Trò Chơi Ác Quỷ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 51

❊ ❊ ❊

Nhà Bardsley, bốn dặm về phía đông trung tâm thị trấn Chester, đã từng được sử dụng làm nhà thương điên cho tội phạm. Thành lập từ cuối những năm 1800, nó đã không bao giờ được đưa vào kế hoạch cho các chuyến du ngoạn trong ngày của đám nhà giàu, những chuyến đi qua chốn cư ngụ của những kẻ tâm thần như Bedlam ở London. Nhà Bardsley giữ bệnh nhân tách biệt, sau những cánh cửa đóng kín và tránh xa các đôi mắt tò mò. Theo bên ngoài, nó không có dấu hiệu của sự điên rồ bên trong.

Con đường sỏi nửa dặm chạy qua bãi cỏ dày, nhấp nhô và một công viên nuôi hươu rộng 700 mẫu trước khi kết thúc ở một công trình kiến trúc hùng vĩ vẫn giữ được vẻ bề ngoài đậm chất thế kỷ mười bảy.

Khi Alex đến gần lối vào, cô ta quyết định rằng nơi đây còn xa mới trở thành nơi tồi tệ để phát điên.

Khu vực lễ tân không giống như một tiền sảnh bệnh viện bình thường. Những chiếc ghế bành thoải mái đặt rải rác quanh sảnh, với vài chiếc bàn phân tán khắp nơi. Vết màu nước thể hiện cảnh quan địa phương lấm chấm trên các bức tường và tiếng kèn ống nhẹ nhàng từ chiếc loa nằm phía trên một camera CCTV.

Ngón tay của Alex đã để sẵn sàng trên chiếc chuông khi cửa mở ra và cô ta gặp một người phụ nữ thừa cân ở độ tuổi cuối ngũ tuần. Một đánh giá nhanh nói cho cô ta biết rằng người phụ nữ cũng có lúc rất suồng sã. Bà ta mặc quần dài màu đen chất liệu polyester pha trộn rẻ tiền, với một áo thun trắng bao phủ bởi một cái tạp dề màu xanh trơn. Móng tay bà ta được sơn nhiều màu, và đồ trang sức mạ màu vàng sáng tô điểm cho cổ tay và cổ bà ta. Mái tóc ngắn của bà ta đã được nhuộm một màu tím sống động. Một bảng tên đơn giản ghi ‘Helen’. Không có danh hiệu hoặc vị trí, chỉ Helen.

Alex đưa tay ra. “Xin chào, tên tôi là…”

“Bác sĩ Thorne,” Helen nói đế vào với một nụ cười rộng, cởi mở. Người phụ nữ này rõ ràng dễ tiếp cận và đáng tin. Đúng là loại người mà Alex yêu thích.

“Tiến sĩ Price nói với chúng tôi cô đang tới. Ông yêu cầu chúng tôi hỗ trợ cô bằng bất cứ cách nào chúng tôi có thể.“

Tất nhiên ông ta đã làm thế, Alex nghĩ. Tiến sĩ Nathaniel Price là bác sĩ thực tập chuyên khoa của bệnh viện và ‘tình bạn’ của họ bắt đầu lúc học ở trường y khi Alex nhận ra ông ta có một mối quan hệ đồng tính với một trong các trợ giảng. Bí mật của ông ta có một chút tác dụng với cô ta vào thời điểm đó và cô ta không dễ bị nghiêng về những ác ý phù phiếm. Nó phải có một lợi ích cho cô ta; ít nhất, sự giải trí của riêng mình. Khi đó, bí mật của ông ta có ảnh hưởng không lớn; chỉ đáng chú ý trong một hoặc hai tuần, rồi nhanh chóng bị nuốt vào vòng xoáy của thời đại học nông cạn. Nhưng giờ đây nó có ý nghĩa hơn, nhất là đối vợ ông ta và ba người con gái.

