ĐƯỜNG ĐẾN DHAMMA GIRI

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Lại một chuyến bay muộn từ Chandigar đến Mumbai vào một buổi tối tháng 9 năm 2016. Khoảng 10 giờ tối, khi chuyến bay bắt đầu hạ cánh, tôi nhìn ra khoảng không ngoài cửa kính, bầu trời đã tối đen điểm xen vài ánh đèn lấp lánh ướt nhòa qua những giọt mưa.

Phía ngoài kia trời đang mưa và lòng tôi cũng đầy gió. Chuyến đi đã kéo dài nhiều ngày, qua nhiều vùng đất và con người, những mảnh ghép vui buồn đứt gẫy chắp nối trong hành trình hiện ra. Tôi nhấm nháp chiếc bánh và ly trà sữa với ánh mắt hờ hững nhìn xung quanh. Tôi đã bước ra bên ngoài bằng đôi chân mềm yếu để tìm ra những gì sâu kín từ bên trong chính bản thân mình. Ngày mai, tôi lại tiếp tục hành trình đi vào bản thể, tiếp tục gỡ rối những nút thắt, khúc mắc được nén chặt từ khi biết mình chỉ là khách trọ nơi cõi vô thường.

Tôi ngồi ở phòng chờ sân bay. Sau khi đi lấy cho mình một cốc nước, tôi quay lại lật giở những trang sách nhưng chỉ đọc được vài trang tôi đã ngủ ngon lành trên chiếc ghế sô pha trong sân bay, nơi những ánh đèn sáng rực.

Kể từ sau khi tham gia khóa thiền Vipassana đầu tiên vài năm trước ở Việt Nam, những bài học và chứng nghiệm thực tế đã khiến giúp tôi hiểu rõ bản thân mình. Những mông lung và rối bời trong cuộc đời đa chiều đầy sắc màu đã được đặt lại vị trí như trong một bức tranh ghép hình tạo nên một bức tranh sống động trong tôi. Bên ngoài kia, mọi thứ vẫn thế, chẳng có gì thay đổi nhưng trong tôi, tôi đã nhận ra những giá trị của cuộc đời, chông gai hay vấp ngã chỉ là những bài học khiến tôi thêm yêu và vững tin vào những giá trị mình tin tưởng. Tôi biết rằng mình đã chọn được con đường cho riêng mình trong một hành trình dài xa xăm và tôi đã bắt đầu những bước chân đầu tiên trong hành trình ấy. Tôi nhận thấy mình luôn ấp ủ mong muốn được một lần đến Dhamma Giri, nơi thiền trường đầu tiên được thầy Goenka đặt nền móng cho sự phát triển rộng rãi của pháp thiền này trên khắp thế giới. Và giờ đây tôi đang chìm vào giấc ngủ để sáng hôm sau, sẽ bước chân đến vùng đất giấc mơ này.

Khi tỉnh dậy thì ánh sáng ngày mới đã lờ mờ ngoài khung cửa kính. Tôi nhớ đến lời dặn của một người bạn khi biết tôi chọn cách tự đi tàu hỏa từ Mumbai đến Igatpuri: “Em nên đi taxi từ Mumbai đến Igatpuri. Em không thể tự xoay xở được đâu, dịp này lễ hội đang diễn ra, đường phố khá phức tạp. Trên tàu không an toàn, tiếng Anh của em quá tệ, hành lý của em thì quá to… Nói chung anh không tin em có thể tự đi đến Dhamma Giri an toàn được” và lời dặn từ một người bạn khác: “Anh tin em tự xoay xở được, cần bất cứ điều gì thì gọi anh.”

Phân vân, lưỡng lự giữa hai lựa chọn, taxi hay tàu hỏa. Cuối cùng tôi vẫn quyết định đi bằng tàu hỏa. Tại sao tôi lại phải chi trả số tiền gấp 10 lần cho cùng một đoạn đường khoảng 120 kilômét? Một con số 0 lúc này cũng quan trọng với đứa thất nghiệp gần hai năm như tôi.

