Tôi thức dậy trước 4 giờ sáng, đúng 4 giờ, chiếc chuông nhỏ trong tay tôi rung đều đặn, nhẹ nhàng. Tôi bước chậm từ phòng này qua phòng khác, hết dãy nhà này đến dãy nhà khác trong ánh sáng nhợt nhạt của đèn điện. Tôi mang trong mình cảm giác yêu thương và biết ơn khi đã có được cơ hội làm người phục vụ để đáp lại những điều tuyệt vời mà tôi được nhận trong các khóa thiền 10 ngày trước đây cũng như những gì tôi đã được nhận trong cuộc đời của mình. Phải chăng tôi đã quá may mắn khi tìm được câu trả lời bằng trải nghiệm của chính mình qua những điều thầy Goenka dạy? Phải chăng tôi đã quá may mắn khi được gia đình ủng hộ quyết định rời xa những điều quen thuộc để đi theo tiếng gọi vô hình, thôi thúc từ bên trong?
Tôi là người hạnh phúc, may mắn trong cuộc đời và càng hạnh phúc hơn khi biết rằng tôi có thể tạo ra may mắn ấy để cùng chia sẻ cho người khác bằng những hành động nhỏ bé.
Chị Asha đưa cho tôi chìa khóa phòng Guruji và dặn vào lúc 6 giờ 45 mỗi buổi chiều, tôi sẽ là người chuẩn bị băng đĩa cho buổi pháp thoại bằng tiếng Anh dành cho thiền sinh nói tiếng Anh. Chị ấy dặn dò tôi những việc cần thiết phải làm và cho biết rằng sẽ có một hoặc hai thiền sư có mặt cùng tôi nhưng chỉ có mình tôi là người phục vụ trong phòng này với thiền sinh thôi. Tôi thảng thốt e ngại vì sợ rằng mình chẳng thể đảm nhiệm được nhiệm vụ nào to tát một mình. Chị ấy khẳng định: “Em làm được mà, mấy ngày nay chị thấy em có thể tự làm tốt mà không cần ai hướng dẫn, có gì trục trặc gì thì cứ gọi chị”. Thế là ngoài việc rung chuông trước mỗi giờ hành thiền, tôi có thêm việc chuẩn bị cho giờ pháp thoại buổi tối.
Ngày đầu tiên, khi toàn bộ thiền sinh có mặt và vị thiền sư xinh đẹp với chiếc khăn chunari ngồi xuống tôi đã bối rối bấm nhầm nút “tắt” thay cho nút “mở”, sau năm giây khi không thấy chiếc máy hoạt động, tôi đã cố bình tĩnh sửa lỗi của mình và may mắn là không phạm thêm sai lầm nào cho đến cuối khóa.
Mỗi tối, sau khi thiền sinh đã về phòng nghỉ, tình nguyện viên chúng tôi có cuộc họp với các thiền sư. Suốt gần một tiếng đồng hồ, tôi chỉ biết ngồi yên lặng và cười bởi mọi người trao đổi bằng tiếng Hindi, lâu lâu “bà tiên” giải thích cho tôi vài vấn đề quan trọng bằng tiếng Anh rồi tất cả lại quay về với tiếng Hindi. Sau khi cuộc họp kết thúc, đã gần 10 giờ đêm, các thiền sư về phòng riêng để tiếp tục cuộc họp riêng, chúng tôi ngồi lại trao đổi công việc ngày mai. Lúc này mọi người thi nhau dịch cho tôi những câu chuyện mà thiền sư đã kể, tôi vừa nghe vừa nhìn hành động và cố đoán những gì đang diễn ra, khi tôi đã hiểu và học thêm được một vài từ Hindi cũng là lúc chúng tôi phải về phòng ngủ để chuẩn bị thức giấc vào 4 giờ sáng ngày hôm sau.