Bác Tashi nói 8 giờ sáng sẽ đưa tôi đến buổi lễ do ngài Dalai Lama tổ chức dành cho người địa phương nhưng bác sẽ không tham gia lễ này mà sẽ tham gia một buổi lễ khác vào lúc 11 giờ. Tôi chuẩn bị sẵn sàng và ngồi chờ bác ấy nhưng cuối cùng nguồn nước trong vườn rau lại gặp sự cố nên gần 10 giờ hai bác cháu mới ra khỏi nhà.
Hôm ấy trời âm u và mưa, một không khí ảm đạm bao trùm suốt con đường từ làng Saboo đến Choglamsar. Đã 10 giờ sáng nhưng bầu trời lại xám xịt như chực sập tối. Cũng góc đường quen thuộc của những ngày trước nhưng hôm nay chỉ một màu xám tro. Đi ngang khu lều trại Saboo Thang, tôi thấy những căn lều đã thưa thớt, không còn đông đúc như trước. Khu vui chơi được dựng ngay sau ngày tôi đến cũng không còn, màn mưa bao trùm lấy khung cảnh nơi đây. Con đường ngày nào cũng có cả hàng dài đông đúc hôm nay chỉ có vài chiếc xe qua lại.
Tất cả các cổng vào pháp hội mấy hôm trước còn bao người đứng đợi nhưng hôm nay vắng tanh, những rào chắn đã được gỡ bỏ, tôi có thể tự do vào bên trong mà không cần phải qua cổng kiểm soát. Tôi không bước vào mà đi chậm rãi men từ cổng số chín, cổng số tám rồi đến cổng số một, chỉ còn cổng số một vẫn đang mở cho khách bước vào. Vào bên trong, trước mắt tôi là sự vắng lặng, man mác một nỗi buồn không tên. Thấp thoáng xa xa là bóng của một vị sư sau những bông hoa đang hé nở, một khoảng lặng bao trùm không gian nơi đây. Tôi bước vào hẳn bên trong, Mandala cũng đã không còn, thay vào đó là những chiếc bánh torma [1]. Hình ảnh đạo sư các dòng truyền thừa được thể hiện trên bánh torma. Hình ảnh của các ngài trên mặt bánh không chỉ vì mục đích trang trí hay trưng bày mà còn giúp mọi người nhớ đến lòng tốt của các vị bản sư và đạo sư của dòng truyền thừa đích thực của mình. Khi nhìn thấy các bánh torma, chúng ta phải nhớ đến lòng tốt của các ngài và quán chiếu rằng nếu không có các ngài thì sẽ khó khăn cho chúng ta biết bao để bước qua được cánh cửa Phật pháp và để có cơ hội làm lợi lạc cho chúng sinh với tâm không phân biệt.
Buổi lễ kỷ niệm cũng đã kết thúc, ngài Dalai Lama đã rời đi. Thấy một số vị sư đang dọn dẹp, tôi mạnh dạn đến gặp một vị sư có vẻ lớn tuổi nhất để hỏi xin cát từ Mandala, sư lắc đầu chỉ qua một vị sư khác trẻ hơn bên cạnh, vị sư ấy cũng lắc đầu, tôi cảm ơn và quay đi. Bỗng nghe có tiếng gọi, một vị sư gọi tôi đi theo và sư lấy từ trong túi vải ra một túi nhỏ, từ túi nhỏ lấy ra một túi nhỏ hơn và chia cho tôi một ít cát từ Mandala. Tôi lặng người chỉ biết nói lời cảm ơn.
Tôi quay vào bên trong, đi đến cạnh chiếc ghế của ngài Dalai Lama, cảm xúc dâng trào khiến tôi trở nên mềm yếu, tôi ngồi bệt xuống và khóc. Cũng chẳng hiểu lý do gì khiến tôi bật khóc, chỉ biết rằng tôi cảm thấy nơi đây thật thân thiết và ngày mai tôi lại phải rời xa. Đã 10 ngày lang thang nơi này, cùng ăn, cùng ở, cùng ra vườn với bác Tashi, mọi thứ vẫn hoàn toàn mới mẻ nhưng không hề xa lạ. Tôi cảm thấy có điều gì đó vấn vương như níu giữ mình lại ngay giây phút này.