Với thông tin vỏn vẹn rằng từ sân bay cứ đến ga tàu hỏa Andheri rồi từ đó bắt chuyến đi đến ga tàu hỏa Dadar ở Mumbai, sau đó mua vé đi Igatpuri là có thể đến được Dhamma Giri. Tôi tiến về quầy đặt taxi trong sân bay đặt cho mình một chuyến xe đến ga tàu hỏa Andheri.

Tôi đến ga Andheri khi trời vẫn tờ mờ, chưa sáng hẳn, chiếc va li nhét đầy áo ấm trở nên nặng trĩu. Tôi để hành lý sang một góc và tiến đến đứng sau một hàng dài người đang xếp chờ mua vé tàu, quanh tôi lại là những người đàn ông đang nhìn tôi với ánh mắt lạ lẫm. Tôi im lặng tiến tới. Mua được vé, tôi quay lại lôi cái va li bước đi, bối rối vì không biết ra cổng chờ tàu theo hướng nào. Vừa lúc đó, một anh chàng người Tây bước ngang, tôi vội hỏi anh ấy đường đi ra cổng tàu hỏa nhưng anh ấy lắc đầu vội vàng bỏ đi.

Tôi đứng bối rối với cái vé bên tay trái và va li bên tay phải, đang bối rối không biết đi theo hướng nào thì tôi nghe một giọng nói cất lên từ hàng người đang xếp hàng mua vé: “Đi thẳng, rẽ phải rồi lên cầu thang nhé cô gái!”.

Tôi quay lại cảm ơn nhưng không nhận ra người đàn ông nào đã hướng dẫn cho mình trong hàng dài những người đàn ông Ấn đang đứng chờ đó. Tôi kéo va li bước đi thẳng rồi rẽ phải và khựng lại khi thấy chiếc cầu thang dốc đứng. Tôi hít một hơi dài, kéo va li lên được ba bậc thang thì một anh chàng tiến đến và nói: “Đưa va li của cô cho tôi”. Anh ta nói như ra lệnh rồi nhẹ nhàng xách va li của tôi lên hết cầu thang dốc đứng. Tôi nói lời cảm ơn, định một mình bước đi tiếp thì anh ta cười và nói “Chưa đến đâu cô gái, chúng ta còn phải xuống cầu thang nữa mới đến nơi” rồi xách va li đi xuống, tôi lật đật bước theo mà dường như vẫn phải chạy mới đuổi kịp bước chân vững chãi của anh ấy. Sau khi trao va li cho tôi xong, anh ta vội vàng quay người bước đi.

Tàu đến, tôi bước lên toa tàu dành cho nữ, được ngăn cách với toa dành cho nam bằng những thanh sắt. Đoàn tàu lướt nhanh trong sớm mai, bỏ lại phía sau sự hào nhoáng của Mumbai, những khuôn mặt còn vẻ ngái ngủ, những căn nhà nhếch nhác hai bên đường, những đoạn đường đầy cáu bẩn.

Cô gái đạo Hồi trùm kín tóc ngồi bên cạnh nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm và nụ cười hút hồn khiến tôi một thoáng ngẩn ngơ trước khi mỉm cười chào lại cô ấy. Khi tiếng loa thông báo đã gần đến ga Dadar, cô ấy đứng dậy kéo hành lý của tôi ra cửa và bảo tôi xuống trước, cô ấy sẽ đưa cho tôi sau khi tôi đã xuống tàu. Tôi làm theo lời cô ấy. Khi tàu lăn bánh xình xịch, tôi đứng trên sân ga nghĩ về mái tóc được phủ kín trong chiếc khăn, có lẽ đằng sau đó là một mái tóc dài mềm mượt như đôi mắt và nụ cười mênh mang của cô ấy.

