Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình đầm ấm ở xứ Huế dịu dàng, duyên dáng. Đến năm 8 tuổi, tôi cùng gia đình chuyển đến vùng đất Quảng Trị đầy nắng gió, khô cằn và sỏi đá. Có lẽ chính vì vậy mà bên trong sự dịu dàng, hiền lành của tôi là một tâm hồn đầy mạnh mẽ luôn muốn bùng cháy, những tố chất đặc trưng của hai vùng đất như hòa quyện và lớn lên cùng tôi.
Chẳng có gì đáng nói về tôi ngoài việc tôi ít khi tuân theo nguyên tắc có sẵn, tôi luôn tự đặt ra luật lệ cho mình và điều đó khiến tôi trở nên khó gần hơn các bạn cùng tuổi. Tôi suy nghĩ như “bà cụ non”, chững chạc nhưng biến mọi điều xảy đến đơn giản như cách nhìn của trẻ con, điều bất nhất này khiến những người xung quanh thấy tôi khó hiểu và cứng đầu.
Sau khi đi làm vài năm, tôi kết hôn với chàng trai mình yêu từ hồi còn học đại học. Cuộc sống tưởng chừng không thể nào tốt hơn. Tôi có một cuộc sống hạnh phúc với người chồng, là mối tình đầu. Tôi có hai gia đình yêu thương và chăm sóc. Tôi có một công việc yêu thích với mức thu nhập có thể đáp ứng những nhu cầu của bản thân. Tôi có những người bạn để cùng nhau khóc và cười. Nhưng trong tôi luôn có một khoảng trống khó giải thích.
Từ khi sinh ra, tôi vốn không theo tôn giáo nào và tôi cũng không đặt niềm tin vào vị thần nào ngoài những lễ nghi thờ cúng ông bà tổ tiên. Các biến cố trong đời tôi đến và đi một cách nhẹ nhàng theo cái cách trẻ con mà tôi luôn nhìn nhận khiến chẳng có nỗi đau nào đọng lại trong tôi quá lâu. Cứ thế cuộc đời tôi trôi đi bình lặng và khoảng trống trong tôi cứ lớn dần.
Một vài nhân duyên khiến tôi bắt đầu đọc Kinh Thánh và Kinh Phật, những điểm tương đồng đã đưa tôi đi xa hơn các khái niệm tôn giáo, khoảng trống trong tôi đã được thêm những điều mới lạ. Nhưng rồi cái tính bướng bỉnh, cứng đầu, bất tuân của tôi trỗi dậy, tôi không tin rằng có thiên đường vĩnh cửu và địa ngục vĩnh hằng. Tôi tìm kiếm một điều gì xa hơn thế nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu ngoài kiến thức từ những trang sách mà tôi mua về chất đầy kệ.
Năm 2013, thay vì có một chuyến du lịch theo tour bình thường, tôi đã đề nghị mẹ tôi chuyển thành một chuyến hành hương về đất Phật, mẹ tôi đồng ý bởi đó cũng là mong muốn của bà dù mẹ tôi không phải là Phật tử.
Đến Ấn Độ và Nepal, tôi đã đi qua tứ thánh tích, nơi Đức Phật đản sinh, nơi Ngài thành đạo, nơi Ngài giảng bài pháp đầu tiên và nơi Ngài nhập diệt. Tôi chưa hiểu gì nhiều về Đức Phật, chưa đi vào thực hành giáo lý thâm sâu của Ngài nhưng từ những điều tôi được nghe về Ngài, từ những cảm giác thiêng liêng len lỏi khi tôi nghiêng mình kính cẩn cúi đầu trước các thánh tích, từ nụ cười dịu dàng của những con người đang cùng đồng hành với tôi trong chuyến đi ấy khiến tôi cảm nhận được sự quen thuộc nào đó trỗi dậy trong trái tim nhạy cảm đầy mông lung của mình. Vào buổi chiều trên đỉnh núi Linh Thứu, lúc mặt trời rực rỡ rơi nhanh xuống sau dãy núi, tôi biết mình đã bắt đầu tìm được điều mình đang khao khát, ráng chiều đỏ thắm đang tràn vào khoảng trống trong tôi.
Tôi trở về nhà với một điều mới mẻ, tôi bắt đầu tìm đến các phương pháp thực hành của Phật giáo. Tôi đề nghị chồng lập bàn thờ Phật trên căn gác trong nhà và bắt đầu với phương pháp Tịnh độ, tôi niệm Phật và lạy Phật mỗi ngày như một Phật tử thuần thành, tôi tin tưởng và cảm thấy nhẹ nhõm hơn, cứ thế tôi cứ tin rằng mình đang tiến bộ trên con đường tu học. Nhưng một ngày, khi điều không mong muốn xảy đến, tôi nhận thấy tâm mình đầy giận dữ và căm ghét. Tôi đã khóc và tự hỏi sao mình lại thường xuyên rơi vào những cơn giận dữ như thế này, tôi đã chẳng tiến bộ gì trong quá trình tự rèn luyện bản thân. Tôi lại tìm vị thầy khác để học về giáo lý của phương pháp Mật tông. Tôi tụng niệm mantra [1], tập luyện tantra [2] và thực hành mudra [3] theo lời hướng dẫn của thầy. Suốt nhiều năm, tôi cảm thấy sức khỏe tràn trề, cuộc sống viên mãn nhưng tôi vẫn cảm thấy mình đầy hoang mang với con đường phía trước.
