Lại đến văn phòng, công việc quen thuộc hằng ngày, những công đoạn lặp đi lặp lại hoàn toàn giống nhau, chỉ có khách hàng mỗi ngày là khác nhau nên tôi chưa bao giờ thấy nhàm chán. Mỗi khách hàng là một câu chuyện, mỗi khách hàng là một nụ cười, mỗi khách hàng là một điều gì đó rất mới khiến một ngày của tôi luôn thú vị.
Hôm nay cái máy in trong văn phòng lại trở chứng phát ra âm thanh “ùng ục” như muốn phản đối công việc nặng nhọc hằng ngày của nó. Tôi mỉm cười trấn an khách hàng đồng thời tự trấn an mình: “Nhanh thôi, máy in sẽ hoạt động lại thôi mà”. Tự nhủ mình thế nhưng biết thể nào cũng phải về trễ. Lại một ngày ngồi hơn 10 tiếng đồng hồ ở công ty vì điệp khúc máy hư, lỗi mạng, cuối tháng, cuối năm...
Một khách hàng cũ nhìn tôi mỉm cười rồi nói nhỏ: “Anh nói thật, máy móc công ty em ‘cùi bắp’ quá. Lần nào anh tới cũng có một cái gì đó hư, không máy in thì máy photo, không thì cũng là rớt mạng...”. Tôi lại cười, biết nói gì đây. Những lúc máy móc bị trục trặc, nhóm tôi đều phải làm việc nhiều hơn nhưng hiệu quả thì kém đi thấy rõ. Tình trạng này đã kéo dài quá lâu nhưng không được giải quyết, nhiều rồi cũng thành quen.
Bỗng dưng tôi thấy buồn cười với âm thanh “ùng ục” của chiếc máy. Buồn cười với quyết định cắt giảm tối đa chi phí của những người có thể quyết định thay đổi tình trạng hỏng hóc này. Buồn cười với những cảm giác khó chịu của chính mình khi máy móc không hoạt động như ý. Thế là tôi bật cười.
Nếu một chiếc máy bị lỗi, trục trặc không như ý thì tôi đâu có giận nó vì nó chỉ là một chiếc máy vô tri thôi mà. Vậy thì tại sao tôi lại bực mình? Tại sao tôi lại cáu gắt với chính bản thân? Chi bằng cứ mỉm cười. Tôi chợt nghĩ: “Nếu một người làm mình phật ý, liệu mình có giận, có trách người ấy không?”. Có lẽ, câu trả lời là “Có”. Tại sao nhỉ? Với một cái máy tôi có thể không nổi giận nó vậy thì tại sao tôi lại nổi giận với một con người? Liệu tôi có đang thiên vị cái máy hơn? Liệu tôi có đang thương yêu cái máy hơn? Câu trả lời chắc hẳn là “Không” rồi. Vậy thì tại sao?
Chợt tôi nhận ra, những chiếc iPhone, iPad, Audi, SH... được nâng niu để không bị trầy xước nhưng con người lại bị “trầy xước”, bị tổn thương bởi cách chúng ta đối xử với nhau và với bản thân mình. Con người là để yêu thương, máy móc là để sử dụng cơ mà. Không lẽ là ngược lại?
Tôi tự hỏi rằng liệu mình đã biết yêu thương đúng cách?
Tôi tiếp tục công việc cho đến khi khách hàng cuối cùng vui vẻ ra về. Kim ngắn đồng hồ đã chỉ số 8. Chị Linh, Ý, Trang cũng đang tất bật với những khách hàng cuối cùng. Tôi bước vào toilet, đứng nhìn cô gái trong gương. Khuôn mặt cô ấy lộ rõ vẻ mệt mỏi sau lớp trang điểm nhẹ đã trở nên nhợt nhạt vào cuối ngày. Áo vest ôm sát thân hình, đường xẻ của chiếc váy khoe làn da nâu rám nắng. Cô ấy thở dài rồi thay đồ. Tôi nhìn vào gương lần nữa. Một cô gái khác xuất hiện trong chiếc váy ngắn ngang gối, tóc xõa ngang vai. Tôi mỉm cười với cô gái trong gương rồi đi ra, tìm đến chiếc máy chấm công và nghe hai tiếng “Thank you!” vô hồn quen thuộc.
Tôi lại chạy xe trên con đường quen để trở về nhà. Dừng xe, tôi mở khóa bước vào sân. Một thư báo cước điện thoại được nhét ngay khe cửa, lá vàng rơi đầy sân. Tôi bước vào nhà. Lại là cuốn sách, ly nước, chai lọ ngổn ngang giữa sàn nhà. Tôi bước thẳng vào phòng tắm, mở vòi sen, ngồi thụp xuống, tựa cằm lên đầu gối, tay chạm sàn và để mặc dòng nước nhẹ nhàng vuốt ve cơ thể.
Khi nghe tiếng mở cửa, tiếng xe chạy vào sân và tiếng gọi quen thuộc, tôi im lặng, lau người rồi quấn chiếc khăn tắm quanh người bước ra và lớn giọng với chồng:
- Chồng! Tại sao chồng luôn bày biện ra khắp nhà rồi không dọn dẹp?
- Chồng có bày gì đâu!
- Chồng nhìn cái phòng khách đi! Sách, ly, chai… vị trí của mấy thứ đó đâu phải là nằm ở sàn nhà!
- Để chồng dọn rồi mình đi ăn tối.
- Không! Em không muốn ăn gì hết! Em mệt lắm rồi! Chồng làm em bực mình!
Tôi cố phun ra hết lửa nóng trong người bằng những lời giận dỗi rồi bỏ vào phòng ngủ, không quên đóng cửa tạo một tiếng “rầm” chắc nịch rồi quăng mình lên giường. Tôi nằm nhìn trân trân lên trần nhà, nghe ngoài kia tiếng chổi đưa từng góc nhà, tiếng nước chảy. Tôi tự hỏi chồng đã làm gì để mình nổi giận với anh ấy ngày hôm nay. Tôi vẫn dọn dẹp nhà cửa mỗi chiều về từ bao năm nay nhưng có bao giờ tôi bực mình vì điều đó đâu, vậy thì tại sao hôm nay tôi lại như vậy?
Tôi ngồi dậy, mặc chiếc váy ưa thích rồi đi ra, Dương ôm tôi vào lòng. Nép mình trong vòng tay chồng, tôi cảm giác thật bình yên, lại muốn nhõng nhẽo để được chồng dỗ dành, cưng nựng.