Một vài anh chàng thấy tôi khóc nên bước lại an ủi, các anh ấy cho tôi một vài hạt gạo mà ngài Dalai Lama đã ban phước sáng nay, cho tôi thêm một ít cát từ Mandala và một ít thóc... những vật có giá trị tâm linh khiến tôi cảm thấy ấm lòng.
Lúc này bỗng nhiên anh chàng Javier xuất hiện trước mặt tôi trong chiếc áo mưa lùm xùm và hỏi có ai bắt tôi hay sao mà tôi lại khóc lóc thế này. Tôi bẽn lẽn trả lời rằng tôi cảm thấy xúc động vì ngày mai phải rời khỏi nơi này.
Javier cũng được chia những phần quà tâm linh. Anh ấy rất kính cẩn làm theo hướng dẫn của mấy anh chàng người Ấn và Ladakh với các phần quà tặng này. Tôi với Javier quay ra, tôi đưa cho anh ta hình chụp ở hồ Pangong mà tôi đã đi cùng hai cô gái Nepal. Anh ấy cho biết vẫn chưa đến được hồ vì hôm đó không xin được giấy phép và anh đã cố liên lạc với tôi để thông báo nhưng không thể gọi cho bác Tashi. Hai đứa chúng tôi đang đi thì gặp một số người trong ban tổ chức, họ cho biết là ngày mai Ngài cũng bay về Dehli nhưng không biết chính xác chuyến bay nào.
Một anh chàng khác nói cho tôi biết là 1 rưỡi chiều nay Ngài sẽ đến cổng chính. Thế là anh chàng Javier chở tôi quay về cổng chính, ở đó chúng tôi lại được hướng dẫn đến cổng số một. Khi chúng tôi đến cổng số một thì ở đó đã có một hàng người đứng chờ, tôi và Javier cũng bước vào cùng chờ với họ.
Một đoàn đạp xe thể thao đi ngang hỏi rằng có nhân vật nào quan trọng sắp đến mà thấy nhiều người đứng chờ hai bên đường, Javier nhanh miệng trả lời “Ngài Dalai Lama sắp đến” thế là nhóm đó cũng ở lại nhập chung với chúng tôi để chờ Ngài.
Rồi Ngài đến, vẫn nụ cười phúc hậu và thân thiện vẫy tay, Ngài đi ngang chào tất cả mọi người. Chỉ một thoáng qua nhưng cũng khiến lòng tôi có cảm giác yên bình trở lại.
Lúc quay về thì trời bắt đầu mưa, bác Tashi gọi tôi đi ăn trưa, tôi lắc đầu từ chối nên bác ấy đi một mình. Anh chàng Javier gọi tôi đi ăn, tôi cũng lắc đầu. Tôi ngồi một lúc bên ngoài với cảm giác buồn vời vợi, bác Tashi lại đi ra gọi tôi. Thấy vậy tôi vào ăn cơm cùng bác và các tình nguyện viên. Có lẽ bác Tashi biết tôi buồn nên thay vì về nhà bác lại chở tôi lên Leh để mua sắm, chắc bác nghĩ rằng phụ nữ thích mua sắm như một cách giải khuây. Không muốn bác phải nghĩ ngợi nhiều nên tôi nói rằng tôi cảm thấy hạnh phúc với những ngày ở Ladakh, ở trong ngôi nhà bình yên của bác.
Có lẽ lời cảm ơn không đủ với tấm thịnh tình mà bác Tashi đã dành cho tôi, tôi rụt rè xin phép nấu bữa tối theo kiểu Việt Nam cho bác vào tối hôm đó và cũng nói trước với bác là ở nhà tôi chưa bao giờ nấu được một bữa nào nên hồn cả. Bác ấy đồng ý mà chẳng thèm ngại ngần với tài nấu bếp của tôi.
