Hôm nay là ngày đúng ba năm kể từ ngày thầy Goenka ra đi mãi, cô Shashi yêu cầu tôi ngoài công việc hằng ngày thì sắp xếp thêm tọa cụ cho khoảng 40 người ngồi thiền chung trong phòng Guruji vào lúc 2 rưỡi chiều. Cô còn bảo nếu tôi không có công việc vào giờ đó thì có thể đến để tham gia cùng.
Sau khi hoàn thành việc rung chuông buổi chiều, đúng 2 rưỡi tôi có mặt, cô Shashi chỉ vị trí trống ngay sau cô ấy, tôi ngồi xuống và nhắm mắt lại. Lời thầy vang lên, lại là những lời dặn dò đầm ấm như lời trò chuyện của người cha dành cho các con thương yêu của mình. Một giờ thiền chung trôi qua trong cảm giác bình yên, tôi dọn dẹp lại phòng thiền trở về như cũ cho buổi pháp thoại buổi tối.
Như mọi ngày, 6 giờ 45 tối tôi vào phòng thiền nhỏ Guruji, vào giờ chập choạng này không gian lúc nào cũng như một bức tranh tối – sáng xen lẫn. Khi bước đến cửa phòng, tôi thấy cửa đóng nhưng không khóa như mọi ngày, tự nhủ chắc hôm nay cô Shashi mở khóa sẵn cho tôi vì không biết rằng tôi đã lấy chìa khóa từ chị Asha. Tôi đưa tay mở cửa, trong cái bóng tối đó bỗng nhiên tôi thấy một bóng đen sừng sững trước mặt, chỉ cách tôi chừng vài bước chân. Tôi đứng chôn chân tại chỗ, không nhúc nhích, không một tiếng hét. Bóng đen cũng đứng yên, rõ ràng là bóng của một người đàn ông nhưng đây là khu vực của thiền sinh nữ và chìa khóa tôi đang cầm trên tay. Vậy ai có thể vào đây lúc này? Tôi đứng yên, nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch và thời gian như ngừng lại rồi tôi nghe bóng đen lên tiếng: “Đừng sợ, bình tĩnh nào cô gái”. Khi bóng đen bước tới tôi nhận ra đó là một chàng trai làm việc trong văn phòng, anh ta vào đây bằng chìa khóa dự phòng. Sau khi anh ta xin lỗi rồi bước ra ngoài, tôi bật đèn, bước vào phòng, đi đến thẳng chiếc ghế của thầy thường ngồi, trên chiếc ghế là di ảnh của thầy đang cười móm mém. Tôi bật cười.