May mắn thay, Alex đã không cần thiết phải sử dụng sự đe dọa. Nó đã ở đó, di chuyển qua đường dây của chiếc điện thoại. Thế là đủ để ông ta hiểu rằng Alex biết hết, và nếu ông có trực giác như cô ta nghĩ thì ông ta cũng biết Alex sẽ sử dụng nó. Gần như Price đã giữ kín bí mật này. Thế nhưng cô ta chỉ cần lanh trí là phát hiện ra. Thêm một chút bảo hiểm không bao giờ thừa.

“Bà thật tử tế, Helen,” cô ta nói, mỉm cười và lắc tay bà ta nồng nhiệt. Người béo, xấu xí luôn luôn thích sự chú ý từ những người đẹp.

Helen dẫn cô ta từ tiền sảnh theo một hành lang ngắn và rẽ trái vào một văn phòng nhỏ ngăn nắp.

“Xin vui lòng ngồi chờ.”

Alex làm theo. Không gian thiết thực và nhỏ, với một cửa sổ nhìn ra một đài phun nước được trang trí công phu ở phía đông của khu đất. Miệng của con cá heo trông như thể nó đã phun nước trong năm mươi năm.

“Tôi là Quản lý Chăm sóc ở đây đã hai mươi hai năm, vì vậy nếu có bất cứ điều gì tôi có thể giúp cô, hãy hỏi tôi một cách tự nhiên nhé.”

Alex ngồi lại. “Tôi không biết Tiến sĩ Price đã nói với bà những gì?”

“Chỉ nói là tại thời điểm này cô có một trường hợp tương tự và rằng bất kì sự hiểu biết sâu sắc nào đều hữu ích.”

Alex gật đầu nuối tiếc. “Rõ ràng là tôi không thể đi vào chi tiết, nhưng nếu bà có thể thảo luận về Patricia Stone với tôi và nếu tôi có thể gặp bà ấy một chút, thì tôi nghĩ nó sẽ giúp tôi điều trị bệnh nhân của tôi hiệu quả hơn.”

Helen có vẻ hạnh phúc để chia sẻ. “Được rồi, tôi sẽ tiếp chuyện cô, nếu cô có bất kì câu hỏi nào thì hãy hỏi tôi thoải mái nhé.”

Alex lấy ra một cuốn sổ ghi chép. Helen nốc ừng ực một lon Cocacola ăn kiêng; vui vẻ nghĩ về cuộc đời của người phụ nữ kia.

“Chắc cô đã biết vừa đủ các chi tiết về cuộc sống trước đó của Patty. Bà ấy được đưa vào ở đây từ năm 1987, sau thảm kịch.”

“Bà ấy đã được chẩn đoán bị tâm thần phân liệt nhiều năm trước nhưng có phản ứng tốt với thuốc và được phóng thích trong thời đại của sự chống phá các cơ sở từ thiện.

“Khi bà ấy được đưa vào chăm sóc, bà ấy biểu hiện nhiều đặc điểm của bệnh tâm thần phân liệt. Bà ấy bị ảo tưởng, ảo giác, lời nói vô tổ chức và rối loạn tâm lí. Bà ấy bị rối loạn chức năng xã hội và các dấu hiệu đã kéo dài hơn sáu tháng. Việc loại trừ các nguyên nhân hữu cơ được biết đến đã được xác nhận.”

“Bà có thể nói cụ thể hơn về bản chất của sự ảo tưởng và ảo giác được không?“ Alex hỏi. Những bài học y khoa của năm thứ nhất ngày càng mất dần giá trị do ảnh hưởng của thời gian.

