Tôi đã có vé tàu đi Dehli vào chuyến tàu 11 giờ 10 phút đêm ấy. Chiếc xe tuk tuk đưa tôi rời Bodh Gaya trong một đêm trời lạnh giá, anh tài xế quấn chặt người trong chiếc khăn to nhưng vẫn không ngăn được cơn ho mỗi khi cơn gió xốc tung chiếc khăn của anh.
Tôi tới nhà ga vào lúc 10 giờ đêm, quang cảnh nơi đây làm tôi sợ hãi. Quanh sân ga đầy người, người đi, người đứng và cả người nằm. Cảnh sát mang sắc phục và cả cảnh sát không mang sắc phục có khuôn mặt nghiêm nghị cùng những khẩu súng to đùng đi tới đi lui dường như có thể lên đạn bất kỳ lúc nào. Đây là bằng chứng rõ ràng về một Bihar đầy bất ổn mà tôi đã tìm hiểu trước đây, khác xa Bihar sáu ngày qua tôi đã được đắm mình.
Nhìn những chuyến tàu di chuyển liên tục ở hai đường ray làm tôi bối rối không biết hướng nào là đến Dehli. Tôi nhìn vé tàu, giờ khởi hành ghi là 11 giờ 10 phút rồi ngước lên nhìn bảng thông báo với dòng chữ “on time” (đúng giờ), tôi yên tâm chờ đợi. Đúng giờ, chuyến tàu của tôi đến, tôi leo lên tàu và kéo va li đi tìm vị trí giường của mình mà không dám hỏi ai bởi xung quanh tôi toàn là đàn ông. Trong bóng đêm, chỉ có đèn ở lối đi bật sáng khiến tôi chẳng thấy khuôn mặt ai rõ ràng, chỉ là bóng của những người đàn ông đang nằm và ngồi trên giường của họ. Tôi lặng lẽ tìm và leo lên giường của mình ở tầng ba rồi kéo chăn nằm im thin thít. Trời lạnh, quấn cái khăn to quanh cổ mà tôi vẫn ho sù sụ bởi cái lạnh về đêm đã thấm vào trong tôi.
6 giờ sáng, tôi tỉnh dậy, chẳng thể nằm lì trên giường nữa, tôi tìm chỗ đánh răng và vệ sinh cá nhân. Bước về phía cuối toa, tôi phát hiện ra khu vệ sinh cũng bố trí khá giống các toa tàu ở Việt Nam. Quanh tôi vẫn đa phần là đàn ông nhưng với ánh sáng ban ngày tôi phát hiện ra những anh chàng Ấn trắng có vẻ nam tính cuốn hút hơn so với vẻ khắc khổ, dữ tợn của những anh chàng Ấn đen. Tôi lại đi về chỗ của mình và lấy sách ra đọc cho hết thời gian.
Anh chàng phục vụ đem bữa sáng đến: vài miếng bánh mì, bơ, sữa và thứ quan trọng không thể thiếu cho bữa sáng ở đây là trà sữa. Khi tôi vừa ăn xong thì anh phục vụ quay lại nói bằng ngôn ngữ gì đó mà tôi không thể hiểu. Tôi nhìn xuống anh chàng giường dưới cầu cứu, anh ta nói với tôi bằng tiếng Anh rằng anh phục vụ đang xin tiền tip cho việc phục vụ bữa sáng, anh chàng giường đối diện tôi thêm: “Cô có thể đưa anh ta 20 rupee hoặc hơn, tùy cô”. Đến lúc này tôi mới hiểu văn hóa tiền tip đã trở thành luật bất thành văn ở nước này, cứ được phục vụ là khách hàng phải tip: vác hành lý vào khách sạn, tip; mở cửa xe, tip; phục vụ bữa ăn, tip...
Rồi cũng tới New Dehli, tôi xuống tàu. Tôi dự định tìm một đại lý du lịch nào đó để hỏi cách thức đi Agra và đến thăm đền Taj Mahal. Khi tôi đang loay hoay với cái áo ấm và chiếc khăn đã trở nên vô dụng giữa cái nắng gay gắt thì một anh chàng đến hỏi rằng anh ấy có thể giúp gì cho tôi. Tôi lắc đầu. Anh ta cười và nói: “Tôi sẽ giúp cô, không lấy tiền của cô đâu mà lo”.
Tôi hóm hỉnh nghĩ bụng “Tôi không lo anh lấy tiền tôi mà lo anh lấy cái khác cơ” rồi mỉm cười lắc đầu, lẳng lặng kéo va li đi tiếp. Anh chàng cố chấp đi theo bắt chuyện, tôi nhìn anh lần nữa rồi quyết định... tin anh ta nên nói ý định muốn tìm khách sạn và xe để đi Agra, anh ấy mỉm cười lắc đầu đồng ý theo kiểu người Ấn.
Vậy là tôi đi theo anh chàng có tên Vikas đến mấy đại lý du lịch ngay trước nhà ga. Sau khi chọn được tour ưng ý, tôi ra ngoài cảm ơn và hỏi anh có phải là công việc hằng ngày của anh là đi đón khách ở sân ga hay không? Anh lắc đầu và cười ha hả, tôi trợn mắt nhìn anh ta và hỏi: “Tại sao anh cười?”. Anh ta cười tiếp, dường như thấy vẻ ngơ ngác hiện rõ trên gương mặt tôi nên anh liền trả lời sau khi buông hết ga tràng cười: “Tôi đi đón bạn của tôi nhưng tàu bạn tôi đến trễ, đang không biết làm gì thì thấy gương mặt cô ngơ ngác như vừa đi lạc nên tôi giúp cô thôi”. Lúc này tôi cũng bật cười, thầm nhủ không có cái gương để coi lại cái mặt mình ngơ ngác đến cỡ nào. Không lẽ sau khi đi qua vùng vừa bị lũ lụt Chennai rồi lạc qua khu phố đèn đỏ ở Mumbai, sáu ngày yên bình ở Bodh Gaya đã khiến khuôn mặt tôi trở nên nổi bật trong đám đông này ư? Thôi kệ, ngơ ngác cũng tốt, nhờ vậy mà có người kéo va li giúp.
Chào tạm biệt anh chàng Vikas, tôi lang thang nhìn ngắm xung quanh nhưng chốn này lại đông người quá mà tôi lại không thích nơi nào quá náo nhiệt nên tôi quyết định đi kiếm cái gì bỏ bụng rồi về lại khách sạn, ẩn mình trong căn phòng tiện nghi, êm ấm và lặng yên.