Chuyến bay của tôi cất cánh vào lúc 7 giờ sáng vậy mà gần 6 rưỡi tôi mới đến sân bay. Vừa xuống xe, một anh chàng đến đỡ hộ ba lô cho tôi nhưng tôi cảm ơn rồi từ chối. Tôi lại thấy bác Tashi đưa hết hành lý của mình cho anh chàng và nói tôi đi theo anh ấy, tôi đi theo và biết rằng đó là người quen của bác Tashi sẽ giúp tôi làm thủ tục cho kịp giờ. Tôi vội vàng chụp một tấm ảnh kỷ niệm với bác Tashi rồi quay vào trong. Chúng tôi đi ngang qua một hàng dài, anh chàng kia đưa tôi vào thẳng bên trong làm thủ tục, khoảng 15 phút sau tôi đã yên vị trên máy bay.
Từ máy bay nhìn xuống, vẫn những đỉnh núi tuyết trập trùng, những tu viện cổ trơ trọi trên đỉnh núi, những căn nhà thưa thớt, những cánh đồng xanh mướt, vẫn vẻ huyền ảo quyến rũ đến nao lòng. Tự hỏi biết bao giờ tôi mới có thể quay lại nơi này, vùng đất yên bình với những đỉnh núi cao vời vợi, những con người mến khách và đầy lòng thương yêu; vùng đất với niềm tin hồn hậu vào nhân duyên, vào quy luật nhân – quả, những giáo pháp tưởng chừng đơn giản nhưng đem lại hạnh phúc chân thật cho con người. Chẳng biết bao giờ và tôi cũng chẳng dám hứa điều gì, thôi thì hãy tùy duyên.
Bước lên phía núi cao vời vợi
Bỗng nghe thấp thoáng nỗi chơi vơi
Ai về nhặt gió trong đêm tối
Thả kín khung trời – thu trong tôi.