Khi vừa quay lưng đi vào ga tàu, tôi lại phải đối diện với những bậc thang dốc đứng. Tôi lẳng lặng kéo hành lý bước lên khi biết không còn cách nào khác để đến được phòng vé. Ánh nắng len vào chiếc áo ấm, len vào cái khăn đang quàng khiến tôi cảm thấy nóng bức. Tôi chỉ vừa rời một vùng đất lạnh và đầy mây ngày hôm qua vậy mà hôm nay, tôi đã đứng giữa vùng đất đầy nắng. Mới hôm qua tôi còn đang ấm áp bên những người coi mình là thành viên trong gia đình mà giờ này tôi đang trơ trọi một mình giữa sân ga toàn người xa lạ. Dường như mọi thay đổi có thể xảy ra chỉ trong một vài tích tắc.

- Tôi giúp cô nhé! – Giọng một người đàn ông vang lên bên tôi.

- Dạ không cần đâu, va li cũng không quá nặng đâu ạ.

- Vậy với tôi thì nó sẽ rất nhẹ, cô đưa cho tôi nào.

- Dạ, cảm ơn anh.

Nhìn cái đầu được trùm bởi chiếc khăn xếp ly và bộ râu ấn tượng, tôi đoán rằng anh ấy là người đạo Sikh bởi các nam tín đồ đạo Sikh thường đội khăn để che bộ tóc không bao giờ cắt của họ. Tôi bước đi sau người đàn ông đến quầy vé, anh mỉm cười chào tạm biệt sau khi nhận lời cảm ơn của tôi.

Cô gái bán vé mỉm cười đưa cho tôi tấm vé đi Igatpuri và dặn tôi xuống cổng số bốn hoặc năm để chờ tàu. Tôi mỉm cười cảm ơn rồi quay ra và lại trở nên bối rối ngay chỗ cổng xuống bởi hai cổng bốn và năm nằm hai hướng khác nhau. Tôi hỏi ngay một chàng trai đang đứng bên cạnh, anh ấy lắc đầu không dám chắc cổng nào là đúng. Một bạn gái đi tới, tôi lại chìa cái vé ra hỏi, bạn ấy ngẫm nghĩ một hồi rồi khuyên tôi nên đi về cổng số một. Nhìn quanh không có một nhân viên ga tàu nào, tôi quyết định chọn cổng số năm và bước xuống, vừa đến nơi tôi hỏi những hành khách đang đứng chờ nhưng không ai biết về chuyến tàu đi Igatpuri, có một người cam đoan rằng nó ở cổng số bốn. Tôi lại nhìn những bậc thang vừa bước xuống, nơi mà tôi sẽ quay trở lên để qua cổng số bốn. Bỗng một chị gái với chấm đỏ bindi trên trán bước đến và xách va li hộ tôi, tôi ngại ngần vì trông chị trông cũng nhỏ nhắn như tôi. Chị cười bảo rằng đừng ngại vì chị rất muốn giúp những người đi một mình như tôi để họ không có cảm giác đơn độc. Có lẽ chị nói đúng, chiếc va li không quá nặng đối với tôi hay bất kỳ ai nhưng cảm giác có người giúp đỡ và quan tâm khiến tôi cảm thấy như mình không phải là người lạ trên đất nước này.

Xuống được cổng số bốn, lại thêm một lần tôi bối rối và hoang mang khi không ai biết chuyến tàu của tôi. Con tàu kéo còi inh ỏi xình xịch đến, một anh chàng bảo rằng tôi cứ lên tàu này, đến ga Pune sẽ đổi sang tàu khác rồi từ đó đi Igatpuri. Tôi nghi ngờ thông tin ấy nhưng không ai có thể giúp tôi có được thông tin tốt hơn nên tôi cứ leo lên con tàu ấy. Vừa ngồi xuống, anh chàng bên cạnh hỏi tôi đi đâu, tôi chìa cái vé, ngay lập tức anh ta đứng phắt dậy xách va li của tôi ra cửa và bảo “Cô nhầm tàu rồi, xuống ngay kẻo tàu chạy mất”, tôi lại xuống sân ga với chiếc va li của mình.

