Tôi mở tin nhắn vừa nhận được: “Chuyến tàu của em trễ bốn tiếng lận, 10 giờ đêm mới đến Kolkata thì làm ơn cẩn thận đặt trước một chuyến taxi rồi ra ngay sân bay giúp anh, làm ơn nghe lời, đừng đi lang thang một mình nữa, nguy hiểm lắm”.
Người bạn ấy đã luôn quan tâm đến tôi mỗi khi tôi quay lại với Ấn Độ, sự lo lắng của anh khiến tôi ấm áp nhưng lại làm tôi căng thẳng, cách anh quan tâm khiến tôi có cảm giác như bất trắc luôn rình rập theo từng bước chân của mình.
Tôi thông báo với các chàng trai về sự chậm trễ của chuyến tàu, họ không hiểu vì sao tôi lại có thông tin cập nhật chính xác đến từng giờ đến vậy. Không giấu giếm, tôi chia sẻ rằng có một người bạn luôn lo lắng cho tôi và cũng không ngại chia sẻ về việc anh ấy làm tôi cảm thấy căng thẳng. Rahul bảo tôi tắt điện thoại, đừng đọc tin nhắn của người bạn ấy nữa vì đã có những người bạn quan tâm đến tôi ngồi đây và sẽ không làm tôi căng thẳng.
Đến 10 giờ đêm, tàu vẫn còn quá xa Kolkata, Rahul đang mua vài gói kẹo và sô cô la của một người bán hàng rong, những viên kẹo hình con thú bé bỏng, dễ thương như quà dành cho trẻ con. Ashutosh dự đoán rằng chúng tôi sẽ đến Kolkata lúc 11 rưỡi đêm. Rahul nhìn hình bạn gái rồi nói rằng cô ấy không thể ra khỏi nhà để đi đón cậu vào cái giờ khuya khoắt đó. Vikas hỏi tôi có muốn đi thẳng về sân bay từ ga tàu cùng không vì cậu ấy sẽ đi ngang sân bay để về nhà.
- Này, tôi có ý này, đêm nay là lễ Puja66 chính diễn ra, Nước coi hình năm trước tôi chụp đi. Nước sẽ khó có cơ hội đến Kolkata trong dịp Puja vào nửa đêm đâu hay là tôi dẫn Nước đi chơi lễ Puja? – Rahul bỗng nhiên đề nghị.
- Ừ, ý hay đó, Nước đi với Rahul đi, đêm nay Kolkata đẹp lắm – Suman ủng hộ Rahul.
Tôi mỉm cười im lặng, không trả lời các chàng trai, có lẽ các chàng trai hiểu sự bối rối của tôi nên bảo tôi cứ suy nghĩ cho đến khi tàu dừng lại. Các cậu ấy khẳng định rằng dù không thể đi cùng tôi nhưng nếu tôi chọn đi cùng Rahul hay Vikas thì tôi cũng sẽ an toàn.