Không có tiếng chuông leng keng vào lúc 4 giờ sáng, tôi ngủ luôn một mạch cho đến khi nghe tiếng Manisha gọi dậy lúc 6 giờ sáng. Nước nóng chỉ có vào khoảng thời gian từ 6 rưỡi đến 7 giờ 15 phút mỗi ngày nên sau khi đánh răng, rửa mặt tôi ngồi chờ đến giờ nước nóng để tắm trước khi cùng Manisha đi xuống ăn sáng. Các bữa ăn kiểu Ấn khá nhiều dầu mỡ, gia vị và ớt dù nhà bếp đã hạn chế tối đa trong các món ăn dành cho thiền sinh. Nhưng với tôi đó vẫn là những món khó ăn, không còn cách nào khác, tôi vẫn phải ăn như các thiền sinh người Ấn khác.
Chị Asha phân công Manisha và tôi cùng chị ấy chuẩn bị cho phòng thiền. Chúng tôi chuẩn bị ghế, chỗ ngồi, dụng cụ cho năm vị thiền sư, sắp xếp tọa cụ cho gần 200 thiền sinh nữ trong phòng thiền chung và trong từng thất riêng. Manisha gần như không rời tôi nửa bước, cô ấy làm việc cùng tôi trong phòng thiền, cùng về phòng ăn, cùng về phòng nghỉ, cùng đến phòng thiền số bảy vào hai giờ thiền chung sáng và chiều. Thỉnh thoảng tôi lại thấy bác gái đẹp như bà tiên, người đã cùng ngồi với tôi trong khóa thiền trước đi lại trong thiền trường và trong những giờ thiền chung ở phòng số bảy khi tôi chưa nhắm mắt lại. Bác ấy luôn mỉm cười và thỉnh thoảng hỏi tôi những câu đến từ đâu, tôi ở Ấn Độ bao lâu, ai là người phụ trách thiền trường ở Việt Nam… Mỗi khi gặp bác ấy, lòng tôi tự nhiên nhẹ nhàng và có cảm giác giữa bác ấy với tôi có một điều gì đó rất gần gũi mà không thể giải thích được.
Mỗi ngày lại có thêm vài tình nguyện viên đến sớm trước khóa thiền khiến tôi được nhiều người quan tâm hơn vì chỉ có tôi là người nước ngoài duy nhất tại đây. Cho đến lúc này tôi mới nhận ra rằng ở thiền trường có rất ít người sử dụng tiếng Anh, đa phần họ sử dụng tiếng Hindi hoặc Marathi ngay cả chị Asha hướng dẫn tôi cũng chỉ nói được vài từ tiếng Anh, Manisha thì khá hơn một chút nhưng vẫn phải dùng từ điển khi nói chuyện với tôi. Cả khóa thiền vừa rồi tôi chỉ im lặng nhắm mắt và nói chuyện với vị thiền sư cùng người quản lý nên không nhiều người biết điều này. Tôi tự nhủ vậy là mình sẽ im lặng tiếp thôi, chứ tôi có nửa chữ Hindi hay Marathi cắn đôi cũng không biết thì làm sao mà nói chuyện với mọi người.
Vậy mà có tôi chẳng thể im lặng suốt mấy ngày đó, mọi người tìm cách nói chuyện với tôi bằng đủ loại ngôn ngữ: Hindi, Marathi, vài chữ tiếng Anh ráp nối và hầu hết là tiếng “hoa” (hoa tay múa chân đủ kiểu) rồi thi nhau cười vì nhìn gương mặt ngơ ngác không hiểu của tôi.
- Nước ơi, “chalo”.
- Cái gì cơ?
- À, đó là tiếng Hindi, có nghĩa là “đi thôi”.
- À, “chalo”.
- Nước ơi, “band karo”.
- Ơ?
- Là dừng lại đó.
- Nước nhớ rồi “band karo”.
Cứ thế tôi được học vài từ tiến Hindi và bằng cách nào đó, chúng tôi đã hiểu và phối hợp nhau rất ăn ý.
Một ngày trước khi khóa thiền bắt đầu, cô Shashi bắt đầu phân công công việc cho tất cả tình nguyện viên hay còn gọi là người phục vụ, riêng tôi vì không biết tiếng Hindi nên cô để tôi tự chọn công việc phù hợp với mình. Tôi đã chọn công việc rung chuông nhắc nhở thiền sinh đến phòng thiền đúng giờ trước mỗi giờ thiền hằng ngày trong khóa thiền. Riêng ngày đầu tiên, công việc của tôi là cùng chị Sneha và Namita người hướng dẫn thiền sinh mới về phòng nghỉ của họ.
Trong cuộc họp hôm ấy, tôi được biết bác gái đẹp như bà tiên là thiền sư chính trong khóa thiền này và có một bà tiên khác cũng xuất hiện với tấm khăn chunari [1] phủ hờ ngang tóc và khuôn mặt tạo nên một vẻ đẹp quý phái, sang trọng. Tôi thích ngắm nhìn nét đẹp của hai bà tiên ấy. Họp xong, chúng tôi về phòng nghỉ.
- Ngày mai chúng ta mặc những bộ đồ đẹp nhất nhé – Rani vừa mở va li chọn áo vừa nói.
- Ngày mai chúng ta là những người đón tiếp thiền sinh, họ sẽ nhìn vào để xem chúng ta là người như thế nào – Usha nói thêm.