Trời đã tạnh mưa, con đường lên Leh đã có ánh nắng mặt trời ấm áp soi rọi. Tôi ghé vào mua trái cây và một vài thứ cho bữa tối, khi đi ngang một tiệm cho thuê xe đạp, một câu slogan ấn tượng đập vào mắt tôi “Four wheels move the body. Two wheels move the soul” (Xe bốn bánh chở thân xác bạn đi nhưng xe hai bánh chở cả tâm hồn bạn) và quanh đó là những câu tương tự như “Hold it WFO until you see God, then brake” (Kéo hết ga rồi phanh khi nhìn thấy Chúa) thay cho những lời cảnh báo.
Về nhà, tôi hỏi mấy giờ ăn cơm, bác Tashi trả lời chung chung theo kiểu lúc nào xong việc thì ăn. Tôi không biết lúc nào là xong việc nên chủ động vào bếp để trổ tài bếp núc của mình, tôi chuẩn bị cho món rau xào và trứng rán. Rau đã được cho vào chảo nhưng không kiếm được đôi đũa để đảo rau, tôi gọi bác Tashi rồi chưng hửng khi nhớ ra vùng này không dùng đũa, họ nấu bằng muỗng và ăn bằng tay. Có lẽ nhờ vậy mà món rau tôi nấu trở nên mềm quá mức cần thiết, món trứng rán thì có vẻ thành công hơn. Tôi hớn hở dọn mâm cơm và ngồi chờ. Nhưng chờ mãi vẫn thấy bác Tashi loay hoay, trứng rán đã nguội, rau cũng nguội. Chờ tiếp, lại thấy bác ấy tụng kinh.
Bỗng nhà mất điện, bóng tối tràn đến trùm lên mọi ngóc ngách của căn nhà. Bác Tashi bật đèn sạc dự phòng nhưng xung quanh bỗng yên lặng đến đáng sợ, cánh cửa liên tục bị đẩy vào nhưng khi tôi nhìn ra thì không có ai. Bác Tashi đứng lên đóng cửa lại, ngồi một lúc lại nghe tiếng động rồi cửa bật mở, nhìn ra lại không có ai. Lúc này tôi rất sợ, trong khoảng không tối – sáng, cánh cửa bật – mở liên tục, tôi nhìn sang bác Tashi cầu cứu, bác đành vừa cầm cuốn kinh vừa gọi “meo, meo”, cô mèo nhào vô phòng nằm lăn qua lăn lại có vẻ khoái chí. Thì ra cô mèo nhà bác Tashi nãy giờ trêu tôi.
Sáng hôm sau, tôi trở mình dậy trong cảm giác bâng khuâng. Trời lại mưa, mây xám chạm vào đỉnh núi, trước mắt tôi là màn sương giăng. Tôi nhìn ra cột cờ cầu nguyện nhà bác Tashi đầy lưu luyến. Tôi buồn bã nói lời tạm biệt và vỡ òa khi nghe bác nhìn tôi và nói: “Con hãy mang thân xác về nhà nhưng hãy để tâm hồn lại đây”.
Rồi bác ấy đưa tôi ra sân bay. Cũng con đường mọi ngày tôi đi qua, cũng dãy núi đó, cũng cánh đồng đó, cũng những căn nhà đó... một cảm giác thân quen đến kỳ lạ. Không còn cảm giác háo hức như ngày đầu đến làng Saboo, cũng không còn sự tò mò muốn tìm hiểu như những ngày ở đây mà chỉ đọng lại một nỗi buồn man mác. Bác Tashi nhìn trời rồi nhìn tôi: “Hôm nay trời mưa vì con rời Ladakh”. Tôi cười, một nụ cười méo xệch.
Đừng vì một vài thất vọng trong cuộc sống mà đánh mất niềm tin về con người về thế giới.
❀ ❀ ❀
[1] . Là vật phẩm trang trí được nặn bằng tay từ bột lúa mạch và bơ để sử dụng làm lễ phẩm dâng cúng trong các nghi lễ tôn giáo.