Sau khi giúp tôi lên chuyến tàu mới xong, ông Singh xuống tàu và không quên dặn những anh chàng cùng khoang chăm sóc tôi. Một anh chàng đeo kính giường bên trái nhìn tôi cười và trả lời ông Singh: “Ông đừng lo, có chúng tôi đây”. Tôi leo lên giường ở tầng hai và lôi sách ra đọc nhưng những dòng chữ cứ nhảy múa trước câu chuyện xảy ra sáng nay và cả kỷ niệm trong thời gian ở Ấn Độ ùa về. Những mảnh ghép chắp nối, những khuôn mặt lướt qua như một dòng chảy không ngừng. Tôi gấp sách và thầm cảm ơn những gì tôi đã nhận được suốt thời gian một mình lang thang ở Ấn Độ. Tôi nằm lặng im, mấy anh chàng cùng toa hỏi thăm tôi vài câu rồi mỗi người về giường của mình.
Tỉnh dậy khi trời đã sáng, tôi rời chỗ đi vệ sinh cá nhân và các chàng trai cũng vừa đánh răng vừa chào “Good morning” (Chào buổi sáng) với tôi. Khi về giường, các chàng trai hỏi tôi có muốn nằm ngủ nữa hay gấp giường lại và cùng nhau ngồi ở tầng một. Tôi lựa chọn mở lòng mình ra với những người xa lạ, tôi đồng ý ngồi chung. Sau khi giường được gấp lại, những câu chuyện bắt đầu, câu chuyện nhỡ tàu của tôi được bàn tán sôi nổi nhất.
Các chàng trai cho rằng tôi quá may mắn khi mua được vé tàu trước ngày lên đường chỉ một ngày vì thời gian này đang là mùa festival65 ở Ấn Độ, vé tàu được bán hết từ nhiều tháng trước và tôi càng may mắn hơn khi có thể dùng vé tàu bị nhỡ cho chuyến tàu này bởi chuyến tôi bỏ lỡ là tàu ngồi và chuyến này là tàu nằm hạng sang.
Bộ bài được đem ra, các chàng trai chỉ cho tôi cách đánh. Tôi phát hiện cách đánh bài Ấn Độ thật kỳ lạ, con lớn nhất là Át và sau khi đánh con ba Bích thì những con lớn nhất được đánh đầu tiên. Bối rối, tôi cũng cầm bài chơi nhưng càng đánh tôi càng thắng, có lẽ trùm bài thương mấy đứa ngu ngơ không biết chơi bài như tôi. Sau khi đánh bài chán mọi người bắt đầu kể cho nhau nghe về gia đình, Rahul đem điện thoại ra và chỉ vào màn hình cho tôi xem ảnh người yêu, mẹ, bà ngoại, chị gái... rồi kể cho tôi nghe về cuộc đời của cậu ấy.
Những câu chuyện cứ thế râm ran cả khoang tàu, nơi chỉ có mình tôi là phụ nữ, từ chuyện của Rahul, Vikas, Suman, Ashutosh đến câu chuyện của tôi. Các chàng trai liên tục thắc mắc tại sao tôi lại đến Ấn Độ một mình và ở lại trong thời gian khá dài.
Tôi trầm ngâm trả lời rằng tôi quay lại Ấn mỗi năm chỉ vì muốn đi tìm những câu trả lời cho câu hỏi chưa được giải đáp. Tôi không chỉ đi du lịch mà còn vào thiền trường học thiền. Các chàng trai tò mò hỏi tôi về phương pháp thiền Vipassana của thầy Goenka. Tôi chẳng biết nói gì ngoài việc kể lại rằng trước đây tôi là người khá nóng tính và ít hài lòng, tôi luôn đòi hỏi sự hoàn hảo trong mọi chuyện, chính điều đó khiến tôi thường rơi vào căng thẳng và mệt mỏi. Ngoài ra tôi còn có một khoảng trống khó giải thích bởi những câu hỏi chưa tự tìm được lời giải đáp cho chính mình. Tình cờ, tôi tham gia khóa thiền Vipassana ở Việt Nam, từ đó tôi bắt đầu thay đổi và từ khi tôi thay đổi thì mọi chuyện xung quanh tôi cũng trở nên thay đổi theo hướng tốt đẹp. Tôi biết thế nào là hạnh phúc, là an lạc từ sâu bên trong, Vipassana đã đem lại sự hòa hợp trong nội tâm tôi và hòa hợp cho cả gia đình tôi.