“Vâng, ban đầu bà ấy nghe thấy những tiếng tranh cãi trong đầu, chúng hoàn toàn tách biệt với chính bản thân bà ấy. Bà ấy là trọng tài, nếu cô thích gọi bằng tên khác thì là ‘sứ giả hòa bình’. Những tiếng nói luôn muốn bà ấy đứng về phía một trong số chúng. Bà ấy cũng bị ảo tưởng nhận thức. Theo thông tin được ghi nhận, trước khi tôi đến, rằng khi một bệnh nhân khác đẩy bình nước về phía bà ấy trong bữa ăn trưa thì có nghĩa là các điều dưỡng viên đang cố gắng để giết bà ấy và bà ấy chỉ có thể tự bảo vệ mình bằng cách đi tiểu ở giữa phòng ăn.

“Không lâu sau khi tôi đến đây, Patty đã phát triển một nỗi ám ảnh về cửa sổ, sợ rằng nếu cửa sổ được mở ra, suy nghĩ của bà ấy sẽ bị hút ra khỏi tâm trí.”

“Bà ấy có trải qua bất kì sự kiện bạo lực nào không?”

Helen gật đầu buồn bã. Rõ ràng là người phụ nữ này cực kì mến Patricia Stone. Rất không chuyên nghiệp khi để phát triển cảm xúc như vậy với một bệnh nhân, Alex trầm ngâm.

“Không may mắn là có. Bà ấy không có bản năng bạo lực nhưng có những lúc rất khó để kiểm soát bà ấy.”

“Bà có thể cho tôi biết về sự cố đó được không?”

Helen chạm tới tập hồ sơ để bà có thể cung cấp chi tiết.

“Năm 1992, bà ấy tấn công một bệnh nhân, bà ấy cho rằng một người phụ nữ cao tuổi chợt hiện ra chạy vụt qua tâm trí của bà ấy và bà ấy đã phải làm nó dừng lại. Trong tháng sáu năm 1997, bà ấy đã tấn công một bệnh nhân khác, nói rằng ông đã dự đoán cảm xúc của bà ấy. Một vài tháng sau, bà ấy khẳng định bệnh nhân này đang đọc to suy nghĩ của bà ấy. Sáu năm trước đây, bà ấy đã tấn công một người đến thăm, nói rằng ông ta đã đạt được sự kiểm soát tinh thần của bà ấy và đã làm bà ấy cào đầu gối của mình cho đến khi nó chảy máu. Và gần đây nhất bà ấy hạ đo ván một cô y tá trẻ vì tiêm nhiễm linh tinh vào tâm trí bà ấy.”

Alex bị kích thích. Patty Stone đã gần như bao phủ toàn bộ phạm vi của các triệu chứng xếp hạng đầu tiên của Schneider*. Bất kì ai có một trong số đó sẽ biểu thị bị bệnh tâm thần phân liệt.

Helen đóng tập hồ sơ. “Xin đừng hiểu lầm. Những sự việc này thất thường khi có khi không. Mặt khác, bà ấy là một bệnh nhân mẫu mực; hợp tác và dễ chịu. Mỗi một lần như vậy thúc đẩy chúng tôi phải đánh giá lại thuốc của bà ấy. Lúc đầu, bà ấy được điều trị bằng thuốc chống loạn thần chlorpromazine nhưng bây giờ thì là thuốc clozapine.”

Clozapine thường được dùng cho bệnh nhân tâm thần phân liệt rất khó để điều trị. Thuốc uống có một vài tác dụng phụ.

“Có bất kì liên kết nào trong cách cư xử của bà ấy hoặc sự kiện bạo lực với những cuộc viếng thăm của gia đình bà ấy không?”

“Patty không có một người nào đến năm trong từng ấy năm.”

Alex vờ ngạc nhiên. “Ồ, tôi nghĩ con gái bà ta…”

“Thật đáng buồn là không. Cô ấy gọi mỗi tháng và làm điều đó kể từ khi cô bước sang tuổi 18, nhưng cô ấy chưa bao giờ đến thăm.”

“Hẳn là rất khó khăn cho Patty.”

Helen xòe tay ra. “Chỗ của chúng tôi không can thiệp vào động lực gia đình. Chúng tôi chỉ đơn giản là chăm sóc tốt nhất cho các bệnh nhân trong khả năng của mình.”

