CON RẮN TRONG THIỀN TRƯỜNG

Bước Chân Theo Dấu Mặt Trời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Tôi vừa lắc chiếc chuông nhỏ vừa đi qua các dãy nhà, khi vừa dừng chân lại ở căn phòng của một cô gái thì tôi thấy cô ấy khóc nấc lên. Khi tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì cô ấy đã nói trong nước mắt “Tôi muốn rời khỏi đây, tôi sợ nhưng tôi nghĩ đến bạn nên tôi ở lại chờ bạn.”

Không thể chạm vào cô ấy như thông thường bởi chúng tôi đang trong khóa thiền, tôi nhỏ nhẹ hỏi cô ấy đã có chuyện gì xảy ra thì biết được lý do là có một con rắn vừa bò ngang phòng cô ấy.

Nghe đến rắn tôi cũng giật nảy mình bởi tôi vốn rất sợ rắn. Khi tôi đang cố giữ bình tĩnh thì cô ấy lại mô tả về một con rắn to, màu đen và rất dài. Tôi ngồi yên lắng nghe cho đến khi cô ấy chỉ vào đống hành lý ở góc phòng, cô ấy đã gói ghém mọi thứ và định bỏ đi nhưng rồi cô ấy nghĩ đến tôi, một cô gái ngoại quốc lặn lội đường xa đến đây để phục vụ trong khóa thiền này nên cô ấy đã ngồi lại chờ gặp tôi.

- Bây giờ thì ổn rồi, rắn đi rồi, bạn lên tham gia giờ thiền chung rồi sau đó gặp thiền sư trình bày việc này nhé, đồ đạc cứ để lại đây.

- Cảm ơn bạn, tôi xin đổi qua dãy nhà khác có được không? Tôi sẽ ở lại không rời khóa thiền nữa.

- Được mà, bạn cứ gặp thiền sư và trình bày, thiền sư sẽ giải quyết cho bạn qua dãy nhà khác, giờ đi cùng tôi lên phòng thiền nào.

Tôi đi với cô ấy lên phòng thiền với dáng vẻ đang che chở bảo vệ cho cô ấy nhưng trong lòng tôi run bắn, nghĩ thầm nếu con rắn ấy xuất hiện ngay bây giờ chắc tôi bỏ chạy mất, tôi luôn sợ hãi những con vật mình dài ngoằng và da trơn bóng. Tôi đi và chỉ mong sao nhanh chóng đến phòng thiền, con đường tôi đi mỗi ngày bao nhiêu vòng sao hôm nay bỗng trở nên quá dài trong ánh nắng nhẹ ban trưa.

Sau khi gặp thiền sư, cô gái đã được chuyển qua dãy nhà khác nhưng nỗi sợ đã từ cô gái chuyển qua tôi. Mỗi lần ra khỏi phòng và đi một mình là tôi lại sợ, lại tưởng tượng về một con rắn màu đen, rất to và dài trườn qua trước mặt. Tôi bắt đầu thấy tâm mình bất ổn, tôi tự vấn: “Mình chưa thấy con rắn tại sao mình lại sợ? Mình đang sợ một điều do tâm trí vẽ nên hay sao? Chưa có ai bị con rắn cắn vậy mình đang sợ điều gì?”. Tôi cố tập trung vào hơi thở khi bước đi và không nghĩ về con rắn, nỗi sợ hãi dường như chỉ bị che lấp đi thôi chứ vẫn nằm nguyên đó.

Tôi nghe vài tiếng rì rầm trong phòng nghỉ, tôi bước vào và thấy hai thiền sinh đang vi phạm nội quy khi nói chuyện cùng nhau, tôi cất tiếng hỏi xem có chuyện gì cần hỗ trợ không thì được kể lại rằng thiền sinh ấy đã thấy một con rắn trườn ngang đường đi, do quá sợ hãi nên đã sang phòng thiền sinh khác chia sẻ nỗi sợ. Tôi nhắc hai thiền sinh ấy nếu còn sợ hãi thì hãy đến gặp thiền sư và cố gắng duy trì sự im lặng khi khóa thiền chưa kết thúc.

Tôi chào hai thiền sinh ấy và quay lại với chiếc chuông quen thuộc của mình, suy nghĩ miên man về con rắn. Vậy là đã thêm một thiền sinh gặp con rắn ấy, không biết lúc nào sẽ là tôi, một người vốn rất sợ rắn.

Đang bước đi thì tôi bỗng nghe tiếng gọi nhỏ tên tôi phía sau, tôi quay lại thì nhìn thấy một thiền sinh đang cố chạy theo và nhắc tôi phải cẩn thận vì có rắn trong khu vực này. Tôi hỏi cô ấy đã từng trông thấy con rắn chưa, cô ấy lắc đầu và nói rằng có một thiền sinh khác đã nói cho cô ấy biết về con rắn. Một lần nữa tôi nhắc cô ấy cố gắng giữ sự im lặng đã được đưa vào nội quy của khóa thiền.