Tôi chia sẻ câu chuyện của mình cho các chàng trai, họ nhìn tôi với ánh mắt đầy thú vị và tò mò về một người phụ nữ lặn lội một mình từ Việt Nam sang đất nước họ để học về một phương pháp thiền mà thậm chí có người trong số họ chưa hề nghe qua.
Thời gian trôi thật nhanh, buổi trưa đã đến gần, năng lượng từ bữa ăn sáng có lẽ cũng đã cạn kiệt sau một buổi chơi bài và trò chuyện, các chàng trai hỏi tôi đã đặt cơm cho bữa trưa chưa. Tôi lắc đầu vì nghĩ rằng mình sẽ mua ở ga nào đó khi tàu dừng như phần ăn sáng nay. Rahul muốn đặt cơm cho tôi vì cho rằng mua ở các ga thì thức ăn sẽ không ngon nhưng Abhisek nói rằng không cần đặt cơm cho tôi vì 2 giờ chiều cậu ấy sẽ xuống tàu và bố cậu sẽ đến đón, cậu sẽ nhờ bố đem một phần cơm từ nhà đến cho tôi. Tôi cố từ chối vì ngại ngần nhưng các chàng trai khác cũng đồng ý với ý kiến của Abhisek rằng tôi nên ăn cơm của nhà cậu ấy vì không có quán nào có thể nấu ngon như cơm nhà. Sự thuyết phục đầy thiện chí của các chàng trai làm tôi không thể từ chối thêm một món quà từ những người con Ấn Độ.
Lúc này tôi nhận được tin nhắn từ một người bạn: “Tàu đến Kolkata trễ hai tiếng, đến nơi em bắt một chiếc taxi về ngay sân bay, em không được đi dạo phố nữa”.
Vậy là chuyến tàu của chúng tôi sẽ đến Kolkata vào lúc 8 giờ tối, tôi sẽ không được đi lang thang Kolkata như dự tính được nữa. Tôi không thể dạo quanh vùng đất có nhiều lăng tẩm cổ kính, các cung điện huy hoàng, những thành quách vĩ đại của vua chúa từ những thế kỷ trước. Tôi cũng không thể dừng chân lâu hơn hơn ở vùng đất mà mẹ Teresa đã dành suốt 20 năm giảng dạy và hiến mình cho việc phục vụ người khác.
Ashutosh bóc bánh và mời tôi, không còn khách sáo, tôi cầm lấy miếng bánh và đưa lên miệng. Nhưng tôi gần như bị mắc nghẹn không thể nuốt trôi miếng bánh khi mấy chàng trai thay nhau căn dặn lần sau không được nhận bánh từ người lạ bởi họ có thể tẩm thuốc mê vào một cái bánh nào đó và mời tôi cái bánh ấy. Tôi nuốt đánh ực miếng bánh rồi khẳng định chắc nịch: “Nhưng các bạn không làm điều đó với Nước”. Các chàng trai cười sảng khoái và khẳng định niềm tin mà tôi đã dành cho các cậu ấy là đúng đắn và hộp bánh chẳng mấy chốc hết sạch.
2 giờ chiều, tàu dừng lại, anh bạn Abhisek xuống tàu sau những cái xiết tay rất chặt từ các chàng trai. Bố cậu ấy đang đứng chờ dưới sân ga, khi thấy tôi đứng cùng các chàng trai, bác đến đưa cho tôi một hộp cơm gà rõ to và nói “Dành cho con” rồi mỉm cười quay ra nhìn con trai. Chúng tôi lên tàu, tàu dần lăn bánh, tôi nhìn bóng dáng hai cha con Abhisek mà lòng xúc động muốn khóc. Lòng tốt dường như xuất hiện khắp mọi nơi tôi đi qua trên đất nước này, khiến tôi dường như muốn trôi mình trong những cảm xúc biết ơn bay bổng.
Tôi mở phần cơm gà, bánh chapati được nấu ở nhà Abhisek và tất cả chúng tôi cùng ăn. Chưa từng có trên chuyến tàu nào tôi được ăn món cơm gà ngon đến vậy.