Tôi bước qua cánh cổng và đi trên con đường êm ái để tiến vào trong, đôi má phơn phớt hồng vì cái nắng của Mumbai ban trưa đang dịu lại bởi cái chạm nhẹ của hơi lạnh từ sườn núi đá. Bước qua khu vực dành cho thiền sinh nam, tôi bước vào khu vực dành cho thiền sinh nữ. Sự tất bật của ngày đầu tiên trong khóa thiền đang diễn ra đúng như trình tự náo nhiệt của nó để buổi chiều, sau cuộc họp lúc 6 giờ thì tất cả thiền sinh sẽ bắt đầu bước vào sự im lặng suốt chín ngày sau đó theo nội quy bắt buộc của khóa thiền.
Tôi đến vào đúng giờ ăn trưa, phòng ăn rộng lớn đang có khoảng gần 200 người cùng ngồi, âm thanh náo động như một cách của con người báo hiệu rằng họ đang ở đó. Tôi lấy cho mình một cái khay và muỗng rồi đi lấy thức ăn trong lúc ánh mắt, nụ cười của những bạn người Ấn đang hướng về tôi. Tôi chọn một chiếc ghế trống và ngồi xuống. Mọi người vừa ăn vừa chào hỏi, làm quen với nhau. Một vài người đến ngồi cạnh tôi và tỏ thái độ ngạc nhiên khi biết tôi đi một mình từ Việt Nam đến Ấn Độ như thể đó là một điều bất khả thi đối với các bạn ấy.
Đầu giờ chiều, tôi xếp hàng để làm thủ tục nhập khóa thiền. Sau khi nhận đơn, điền thông tin, thiền sinh sẽ đưa đến bộ phận kiểm tra đơn rồi chờ để được nhận mã số, nhận số phòng và tiếp tục qua khu vực nhận gối, chăn, màn sau đó đi đến khu vực gửi điện thoại, tiền và vật dụng có giá trị. Mỗi quầy chỉ có một hoặc hai tình nguyện viên thực hiện mà số lượng thiền sinh thì quá đông nên hàng người chờ đợi càng dài thêm bởi những thiền sinh mới đến. Tôi rời vị trí đang chờ đợi và bước ngoài để xua cơn buồn ngủ cùng sự rã rời đang chờ chực tóm lấy tôi. Bước chân đưa tôi đến vườn hoa có hồ nước mưa để sử dụng trong những mùa nắng nóng, vài chú sóc chạy nhảy trên cành cây rồi biến mất khi nhìn thấy tôi, vài chú chim hót vang đâu đó khiến không gian trở nên dịu dàng hơn. Tôi ngồi xuống nhìn hồ nước trong vắt, tương phản với dãy núi phủ rêu xanh bao quanh thiền trường. Ở trong kia, mọi người vẫn đang chờ đợi, ngoài này thì vắng lặng yên bình. Phải chăng khắp mọi nơi vẫn biểu hiện những mặt tương phản của chính mình như khi ta tưởng rằng tìm được chốn yên bình thì trong tâm vẫn là những làn sóng dồn dập, nhấp nhô đầy mâu thuẫn.
Điều gì đã khiến tôi từ một kẻ vô thần, chẳng tin vào tôn giáo trở thành một kẻ ngấu nghiến đọc hết Kinh Thánh, Kinh Vệ đà và rồi không bỏ qua những lời Đức Phật giảng dạy? Điều gì khiến tôi rời bỏ công việc ổn định để thành một kẻ thất nghiệp, lang thang với những hành trình với chiếc vé một chiều? Điều gì khiến tôi xin phép rời gia đình yên ấm để bước đi một mình trên đất Ấn Độ?
