NHỮNG CÂU HỎI CHƯA CÓ LỜI GIẢI ĐÁP

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Hình như có điều gì đó không ổn, có lẽ vậy. Tôi nhìn chằm chằm vào những con số và tỷ lệ: CS, SPD, TAT, NS5... trong bảng tổng kết cuối năm hiện ra trên màn hình máy tính. Mọi số liệu dường như hoàn hảo, con số cuối cùng vượt 100%, vậy là tôi đã có một kết quả đánh giá cao cho năm làm việc vừa qua.

Tôi nhìn tới nhìn lui những con số vô hồn và tự hỏi “Làm sao những con số này có thể nói lên về một con người?”, “Những con số có thể đo được cảm xúc?”, “Những con số có đo được sự chia sẻ, gắn bó?”. Chẳng thể nào số hóa tất cả mọi thứ nhưng có vẻ như ngày nay quá nhiều thứ đang được đo bằng những con số, giống như bảng đánh giá này. Và tôi không là ngoại lệ, tôi cũng đang được đo lường, đánh giá bằng những công thức chung như vậy. Những con số cứ nhảy múa trêu ngươi, những con số lặng yên biết nói.

Tôi tắt màn hình máy tính, đứng dậy, bước ra khỏi bàn làm việc và đưa mắt nhìn vào phòng trong. Tôi thấy sếp Tuấn đang vò đầu bứt tóc, có lẽ lại là một hồ sơ khó. Tôi ngồi xuống chiếc ghế dành cho khách hàng đặt giữa văn phòng, nhìn ra phía bên ngoài. Tiếng giấy sột soạt, tiếng gõ bàn phím lóc cóc, tiếng đồng hồ tích tắc nhẹ nhàng trong văn phòng khác hẳn những vội vàng, tấp nập ngoài kia. Ngoài kia, những đốm nhỏ màu đỏ, màu vàng đang chen nhau di chuyển.

Tôi bước đến tấm kính, áp mặt mình vào đó, hơi lạnh từ tấm kính phả vào mặt. Tôi nhìn xuống đường, những chấm đỏ – vàng hiện rõ hơn, những chiếc xe không ngừng lao đi. Phía trước của người này lại là phía sau của người kia, dòng xe cứ ngược xuôi vội vã. Tôi đưa tay mở cửa kính, một mớ hỗn độn của âm thanh tràn vào. Tôi đóng cửa lại, quay về chiếc ghế, ngồi xuống và lại nhìn ra con đường ngoài kia. Một chút nữa thôi tôi cũng phải hòa mình vào dòng người ấy.

Tôi bước đến máy lăn tay chấm công, đặt ngón tay trỏ của mình vào. “Thank you!”, tiếng cái máy vang lên vô hồn. Quay nhìn vào phòng sếp Tuấn lần nữa, mặt anh vẫn đầy đăm chiêu, tôi chào anh Liêm bảo vệ và sếp Tuấn rồi bước xuống tầng hầm để xe. Không khí mát lạnh không còn. Dưới căn hầm hơi ngột ngạt, hai anh bảo vệ đang cười nói bên khay cơm tối. Tôi mỉm cười chào hai anh và dắt xe, nổ máy. Tôi hòa vào dòng người, quanh tôi là nhịp điệu của những âm thanh hỗn loạn.

Đèn giao thông chuyển sang màu vàng, tôi chạy chậm lại để dừng xe. Bỗng một cú chạm hích vào sau đuôi xe. Tôi chưa kịp định thần thì một âm thanh chát chúa vang lên: “Đang chạy tại sao dừng lại?”. Tôi im lặng nhìn chiếc đèn đã chuyển sang màu đỏ, chiếc xe ấy lách vượt qua xe tôi rồi cố vượt lên, vừa đến giữa giao lộ thì những chiếc xe của con đường cắt ngang chạy tới, lại đủ thứ âm thanh chát chúa vang lên.

Chúng ta cứ vội vã thế ư? Vội vã chạy về phía trước dù không biết phía trước có điều gì đang chờ. Chúng ta vội vàng đến bất cẩn.

Tôi nhìn sang hai bên, là những người với khẩu trang che kín mặt. Dường như chúng tôi nhìn nhau mà không thấy nhau. Chỉ là những ánh mắt vô hồn đang nhìn nhau bởi mỗi người đang miên man với dòng suy nghĩ của riêng mình.

Trên vỉa hè, một chú lái xe ôm đang nằm dài trên xe chờ khách, một chàng trai đang kéo hộp đồ nghề sửa xe để chuẩn bị một đêm làm việc mới, một em bé nắm tay mẹ ríu rít chỉ về phía những chiếc bóng bay của em gái bán hàng rong...

Đèn giao thông chuyển sang màu xanh, tôi hướng về phía con đường quen thuộc.

Tôi mở khóa đi vào nhà. Một cuốn sách nằm giữa sàn nhà, bên cạnh là ly nước đang uống dở, lăn lóc ngay bên cạnh là vỏ chai rỗng. Tôi đặt cuốn sách lên giá sách, rửa ly và để lên khay, đổ đầy chai nước cho vào tủ lạnh. Tôi bước vào phòng tắm, cởi quần áo, ngồi bệt xuống sàn và xả vòi sen chầm chậm. Từng giọt nước lăn từ đỉnh đầu, ướt đẫm mái tóc rồi chảy xuống cơ thể và chảy xuống sàn. Bọt xà bông vỡ tan và hòa vào dòng nước trôi đi, chỉ còn những sợi tóc còn vướng lại trên sàn xoay tròn theo lỗ thoát nước.

Tôi nhìn những sợi tóc. Những sợi tóc xoay tròn và cuốn theo dòng nước nhưng không thể thoát xa khỏi vị trí của nó. Những sợi tóc xê dịch nhưng không tiến được. Tôi bật khóc. Có lẽ tôi cũng thế. Cũng xê dịch, xoay tròn, vội vã trong dòng đời nhưng dường như vẫn đứng yên một chỗ. Tôi là ai? Tại sao tôi được sinh ra? Tại sao tôi cứ phải cuốn theo dòng đời vội vã? Tôi đang bước tới gần điều gì? Tôi đang đi về đâu? Sau cái chết là điều gì?

Dòng nước vẫn mơn man đôi má, mơn man làn da, làm dịu cơ thể mệt mỏi nhưng dòng nước không thể trả lời tôi những câu hỏi này. Tôi ngồi lặng yên. Tiếng khóa lách cách cùng tiếng xe quen thuộc chạy vào sân nhà và tiếng Dương ngọt ngào vang lên: “Cưng ơi, chồng về rồi này!”.

Tôi lau người rồi khoác váy đi ra. Tôi kể cho Dương nghe về những câu hỏi luôn ám ảnh lại quay về trong tôi. Dương ôm tôi vào lòng, khẽ trao một nụ hôn lên môi.

Chúng ta cứ vội vã thế ư?

Vội vã chạy về phía trước dù không biết phía trước có điều gì đang chờ. Chúng ta vội vàng đến bất cẩn.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.