“Có bất cứ hi vọng về việc Patty được phóng thích ở giai đoạn nào đó không?”

Helen trầm tư. “Đó là một câu hỏi khó, bác sĩ Thorne. Có những thời điểm Patty rất ổn định và không khó để tưởng tượng ra cảnh bà ấy khỏi bệnh và có một cuộc sống ngoài kia, nhưng bà ấy đột nhiên bùng nổ sự bạo lực làm cho khả năng đó khó xảy ra. Hãy nhớ rằng bà ấy đã được đưa vào sống tại cơ sở từ thiện trong hơn một phần tư thế kỉ. Có một sự an toàn, sự quen thuộc với cuộc sống của bà ấy tại đây. Chúng tôi không phải là loại tổ chức mì-ăn-liền. Mục đích của chúng tôi không phải là quay vòng nhanh. Chúng tôi cung cấp dịch vụ chăm sóc cho bệnh nhân cần nó và chúng tôi chấp nhận rằng đối với một số người đây có thể là một thời gian rất dài, và trong một số trường hợp là cho phần còn lại của cuộc đời của họ.”

Alex gật đầu tha thiết, nghĩ rằng nếu người phụ nữ này đã không chịu trách nhiệm viết các tài liệu quảng cáo, thì bà ta nên làm điều đó.

“Dù sao nó cũng là một dịch vụ chăm sóc đắt tiền. Ý tôi là, cơ sở này không giống như nhiều chỗ tôi đã đến thăm.”

“Chúng tôi có nhiều dạng bệnh nhân tự trả tiền để lưu trú ở đây; những người khác được tài trợ bởi các hệ thống chăm sóc xã hội.”

Tất nhiên họ là thế, Alex nghĩ, đặc biệt là các bệnh nhân bị bỏ rơi bởi hệ thống chăm sóc đó, họ tiếp tục bị bỏ mặc và chỉ nằm chờ chết.

“Cảm ơn, Helen. Bà đã giúp tôi rất nhiều. Rõ ràng bà là một phần không thể thiếu góp phần tạo nên chất lượng chăm sóc được cung cấp ở đây.”

Helen trông có vẻ dễ chịu với lời tâng bốc. “Tôi hiểu rằng cô muốn gặp Patty?”

Chuyện này dễ dàng hơn cô nghĩ. “Nếu có thể.”

“Tôi nói với Tiến sĩ Price là tôi sẽ không ép buộc bà ấy gặp cô. Như tôi đã nói, bà ấy chưa từng có ai đến thăm và nếu bà ấy cảm thấy không thoải mái hoặc không muốn gặp cô thì cuộc gặp sẽ phải kết thúc.”

Alex gật đầu ưng thuận một cách thoải mái. Bên dưới tất cả lớp mỡ đó, người phụ nữ này có sức mạnh.

“Và tôi sẽ đồng hành cùng với cô mọi lúc. Cô hiểu chứ?”

Alex gật đầu, cảm tình với người phụ nữ này ngày càng ít hơn.

Helen đứng dậy và ra dấu Alex nên đi theo. Một lần nữa cô ta trở lại trong hành lang với những cái kèn ống. Kì lạ là không có âm thanh nào khác. Helen không mang chìa khóa và mỗi cái cửa được mở bởi một mã truy cập, được nhập một cách nhanh chóng bởi thói quen.

Helen tạm dừng lại bên ngoài một cánh cửa gỗ sồi nặng nề. “Tôi mong rằng cô không đi vào khu vực sinh hoạt chung. Bệnh nhân của chúng tôi hiểu qui trình. Họ biết người viếng thăm đến theo thời gian định trước và tôi không muốn họ bị đảo lộn.”

Alex được dẫn vào một căn phòng rộng lớn, dường như nó không được trung tâm này cũng như những tù nhân của nó quan tâm đến.

