NHỮNG NGÀY CUỐI TRONG THIỀN TRƯỜNG

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 55 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Mười ngày đã trôi qua, cả nhóm tình nguyện viên phối hợp rất ăn ý, tôi cũng hoàn thành phần việc được giao của mình với lời khen “Very nice” từ thiền sư, người quản lý và các thiền sinh. Có lẽ khi đã dành tình cảm cho nhau thì chẳng còn rào cản nào, sự bất đồng ngôn ngữ cũng không phải là vần đề to lớn.

Rani, Sujata và Anita cố thuyết phục tôi về nhà các bạn ấy ở Nasik trước khi rời Ấn Độ nhưng tôi từ chối bởi tôi đã xác nhận với cô Shashi là sẽ ở lại thiền trường cho đến ngày tôi đi Kolkata. Lúc này mọi người mới nhớ tới cái vé tàu đi từ Igatpuri đến Kolkata mà cô Shashi nhờ người mua cho tôi.

Tôi vào văn phòng hỏi cô Shashi và vẫn nhận được câu trả lời là chưa có vé tàu, thoáng chút lo lắng vì đã hơn 10 ngày trôi qua kể từ ngày cô ấy nhờ người mua vé giúp tôi. Nhưng tôi tự trấn an rằng bằng cách nào đó tôi cũng sẽ đến Kolkata đúng dự kiến, tại sao phải lo lắng một điều mà tôi không thể kiểm soát được, không có vé tàu thì tôi bắt buộc phải mua vé máy bay chứ đâu còn cách nào khác.

Chọn cách buông sự lo âu ra khỏi đầu là nhẹ nhàng nhất.

Ngày cuối cùng của khóa thiền tôi bỗng nhiên trở thành “ngôi sao” khi rất nhiều thiền sinh và tình nguyện viên tìm đến hỏi thăm. Những câu hỏi tôi đã trả lời không biết bao nhiêu lần nay liên tục được lặp đi lặp lại, ai cũng muốn chụp chung với tôi một bức hình làm kỷ niệm. Có những thiền sinh nói rằng sẽ quay lại làm người phục vụ như tôi bởi họ rất thích cách đi đứng, cách ngồi trong phòng của tôi lúc nghe bài giảng của thầy vào buổi tối.

Hết bạn này đến bạn khác tìm và trò chuyện cùng tôi trong không khí sôi động được vỡ tung sau 10 ngày bị kìm nén bởi những quy định gắt gao trong thiền trường. Tôi nhận được những cái ôm, bắt tay trước khi các bạn thiền sinh rời đi.

Anshumita chào tôi, đưa số điện thoại và dặn khi nào quay lại Ấn Độ chắc chắn tôi phải gọi cho cô ấy. Cô ấy mỉm cười khi chia sẻ rằng đã có những lúc cô có cảm giác toàn thân nhẹ nhàng như được bay bổng trong không trung, tưởng chừng gần như chạm đến thiên đường và cảm thấy tâm trí an bình trong tầm kiểm soát của mình. Cô ấy nói rằng sẽ không bao giờ quên lời thầy dạy về sự vô thường và cũng sẽ không bao giờ quên được tôi.

Các thiền sinh đã rời thiền trường gần hết, chờ đến lúc tôi một mình, Usha hỏi tôi về những giọt nước mắt mà chiều hôm qua tôi đã khóc trong phòng thiền. Tôi lảng tránh không trả lời cho đến khi cô ấy bật khóc khiến tôi bối rối. Rani đi tới rồi hai bạn ấy ôm nhau khóc và nắm tay tôi bắt tôi hứa rằng khi nào quay lại Ấn Độ thì báo cho các bạn ấy biết để họ lại sắp xếp tham gia cùng một khóa thiền nữa. Tôi hứa và thấy lòng bối rối, bởi ai biết chắc điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Rani thốt lên trong tiếng nấc: “Nước quá dễ thương đi Nước ơi.”

Sau khi tiễn Usha ra cổng, tôi quay lại phòng của Ranni và Anita. Hai cô ấy mỗi người lấy ra một cái áo từ ba lô đưa cho tôi và yêu cầu tôi mặc thử. Khi thấy tôi mặc vừa, họ mỉm cười bảo rằng rất muốn mua một món quà để tôi đem về Việt Nam nhưng ở thiền trường thì không mua được gì nên muốn tôi giữ lấy hai chiếc áo để làm kỷ niệm, áo các bạn đã mặc rồi nhưng là món quà tặng tôi đem về nhà để đừng quên các bạn ấy. Tôi bắt đầu rơi nước mắt, một lần nữa chúng tôi ôm lấy nhau trong những tiếng nấc nghẹn ngào. Tôi lau nước mắt nhìn hai bạn ấy và nói: “Nước đã có thời gian tuyệt vời ở đây, ở Dhamma Giri này cùng các bạn”.

Tôi nhận ra rằng mình đang vướng mình trong tình cảm, điều này sẽ làm tôi buồn khi rời xa những người bạn này. Bởi, tình cảm là một thứ mắc mứu khó rời bỏ.

Tôi trở lại phòng nghỉ thì đã thấy Manisha ngồi chờ tôi ở đó, tôi mỉm cười hỏi cô ấy về việc tại sao cô ấy đăng ký làm tình nguyện viên phục vụ khóa thiền vừa rồi nhưng lại trở thành thiền sinh vào phút cuối cùng. Cô ấy trả lời rằng vì sẽ ở lại phục vụ cho khóa tiếp theo nên cô Shashi chuyển Manisha trở thành thiền sinh. Vậy là có nghĩa là Manisha và tôi sẽ ở cùng nhau thêm ba ngày nữa trước khi cô ấy vào khóa thiền mới và tôi đi Kolkata.

