NỖI SỢ HÃI TRONG ĐÊM

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Xin chào cô gái!

Nghe lời chào, tôi nhìn anh ta nhưng khuôn mặt anh ta không biểu hiện một chút cảm xúc nào, tôi quay đi, anh ta lặp lại câu nói ấy:

- Xin chào cô gái!

Lần thứ hai, tôi quay lại, đối diện với ánh mắt trừng trừng và khuôn mặt vô hồn, tôi chợt rùng mình. Tôi cầm điện thoại cố gọi bất kỳ một người bạn Ấn nào có tên trong danh bạ nhưng điện thoại báo tín hiệu ngoài vùng phủ sóng. Tôi vờ nhắm mắt ngủ thiếp đi bên ba lô nhưng rõ ràng ánh mắt ấy vẫn đang chòng chọc nhìn xoáy vào tôi. Âm thanh ấy lại vang lên bên tai tôi:

- Xin chào cô gái!

Tôi ngồi dậy, tỉnh táo nhìn quanh, chỉ mình tôi là phụ nữ nơi khu vực này, dãy ghế bên kia có ba người đàn ông trung niên đang mệt mỏi dựa vào lưng ghế. Phía bên trong văn phòng bán vé đèn sáng trưng, hai người đàn ông đang ngồi ở hai quầy trước hai tấm kính dày, chỉ chừa lại một kẽ nhỏ để nhận tiền và trao vé. Người tôi như lửa đốt trước ánh mắt ấy, sự sợ hãi tăng lên khi bến xe buýt thưa người dần, bóng đêm trải dài bất tận. Một lần nữa, thứ âm thanh quái đản xoáy thẳng vào tai tôi.

- Xin chào cô gái!

Tôi quay ngoắt người lại, cố nén đi sự sợ hãi và nhìn thẳng vào mắt anh ta. Thời gian như dừng lại, tôi nghe rõ tiếng thình thịch bên ngực trái, hơi thở gấp gáp và nóng hừng hực.

- Anh gọi tôi có việc gì?

Anh ta tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ mặt đầy thách thức và lặp lại:

- Xin chào cô gái!

Tim tôi như có ai bóp nghẹt, tôi sợ hãi run người, tôi cố chăm chú vào hơi thở để cố giữ khuôn mặt bình thản nhất có thể rồi trả lời:

- Nếu không có gì, xin anh vui lòng để tôi có một giấc ngủ ngắn, chuyến xe của tôi sắp đến rồi.

Rồi tôi nhắm mắt lại, tập trung vào hơi thở của mình, hơi thở nóng đang đi ra, hơi thở nóng đang đi vào, đi ra, đi vào mặc kệ người đàn ông đang xoáy đôi mắt trắng to với một chấm đen nhỏ bên trong nhìn chòng chọc vào tôi.

Tôi có cảm giác một thế kỷ đã trôi qua, khi tôi mở mắt ra, chẳng còn anh ta ở đó nữa, tôi bật khóc. Chuyến xe của tôi đến, vội vàng vác ba lô và lên xe tìm ghế của mình rồi tiếp tục trận khóc đang còn dở dang. Một người đàn ông bước vào ghế, ngồi ngay cạnh tôi, tôi vội nín khóc và quấn lại cái khăn rồi dựa vào lưng ghế và nhắm mắt, hy vọng bóng đêm sẽ che giấu nỗi sợ hãi của mình. Chẳng thể ngủ được, chẳng thể tiếp tục khóc, đèn không đủ sáng để tôi đem sách ra đọc thế là đầu tôi được dịp đi lang thang hồi tưởng về miền ký ức trong những tháng ngày rong ruổi vừa qua.

Tôi đã đi qua hàng nghìn con người, hàng nghìn nụ cười, hàng nghìn ánh mắt, hàng trăm địa danh, hàng trăm con đường, hàng chục chuyến bay, hàng chục chuyến tàu, hàng chục chuyến xe. Tôi đã trải qua những đêm một mình trên hành trình trên đất nước Ấn Độ này nhưng chưa bao giờ tôi đối diện với một ánh mắt ma quái đến vậy. Nó ám ảnh tôi với cái giọng trầm trầm đều đều đến đáng sợ: “Xin chào cô gái!”.

Xe tạm dừng ở một trạm, ánh đèn hắt ra từ những hàng quán thưa thớt đang cố bán vài ly trà sữa, vài chiếc bánh cho khách trên chuyến xe đêm. Tôi bước xuống, kéo khăn trùm đầu vì gió lạnh. Người đàn ông ngồi cạnh đưa tôi ly trà sữa nhưng tôi từ chối, anh ta đặt ly trà nóng hổi vào tay tôi rồi leo lên xe.

Tôi trở lại xe, tiếp tục chuyến hành trình xuyên màn đêm. Tôi lại rơi vào im lặng mộng mị. Khi ánh sáng mờ ảo xua tan màn sương dày đặc của vùng núi của Shimla, những ngọn núi trải dài bắt đầu xuất hiện thì tôi tỉnh giấc. Người đàn ông ngồi cạnh hỏi tôi sẽ xuống bến xe nào và đã có người đón tôi chưa, tôi gật đầu nói rằng bạn tôi sẽ đến đón ở bến xe cuối cùng.

Xe chạy qua màn sương mỏng dần, mặt trời nhấp nhô sau đỉnh núi. Người đàn ông ngồi cạnh cho tôi biết còn khoảng 30 phút nữa sẽ đến nơi và khuyên tôi nên gọi cho bạn từ bây giờ.

Trong 30 phút đó chiếc xe chạy trên con đường vàng ươm trong nắng, bầu trời trải ra trên cao, tôi như lướt qua những ngọn đồi nhấp nhô, từng hàng cây bừng lên đón ánh nắng đầu ngày, cả thung lũng ngân nga vũ điệu chào buổi sáng bởi những tiếng chuông từ nhà thờ nào đó vọng lại. Âm thanh vang vọng xua tan nỗi ám ảnh từ ánh mắt và giọng nói đáng sợ tối hôm qua.

Xe buýt đi chậm lại và dừng hẳn, người đàn ông ngồi cạnh cầm lấy chiếc ba lô của tôi và nhắc tôi gọi cho bạn báo rằng tôi đang dừng ở cổng chính của bến xe. Tôi giành lại chiếc ba lô và yêu cầu anh ta cứ đi trước, tôi sẽ đứng chờ bạn đến đón nhưng anh ta vẫn đứng cạnh tôi không chịu đi và khẳng định chắc nịch: “Không, tôi sẽ đứng đây với cô cho tới khi bạn cô đến. Tôi biết cô có chuyện gì đó không ổn từ lúc lên xe tối qua nên tôi cần biết chắc bây giờ người thân của cô đến đón trước khi tôi rời đi”. Tôi nhìn anh và lặng im không biết nói gì khác. Chúng tôi đứng trước cổng bến xe cho đến khi bạn tôi đến, sau khi trao đổi vài câu bằng tiếng Hindi với bạn tôi, anh ấy rời đi trong khi tôi còn chưa kịp hỏi tên.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.