Khi tôi đang hoang mang, bối rối trước sân ga dày đặc những con tàu này thì một người bán hàng rong bước đến và nói rằng chuyến tàu của tôi sẽ không đến trước 3 giờ chiều. Tôi thầm nghĩ, chuyến tàu từ đây đến Igatpuri nhanh nhất cũng mất hơn hai tiếng đồng hồ mà khóa thiền của tôi sẽ không nhận thiền sinh đến sau 5 giờ chiều và bây giờ chỉ mới hơn 8 giờ sáng. Tôi quyết định đi ăn sáng để cho đầu óc nghỉ ngơi sau nhiều vòng tới lui, lên xuống quanh những cái cầu thang như gà mắc tóc không thoát ra được.

Món bánh samosa [1] cay xé lưỡi chui tọt vào bụng tôi sau khi cố chạy qua cuống họng muốn từ chối nó, hoặc là chấp nhận cái vị cay nồng khó chịu kèm với vị bánh thơm ngon hoặc là chịu bụng đói, tôi đành chọn phương án một và gọi thêm một chai nước suối to đùng. Tôi thầm nghĩ mỗi bữa ăn ở đây tôi no vì uống nước “chống cay” quá nhiều chứ không phải no vì thức ăn.

Ăn xong, tôi quay về quầy vé hỏi nhân viên quầy về chuyến tàu của tôi, cô ấy vẫn nhìn tôi với nụ cười nhẹ nhàng: “Cổng số bốn hoặc năm, tôi không chắc”. Không có thông tin gì khả quan hơn, tôi vòng ra bên ngoài, nơi có phòng hướng dẫn, tôi hỏi ngay anh cảnh sát đầu tiên bắt gặp, anh ấy lắc đầu chỉ vào trong văn phòng. Tôi xếp hàng sau một dãy người đang đứng trước quầy hướng dẫn, nơi có vài anh chàng ngồi nghiêm nghị sau tấm kính. Rồi cũng đến lượt tôi, anh ấy bảo chuyến tàu của tôi sẽ đến vào lúc 3 giờ chiều nay nhưng nếu tôi muốn nhanh hơn thì 20 phút nữa tại cổng số bốn sẽ có chuyến tàu đi Kalyon, từ đó tôi có thể đón chuyến tàu khác đi Igatpuri.

Tôi quay về lại cổng số bốn yên tâm đứng chờ, lần này thì thông tin đã rõ ràng, không còn rối rắm như buổi sáng. Khi chuyến tàu tới, một lần nữa tôi leo lên toa dành cho nữ, toa khá vắng người nên tất cả đổ dồn ánh mắt vào một cô gái ngoại quốc đi một mình là tôi. Các chị bắt đầu bắt chuyện, khi biết tôi muốn đến Igatpuri để tham gia khóa thiền Vipassana thì câu chuyện trở nên cởi mở hơn, các chị ấy hứa sẽ nhắc tôi khi tàu dừng ở ga Kalyon.

Tàu dừng ở Kalyon, sau khi tạm biệt các chị với nụ cười và ánh mắt trìu mến, tôi lại rơi vào một sân ga đầy những người đàn ông. Tôi nhìn người đàn ông đang đứng một mình ngay góc cột rồi tiến tới để hỏi thông tin cho chuyến tàu đi Igatpuri. Anh ấy cho biết cứ 20 phút sẽ có một chuyến tàu đi Igatpuri ở ngay đường ray này. Tôi cảm ơn anh ấy, định quay đi thì anh ấy hỏi rằng có phải tôi đến Dhamma Griri để tham gia khóa thiền Vipassana. Khi tôi gật đầu xác nhận thì anh ấy nói rằng sẽ giúp tôi lên tàu.