Chúng tôi ở cùng một phòng, Komal và Gayatri ở ngay cạnh phòng chúng. Buổi tối, Manisha lại đem tôi ra để biến thành một cô gái Ấn thực thụ bằng cách đánh phấn, tô son rồi chấm đỏ bindi giữa trán, chấm sindor ngay chân tóc trên trán. Cô ấy còn gắn thêm cả khuyên tai, khuyên mũi, nhẫn ở tay, chân, dây chuyền sau khi quấn tôi trong bộ sa ri truyền thống. Xong xuôi, mọi người thay nhau bắt tôi tạo dáng để chụp hình. Trong phòng ký túc xá bé xíu cả bốn người cố nhịn cười vì quy định của thiền trường là không được làm ồn ngay cả khi không có khóa thiền đang diễn ra. Bốn chúng tôi cười rúc rích hết ngày này qua ngày khác với những trò đùa khi trở về phòng nghỉ sau giờ hành thiền chung ở phòng thiền số bảy hoặc dọn dẹp ở phòng thiền chung. Như những làn sóng nhỏ, cảm xúc cứ xô bờ vỗ lăn tăn trong trái tim đầy nhạy cảm của tôi, có lẽ chúng tôi đã từng gặp nhau đâu đó nên bây giờ gặp lại để cùng bên nhau cười đùa như con trẻ.

Một người bạn nhắn tin nhắc tôi rằng tôi phải có mặt tại Kolkata vào muộn nhất là đêm ngày 6 tháng 9 để đón chuyến bay đi Bhutan vào buổi sáng sau đó. Anh ấy hỏi tôi về tấm vé tàu mà tôi đã quên bẵng đi trong những ngày vừa qua. Tôi tìm gặp cô Shashi nhưng được biết cô ấy đã trở về Mumbai. Tôi tìm chị Asha, chị ấy bảo cô Shashi đã để lại thông tin về việc này, chị ấy nhấc máy gọi cho người mua vé giúp, câu trả lời là chưa có vé, buổi chiều anh ấy sẽ trả lời.

Đến chiều, tôi lại hỏi Asha lần nữa, chị ấy trả lời rằng vẫn chưa có vé và nói một điều gì đó bằng tiếng Hindi nhưng tôi vẫn chưa được học từ ấy trong thời gian ở đây mà vốn tiếng Anh của chị đã sử dụng hết cho những câu vừa rồi nên tôi không có thêm thông tin nào khác. Tôi giật mình, tôi đang ở trong một trò trêu ngươi của số phận ư? Ấn Độ đúng là nơi rất giỏi gây trở ngại cho những kế hoạch đã dự tính rõ ràng. Rốt cuộc thì chuyến tàu nào đang chờ tôi hay tôi phải tìm một phương tiện di chuyển khác khi hôm nay đã là ngày 3 tháng 9 và tôi vẫn đang ở cách xa Kolkata hơn 1.800 kilômét.

Một lần nữa, tôi lại gạt chiếc vé tàu ra khỏi đầu bởi đằng nào thì chuyến bay sáng sớm ngày 7 tháng 9 vẫn còn ở đó, vẫn còn ba ngày để tôi vượt qua quãng đường 1.800 kilômét, vậy thì có gì mà phải lo lắng.

Sau giờ thiền chung buổi sáng, tôi quyết định xin người quản lý thiền trường ra ngoài cùng Manisha đi chợ mua khăn cho một người bạn Việt Nam. Khi vừa xuống đón xe tuk tuk thì một người đến tìm tôi và đưa tôi vé tàu, anh ấy cho biết đã xếp hàng ba giờ đồng hồ ngoài sân ga để lấy được chiếc vé này cho tôi. Tôi mỉm cười đón nhận chiếc vé cũng như sự tử tế mà anh ấy đã dành cho tôi cùng lời cảm ơn. Trò trêu ngươi với chiếc vé tàu đã chấm dứt khi tôi biết buông ra khỏi sự lo lắng.

Sau khi từ chợ về, tôi đi vào phòng thông tin để xin được sử dụng internet trong văn phòng đồng thời để cảm ơn và chào mọi người ở văn phòng đã hỗ trợ tôi trong suốt gần một tháng tôi ở thiền trường. Khi đã chào hết mọi người, tôi đi ra ngoài và bất ngờ nhìn thấy vị thiền sư tôi gặp hằng ngày trong phòng thiền số bảy cũng đang ở đó, tôi tiến lại gần và chào thầy bởi ngày mai tôi đã rời Dhamma Giri. Thầy nhìn tôi với ánh mắt hiền từ và như nhìn thấu tâm gan tôi, thầy dặn rằng nếu tôi muốn quay lại, tôi có thể ở trong thiền trường 3-6 tháng để hành thiền và phục vụ.

Nghe lời khẳng định chắc nịch của thầy về việc tôi có thể quay lại và ở dài ngày trong thiền trường khiến tôi một lần nữa như bay bổng, đó là ước nguyện của tôi nhiều năm trước khi tôi gỡ bỏ được nút thắt đầu tiên trong lòng mình bằng việc thực hành thiền Vipassana.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.