Tôi quay lại để tiếp tục hoàn thành thủ tục nhập khóa của mình, bước vào vị trí cuối hàng và chờ cho đến khi hoàn thành các thủ tục, tôi nhận được căn phòng R18. Kéo hành lý rời đi khi trời bắt đầu lắc rắc vài giọt mưa, tôi men theo những bảng hướng dẫn để về căn phòng của mình. Khi tôi bước qua bậc thang đi xuống dãy nhà thì những chú khỉ kéo nhau chạy rầm rập trên nóc nhà để đi trú mưa. Nhìn hàng cây rậm rạp và những cành cây cong queo quấn quanh theo hàng rào, tôi bỗng rùng mình nghĩ đến những chú rắn. Ngay lúc ấy, một bông hoa tím xuất hiện từ giàn cây leo trông như cây hoa tỏi ở Việt Nam, tôi tự nhủ chắc các chú rắn ở Ấn Độ cũng như rắn ở Việt Nam, sẽ không thích mùi cây này. Tôi mở cửa căn phòng R18 gần cuối dãy nhà, căn phòng tối và ẩm ướt nhưng sạch sẽ. Khi tôi bật công tắc đèn và đặt gối, chăn lên giường, căn phòng đã trở nên sáng và ấm áp hơn. Sau khi đặt vật dụng vào đúng vị trí thì tiếng chuông báo hiệu giờ cho buổi trà chiều vang lên. Tôi tắt đèn, đóng cửa và bước ra ngoài. Tôi bắt gặp hai cô bạn hàng xóm cũng đang khóa cửa, chúng tôi mỉm cười chào nhau rồi cùng bước ra phòng ăn.
6 giờ chiều, tôi đến phòng họp dành cho thiền sinh người nước ngoài. Tôi bất ngờ vì chỉ có tôi và một bạn khác là thiền sinh nữ người nước ngoài bởi trong khóa thiền ở Sikhara, Dharamsala tôi từng tham gia thì có khoảng chừng 30% thiền sinh đến từ nước khác và khoảng gần 50% thiền sinh sử dụng tiếng Anh. Tôi yên lặng nghe những lời dặn dò kỹ càng từ thầy và người hướng dẫn để bắt đầu bước chân đi sâu vào nội tâm.
Trong cơn mưa bụi nhẹ nhàng, chúng tôi đi từ phòng họp tiến đến phòng thiền. Khi được gọi tên, tôi bước vào phòng thiền và tiến lên vị trí ngay hàng đầu bởi tôi đã là thiền sinh cũ, trước mắt tôi là năm vị thiền sư đang ngồi lặng yên với khuôn mặt tĩnh lặng như ánh trăng. Cảm giác hơi bỡ ngỡ trước căn phòng rộng với số lượng đông gấp 4-5 lần những khóa thiền trước đây tôi từng tham gia nhưng rồi sau đó tôi lại rơi vào niềm hân hoan và an lạc dễ lây lan bởi từ trường tỏa ra từ phòng thiền này.
Giọng nói ấm áp quen thuộc của thầy vang lên qua những chiếc loa khiến cả thân tâm tôi chìm vào khoảng lặng bao la và niềm tôn kính hỉ lạc bắt đầu dâng lên. Tôi nhắm mắt bắt trọn lời thầy, những lời hướng dẫn đã nghe biết bao lần nhưng chưa bao giờ tôi hờ hững bỏ qua từ những điều căn bản nhất.
Ngày khởi đầu của khóa thiền trôi qua, tôi đứng dậy cúi đầu và bước ra khỏi phòng thiền đi về phòng mình. Những cây đèn hai bên đường không đủ soi sáng bước chân của tôi trong bóng tối vì vậy tôi đi chậm hơn, chú ý vào bước chân của mình để không vô tình đạp vào bất cứ con vật nào đang cố nhảy nhót trong đêm mưa trên con đường tôi đang đi. Phía sau tôi có tiếng bước chân, trước mặt con đường rẽ vào dãy nhà có căn phòng R18 của tôi đèn chỉ chiếu sáng được những căn phòng đầu tiên, sau đó tất cả chìm vào bóng tối. Cảm giác hơi ớn lạnh chụp lấy tôi, tôi tập trung vào hơi thở và nhìn chằm chằm vào bước chân mình và đi tiếp, cho đến khi mở được cửa phòng, một khoảng không đen tối khác lại bao trùm lấy tôi. Tôi thò tay bật ngay công tắc đèn, ánh sáng ấm cúng xuất hiện, tôi thở phào, leo lên giường, tắt đèn và nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.