LÊN ĐƯỜNG

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Sau khi quá cảnh ở sân bay Bangkok, tôi bay đến Mumbai, chuyến bay hạ cánh lúc gần nửa đêm. Khi đang dừng lại ở quầy làm thủ tục hải quan, một anh nhân viên an ninh người Ấn to béo nhìn tôi qua đôi mắt kính dày và nheo mắt hỏi những câu hỏi quen thuộc khi nhập cảnh như: Tôi đi đến đâu? Đi du lịch hay làm việc? Địa chỉ cư trú trong suốt thời gian ở Ấn?... Khi thấy tôi không thể nhớ địa chỉ nhà Sachin, ngay cả số điện thoại của anh ấy tôi cũng lóng ngóng mở danh bạ thì anh chàng mỉm cười dặn dò tôi cẩn thận và chúc tôi có chuyến đi tốt đẹp.

Sự sang trọng của sân bay Mumbai hờ hững lướt qua mắt tôi, không phải vì tôi không thèm để tâm mà do tôi đang vội ra ngoài tìm người đón với cái bảng có tên mình như lời Sachin dặn dò. Từ trước tới giờ chưa bao giờ tôi đi du lịch một mình, thói quen đặt tour với một công ty du lịch nào đó hoặc đi cùng mẹ hoặc chồng khiến tôi có chút bồn chồn. Tôi đi một vòng nhưng không thấy ai cầm cái bảng có ghi tên mình, xung quanh tôi là những anh chàng da đen nhìn tôi chằm chằm như thể họ không có điều gì khác để làm khiến tôi nhớ lại những bài báo vốn đã hình thành một nỗi ám ảnh trong tôi. Tôi không dám mon men ra khỏi sân bay mà đứng thu lu một góc, cảm giác tủi thân và bất an bắt đầu ập đến mặc cho tôi tự trấn an bằng nhiều cách.

Đồng hồ đã nhích sang ngày mới, tôi tự hỏi không biết liệu đến lúc nào tôi mới thoát khỏi tâm trạng này. Tâm trạng rối ren bởi sự dịch chuyển suốt một ngày trên những chuyến bay, bởi bóng đêm phía trên bầu trời như chờ chực chộp lấy hàng nghìn ngọn đèn điện đưa vào bóng tối, bởi hàng trăm con mắt đang nhìn chòng chọc vào tôi nơi sân bay đầy người lạ. Ngay lúc đó, tôi bỗng nghe tiếng gọi từ một anh chàng người Ấn, anh ta không cầm bảng ghi tên tôi mà tên Sachin, tôi thở phào nhẹ nhõm và kéo hành lý đến cạnh anh chàng này. Anh ấy đưa cho tôi điện thoại để gọi cho Sachin, tôi nghe giọng Sachin hỏi thăm gì đó nhưng tôi không thể hiểu nổi thứ tiếng Anh với giọng phát âm đặc trưng của người Ấn (In-lish) qua điện thoại nên cứ trả lời “Yes!Yes!” rồi an tâm leo lên xe. Lúc này, khi đã bình tâm tôi mới phát hiện rằng mấy cặp mắt cứ chằm chằm nhìn tôi là chỉ vì tôi cứ đứng ngay trước mặt họ nên muốn nhìn sang nơi khác là một điều khó khăn hơn.

Lên xe, tôi mới giật mình, rằng ngoài anh lái xe thì có thêm hai người đàn ông khác đang ngồi ở băng ghế sau. Tự hỏi cái quái gì đang chào đón tôi lúc nửa đêm trên vùng đất mệnh danh là “đất nước của sự cưỡng hiếp” thế này. Tôi ngồi im không dám nhúc nhích. Không biết khuôn mặt của tôi lúc đó căng thẳng đến mức nào mà cuối cùng một người đàn ông lên tiếng: “Này cô gái, tôi biết cô đang sợ. Tôi vừa bay về nước và ông bạn này cũng vậy, chúng ta cùng trên một chuyến xe về Pune, nhà chúng tôi ở đó, cô đừng sợ. Cô là khách trên đất nước chúng tôi”. Nỗi sợ như cái bong bóng đang phồng lên thì bị cây kim chích vào khiến nó ngay lập tức xẹp lép.

