. Một kiểu phản bội nào đó. Đúng là lúc nói chuyện về bà ấy, Cruvic có tỏ ra tha thiết trong lời nói, anh có nghĩ vậy không?

- Đúng là ông ta đã như thế. Nhưng biết đâu ông ta chỉ là một gã giàu tình cảm.

- Ông ta là một bác sỹ ngứa gót thì có. Lời ông ta nói y hệt như của Seacrest: “Chẳng có gì liên quan tới tôi”.

- Chẳng ai muốn bị dính dáng tới một vụ giết người cả - Tôi nói.

Anh nhăn trán và đẩy cánh cửa ra phía sân. Bà y tá Anna mặt đanh cứng đang ngồi ở bàn, hút thuốc và đọc tờ báo. Bà ngẩng mặt nhìn và vẫy tay nhẹ về phía chúng tôi.

Milo cũng đưa cho bà ta một tấm danh thiếp. Bà lắc đầu.

- Tôi chỉ thấy bác sỹ Devane khi bà ấy tới làm việc thôi.

Bà có nhìn thấy thường xuyên không?

- Không thường xuyên lắm. Chỉ thỉnh thoảng.

- Bà ấy có chìa khoá riêng của khu nhà không?

- Có.

- Và bà ấy thường làm việc ở cái phòng mà chúng tôi vừa ở đó đúng không?

Bà y tá gật đầu.

- Bà ấy là một phụ nữ thú vị đấy nhỉ? - Milo ướm hỏi.

Dừng lại giây lát Anna buột miệng:

- Vâng.

- Bà có điều gì muốn nói cho chúng tôi phải không?

- Không - Bà đáp - Có thể có chuyện gì ở đó được chứ?

Milo nhún vai.

Lấy lại tư thế, bà ta dụi điếu thuốc cho tắt, vơ lấy tờ báo và đứng dậy.

- Đã hết giờ giải lao rồi, tôi cần phải trở lại làm việc. Chúc các ông có một ngày thú vị.

Bà ta đi về phía tòa nhà cùng lúc chúng tôi bước qua sân lát đá. Khi chúng tôi mở cánh cửa lớn để đi ra đường, bà ta vẫn đứng nhìn chúng tôi.

(ALEX DELAWARE, #11) Dành tặng Beverly Lewis ebook©MotSAch TVE-4u©amylee —★— NXB: CÔNG AN NHÂN DÂN: 2007
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.