MÀU XANH KỲ ẢO

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

12 giờ trưa, nghe tiếng gọi nhỏ nhẹ của hai cô gái Nepal, tôi gượng dậy và tim tôi như ngừng đập với khung cảnh trước mắt. Đập vào mắt tôi là làn trước trong vắt màu xanh, xanh đến kỳ quái và cuốn hút đến lạ kỳ. Mặt hồ im lìm, phẳng lì như mặt gương xanh biếc. Xung quanh hồ là dãy núi đá với những nét vẽ loang lổ của bàn tay mẹ thiên nhiên trên vách khiến bức tranh trở nên hoàn hảo. Dường như quên hết mệt mỏi, tôi ngồi dậy và bước xuống xe nhưng vừa đặt chân chạm đất thì cảm giác khó thở ập đến khiến người tôi lảo đảo, tôi ngồi bệt xuống đất, thở từ từ rồi ráng đi từng bước nhỏ ven mép hồ và ngồi luôn tại chỗ không thể nhích thêm được bước nào nữa. Hai cô gái người Nepal đi theo rồi ngồi cùng với tôi một lúc, khi biết tôi đã ổn họ mới chạy tung tăng quanh hồ. Nhìn họ, tôi biết mình không thể chạy nhảy như thế tại nơi này.

Tôi cố men theo hồ một vài bước rồi lại ngồi yên. Trên bầu trời là những chú chim bay lượn, lâu lâu lại sà xuống và thả mình trôi theo dòng nước. Tôi ngồi đó, nhìn những chú chim bay lượn, những cánh chim tự do nhưng ngay cả cánh chim cũng bị giới hạn bởi bầu trời và có lẽ con người, ai cũng bị giới hạn bởi điều gì đó. Tôi đã từng tự giới hạn chính mình khi nghĩ rằng với hai lá phổi có vấn đề thì tôi không thể nào đi đến Ladakh càng không nghĩ đến chuyện mình sẽ chạm được vào mặt hồ Pangong. Vậy mà giờ đây, tay tôi đang chạm vào mặt nước xanh kỳ ảo ấy. Phải chăng chính tôi đã tự giới hạn bản thân chứ không phải ai khác?

Một chú chim sà xuống ngay trước mặt tôi và thả mình trôi trên dòng nước. Chú chim lững lờ trôi trên mặt hồ rồi vục cái mỏ ngắn xuống nước sau đó quay đầu về phía sau rỉa lông mà chẳng hề quan tâm đến một người đang ngồi ven bờ nhìn mình. Tôi tự hỏi liệu mình có được thong dong, tự tại như chú chim kia hay luôn bận bịu xem người khác đang nghĩ gì về mình, luôn quan tâm đến hình ảnh mình đang cố xây dựng với những người xung quanh? Bỗng chú chim vỗ cánh vút bay.

Ồ nhỉ, chú chim chẳng quan tâm đến việc người khác nghĩ gì về mình, nó sống thuận theo tự nhiên và tự do vút bay.

Xa xa là dải cờ phướn thấp thoáng bay trong gió. Cứ ở đâu có người Tạng là ở đó có những lá cờ phướn rực rỡ. Tôi đứng dậy và ráng bước đi từ từ đến được gần dải cờ phướn. Dải cờ gồm năm màu: trắng – đỏ – lục – vàng – lam, những sắc màu của Phật giáo Tây Tạng, khác đôi chút với màu cờ truyền thống của Phật giáo Việt Nam là trắng – đỏ – cam – vàng – lam. Một trong các lý do có thể giải thích là lá cờ Phật giáo chính thức ra đời năm vào 1889 còn Phật giáo Tây Tạng bắt nguồn từ Ấn Độ giáo thì đã có từ lâu đời, trải qua thời gian sẽ xuất hiện vài sai khác tuy nhiên điều này không làm thay đổi ý nghĩa biểu trưng. Số năm không chỉ tượng trưng cho ngũ hành (kim, mộc, thủy, hỏa, thổ) tương sinh – tương khắc làm nên vạn vật mà còn ứng với ngũ trí của Mật tông miêu tả về trí của con người (pháp giới trí, đại viên kính trí, bình đẳng tính trí, diệu quan sát trí, bình đẳng tác trí) đồng thời hợp với ngũ uẩn (sắc, thọ, tưởng, hành, thức) là năm yếu tố tạo thành thân tâm và là ngũ bộ chú, nghi thức trì niệm của Mật giáo (Tịnh pháp giới, Văn Thù nhất tự hộ thân, Lục tự đại minh, Chuẩn Đề cửu thánh, Nhất tự kim luân Phật đỉnh) nhưng trên hết là biểu thị sức mạnh và sự thống nhất giữa ngũ phương và ngũ Phật.