Xe chạy lao vào ánh sáng của những ngọn đèn đường phía trước mặt, câu chuyện trao đổi giữa chúng tôi cũng chỉ dừng ở mức xã giao bởi lúc này đã quá nửa đêm và ai cũng mệt mỏi khi vừa trải qua một chặng bay dài kết hợp với sự chênh lệch múi giờ.

Một người đàn ông xuống xe, theo lịch trình thì anh lái xe chuẩn bị đưa tôi đến nhà Sachin, bỗng nhiên xe đỗ xịch lại, hai người đàn ông cầm tờ giấy có địa chỉ nhà anh Sachin nói với nhau bằng tiếng Hindi rồi anh lái xe bước ra ngoài. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì anh ta quay lại nói rằng đã đi nhầm đường, chiếc xe quay ngược lại, cái bong bóng sợ hãi trong tôi được dịp lại bắt đầu phồng lên, lúc này đã là 2 giờ sáng Ấn Độ, nghĩa là 3 rưỡi sáng theo giờ Việt Nam.

Anh lái xe chạy một lúc rồi nhấc điện thoại ra gọi nhưng không nghe đầu dây kia nhấc máy, tôi càng hoang mang, không biết mình đang được đưa đi đâu, tâm trí tôi bắt đầu liên tưởng đến những bộ phim hành động đã được xem. Ngay lúc tâm trí tôi đang rối bời thì xe dừng lại trước một chung cư, anh bảo vệ xuất hiện, tôi thò tay ra cửa kính đưa tờ giấy có thông tin của Sachin cho anh ấy. Chỉ năm phút sau, Sachin xuất hiện với cái đầu bù xù chạy đến xách va li cho tôi, cả vợ anh ấy cũng đang chờ tôi. Chiếc bong bóng sợ hãi trong tôi lúc này nổ cái “độp” rồi vỡ tan tành. Tôi được đưa vào căn phòng nhỏ ấm cúng trong căn hộ của gia đình Sachin, muốn ngủ ngay một giấc nhưng tôi cứ trằn trọc vì lạ nhà.

Sáng ngủ dậy, sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi thì tôi được anh chị Sachin – Suvarna mời ăn sáng bằng món poha [1] trông gần giống món xôi của Việt Nam. Nhờ sự thân thiện, ân cần của vợ chồng nhà Sachin mà tôi đánh rơi luôn sự ngại ngùng ban đầu xuống đất, không thèm nhặt lên rồi cứ thế tự nhiên ăn luôn hai đĩa poha be bé.

Ăn xong, tôi không muốn làm phiền Sachin – Suvarna bởi họ chuẩn bị đưa hai con trai đến trường, tôi quyết định ra ngoài đi bộ lòng vòng nhưng không thấy khu vực này có gì đặc biệt. Xung quanh chỉ toàn nhà cao tầng và xe hơi, một vài ánh mắt và nụ cười dừng lại khi đi ngang tôi rồi lại lướt đi. Khi tôi quyết định quay về thì cũng là lúc chiếc ba lô tôi đang mang rung liên hồi, chuông reo lên inh ỏi. Tôi nhấc máy thì nghe giọng Sachin, hóa ra anh gọi tôi về ăn trưa.

