QUYẾT ĐỊNH “LIỀU MÌNH”

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Không bắt đầu từ niềm tin tôn giáo cũng không bắt đầu bằng những nghi thức tôn giáo mà chính từ những chuỗi sự kiện xảy ra xung quanh, từ những điều tưởng chừng như rất tình cờ trong cuộc sống và trong giấc mơ, cả những câu hỏi chưa có lời giải đáp đã thôi thúc tôi phải đến Ấn Độ từ nhiều năm trước.

Tôi chọn vùng đất Ladakh [1] cho hành trình quay lại Ấn Độ lần này bởi pháp hội Kalachakra [2] do ngài Dalai Lama [3] chủ trì sẽ được tổ chức tại đây, nơi được mệnh danh là “thiên đường ẩn giấu” (The hidden paradise) hay còn gọi là “Shangri-La cuối cùng” của Ấn Độ.

Muốn đến được Ladakh thì tôi phải bay đến New Dehli hoặc Mumbai hoặc Kokalta hoặc Chennai, nghĩa là một sân bay quốc tế nào đó rồi chuyển tiếp bay chuyến nội địa hoặc đi tàu rồi tiếp tục đi xe đến Leh nhưng như vậy mất rất nhiều thời gian. Tóm lại là muốn đến được “thiên đường” thì e rằng tôi phải đi ngang qua “địa ngục”, nơi mà nghe đồn rằng cứ “20 phút lại có một vụ cưỡng hiếp”.

Khi nghe tôi nhắc đến từ “Ấn Độ”, thái độ mọi người nhìn tôi khiến tôi tưởng rằng mình vừa nói nhầm thành “dịch hạch” thì phải. Ai cũng tròn xoe mắt, “Ấn Độ toàn cưỡng hiếp, Thủy đi một mình cho mất mạng hả?”, “Tiếng Anh bạn ‘cùi bắp’ thế kia mà đi qua cái nước lộn xộn, có gì xảy ra ai cứu?”, “Đi châu Âu, đi Mỹ thì không đi, cứ đòi đâm đầu vào các nước ăn bốc bẩn thỉu đó làm gì?”, “Mày chỉ có một lá phổi, lên đến Ladakh vừa lạnh vừa cao, liệu mày có thở được không?”...

Gần như không ai ủng hộ tôi quay lại nơi này một mình bởi những thông tin về cưỡng hiếp, lũ lụt, bạo động… liên tục xuất hiện trên truyền thông hằng ngày. Nhưng chỉ cần hai bà mẹ và chồng tôi đồng ý, coi như cả thế giới đã gật đầu ủng hộ tôi. Tôi lập tức liên lạc với một người bạn Ấn tên là Sachin mà tôi đã từng cho ở nhờ hai ngày khi anh ấy qua Việt Nam, anh ấy hứa rằng không để có bất kỳ chuyện gì không hay xảy đến với tôi trên đất Ấn: “Your safe is my responsibility!” (Sự an toàn của em là trách nhiệm của tôi!). Tôi yên tâm mua vé máy bay và làm visa.

Sachin và tôi lên kế hoạch rằng tôi sẽ bay đến Mumbai, từ đó tôi đón xe về nhà anh ấy ở Pune để nghỉ ngơi một ngày rồi bay chặng nội địa đến Ladakh. Tôi hỏi ý kiến Sachin xem liệu có nên đăng ký ở homestay [4] ở Ladakh không. Tôi vẫn muốn ở trong một gia đình người bản xứ, vừa tìm hiểu phong tục địa phương vừa tiết kiệm tiền. Theo thông tin từ ban tổ chức lễ hội thì có rất nhiều gia đình tại 11 làng ở Ladakh cho người hành hương ở miễn phí, một số gia đình ngoài cung cấp chỗ ở họ còn chia sẻ cả thức ăn cho khách hành hương coi như một hình thức cúng dường [5]. Sachin đồng ý giúp tôi tìm ngay làng Choglamsar, gần nơi tổ chức pháp hội và gọi các gia đình ở đó. Anh ấy đã gọi đến 11 cuộc điện thoại nhưng đều được thông báo đã kín chỗ và họ gửi lời xin lỗi.

