Qua Ấn lần này em ghé nhà anh nhé!
- Rồi em ở đâu?
- Ở nhà anh chứ đâu, nhà anh chỉ có hai mẹ con cùng người cháu họ tên là Monika. Có hai phòng ngủ nên em ở chung phòng với mẹ anh và Monika hoặc nếu thích ở riêng thì em ngủ ở phòng anh, anh ra sô pha ngủ.
- Vậy nếu mẹ anh không phiền thì em ở chung phòng mẹ anh.
Tôi đến nhà anh Sanjay trong một đêm trời mưa lất phất bay. Anh là người bạn mà tôi đã quen nhiều năm trước, trong một chuyến đến Ấn Độ vào mùa xuân.
Sau chuyến bay và chặng đường dài, ý thức về không gian và thời gian của tôi đã trôi tuột đi nhường chỗ cho sự mệt mỏi. Tôi đặt mình xuống giường và ngủ mê mệt trong căn nhà xa lạ.
Sáng tỉnh dậy trong cái se lạnh của mùa thu vùng núi, khi vừa bước ra từ phòng vệ sinh, tôi đã thấy nụ cười thân thiện của mẹ và cháu gái anh Sanjay bên những ly trà sữa bốc khói, tỏa hương thơm dễ chịu. Ngày mới bắt đầu với những câu chuyện e dè bởi cảm giác là người lạ ở một nơi rất xa vẫn vương vấn trong cái đầu chưa tỉnh ngủ của tôi.
Tôi quanh quẩn ở trong nhà anh Sanjay suốt mấy ngày vì không muốn bước ra đối mặt với cái lạnh bên ngoài. Khung cửa sổ trên sân thượng là chỗ ưa thích mỗi ngày của tôi. Bên ngoài ô cửa ấy là khung cảnh khiến tôi như cùng tan ra trong những đám mây vờn quanh đỉnh núi.
Mỗi ngày luôn bắt đầu với việc cả nhà quây quần bên ly trà sữa, sau đó anh Sanjay và chị Monika thực hành yoga trong phòng tập thể dục, tôi thì ngồi im lặng bên khung cửa sổ ngắm biển mây bồng bềnh. Khi ánh mặt trời xuyên qua tấm kính dày chiếu thẳng vào mắt là lúc tôi bước xuống nhà cùng bác gái và Monika chuẩn bị buổi sáng.
Tên tôi đã được thay bằng cái tên khác thân mật và dễ gọi hơn là “Nước”. Mỗi khi tôi vào bếp giúp Monika thì chị ấy lại lớn giọng bắt tôi ra ngoài. Tôi phải năn nỉ Monika hướng dẫn cách làm rô ti mãi chị ấy mới chịu nhưng ra điều kiện, nếu tôi học thì sáng hôm sau tôi phải làm rô ti cho cả nhà cùng ăn. Chẳng còn cách nào khác để được ở bên chị Monika nên tôi đồng ý.
Tôi bắt đầu lớp vỡ lòng về nội trợ, đầu tiên là trộn đều bột mì và muối trong một cái thau rồi từ từ thêm dầu ăn và nước vào bột, trộn đều và nhào thật kỹ để có được một hỗn hợp mềm, không dính tay. Sau đó đậy bột lại và để bột nghỉ trong vòng 30 phút. Sau 30 phút, tôi đem bột ra nhào thành miếng bánh tròn có độ dày khoảng hai milimét như chị Monika đã làm mẫu. Nhưng giữa cái bánh của tôi và của chị Monika làm có sự khác biệt lớn về hình dáng, tôi càng cố làm chiếc bánh tròn trịa thì mẹ anh Sanjay và chị Monika càng cười vì cái bánh càng méo mó không theo ý tôi. Chẳng thể nào biến hình méo thành hình tròn nên tôi đành cho từng miếng bánh rô ti vào chảo rồi đun nóng với chút xíu dầu. Tôi căng thẳng rán bánh đến khi phần giữa bánh phồng lên, mặt dưới chín vàng thì lật bánh và tiếp tục đợi mặt bánh còn lại chín thì vớt ra, đặt vào rổ ủ bánh.
Khi bữa sáng được đem ra thì cả nhà cười lăn với những cái bánh rô ti hình bản đồ Ấn Độ mà tôi đã vật vã cả tiếng đồng hồ để làm.