“Xin mời ngồi. Tôi sẽ đi và nói chuyện với Patty.”

Alex cảm ơn bà ta nhưng không ngồi xuống ngay lập tức. Cô ta lang thang trong khoảng giữa hai bức tường với những cuốn sách trải dài từ sàn lên đến trần nhà. Bức tường thứ ba đã được lấp đầy với tác phẩm nghệ thuật mà cô ta nhận ra là của Gainsborough, van Dyck và Sir Peter Lely.

Alex chọn chỗ ngồi một cách cẩn thận. Cô ta đối mặt với cửa sổ với hi vọng Patty sẽ ngồi đối diện cô ta và không bị phân tâm bởi bất cứ điều gì khác bên ngoài. Bất chấp những lời của Helen, Alex tin rằng Patty sẽ gặp cô ta. Cuộc hành trình của bà ta xứng đáng với thời gian Alex bỏ ra. Thực tế rằng việc Kim chưa bao giờ đến thăm nhưng tiếp tục gọi điện mỗi tháng đã mê hoặc cô ta.

Alex không chắc liệu cô ta có thể tìm hiểu sâu sắc đến mức nào, nhưng cô ta háo hức muốn gặp người phụ nữ đã sinh ra Kim và là kẻ đóng vai trò hình thành mỗi đặc điểm nhân cách phức tạp của người thám tử đó. Gặp gỡ gia đình của Kim sẽ thắt chặt hơn mối quan hệ giữa họ. Alex đoán rằng không có ai trong số những người trong cuộc sống của Kim đã từng gặp người thân duy nhất của cô ta, và vì vậy đây sẽ chỉ là mối ràng buộc của riêng họ.

Cánh cửa mở ra và Alex giấu đi sự ngạc nhiên của cô ta trước vẻ ngoài của Patty Stone. Người phụ nữ này mảnh khảnh nhưng không yếu đuối. Tóc bà ta bạc trắng và được cắt ngắn. Bà ta mặc quần bò chun và áo nỉ hoa. Bàn chân bà ta đi trong đôi giày sục đế cao su màu xanh nhạt. Bà ta được đưa từ phía vườn vào, nhưng không đội mũ và cầm theo giỏ hoa.

Alex mỉm cười khi người phụ nữ tiến đến, chú ý đến sự cứng ngắc, chậm chạp trong các cử động của bà ta.

“Xin chào, Patty. Hôm nay bà cảm thấy thế nào?”

Patty để cho Alex nắm tay. Nó ấm áp nhưng thiếu khí lực. Xét theo vẻ bề ngoài, người phụ nữ trung niên thanh tú này trông già hơn độ tuổi 58 của bà ta và khó có khả năng bùng phát bạo lực, nhưng Alex biết rằng người ta có thể bị đánh lừa bởi ngoại hình đó.

Bà ta ngồi xuống và nhìn chằm chằm vào Alex với một cái nhìn đáng sợ. Alex nhìn vào tròng mắt đen vô hồn mà Patty đã di truyền cho con gái bà ta. Đột nhiên, không chớp mắt hay cử động bất kì cơ bắp nào khác, Patty đập tay vào đùi của mình.

Alex bỏ qua động tác đó. “Bà Patty, sẽ ổn chứ nếu chúng ta nói chuyện một chút?”

Patty dường như đang lắng nghe, nhưng không phải với cô. Sau sáu hoặc bảy giây, Patty gật đầu.

“Tôi muốn nói về con gái của bà, Kimberly, nếu có thể.”

“Cô biết Kimmy chứ?” Một cái đập tay vào đùi một cách không ngần ngại nữa.

Alex liếc sang nơi Helen đang ngồi đọc tạp chí. Đủ xa để không can thiệp vào, nhưng cũng đủ gần để nghe tất cả mọi thứ được nói đến. Và để đo lường phản ứng của Patty, Alex phải chắc chắn rằng cô ta diễn đạt các câu hỏi của mình một cách cẩn thận.

