Hai giờ sáng tôi chợt tỉnh giấc, đã là ngày cuối cùng tôi ở trên đất Ấn. Tôi trằn trọc nghĩ ngợi rồi ngồi loay hoay với bức tranh hoa mai vẽ tặng vợ chồng anh Sachin cho đến lúc trời hửng sáng.
Tôi nhìn ra khung cửa sổ, một màu xám xịt, trời lại mưa. Không hiểu sao cứ lúc tôi chuẩn bị rời một nơi nào đó thì trời lại mưa. Tâm trạng đã buồn, nhìn trời ảm đạm thế này thì cất bước sao đành đây.
Ăn sáng xong anh Sachin dẫn tôi đi mua quà để đem về Việt Nam. Đi bộ loanh quanh, nhìn những góc đường tôi chợt nhận ra nó cũng chẳng khác gì mấy so với những con đường ở Việt Nam. Góc này trông giống Quận 5, góc kia trông giống Quận 3 ở Sài Gòn, góc khác thì trông giống Huế, khắp Pune là những khoảng xanh yên bình. Tất cả dường như quen thuộc với tôi.
Về nhà, chị Suvarna lại bắt tôi ăn trưa trong lúc tôi đang rất no bởi đã ăn vặt bên ngoài cùng anh Sachin và Animesh, con trai của anh chị. Nhưng tôi biết rằng mình không thể từ chối nên phải ráng ăn thêm cho anh chị vui lòng.
Chuẩn bị hành lý và nghỉ trưa xong thì xe đón tôi ra sân bay Mumbai cũng vừa đến. Tạm biệt anh chị Sachin – Suvarna mà lòng tôi nặng trĩu. Trời chiều mới 3 giờ mà mây đen vần vũ. Tôi bước lên xe, mưa rơi tầm tã suốt chặng đường từ Pune đến Mumbai khiến tôi không cầm được nước mắt.
Hững hờ với gió ngàn bay
Mây về ngang núi bỗng loay hoay buồn
Nhặt lên một thoáng dỗi hờn
Chiều sang bóng nắng cô đơn lối về.
Thế là rời Ladakh, rời Pune, rời Ấn Độ và rời khỏi những ngày như giấc mộng. Chuyến đi không phải để đến một vùng đất xa lạ mà tôi như một đứa trẻ được trở về nhà. Những bỡ ngỡ ban đầu đã thay thế bằng sự quen thuộc và gần gũi. Những con người thoáng qua: anh Sachin, chị Suvarna, bác Tashi, em gái Deachen... dường như không còn ai là “người lạ” với tôi. Chuyến đi ngắn so với cả cuộc đời nhưng lại khá dài so với một chuyến du lịch thông thường, huống hồ đây là lần đầu tiên tôi đi du lịch một mình mà lại là hành trình tự đi. Đến một nơi không người quen thuộc, đáng sợ hơn lại là vùng đất mang đầy định kiến, hồ nghi, sợ hãi...
Mai lại về Việt Nam, về với cuộc sống hằng ngày, điều gì sẽ còn đọng lại trong tôi? Chuyến đi như một giấc mơ, những hình ảnh thoáng qua, những nhân duyên nhẹ nhàng đưa đẩy. Tất cả là định mệnh hay chỉ là sự tình cờ? Hai lần đến Ấn Độ, khi đặt chân xuống nơi này đều có cảm giác lạc lõng và bất an ập đến nhưng khi rời đi, cả hai lần tôi đều bật khóc. Vẫn còn điều gì đó không giải thích được, dù cố tìm hiểu cũng không thể rõ ràng. Chỉ biết rằng tôi sẽ quay lại, quay lại để tìm câu trả lời cho câu hỏi còn bỏ ngỏ.