NHỠ TÀU Ở IGATPURI

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

8giờ sáng, tôi chào mọi người rồi kéo va li trở lại sân ga Igatpuri, lần này là để rời đi sau một tháng với nhiều kỷ niệm. 8 giờ 15 phút, tôi đi vào văn phòng chìa tấm vé ra và nói với người đàn ông đang ngồi trong văn phòng hỏi về chuyến tàu của mình. Ông ấy chỉ tôi ra đứng chờ ở cổng số hai, tàu sẽ đến đúng giờ vào lúc 8 giờ 45 phút và khởi hành đi Kolkata.

Đúng 8 giờ 45, một chiếc tàu lôi thôi luộm thuộm y như tàu chợ ở Việt Nam bò tới, trên toa ghi chữ “Mumbai” rõ to, tôi nghi ngờ hỏi những người xung quanh xem đó có phải là tàu đi Kolkata nhưng đều nhận những cái lắc đầu. Tàu chạy đi, tôi quay lại văn phòng nhà ga, vừa thấy mặt tôi, người đàn ông lúc nãy đã hướng dẫn cho tôi trợn tròn xoe mắt nhìn tôi và nói: “Tàu cô vừa chạy xong, sao cô vào đây làm gì?”. Tôi đứng chết trân tại chỗ.

Ông ấy bảo tôi phải mua vé tàu khác cho chuyến tàu sáng mai, nếu tôi không có thời gian chờ đợi thì phải lên Mumbai và đi bằng máy bay đến Kolkata để kịp chuyến bay rời Ấn Độ.

Tôi lại đứng chết trân. Trong túi tôi lúc này chỉ còn khoảng hơn một nghìn rupee (355 nghìn đồng) mà vé tàu chắc chắn nhiều hơn số đó, thẻ tín dụng và đô la Mỹ thì không thể sử dụng ở vùng thôn quê này. Tôi bắt đầu sụt sịt, bỗng nghe một giọng nói: “Tại sao cô khóc, cô gái?”. Tôi vừa khóc vừa kể lại câu chuyện của mình, ông ta mỉm cười và nói: “Tôi, chúng tôi sẽ giúp cô đến Kolkata vào ngày mai, cô đừng lo.”

Khi biết tôi không đủ tiền để mua vé tàu mới, ông ấy thêm một lần nữa an ủi: “Cô đừng lo việc đó, bây giờ cô vào phòng chờ, cần bất cứ thứ gì cứ yêu cầu, chúng tôi sẽ cung cấp miễn phí, cần gì cô cứ gọi tôi, tôi là Singh”.

Tôi lại đứng chết trân lần nữa. Ông Singh đưa tôi vào phòng chờ rồi dặn tôi cứ ngồi ở đó, vé tàu để ông ấy lo. Khi tôi chỉ còn một mình, một lúc lại có người này rồi người khác tới hỏi tôi cần gì không, tôi lắc đầu. Tôi không muốn mọi người quá bận tâm về mình nên tôi yêu cầu một chai nước suối. Thế mà tôi được mang tới tận hai chai nước cùng ly trà sữa và bữa ăn đầy đủ bánh chapati, thịt cừu, rau, xốt...

Đúng 3 giờ chiều, ông Singh cùng ông “tròn xoe mắt” lúc sáng và một người đàn ông nữa đến tìm tôi. Một người kéo va li của tôi, ông “tròn xoe mắt” đưa tôi tờ giấy chi chít chữ và vài chữ ký còn ông Singh vừa đi vừa nói chuyện với tôi. Tôi được dẫn quay trở lại văn phòng và đứng chờ một anh chàng ký thêm vào tờ giấy đã chi chít chữ ký đó. Sau đó chúng tôi đến cổng số một, tàu đến trễ.

3 giờ 45 tiếng còi tàu cất lên từ xa, tôi ngẩn ngơ với chiếc tàu màu xanh sang trọng đang nhẹ nhàng lướt tới. Ông Singh nói gì đó bằng tiếng Hindi với người mang đồng phục trên tàu, anh ta lắc đầu lia lịa, nhìn khuôn mặt anh ta, tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn. Tôi được yêu cầu đưa tờ giấy chi chít chữ và chữ ký đó cho anh ta, anh ta có vẻ đăm chiêu vài giây rồi lấy điện thoại ra, bấm vài phím rồi đưa cho tôi số giường trên tàu. Tôi lên tàu và lại chết trân một lần nữa khi biết giá vé tàu này đắt hơn gấp đôi tàu tôi đã mua. Ông Singh và ông “tròn xoe mắt” đã gửi phần tiền chênh lệch giá tàu cho tôi. Tôi có cảm giác mình đang mang nợ đất nước này, tự hỏi biết bao giờ tôi có thể trả hết nợ yêu thương cho những người xa lạ nơi đây.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.