NHỮNG GIẤC MỘNG NGẮN DÀI

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Cơn mơ đêm chập chờn mộng mị, tôi giật mình tỉnh giấc. Chẳng thể nào nhớ nổi giấc mơ, đọng lại chỉ là những hình ảnh lạ mà quen lướt qua. Tôi ngồi rúm ró trong cái gió đông se lạnh để tự vấn mình. Ngày trôi qua, đêm trôi qua, tuần trôi qua, tháng lại trôi qua rồi năm trôi qua…

Thời gian không vội vàng, cứ hờ hững trôi mà ta chẳng thể nào níu kéo. Ngoảnh tới ngoảnh lui, 365 ngày của một năm trôi qua, tôi đã làm được gì?

Những bức tranh còn dở dang vẫn nằm bên khung cửa mà tôi vẫn chưa thể chấm thêm màu. Những kỷ niệm ngày cũ vẫn lững lờ trôi trong ngăn nỗi nhớ. Những bản nhạc chưa có đoạn kết, những bài thơ chưa được đặt tên. Những lời hứa tôi chưa thể thực hiện. Những vội vàng, hối hả; những giận hờn, thương yêu; những sẻ chia; những lo toan, ích kỷ… liệu đã đủ cho cuộc sống của tôi và mọi người?

Ánh nắng đầu tiên của ngày mới len vào khung cửa sổ, tôi ngồi dậy và biết rằng giấc mơ ngày lại bắt đầu, một giấc mộng dài hơn cả những cơn mơ đêm. Hình như cuộc đời là những cơn mơ ngắn – dài tiếp nối nhau... Tôi tự hỏi lúc nào là tỉnh, lúc nào là mơ? Có lẽ những cơn mơ đêm thì ngắn, ngày lại là những cơn mơ dài hơn chăng?

Tết âm lịch đang cận kề. Nhà chỉ có hai người nên việc chuẩn bị Tết cũng không quá rườm rà, xong việc tôi và Dương lại đem những cuốn sách yêu thích ra đọc.

“...Khi còn nhỏ người bán kem kia cũng muốn đi đây đi đó lắm. Nhưng mà anh ta thấy nên mua một xe kem để kiếm tiền và dành dụm đã. Khi nào đủ tiền anh ta sẽ sang châu Phi chơi một tháng. Anh ta không hề hiểu rằng người ta lúc nào cũng có thể thực hiện được mơ ước của mình.

Lẽ ra anh ta nên làm kẻ chăn cừu, cậu buột miệng nói to.

Anh ta quả cũng có nghĩ thế đấy – ông già nói – Nhưng mà nghề bán kem được coi trọng hơn nghề chăn cừu. Họ có nhà cửa, còn người chăn cừu phải ngủ ngoài đồng hoang. Thiên hạ thích gả con gái cho người bán kem hơn là gã chăn cừu...” [1]

Đọc đến đây tôi hiểu, khác với cách tôi đã từng hiểu nhiều năm trước. Thì ra lúc nào con người ta cũng có thể thực hiện ước mơ của mình, chỉ có điều họ không dám thực hiện bởi vì họ muốn được “coi trọng” hơn là được thực hiện ước mơ.

Đang trong hành trình của cuốn sách Nhà giả kim [2] tôi bỗng nghe râm ran tiếng cười giòn tan của cậu bé cạnh nhà rồi tiếng cười tắt ngấm, một tiếng khóc vang lên trong đêm cuối năm.

Tôi bước ra trước hành lang đứng nhìn quanh xóm, nhìn ngọn lửa đang thiêu những xếp giấy vàng mã, những tờ giấy nhanh chóng biến thành tàn tro và bay trong gió. Những nén nhang lập lòe chấm đỏ, chẳng mấy chốc chỉ còn trơ lại những chân nhang. Khóm hoa cúc vàng tươi rực rỡ nhưng chỉ vài ngày nữa thôi, sẽ tàn úa và được thay thế bằng những bông hoa mới tươi đẹp, rực rỡ hơn.

Tôi bỗng thấy lòng mình có một khoảng trống, một khoảng trống mênh mông khó lấp đầy bằng những hạnh phúc viên mãn tôi đang có.

Cuộc đời con người cũng như đóa cúc vàng kia, khỏe mạnh, hạnh phúc cũng sẽ đến lúc héo tàn, bệnh tật. Cuộc đời con người cũng như những nén nhang kia, mỗi ngày được sống là một ngày bước đến gần kề cái chết. Cuộc đời con người cũng như những đám giấy kia, dễ bị thiêu đốt bởi những dục vọng, sân hận mà ta không hề nhận ra. Con người cũng không thể giữ mãi những tiếng cười, tiếng khóc.

Gió vẫn rít bên ngoài cửa, khoảnh khắc giao thời giữa năm mới và cũ đang đến gần. Ngày mai thôi, hôm nay đã được gọi là ngày cũ. Chỉ ngày mai thôi, khoảnh khắc hiện tại đã được gọi là năm cũ. Đến bao giờ những điều quanh ta được gọi là những điều đã cũ?

Tôi sinh ra bởi điều gì? Tôi đang đi về đâu? Chưa có câu trả lời rõ ràng, chỉ biết rằng tôi đang dần đi về phía cái chết bởi cuộc đời con người luôn là hữu hạn, mỗi ngày, mỗi giây phút trôi qua đều đưa ta đến nơi gọi là tương lai. Trang sách năm cũ chỉ còn lại vài chữ, chút nữa thôi tôi sẽ bước sang một trang sách mới. Liệu trang sách mới này tôi có còn để người khác viết hộ?

Chồng tôi bước ra, choàng tay ôm tôi từ phía sau, tôi rúc vào vòng tay chồng. Hình như mặt hồ ngoài kia vừa lăn tăn gợn sóng bởi cơn gió nhưng lòng hồ vẫn lặng yên không xao động. Nếu gió lướt qua mặt biển thì sao nhỉ? Mặt biển tưởng chừng như phẳng lặng nhưng trong lòng đại dương bao con sóng ngầm cuộn dâng. Hồ là nước và biển cũng là nước nhưng sao khác nhau đến thế? Phải chăng là vì cơn gió hay là từ những cơn sóng ngầm ẩn sâu từ bên trong? Phải chăng trong tôi cũng đang có bao cơn sóng ngầm cuộn dâng?

Tôi khẽ ngước mặt lên nhìn chồng và nói khẽ:

- Chồng ơi, em nghỉ việc để làm “kẻ chăn cừu” nhé!

- Ừ, em biết rằng chồng luôn ủng hộ em trong mọi quyết định mà.

- Vậy qua Tết mình trả nhà này nhé, chồng nghỉ việc mấy năm nay rồi, giờ đến em. Nếu tụi mình ở riêng e rằng khó trang trải nổi chi phí.

- Ừ, thôi đi ngủ nào, cưng mệt rồi.

❀ ❀ ❀

[1] . Trích Nhà giả kim (NXB Văn học, 2013).

[2] . Xuất bản lần đầu ở Brazil năm 1988 và là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Paulo Coelho. Tác phẩm đã được dịch ra 67 ngôn ngữ và bán tới 65 triệu bản, trở thành một trong những quyển sách bán chạy nhất mọi thời đại. Ở Việt Nam, Nhà giả kim được Lê Chu Cầu chuyển ngữ có bản quyền từ bản tiếng Đức của truyện năm 2002, nằm trong “Tủ sách Đông Tây tác phẩm”.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.