Pangong là một hồ nước nội sinh, nghĩa là chỉ nhận nước từ các nhánh sông và không chảy ra biển. Hồ này rất đặc biệt với những sắc xanh khác nhau của mặt nước thay đổi tùy vào thời điểm trong ngày. Hồ Pangong có chiều dài khoảng 155 kilômét, chạy dài từ tây sang đông và có chiều rộng dao động từ khoảng 40 mét đến 15 kilômét. Độ sâu trung bình của hồ khoảng 57 mét. Trong hồ có khoảng năm hòn đảo với các tên gọi như Shu, Tu.. trong đó lớn nhất là đảo Chim (Bird) vì nơi đây có nhiều loài chim sinh sống. Hồ Pangong không chỉ có quan hệ chặt chẽ với màu sắc tôn giáo thần thoại mà còn nổi tiếng với hai dòng nước mặn ở khu vực Kashmir và dòng nước ngọt vô tận ở vùng Tây Tạng. Đây còn là nơi sinh sống của vô số loài cá cùng với thảm cỏ xanh mượt trải dọc ven bờ. Đây cũng là hồ lớn nhất trong khu vực dãy Himalaya với diện tích lên tới 700 kilômét vuông.

Đến 1 giờ chiều, tôi quay lên, hai cô bạn Nepal đang ăn trưa và chờ tôi nhưng tôi chỉ uống sữa chứ không thể nuốt trôi thứ gì dù biết rằng có thể mất năm tiếng đồng hồ mới về lại Choglamsar. Mặc kệ bụng đói, tôi lại leo lên xe nhắm mắt trên con đường về cong cong, khúc khuỷu.

Đến Choglamsar, việc đầu tiên là tôi tìm cái để ăn. Lúc này bỗng nhiên thấy thèm hương vị của mì gói sau nhiều ngày trà bơ, trà sữa, momo, thukpa, thenktuk, mokthuk [1], kulcha, tigmo [2]... Và thật là ở đây cũng có mì gói, tôi gọi cho mình một tô, vẫn là mì gói nhưng mang hương vị đậm đà đặc trưng của đất nước nhiều gia vị.

Điện thoại của tôi lại không gọi được cho bác Tashi. Tôi tìm đến tiệm bán thảm hôm trước để gọi nhờ điện thoại nhưng mẹ con bà chủ không ai dùng điện thoại. Rất nhiệt tình, cô con gái dẫn tôi đi về phía chợ và vào một cửa hàng văn phòng phẩm, bác chủ cửa hàng đưa điện thoại bàn cho tôi gọi nhưng cũng không thể kết nối, bác đưa luôn di động cho tôi mượn mà cũng không kết nối được. Cảm ơn bác chủ cửa hàng văn phòng phẩm, cô bé lại dẫn tôi đến tiệm điện thoại công cộng, vẫn tình trạng tương tự, không thể nào kết nối, tôi không hiểu bác Tashi nhà mình dùng mạng nào mà khó liên lạc vậy?

Hai chị em lại tiu nghỉu đi ra, vừa thấy ba anh cảnh sát đang đứng tôi tiến đến nhờ vả nhưng mấy anh này cũng không sử dụng điện thoại cá nhân. Có lẽ thấy được sự bối rối của chúng tôi, một anh chàng mở lòng hào hiệp đưa tôi mượn chiếc điện thoại của anh ấy, tôi hồi hộp bấm số của bác Tashi và vui mừng khi chuông reo. Cuối cùng tôi nghe thấy giọng bác Tashi ở đâu dây bên kia. Bác ấy nói đang ở Leh, nếu tôi muốn đi chơi thì đi xe buýt lên Leh, bác sẽ chờ còn nếu không thì đợi ở Choglamsar, bác sẽ đến đón. Cũng đã thấm mệt nên tôi nói với bác là sẽ chờ.

Tôi đứng chờ bác Tashi trong ráng chiều đầy bụi bặm và tiếng ồn ngay góc chợ, cứ đứng như thế mặc đám đông lướt qua. Cô bán hàng hoa quả bên cạnh đưa cho tôi một quả táo, khi thấy tôi ngại ngần cô nhét luôn vào tay và ra hiệu bảo tôi ăn đi. Tôi mỉm cười cảm ơn và cắn một miếng ăn ngon lành trong không khí đầy bụi bặm đó.

Khoảng 30 phút sau, giữa dòng xe cộ kẹt cứng, bác Tashi đến.

❀ ❀ ❀

[1] . Một món ăn gần giống với món há cảo của Trung Quốc.

[2] . Một loại bánh gần giống với bánh bao.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.