Tôi đứng chờ được một lúc thì tiếng còi tàu cất lên từ đằng xa, anh chàng ra hiệu cho tôi bước theo rồi anh ấy giúp tôi lên tàu, sau khi kiếm ghế trống cho tôi ngồi thì anh ấy bước qua toa bên cạnh. Yên vị xong, tôi hốt hoảng nhìn quanh khi phát hiện chỉ có mình tôi là phụ nữ trong khoang vì chuyến tàu này không phải chuyến tàu địa phương nên không còn chia toa nam – nữ riêng biệt nữa. Sau thoáng hốt hoảng, tôi mặc kệ những con mắt tò mò xung quanh, tôi nhắm mắt ngủ ngon lành vì quá buồn ngủ sau khi di chuyển nhiều trong buổi sáng.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, khi đang mơ màng thì bỗng nhiên tôi nghe tiếng gọi: “Này cô, cô thấy cái chóp màu vàng của Dhamma Giri kia không, đến nơi rồi đó, dậy đi, để tôi đưa cô xuống tàu. Cô có cần tôi đưa cô đến tận thiền trường không?”. Tôi cảm ơn anh ấy và cho biết rằng tôi có thể tự đi một mình. Anh ấy lắc đầu tỏ vẻ đồng ý rồi hỏi lại tôi tại vì sao tôi là người Nepal mà lại không sử dụng tiếng Hindi. Tôi lắc đầu trả lời rằng tôi là người Việt Nam. Anh ấy thốt lên có vẻ ngạc nhiên: “Ồ, nãy giờ tôi cứ ngỡ cô là người Nepal. Cô chắc là tự đi một mình được chứ?”. Tôi cam đoan với anh ấy rằng tôi có thể tự đi một mình được và cảm ơn sự quan tâm của anh ấy dành cho mình.

Trước khi tôi bước đi, anh dặn rằng sau khi rời khỏi sân ga, tôi cứ đi theo đường chính khoảng hai kilômét là đến cổng Myanmar, đi tiếp một kilômét nữa là vào thiền trường. Anh còn dặn dò tôi về giá tiền nếu tôi đi xe tuk tuk.

Người đàn ông trao lại va li cho tôi trên sân ga rồi quay lại toa tàu, tôi đứng như trời trồng nhìn con tàu xình xịch chạy đi. Bỗng nhiên tôi nhớ tới lời thầy: “Khi con bảo vệ Dhamma, Dhamma sẽ bảo vệ con. Khi con thực hành Dhamma, con sẽ nhận được những sự hỗ trợ vô hình trên con đường của mình”. Tôi biết mình đang được bảo vệ và hướng dẫn bởi những người tốt bụng và nhiệt tình xung quanh.

Tôi bước ra ngoài, nhìn về cái chóp vàng mà người đàn ông đã chỉ cho đến khi một anh chàng lái xe tuk tuk gọi và tôi lên chiếc xe ấy. Chiếc xe chạy đi, vượt qua những khuôn mặt khắc khổ với nụ cười hiền hậu, những tà áo cáu bẩn, những đống rác, những căn chòi bán hàng lụp xụp hai bên đường để đến gần với cái chóp vàng ngày càng hiện rõ. Chiếc xe đi qua cổng Myanmar, con đường với hai tàng cây xanh dịu dàng ven đường đưa tôi dừng lại ở cổng của thiền trường, khi tôi bước xuống trả tiền cho anh lái xe cũng là lúc tôi nhận được nụ cười của người gác cổng ở thiền trường Dhamma Giri. Tôi nhìn anh, nhìn chiếc cổng, nhìn dãy núi trước mặt bao bọc thiền trường trong. Bỗng, những giọt nước mắt lăn dài trên má tôi. Một điều gì đó nghẹn ngào ở cổ khiến nụ cười tôi bật ra thành tiếng nấc. Tôi đã đến đây, đã đứng tại nơi này, nơi thiền trường Vipassana đầu tiên được thầy Goenka đồng ý xây dựng trên đất Ấn Độ từ hơn 40 năm trước. Tất cả sự trìu mến, lòng hiếu khách, sự quảng đại mà tôi đã nhận được trong suốt thời gian qua đã đưa tôi đến nơi tôi hằng mong muốn và ấp ủ nhiều năm trời.

Hãy thôi tìm kiếm, lựa chọn những cảm giác thay vào đó phải học cách bình thản đón nhận mọi chuyện.

❀ ❀ ❀

[1] . Loại bánh rán hình tam giác, đồ ăn vặt phổ biến ở Ấn Độ. Nhân bánh gồm khoai tây nghiền, đậu Hà Lan và bột cà ri.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.