Alex gật đầu và gặp cái nhìn chằm chằm của người phụ nữ này, bị sốc bởi xúc cảm mãnh liệt mà cô ta thấy ở đó, chỉ trong một giây, trước khi nó ngoan ngoãn trở lại trong nháy mắt.

“Gần đây tôi mới gặp Kim. Tôi tin rằng bà đã không nhìn thấy cô ấy một thời gian rồi.”

Patty nhìn lên phía bên trái của Alex, cau mày.

“Tôi xin lỗi, Patty. Bà chưa thấy Kimmy trong một thời gian rồi phải không?”

Một giọt nước mắt chảy dài trên má bà ta khi hai bàn tay bà ta bắt đầu cử động, đan vào nhau.

“Kimmy an toàn chứ?”

“Có, Patty, Kimmy an toàn. Cô ấy có một công việc rất quan trọng là một nhân viên cảnh sát.”

“Kimmy an toàn.”

Alex gật đầu mặc dù thực tế là ánh nhìn của Patty được cố định phía trên đầu cô ta.

“Kimmy gọi, tôi an toàn.”

Alex tiếp tục gật đầu. Thường là vô nghĩa để cố gắng tìm hiểu những lời nói vô tổ chức của một bệnh nhân tâm thần phân liệt. Alex chú ý thấy Helen không hề lật giở cuốn tạp chí bà ta đang cầm.

“Bà có thể cho tôi biết bất cứ điều gì về thời thơ ấu của Kimmy được không?” Alex thúc đẩy. Cô ta không nghĩ mình sẽ có được bất cứ điều gì hữu ích.

Hai tay bà ta bắt đầu đan vào nhau nhanh hơn. “Mikey an toàn, Kimmy an toàn. Ma quỷ đến, ma quỷ lấy đi.”

Patty sững lại và quay đầu sang một bên, lắng nghe, mặc dù không có âm thanh nào khác trong phòng. Ôi lạy Chúa lòng thành, người phụ nữ này, tiếp tục đi, Alex nghĩ.

Bà ta bắt đầu lắc đầu. “Không, bạn của Kimmy. Kimmy an toàn.” Bà ta dừng lại để lắng nghe một câu trả lời chỉ có trong đầu bà ta.

Patty ngừng đan tay trong một khoảng thời gian đủ để vỗ đùi một cái rồi sau đó lại tiếp tục đan tay vào nhau, một cách nhanh hơn.

“Không, bạn của Kimmy. Kimmy bạn bè. Kimmy an toàn không?”

Bà ta nhìn chòng chọc vào Alex với một cái nhìn cảm thấy có sức mạnh của một tia X. “Nó an toàn phải không?”

Đôi mắt buồn, đầy bí ẩn của Patty dường như nhìn thẳng vào tâm hồn cô ta. Alex gật đầu.

Với sự nhanh nhẹn của một con linh dương, Patty chồm phía trên cô ta. Phải mất một giây Alex để nhận ra tay của Patty ở trên tóc cô ta, móng tay bà ta cào vào da thịt. Một cách bản năng Alex giơ cánh tay lên đẩy Patty ra. Cô ta mơ hồ nhận thức thấy tiếng Helen hét lên bảo Patty dừng lại.

Tay của Patty ở khắp mọi nơi, cào mạnh vào da đầu của Alex. Một âm thanh từ yết hầu phát ra trong mồm bà ta. Nước bọt rơi trên má của Alex. Cô ta gần như phát nôn khi nước bọt chảy về phía môi. Cô ta cúi thấp đầu xuống để bảo vệ khuôn mặt mình, nhưng cô ta đã có thể cảm nhận đôi má và thái dương của cô ta nhức nhối.

Alex cố gắng một lần nữa để đẩy bà ta ra, nhưng người phụ nữ mỏng manh này có lợi thế vượt xa cô ta.