Tôi quyết định dồn hết vốn liếng tiếng Anh ít ỏi của mình để tự gửi e-mail cho ban tổ chức và chờ đợi vận may gõ cửa. Sau một ngày ở trong tâm trạng hồi hộp, hy vọng thì e-mail hồi đáp từ ban tổ chức của pháp hội đã đến và đó chính là điều mà tôi chờ đợi. Đã có một gia đình tên là Tashi ở làng Saboo đồng ý cho tôi ở nhờ. Tôi nhảy cẫng lên khi nhận tin vui này.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ ngày lên đường thì bỗng nhiên một cảm giác sợ hãi xâm chiếm lấy tôi với những câu hỏi bủa vây: Tại sao lại quyết định đi Ấn Độ một mình? Anh chàng Sachin liệu có đáng tin? Lỡ có chuyện không hay xảy ra thì mình sẽ làm gì? Tại sao mọi người lại ngăn cản mình thực hiện chuyến đi này? Liệu đây có phải là một quyết định sai lầm?...

Vô số câu hỏi tại sao nhảy tưng tưng trong đầu như từng đàn ếch nhái nhảy nhót trong mùa mưa, tôi khóc òa. Chồng tôi thêm một lần nữa lại là người trấn an tôi khi cam đoan rằng tôi sẽ được bảo vệ trên đất Ấn bởi niềm tin “ở hiền gặp lành” mãnh liệt của anh ấy. Tôi chia sẻ cảm giác sợ hãi ấy cho anh bạn Sachin, anh ấy lặp lại chắc nịch: “Your safe is my responsibility!”.

Một lần nữa, tôi hoàn toàn tin vào anh ấy. Ném qua một bên sự lo lắng, tôi đồng ý giao gánh nặng về sự an toàn của mình lên vai một anh chàng to khỏe hơn tôi, vậy thì có gì đáng lo ngại nữa, vai tôi chỉ có trách nhiệm vác cái ba lô với bảy kilôgam hành lý xách tay thôi.

❀ ❀ ❀

[1] . Ladakh là vùng đất nằm rìa Tây Tạng, thuộc bang Jammu và Kashmir, Ấn Độ. Ladakh được biết như là “vùng đất của Gompas (tu viện)”. Trong lịch sử, khu vực này là của người gốc Tây Tạng và có rất nhiều tu viện Phật giáo. Do đó, Ladakh cũng được gọi là “tiểu Tây Tạng”.

[2] . Quán đỉnh thời luân, là một cách luyện thiền định của Phật giáo và được liệt vào hàng cao nhất trong cách luyện về Mật giáo Yoga.

[3] . Dalai Lama hay Đạt-lai Lama, là danh hiệu của một nhà lãnh đạo tinh thần của Phật giáo Tây Tạng thuộc trường phái Cách-lỗ. Trong lối dùng hằng ngày nhiều người còn dùng cụm từ “Phật sống” để chỉ Dalai Lama. Tenzin Gyatso (Đăng-châu Gia-mục-thố) là tên của Dalai Lama thứ 14, là nhà lãnh đạo thế quyền và giáo quyền hiện nay của người dân Tây Tạng.

[4] . Khi đi du lịch, thay vì ở khách sạn hoặc nhà nghỉ, du khách sẽ ở ngay tại nhà của dân địa. Khách được xem như một thành viên của gia đình và tham gia vào các sinh hoạt đời thường như cùng dùng bữa và trò chuyện trao đổi với các thành viên.

[5] . Cúng dường là một nghi thức thắp đèn cúng Phật trong tự viện và mang nhiều ý nghĩa trong đó có ý nghĩa diệt trừ ám chướng phiền não, xua vận hạn không may, dẫn dắt điều cát tường đến cho tín chủ.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.