Nhà chỉ có ba người phụ nữ, mới vài ngày ở đây mà tôi dường như đã trở thành một người phụ nữ Ấn Độ thực thụ với trà sữa, bánh paratha [1] cùng curd và cà ri khoai tây cho bữa sáng, rô ti cùng cà tím nghiền nấu cay cho bữa trưa, buổi chiều thì bánh vada [2] hoặc pakora [3] sau đó chuẩn bị buổi tối với cơm hoặc đậu bắp nhồi cùng các loại cà ri hoặc gà nướng cho ngày không ăn chay, trước khi đi ngủ tôi lại được vỗ béo bằng các món ngọt như kem kulpi [4] hoặc bánh sohan halwa [5].
Mẹ anh Sanjay nắm tay tôi hỏi điều gì đó bằng tiếng Hindi. Tôi nhìn Sanjay cầu cứu, anh mỉm cười nói rằng mẹ anh ấy muốn biết tôi có thích ăn cá không, tôi gật đầu mỉm cười.
Ngay chiều hôm đó, sau khi một người khách lạ vào nhà rồi bước vào bếp thì cả nhà bỏ ra ngoài lan can đứng, tôi tò mò theo ra lan can hỏi anh Sanjay vì sao hôm nay mẹ anh ấy và chị Monika không chuẩn bị bữa tối mà có người lạ nào đó ở trong bếp. Câu trả lời của anh khiến tôi bối rối và ngại ngùng: “Cả nhà anh ghét mùi tanh của cá mà hôm nay muốn nấu cá để mời em nên anh thuê người về nấu, mẹ anh với Monika phải ra ngoài để tránh mùi.”
Tôi hỏi sao chỉ vì tôi mà khiến cả nhà bị phiền toái bởi mùi vị tanh nồng không quen thuộc của món cá, anh ấy nhìn mẹ mình rồi cho tôi biết đó là ý kiến của bác ấy. Bác biết rằng đã hơn một tháng kể từ ngày rời nhà theo hành trình rong ruổi từ Nepal qua Ấn Độ thì tôi đã không được ăn cá nên bác muốn tôi có cảm giác như đang được ở nhà.
Tôi không biết nói gì chỉ im lặng. Những đám mây trước mặt bừng lên trong ánh chiều với đủ màu sắc. Cơn gió thổi qua cây ban (cây sồi trắng) khiến từng cành lá kim rung lên rồi tất cả như đứng yên trong một bức tranh không gian ba chiều rực rỡ. Khi bóng tối vừa buông xuống lung lũng thì ánh đèn rực sáng từ những căn nhà được bật lên trông như nghìn vì sao lấp lánh trong đêm tối. Tôi đứng yên trong khung cảnh thay đổi ngoại mục của thời gian và như muốn tan vào mê cung lung linh, tinh quái trước mặt.
Khi tôi bước vào nhà cũng là lúc chị Monika hí hửng bưng ra một tô cá to, nắp được mở ra, tôi méo mặt khi thấy các loại ớt xanh, hành, tỏi… nổi kín. Mọi người thi nhau múc cá vào bát của tôi đồng nghĩa với việc ớt và tỏi cũng được múc cho tôi một cách nhiệt tình. Cắn miếng cá đầu tiên, tôi cảm giác mặt mình đang bừng bừng đỏ. Mọi người hỏi tôi có ngon không, tôi cảm nhận vị ngọt trong từng miếng cá rồi trả lời: “Dạ, ngon lắm!”.
Cắn miếng cá thứ hai, tôi cố gắng giữ khuôn mặt không biến dạng nhưng nước mắt bắt đầu trào ra. Mọi người lại nhìn tôi lo lắng hỏi, sợ rằng món cá dành cho tôi hôm nay không ngon, thêm lần nữa tôi khẳng định: “Dạ, ngon lắm, chỉ là cay thôi ạ!”.
Cắn tiếp miếng thứ ba, nước mắt nước mũi tôi tràn ra chẳng thể kìm được nữa. Cả đĩa cá và ớt thế này tôi biết làm sao. Tôi vẫn ráng ăn, ráng nuốt, vừa ăn vừa uống nước ừng ực vừa khen ngon, cái miệng tôi đỏ chóe, hai má cũng không cần đánh phấn mà đỏ hồng lên khiến cả nhà biết rằng món cá này quá cay đối với tôi. Anh Sanjay rối rít xin lỗi vì quên dặn người nấu giảm lượng ớt, tôi bối rối ăn tiếp bởi làm sao tôi có thể từ chối được món ăn mà gia đình anh ấy đã cố dành cho tôi như một sự quan tâm đặc biệt.
Cuối cùng tôi cũng ăn hết phần cá dành cho mình, có lẽ sau bữa cơm này khả năng ăn cay của tôi đã được tăng lên một bậc.