Alex nhìn thấy cánh tay của Helen vòng qua eo Patty từ phía sau để kéo bà ta ra. Tay phải của Patty đã nắm chặt lấy một nắm tóc. Khi Helen kéo Patty về phía sau, Alex hét lên đau đớn khi những sợi tóc bị giật tung ra khỏi da đầu. Tay còn lại của bà ta vẫn cố nắm lấy nhiều tóc của cô ta hơn một cách tuyệt vọng.

“Cô với tới nắm lấy tay còn lại của bà ấy và tôi sẽ kéo ra,” Helen kêu.

Alex đưa tay ra và tìm được bàn tay trái của Patty. Sức lực của bàn tay đang nắm lấy tóc cô ta quá mạnh. Đôi mắt của Alex ánh nước khi Patty kéo ra. Bà ta nới lỏng các ngón tay từng ngón một.

“Kéo!”Cô ta hét lên với Helen.

Cánh tay của Patty tiếp tục hướng về phía Alex một cách không kiểm soát ngay cả khi bà ta bị Helen kéo ngược trở lại.

Alex nhìn Patty được đưa ra khỏi phòng. Ánh nhìn thuộc về đôi mắt hoang dại ấy khiến Alex cúi xuống. Không còn là hình dáng nhỏ bé được dẫn từ vườn vào nữa mà thay vào đó là một động vật phun phì phì và hoang dã.

“Đợi ở đây và tôi sẽ cử một người nào đó để kiểm tra cho cô,” Helen nói, ấn vội Patty ra khỏi cửa.

Khi cánh cửa đóng lại, Alex vuốt lại mái tóc của mình và tiến ra khỏi cửa. Cô ta không có ý định chờ đợi lâu hơn. Cô ta đã có đủ. Cô ta không định lấy bất cứ điều gì khác từ kẻ điên loạn này nữa.

Khi quay trở về xe của mình, cô ta xem xét những tổn hại. Một vết cào dài kéo từ thái dương xuống cằm. Nó đỏ lên nhưng không chảy máu. Những vết sưng tấy vì móng tay của Patty rải rác trên phần còn lại của khuôn mặt cô ta. Hầu hết các tổn thương nằm bên dưới mái tóc của cô ta.

Toàn bộ đầu cô ta cảm giác như đang bị lửa đốt.

Chuyến thăm đã mang đến cho cô ta nhiều hơn điều cô ta mong đợi và cô ta đã phải tự hỏi điều đó có xứng đáng hay không.

Có điều gì đó ở Patty khiến Alex cảm thấy không thích hợp. Cô ta lấy cuốn sổ ghi chép của mình.

Các rối loạn vận động được thể hiện khá rõ rệt, mặc dù đã được điều trị bằng thuốc. Sự biến đổi tâm lí có thứ tự của Patty đã trải qua phần lớn các triệu chứng bệnh xếp hạng đầu của Schneider, đó là điều Alex hiếm khi được chứng kiến. Những cơn kích động tuần hoàn xảy ra với một qui luật chính xác đã kích thích sự tò mò của cô ta, phải kể đến như những câu chữ rời rạc, mới nghe tưởng như vô nghĩa mà Patty vừa nói ra.

Alex gõ móng tay vào vô lăng. “Phải thế chứ,” cô ta tự nói với bản thân khi các mảnh ghép được xếp lại với nhau. Alex không thể không mỉm cười trước sự xảo trá của một bà già quỷ quyệt khi các mảnh ghép cuối cùng rơi vào vị trí của nó.

Bất chấp thương tích, Alex không thể không thưởng thức sự thật trớ trêu rằng người sâu sắc nhất mà cô ta gặp trong nhiều năm qua lại là một người hoang tưởng tâm thần phân liệt.

Khi cô ta lùi chiếc xe lại, Alex tự mỉm cười rằng sau tất cả, cuộc hành trình này đáng giá.

HƠI ÁC QUỶ KIM STONE #2 Evil Games (2015) ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.