Tôi chẳng hiểu mình tìm gì khi mọi câu hỏi của tôi đã được những kinh sách trả lời, được những vị thầy đáng kính trả lời nhưng tôi không chấp nhận, bởi đó không phải là chứng nghiệm của tôi. Tôi vẫn chưa thể tự trả lời cho các câu hỏi của mình. Tôi thấy mình vẫn đầy lầm lỗi, đầy ích kỷ, đầy giận dữ, đầy mê đắm và đầy tham lam trong cuộc đời nhiều cám dỗ.
Tôi vẫn nhớ rõ ngày hôm ấy, khi tôi thôi tìm tòi các vị thầy mà quay về thực hành những gì đã được học từ trước thì Linh bước vào ghế khách hàng và ngồi xuống trước mặt tôi. Như bao khách hàng khác đến để được trao đổi về khoản vay mà họ đang có nhu cầu vay vốn tại công ty tôi nhưng Linh lại mở lòng với tôi về một nhiệm vụ hằng năm mà công ty đưa ra, đó là “phải đi tu” ít nhất một khóa trong năm nếu không muốn gặp phải phiền phức với sếp và công việc. Tôi như bị hút hồn khi nghe Linh nói ra từ Vipassana [4]. Sau giờ làm việc hôm ấy tôi lập tức tìm cách để tham gia vào khóa tu này. Chỉ vài tuần sau, tôi đã sắp xếp việc gia đình và công việc để nghỉ phép 12 ngày tham gia khóa thiền Vipassana đầu tiên và từ đó, một thế giới khác mở ra trong tôi, nơi mà tôi đã bắt đầu tự trả lời những khúc mắc bằng chứng nghiệm của bản thân. Tôi đã không còn hoang mang về lời dạy của các vị thầy đáng kính, tôi đã không còn cảm thấy khó hiểu với những kinh sách từ ngàn xưa. Nút thắt đầu tiên trong tôi đã được mở, tôi đã bắt đầu bước chân đi vào thế giới nội tâm của chính mình.
Cuộc sống của tôi vẫn thế, vẫn yên bình và hạnh phúc bên gia đình, bên người chồng thương yêu, bên công việc và bạn bè. Khoảng trống trong tôi đang dần được lấp bởi những chứng nghiệm nhỏ bé của tôi khi thực hành thiền.
Hoàng hôn rực rỡ nơi chân núi Linh Thứu ngày hôm ấy đang bừng sáng trong tôi, khiến tôi thầm mong mình sẽ quay về vùng đất Ấn Độ để được chạm vào những điều bí ẩn sâu kín mà lời giải mã đã mở ra bởi ánh mặt trời chói lọi. Cứ thế những hành trình đi về Ấn Độ liên tiếp mở ra trong tôi suốt ba năm sau kể từ chuyến đi đầu tiên, tôi đi mà như trở về nhà và được chạm vào những điều thiêng liêng bởi sự ưu ái mà tôi được dành tặng trong các cuộc hành trình. Tôi cảm thấy mình mang nợ vùng đất ấy, món nợ đồng lần của kẻ lữ khách lãng du.
Tôi tin rằng bất kỳ người nào hay điều gì ngang qua cuộc đời tôi đều là người mà tôi cần gặp, họ xuất hiện trong cuộc đời tôi không phải bởi sự tình cờ. Mỗi người đến rồi đi, mỗi sự việc xảy ra xung quanh tôi đều thể hiện cho một điều gì đó mà chỉ cần lắng nghe và chiêm nghiệm đều để lại một bài học mà tôi cần phải trải qua. Tôi đã học được nhiều điều giá trị trong cuộc đời khi tôi biết chuẩn bị để dấn thân và tin tưởng vào con đường đã chọn. Chẳng biết làm gì hơn để đáp trả món nợ ân tình ấy, tôi đã chọn cách trải lòng mình bằng những con chữ và cuốn sách này ra đời cũng chỉ để trả nợ cho những con đường tôi từng qua, những con người tôi từng gặp, những bài học tôi đã nhận được trong cuộc đời dẫu biết rằng chẳng bao giờ tôi có thể trả hết những yêu thương.
❀ ❀ ❀
[1] . Mật chú. Có nguồn gốc từ căn tố tiếng Phạn, manas nghĩa là “tâm” và tra nghĩa là “công cụ”. Tiếng Latin cũng có căn tố tương tự là mens, nghĩa là “tâm thức”. Như vậy, mantra có nghĩa là “công cụ của tâm thức”.
[2] . Dùng để chỉ một truyền thống bí truyền trong Phật giáo hay Ấn giáo. Thuật ngữ tantra cũng có nghĩa là “tấm lưới dệt”, “mối liên hệ”, “sự nối tiếp”, “liên tục thống nhất thể”, có khi đồng nghĩa với “thành tựu pháp”.
[3] . Thủ ấn hay ấn tướng. Là một dấu hiệu thể hiện qua các động tác thân thể, thường là động tác tay hay chính xác hơn là vị trí, tư thế của bàn tay và các ngón tay.
[4] . Là một trong những pháp môn thiền cổ xưa nhất tại Ấn Độ. Pháp môn thiền này được Đức Phật Gotama tái phát hiện cách đây hơn 2.500 năm và được Ngài giảng dạy như một phương pháp chữa trị bệnh cho nhân loại.