Về đến nhà, tôi nhìn thấy Suvarna đang chuẩn bị một bữa ăn khá đẹp mắt cho cả gia đình trong những chiếc đĩa inox tròn đủ kích cỡ. Một bữa ăn đầy đủ sắc màu và mùi vị, kích thích cả thị giác, khứu giác lẫn vị giác. Đây là lần đầu tôi được ăn bốc theo kiểu Ấn thực sự, cảm giác lạ lẫm, tò mò khiến tôi càng hào hứng khi dùng bàn tay phải của mình trộn và bốc thức ăn cho vào miệng. Món cà ri [2] sền sệt khiến tôi phải loay hoay, vừa ăn vừa nhìn vợ chồng Sachin cùng hai đứa nhỏ đang trộn và bốc một cách gọn gàng, sạch sẽ.

Ấn Độ không chỉ sở hữu một nền ẩm thực độc đáo khác lạ so với nhiều quốc gia châu Á khác mà cách ăn của người Ấn cũng rất khác biệt, họ dùng tay để bốc thức ăn nhưng không phải tùy tiện muốn dùng tay nào cũng được mà họ dùng tay phải vì tay trái tượng trưng cho những điều ô uế hay cái ác. Người Ấn cho rằng đồ ăn, thức uống họ có được là do đấng tối cao ban tặng cho nên khi đón nhận họ phải đón lấy bằng bàn tay trần một cách thành kính. Ngoài ra, việc ăn bằng tay cũng được cho là chạm đến mọi giác quan khiến họ cảm thấy ngon hơn khi ăn. Người Ấn cũng cho rằng, năm ngón tay tượng trưng cho năm yếu tố: không gian, không khí, lửa, nước, đất. Việc ăn bằng tay sẽ giúp kích thích năm yếu tố để tiết dịch tiêu hóa trong dạ dày, họ cho rằng các dây thần kinh trên đầu ngón tay sẽ giúp kích thích tiêu hóa nhanh hơn và giúp người ăn cảm thấy ngon miệng hơn khi xúc chạm và cảm nhận rõ đủ các hương vị, nguyên liệu làm nên món ăn. Bữa ăn kết thúc với những món ngọt đầy cám dỗ theo truyền thống Ấn Độ, tôi trở về phòng nghỉ.

Buồi chiều, Sachin đưa tôi đi một vòng. Đường phố ở Pune có nhiều cây xanh và rất yên bình. Lúc này tôi mới cảm thấy sự đối lập rõ ràng ngay trên đường phố. Những anh chàng, cô nàng Ấn trắng đẹp rạng ngời đi cạnh những khuôn mặt Ấn đen trong bộ sa ri [3] cũ, sờn rách ngồi lê lết trên phố. Những chiếc ô tô sang trọng, bóng loáng chạy vút qua đàn bò đủng đỉnh giữa đường. Song song với những chiếc xe đạp cũ mòn là những chiếc mô tô phân khối lớn. Những tòa nhà nguy nga, đồ sộ nằm ngay cạnh những căn chòi lôi thôi, nhếch nhác, tạm bợ. Sang trọng và nhơ bẩn, giàu có và nghèo khổ, mỹ miều và rách nát đến tả tơi, cổ xưa và lạc hậu cùng với sự hiện đại tột cùng ngược chiều nhau...

Sự tương phản rõ ràng cùng tồn tại trong một không gian và thời gian.

❀ ❀ ❀

[1] . Hay còn gọi là aloo poha, được làm từ gạo ép, khoai tây, hành tây và các loại gia vị…

[2] . Món ăn truyền thống của người Ấn Độ. Món ăn có dạng nước xốt sền sệt màu nâu sẫm, được nấu chủ yếu từ rau củ và thịt, được ăn kèm cơm hoặc bánh mì. Có nhiều loại cà ri khác nhau như cà ri trứng, cà ri hải sản, cà ri gà, cà ri bắp cải khô, cà ri rau củ…

[3] . Hoặc saree là một loại trang phục truyền thống của phụ nữ Ấn Độ, có kích thước từ 4-9 mét (cũng có khi dài tới 12 mét) dùng quấn quanh cơ thể theo nhiều cách khác nhau.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.