Xe chợt dừng lại, anh xuống xe một lúc rồi quay lại nhìn tôi nói khẽ: “Một cây thông to đổ chắn ngang đường về nhà rồi. Không còn cách nào khác, chúng ta phải đi bộ thôi”. Tôi kéo khóa chiếc áo ấm, đeo ba lô lên vai rồi xuống xe. Cái lạnh phớt qua cùng vài giọt nước, tôi mở ô nhưng chợt nhận ra đó là những giọt mưa còn đọng trên lá vừa rơi xuống má mình, xung quanh tôi là một màn sương mờ ảo bao phủ. Trong ánh sáng nhợt nhạt của ánh trăng len qua kẽ lá đang cố xuyên thủng màn sương, tôi dò dẫm bước đi từng bước một, những cây thông to cao vút với những chiếc rễ nhấp nhô làm tôi suýt vấp ngã. Anh quay lại, đưa tay: “Nắm lấy tay anh để khỏi ngã”. Vẫn bàn tay, giọng nói, ánh mắt ấy khi đỡ tôi khỏi ngã nơi cánh đồng hoa cải vàng năm xưa, tôi nắm lấy tay anh.
Anh và tôi bước đi lặng lẽ trong cái lạnh của đêm mờ sương, trên con đường mòn băng ngang khu rừng già. Đột nhiên phía trước tôi xuất hiện một khoảng sáng bàng bạc, tôi nhìn lên trời, khu rừng đã ở lại phía sau lưng, để lộ ra một khoảng trời đầy sao. “Mình về đến nhà rồi đó”, anh nói khẽ rồi buông tay tôi để mở cửa. Chúng tôi bước lên cầu thang rồi đi ra lan can, tôi đứng sững trước khung cảnh trước mặt. Chếch bên trái là vầng trăng chưa kịp tròn, bao quanh là bầu trời lấp lánh ánh sao, trước mặt là những ngọn đồi nhấp nhô, tiếng suối róc rách xen cùng tiếng gió len qua hàng thông rì rào. Bất chợt một ngôi sao băng rơi, tôi bất ngờ chỉ kịp nhìn và ước một điều luôn ấp ủ về con đường dài xa xăm. Lại một ngôi sao băng khác rơi, vừa lúc anh nắm lấy tay và nhìn vào mắt tôi rồi hỏi rằng có biết anh vừa ước điều gì không. Tôi lắc đầu, anh nắm lấy tay còn lại của tôi rồi nói khẽ:
- Anh ước được ôm em ngay lúc này.
Tôi thu mình bước nhẹ lùi phía sau một bước, anh hỏi tôi:
- Anh làm em sợ phải không?
- Dạ.
- Em đừng sợ, anh biết giới hạn của mình, em đã thuộc về người đàn ông khác. Đó chỉ là điều ước dưới một ngôi sao băng thôi.
Tôi nhìn lên phía bầu trời, lại một ngôi sao khác vừa rơi. Tôi nhớ Dương. Dương không chỉ là chồng mà còn là một người bạn và hơn thế nữa, là người thầy của tôi. Người mà tôi có thể chia sẻ mọi điều không cần giấu giếm kể cả chuyện tối nay, dưới mưa sao băng, tôi nắm tay một người đàn ông khác bởi Dương biết rằng tôi phải đối diện với duyên nghiệp của mình. Mọi thứ xảy ra ở hiện tại đều bắt đầu từ quá khứ và tôi chỉ có thể thay đổi tương lai bằng cách thay đổi hiện tại của mình. Tôi đứng yên lặng dưới bầu trời đầy sao, suy nghĩ miên man cho đến khi anh cất tiếng hỏi:
- Em đang nghĩ gì vậy?
- Dạ, em đang nghĩ đến chồng của em, người luôn yêu em vô điều kiện.
- Anh rất vui khi biết em hạnh phúc, vì em xứng đáng được yêu thương và hạnh phúc.
- Dạ, mình vào nhà đi anh, mẹ của anh và Baby đang chờ.
- Ừ, giờ em đã là một thành viên trong gia đình anh. Mẹ anh đã coi em như con gái, Baby đã coi em như em gái, các anh chị, cô chú đều muốn em ở lại. Anh cũng phải coi em là em gái thôi. Anh phải ngừng yêu em thôi.
Anh và tôi bước vào nhà, nơi có những người thân đang chờ. Dường như tôi đang trở về sau một chuyến đi xa chứ không phải vừa đến một nơi chưa từng đến.