NHỮNG NGÀY BÌNH YÊN TRONG NGÔI CHÙA BANGLADESH

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Tôi xách hành lý đến ngôi chùa Bangladesh. Một chú tiểu dẫn tôi vào căn phòng nhỏ được sắp xếp ấm cúng và giản dị, ngoài chiếc giường chỉ có một cái bàn nhỏ để vật dụng và một móc treo đồ. Sau khi treo chiếc khăn mặt còn ướt vào phòng tắm, tôi khóa cửa bước ra phố. Con đường ban trưa tấp nập kẻ tới người lui, tôi cũng là một kẻ làm tăng thêm sự tấp nập đó trên con đường phủ tung bụi mù mỗi khi có xe tuk tuk chạy ngang qua.

Tôi lại hướng về phía đền Đại Giác, bước đi trên con đường dần trở nên quen thuộc. Những anh chàng bán hàng rong cũng đã quen với sự hiện diện của vị khách luôn đi một mình bất kể giờ giấc, chẳng theo lịch trình nào và có thể rẽ vào con đường nào nếu muốn. Lần này, tôi dừng lại chọn mua một bó hoa từ anh chàng có nụ cười tươi nhất.

Tay cầm bó hoa, tôi bước đôi chân trần vào đền, dòng người kéo hàng dài đang chờ đến lượt mình được đặt bước chân vào nơi linh thiêng. Tôi nhẹ nhàng đặt bó hoa trước tượng Đức Phật rồi quay ra, bước đến bên hồ Muchilinda nơi mà con rắn chúa Muchilinda đã che chở cho Đức Phật khi trời mưa vào tuần thứ sáu sau khi Ngài thành đạo.

Tôi rời khỏi khu vực đền Đại Giác bước ra phố chợ và rẽ vào con đường khác, những khách sạn lớn nhỏ xếp thẳng hàng hai bên đường, tôi đi tiếp về phía trước. Những đứa trẻ bắt đầu chạy theo tôi và xin tiền, lòng tốt của khách hành hương vô tình đã tạo ra một đội quân ăn xin tại quanh khu vực này, tôi lắc đầu rồi lại bước đi. Những khách sạn thưa vắng dần rồi dẫn tôi bước vào một cánh đồng, thấp thoáng những căn chòi lá thấp bé nơi cuối đường. Tôi lại rẽ sang con đường khác, bước chân lang thang, vô định dưới ánh nắng nhẹ của ngày đông. Chẳng biết cuối con đường là điều gì đang chờ, tôi chỉ biết rằng mình đang bước trên con đường hai bên là đồng lúa, trên đầu là bầu trời xanh, mặt trời vẫn tỏa nắng, lâu lâu lại có một nụ cười lướt ngang tôi. Giây phút này với tôi thế là đủ để cảm thấy không phiền muộn, không lo toan, không sợ hãi. Với tôi, những chuyến đi, những hành trình nối tiếp, dài và ngắn, xa và gần, hoạch định hay vô định đôi khi không hẳn là đến một địa danh nào đó cụ thể mà chỉ vì được đi, trái tim không hề vương vấn như mây bay gió thổi. Tôi bước đi theo số phận của mình.

Tôi đã trở lại phố chợ, tìm cho mình một quán ăn trông gọn gàng, tôi gọi cho mình một đĩa mì xào chowmein [1]. Dù khả năng ăn cay của tôi đã tăng lên kể từ ngày đặt chân đến đất nước mà cà ri và ớt là gia vị không thể thiếu trong bữa ăn hằng ngày thì tôi vẫn chưa hoàn toàn ăn được mọi món ở Ấn Độ. Trong lúc đợi bữa chiều của mình, tôi lặng lẽ nhìn quanh, phía bên trong quán ăn là nhóm khách phương Tây với những mái tóc vàng óng ánh, họ có vẻ rất vui bên bạn bè của mình, những câu chuyện trao đổi hăng say từ đề tài qua đề tài khác. Góc bàn khác là một gia đình người Ấn, người mẹ dỗ dành cô con gái nhỏ đang chơi búp bê còn người bố đang bẻ miếng bánh rô ti rồi chấm chút cà ri đút cho cậu con trai lớn hơn. Vài vị sư ngồi yên lặng bên ly trà sữa đang bốc khói. Phía bên ngoài, một đám đông đang tụ tập bên một chiếc xe vải đầy sắc màu, những người phụ nữ mặc sa ri cùng những chiếc vòng nhựa sặc sỡ tương phản với làn da ngăm đen màu bụi đất, một chú bê ham vui cũng tham gia vào đám đông ấy. Cách đó không xa, một người đàn ông lớn tuổi ngồi trầm ngâm bên gian hàng vắng khách của mình.

Trở về chùa Bangladesh khi nắng còn chưa tắt, tôi bước vào khu vực những ngọn đèn bơ, nhiều người đang có mặt ở nơi này để chờ đến giây phút thắp những ngọn đèn lung linh. Tôi cũng đứng chờ. Khi những ngọn đèn được thắp lên, sự ấm áp lan tỏa khắp nơi khiến mọi người dường như gần nhau hơn, những câu chuyện làm quen bắt đầu giữa những người vừa mấy phút trước còn xa lạ.