***
Coong...! Tiếng chuông vang lên khi anh Sanjay đưa tay giật sợi dây chuông trước ngôi đền trước khi bước vào trong. Tôi bước đến một tảng đá ngay vệ đường, ngồi xuống nhìn những ngọn đồi trải dài trước mặt. Một màu xanh tươi mát, ánh nắng nhẹ nhàng lướt qua mái tóc tôi cùng cơn gió kéo bay vài sợi tóc, dọc theo con đường quanh co bên cạnh là thảm cỏ xanh với từng đàn gia súc, có những ngôi nhà nép mình trong dãy núi, có tiếng thác nước chảy ở đâu đó nhưng tôi không thể nhìn thấy.
Một chú khỉ chạy tới rồi đứng lại nhìn tôi, có vẻ chú đang tò mò thứ tôi đang để ngay bên cạnh. Tôi vội đeo máy ảnh vào cổ vì đã được cảnh báo rằng khỉ ở vùng này rất bạo dạn và tò mò, không nên để bất cứ thứ gì ngoài tầm kiểm soát, nếu không kết quả sẽ khiến bạn dở khóc dở cười. Nhưng cũng không tệ khi biết rằng, có thể thương lượng với chú khỉ để lấy lại món đồ đã mất bằng cách trao đổi một ít đồ ăn, tuy vậy kết quả vẫn thường thật cay đắng khi các món đồ sẽ không còn lành lặn khi được quay về với khổ chủ.
Xe đưa tôi đi trên con đường dốc hẹp, qua đồi núi quanh co và rừng thông xanh ngắt. Nắng trở nên gay gắt và tôi thì bắt đầu say xe. Dường như khung cảnh yên bình bên ngoài không làm tôi bớt chóng mặt, áp lực về độ cao khiến tôi không thể kiểm soát hơi thở gấp gáp của mình. Tôi lại nằm bẹp dí trên xe. Hai bên đường, những cây táo trĩu quả đang vào mùa thu hoạch như mời gọi tôi cố thoát khỏi cơn say xe và say nắng. Tôi ngồi dậy uống chút nước rồi ngắm con đường nằm ngang giữa dãy núi trơ trọi đá.
Khi xe dừng, tôi theo anh Sanjay bước lên phía ngọn đồi, tiếng thông reo vi vu, những chú sóc nhìn chúng tôi rồi lại trốn mất sau đám cây rừng. Anh cho biết đây là nơi cao nhất của vùng này, từ đây tôi có thể ngắm toàn bộ dãy Himalaya.
- Đằng kia là dãy Reo Purgyil, em có thấy không?
- Dạ.
- Anh chưa bao giờ ngừng yêu nơi này, nó đẹp đến mức anh không muốn rời xa.
- Dạ.
- Nhưng hôm nay trời nhiều mây quá, em không thể thấy những dãy núi nhấp nhô trải dài.
Tôi biết, ở đâu đó trong đám mây trắng kia là dãy Himalaya hùng vĩ dù trước mắt tôi chỉ là một dãy núi xanh thấp thoáng trong làn mây trắng, toàn bộ Himalaya đang chìm trong biển mây. Himalaya hùng vĩ, đồ sộ đến thế vậy mà vẫn bị đám mây trắng mỏng manh che khuất, tôi chẳng thể nhìn rõ Himalaya như vẫn mơ tưởng trước khi đến đây.
Phải chăng trong cuộc đời cũng vậy, có những điều thật rõ ràng, hiển nhiên trước mắt nhưng ta vẫn không thể nào nhìn thấy được bởi đã bị che khuất bằng một màn sương mỏng manh?
Khi ta làm việc với niềm vui và dồn tâm huyết vào từng hành động thì kết quả đem lại rất nhiều điều bất ngờ.
❀ ❀ ❀
[1] . Loại bánh rán làm từ bột mì với nhân thập cẩm, rau hoặc quả từ địa phương, ăn kèm với xốt tương ớt xoài, sabri và rau sống.
[2] . Loại bánh làm từ bột nhão với đậu lăng đen, hạt tiêu, bột cà ri, thìa là, ớt và hành.
[3] . Làm từ những nguyên liệu như hành tây, cà tím, khoai tây, súp lơ, và ớt… được nhúng vào bột đậu xanh và chiên giòn.
[4] . Làm từ sữa đặc, quả hạnh nhân và quả hồ trăn.
[5] . Món bánh ngọt được chế biến từ bột mì, quả hạch, bơ sữa trâu, sữa và đường.