- Nước định mặc áo dài Việt Nam nhưng sẽ hơi hở hai bên hông – tôi nói khi đưa các bạn ấy chiếc áo dài.
- Đưa mình xem nào, ồ không sao, sa ri chúng tớ còn hở hơn nhiều.
- Ngày mai chúng ta chỉ mặc kurta [2] cùng salwar [3] vì mặc sa ri sẽ khó di chuyển hơn.
- Áo dài Nước đẹp lắm, chắc Nước mặc vào sẽ rất đẹp.
***
Tôi mặc chiếc áo dài Việt Nam được cách tân với cánh tay ngắn cùng chiếc quần không quá dài và rộng, mái tóc được cài một bên cao và một bên để xõa trên vai và bước ra vị trí của mình. Các bạn tình nguyện viên trầm trồ, xuýt xoa không ngớt trong sự ngại ngùng, mắc cỡ của tôi.
Khi tôi đi từ văn phòng vào khu nhà ở thì bác gái đẹp như bà tiên xuất hiện, bác ấy cũng làm tôi ngại ngần không kém khi nhìn tôi và khen rằng hôm nay tôi rất dịu dàng, xinh đẹp trong bộ áo dài Việt Nam. Tôi cũng lấy hết can đảm nói rằng tôi rất muốn ngắm nhìn bác ấy mỗi khi có cơ hội. Bác và tôi cùng mỉm cười rồi bác bước đi, tôi đứng yên, chờ để được thực hiện công việc của mình.
Đến buổi hôm ấy tôi mới cảm nhận được rằng khu vực thiền trường quá rộng, tôi chạy tới chạy lui cho đến khi đôi chân trở nên tê cứng nhưng miệng vẫn phải cười toe toét dặn thiền sinh: “Đây là phòng ở của bạn trong suốt khóa thiền nhé, cần gì bạn có thể đến văn phòng để được hỗ trợ”. Một thiền sinh sau khi được dẫn đến khu nhà E khăng khăng đòi được ở khu nhà C hoặc D, sau khi hỏi lý do tôi mới biết rằng cô ấy muốn có khung cảnh đẹp trước mặt là hồ nước trong vắt và núi, tôi liền hỏi cô ấy về mục đích khi cô ấy đến đây. “Mình đến đây để học thiền mà”, chỉ chờ câu trả lời đó của cô ấy, tôi liền giải thích rằng khi vào khóa thiền, thiền sinh sẽ được học cách nhìn vào bên trong chứ không phải chú tâm hướng ra bên ngoài nữa. Sau khi nghe tôi giải thích, cô ấy nhoẻn cười cảm ơn rồi nhanh chóng xách ba lô bước vào trong phòng.
Đến buổi chiều, chân tôi đã mỏi rã rời, các bạn thiền sinh tới từ buổi sáng cũng chạy ra hỗ trợ tôi khi có bạn mới tới ở cùng khu nhà với các bạn ấy. Công việc của tôi được cả một nhóm thiền sinh chia nhau làm khiến khu thiền trường rộng lớn trở nên bé lại và những con người vừa gặp bỗng chốc trở thành quen.
Có một thiền sinh đến gặp tôi đề nghị đổi phòng, cô ấy cho biết phòng cô ấy rất ẩm thấp. Tôi giải thích rằng đang là mùa mưa nên các phòng khác trong thiền trường đều có chung tình trạng ẩm thấp như vậy, nghe vậy cô ấy mới bằng lòng quay lại căn phòng đã được sắp xếp.
Ngay lúc đó, cô bạn làm cùng công việc với tôi tìm gặp tôi nói rằng cô ấy không vui khi phải ở chung phòng với một tình nguyện viên khác vì cô ấy cần không gian riêng tư. Tôi rất ngạc nhiên vì điều này. Càng ngạc nhiên hơn khi cô ấy cho biết rằng đã yêu cầu được trả tiền để ở phòng riêng. Tôi hỏi cô ấy có nhớ về bài giảng ngày thứ 9 và 11 trong khóa thiền 10 ngày mà thiền sinh cũ chúng tôi ai cũng từng được học không. Cô ấy gật đầu xác nhận có nhớ về những lời giảng ấy. Tôi hỏi cô ấy lần nữa:
- Trong đó thầy chúng ta dạy chúng ta điều gì nào?
- Nhưng...
- Bạn nhớ lời thầy không? Ở Việt Nam, tình nguyện viên chúng tớ phải ở cùng nhau cả 10 người hoặc hơn trong cùng một phòng, đó cũng là một bài học mà.
- Vậy thì Namita phải cố chịu thôi – Cô ấy nói với vẻ đầy cam chịu rồi chào tôi bước đi.
Tôi chợt nhận ra rằng, con người ở đâu cũng giống nhau. Dù màu da, ngôn ngữ, quan niệm, niềm tin tôn giáo khác nhau nhưng mọi vấn đề, rắc rối, đau khổ đều giống nhau bởi đều xuất phát từ tâm.
Con người ở đâu cũng giống nhau.
Dù màu da, ngôn ngữ, quan niệm, niềm tin tôn giáo khác nhau nhưng mọi vấn đề, rắc rối, đau khổ đều giống nhau bởi đều xuất phát từ tâm.
❀ ❀ ❀
[1] . Một loại khăn to, dài của người Ấn Độ.
[2] . Một loại sơ mi rộng, dài ngang đầu gối người mặc.
[3] . Một loại quần rộng với phần mắt cá chân bó hẹp.