Tôi trở về phòng của mình, vừa mở cửa phòng thì nghe tiếng “chậc, chậc”, sau khi bật công tắc đèn, tôi nhìn rõ chú thằn lằn trên trần nhà đang uốn cong người nhìn chằm chằm vào tôi. Có lẽ chú là chủ nhà và đang ngạc nhiên với vị khách lạ. Tôi nghĩ thầm rằng tôi có chìa khóa phòng nghĩa là tôi cũng là chủ nhà như chú, hai đứa phải cùng chia sẻ căn phòng, cùng sống chung trong hòa thuận. Tôi nằm suy nghĩ miên man rồi rơi vào giấc ngủ, trong giấc ngủ ấy chẳng có tiếng kêu “chậc, chậc” nào, rõ ràng chú thằn lằn là người bạn cùng phòng tử tế.

Trong giấc ngủ mơ màng, tôi nghe văng vẳng vọng lại tiếng tụng kinh trầm ấm, đều đều. Tôi ngồi dậy, đồng hồ chỉ 4 giờ sáng. Vượt qua sự cám dỗ của chiếc giường ấm áp, tôi rửa mặt và thay áo quần bước ra ngoài, đi về hướng có tiếng chuông mõ vang cùng tiếng tụng kinh. Những vị sư trong chiếc áo nâu đỏ đang ngồi thành hàng thẳng tắp, tôi ngồi xuống phía sau và nhắm mắt. Trong buổi sáng mờ sương, tiếng kinh đều đặn vang lên lúc trầm, lúc bổng cùng tiếng chuông mõ. Tâm trí tôi an tĩnh hơn, cái lạnh đã không còn khiến tôi run từng cơn nữa. Tôi ngồi đó, giữa những chiếc áo nâu đỏ và những âm thanh rền vang sâu lắng, không ồn ào, không náo nhiệt, chẳng còn phân biệt lời kinh đi thẳng vào tâm trí bằng ngôn ngữ Bangladesh hay Pali, tất cả tự nhiên hòa tan vào trong tôi từng từ, từng chữ, từng âm thanh một.

Tôi đứng dậy rời đi khi thời kinh buổi sáng kết thúc, những vị sư bắt tay với công việc hằng ngày của mình, tôi bước ra ngoài khu vực những ngọn đèn bơ. Những người bạn tối hôm qua nói chuyện cùng tôi đã có mặt ở đó, họ đang cạy những ngọn đèn bơ đã cháy hết tim và đông cứng sau một đêm lạnh giá. Tôi bước vào và cùng bắt tay làm việc, những ngọn đèn được làm sạch trước khi cho tim đèn mới vào và đổ bơ nóng lên.

Tôi bắt đầu từ ngọn đèn đầu tiên, ngọn đèn thứ hai và rồi không nhớ bao nhiêu ngọn đèn bơ đã được tôi hoàn thành cùng nụ cười với những người bạn cũng đang hạnh phúc bên công việc đầu ngày này. Khi ánh nắng trải dài khắp bãi cỏ xanh phía bên ngoài cũng là lúc chúng tôi mãn nguyện ngắm hàng nghìn ngọn đèn bơ vừa sửa sang. Phải chăng để hoàn thành những công việc tưởng chừng vượt quá khả năng ta phải bắt đầu từ hành động nhỏ? Phải chăng khi ta làm việc với niềm vui và dồn tâm huyết vào từng hành động thì kết quả đem lại rất nhiều điều bất ngờ?

Mỗi ngày ở Bodh Gaya đều đặn trôi qua trong yên bình như thế. Tôi bắt đầu buổi sáng bằng việc nhắm mắt và để mặc tâm trí trong làn sương sớm, sau đó chuẩn bị những ngọn đèn bơ rồi lang thang vào đền Đại Giác, đi quanh gốc cây bồ đề. Tôi cũng không quên đi ra phố chợ thưởng thức trà sữa và những món ăn nồng gia vị, sau đó vòng qua những ngôi chùa quanh Bodh Gaya rồi rong ruổi và ngồi bệt ven cánh đồng lúa mang hương thơm của đất trời.

Sáu ngày đã trôi qua, thời gian cứ lừng lững trôi bỏ mặc mọi cảm xúc của con người. Mặc kệ tôi có cảm giác như mình chỉ vừa mới đặt chân đến Bodh Gaya ngày hôm qua thì đồng hồ vẫn cho tôi biết rằng tôi đã ở lại đây sáu ngày. Đã đến lúc tôi phải rời đi.

Tôi lục lại ví tiền vốn không nhiều nhặn gì của mình và chuẩn bị số tiền tương đương với số tiền tôi phải chi trả nếu ở khách sạn và bỏ vào một phong bì. Tôi xin được cúng dường lại cho ngôi chùa này để mong rồi sẽ có thêm nhiều người được sống trong bầu không khí tuyệt vời này như tôi.

Tôi gặp vị sư trụ trì và cảm ơn vị sư ấy cùng các chú tiểu đã hỗ trợ mình trong suốt những ngày tôi lưu lại nơi này. Khi biết tôi sẽ đến Dehli sau khi rời Bodh Gaya, vị sư trụ trì đã nhờ người dẫn tôi ra phòng vé mua giúp vé tàu. Tôi chẳng biết nói gì ngoài lời cảm ơn mà suốt hành trình trình này tôi đã lặp đi lặp lại với lòng biết ơn chân thành đối với những người luôn giúp đỡ mình.

❀ ❀ ❀

[1] . Món mì xào truyền thống của người Trung Quốc, sợi mì được làm từ bột mì, bột gạo hoặc tinh bột đậu xanh.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.