Những tiếng rì rầm trò chuyện đã vang lên khắp nơi, tôi đã gặp những thiền sinh đó để trao đổi, hầu hết câu chuyện đều liên quan đến con rắn nhưng sự thật thì chỉ có ba thiền sinh đã thật sự trông thấy con rắn còn những người khác chỉ bàn tán những gì đã nghe được. Đúng là thói quen của con người, luôn tò mò và bàn tán về những điều mà họ thậm chí còn chưa từng nhìn thấy, cũng như tôi, đang có nỗi sợ với con vật mà tôi chưa hề chạm trán.

Tôi rung chuông nhắc thiền sinh quay lại phòng thiền sau năm phút giải lao buổi chiều. Mấy hôm nay trời nắng xua tan màn sương mù thường lãng đãng trên dãy núi, bụi dây leo dày đặc hơn so với ngày đầu tôi vào thiền trường, con đường khô, không còn rong rêu ẩm ướt. Bỗng một cái gì đó ngọ nguậy phía lùm cây bên phải tôi, tôi nhìn qua, phần sau của một con rắn màu nâu đen, to và dài đang trườn đi. Khi thật sự đối diện với nỗi sợ được nung nấu từ bao ngày thì đầu óc chẳng còn cơ hội để suy nghĩ, miệng tôi há hốc muốn hét lên, tôi bắt đầu chạy nhưng tôi khựng lại khi nhìn thấy vài thiền sinh đang bước đi phía trước. Tôi là người phục vụ, là người mà những thiền sinh mới đang nhìn vào và coi là người đi trước, làm sao tôi có thể khiến họ sợ hãi chỉ vì thứ màu đen dài dài biết chuyển động mà tôi vừa nhìn thấy. Tôi dừng lại, mím môi, tay nắm chặt cái chuông và tập trung vào hơi thở đang dồn dập, đầu óc như trôi đi trong tiếng xào xạc của lá khô rồi cái đuôi dài biết mất trong đám lá. Tôi biết rằng có điều gì chực chờ bùng nổ trong tôi, tôi cố gắng trở lại với khuôn mặt bình thường, với bước chân bình thường để đi hết con đường. Sau khi thoát ra khỏi tầm mắt của các thiền sinh, tôi chạy vào một góc nhà và bật khóc.

Tôi ngồi đó, trong góc nhà và để mặc những giọt nước mắt tuôn rơi. Cuối cùng thì điều gây ra sự sợ hãi đã xuất hiện trước mắt tôi, ngay bên chân tôi, chẳng còn là tưởng tượng, tò mò nữa. Tôi đã chạm trán với con rắn. Đột nhiên tôi nhớ sự vội vàng của con rắn khi trườn đi, phải chăng con rắn ấy cũng mang trong lòng nỗi sợ về tôi và đang cố trốn chạy tôi? Phải chăng tôi đã gây ra sự xáo động bất an đầy sợ hãi cho con vật ấy? Ai là nạn nhân trong cuộc chạm trán không mong muốn này, rắn hay tôi? Tôi nín khóc và trong cuộc họp tối hôm đó, tôi đã kể lại chuyện mình gặp con rắn cho thiền sư, thiền sư nhìn tôi gật đầu và nói: “Con đã làm rất tốt”.

Những ngày sau đó, rất ngạc nhiên là nỗi sợ về con rắn đã biến mất trong tôi. Những giờ thiền Metta vào mỗi tối tạo ra một sức mạnh len lỏi vào nỗi sợ và đánh vỡ lớp vỏ kháng cự của sự sợ hãi khiến tôi có thể điềm tĩnh bước đi qua con đường cũ mỗi ngày với cảm giác của những ngày khi chưa có sự xuất hiện của con rắn ấy. Những chú chim vẫn ríu rít hót vang và nhảy nhót trên đường, những chú sóc vẫn lục tìm thức ăn dưới gốc cây ven đường, những chú khỉ vẫn chuyền cành lắc lư và thò cái đuôi dài buông thõng xuống cành cây, thêm một chú rắn thì chỉ làm sinh động thêm bức tranh yên tĩnh ở nơi này, đó chẳng còn là nỗi sợ hãi.

Mọi thứ xảy ra ở hiện tại đều bắt đầu từ quá khứ và chỉ có thể thay đổi tương lai bằng cách thay đổi hiện tại.

Thể loại: Tự truyện, Tôn giáo - Tâm linh ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup-nguyenthanh-cuibap Nhà xuất bản Thế Giới
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Phương Thu Thủy

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.