Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Gần đây Hầu Lượng Bình đã trở thành người bay, những đầu mối về hối lộ trên cuốn sổ của Triệu Đức Hán cần phải chứng thực từng cái một, không ngừng mở rộng thành quả đấu tranh, anh phải không ngừng bay từ thành phố này đến thành phố khác. Hôm nay, Hầu Lượng Bình bay đến Huhhot* để thu thập bằng chứng, đang xếp hàng lên máy bay thì điện thoại di động đột nhiên đổ chuông.

Không ngờ là điện thoại của người bạn thuở nhỏ Thái Thành Công. Cảm giác đầu tiên của Hầu Lượng Bình là đã xảy ra chuyện lớn. Lúc nghe điện, anh nghe thấy rất rõ tiếng thở nặng nề căng thẳng của Thái Thành Công. Hầu Tử, trưởng phòng Hầu, tôi... tôi phải báo cáo khấn với ông, tôi... tôi muốn tố cáo, chính thức tố cáo! Lần này thì có chứng cứ rồi, thật đấy!

Hầu Lượng Bình mừng thầm trong dạ, lại tố cáo? Có chứng cứ? Vậy thì nói mau đi, máy bay của tôi sắp cất cánh rồi, đang định tắt máy đây! Giọng Thái Thành Công đang run rẩy, ngữ điệu gấp gáp, tựa như đang bỏ trốn tháo mạng. Hầu Tử, tôi vốn định đến Bắc Kinh tố cáo trực tiếp với ông, nhưng không kịp nữa rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể bị người ta làm thịt mất! Tôi nói luôn cho ông biết, ủy viên thường vụ tỉnh ủy tỉnh H, bí thư thành ủy thành phố Kinh Châu Lý Đạt Khang, vợ ông ta, chính là phó giám đốc ngân hàng thành phố Kinh Châu Âu Dương Thanh đã nhận hối lộ hai triệu tệ!

Hầu Lượng Bình lấy làm ngạc nhiên, kéo theo va ly hành lý nhỏ rời khỏi đoàn người đang xếp hàng lên máy bay. Ông nói lại cho tôi nghe một lần nữa, Thái Thành Công, ông muốn tố cáo vợ của ai? Lý Đạt Khang? Vợ ông ta nhận hối lộ hai triệu tệ?

Đúng, hai triệu này là do tôi biếu, tôi hối lộ đấy, có được coi là chứng cứ không?

Hầu Lượng Bình đã hiểu ra, chuyện này không phải tầm thường, có tên có họ có số tiền, là người đưa hối lộ đứng ra tố cáo, có thế lập án điều tra được rồi! Thái Thành Công là nhân chứng then chốt, cần phải tiến hành bảo vệ.

Nhưng tình hình rất cấp bách, hiện nay Thái Thành Công đang ở trong vòng nguy hiểm. Theo những gì Thái Thành Công kể trong điện thoại, đêm xảy ra vụ hỏa hoạn "ngày 16 tháng 9", anh ta bị ngã đập đầu phải vào bệnh viện, nghe nói nhà máy xảy ra chuyện bèn lập tức nhổ kim truyền dịch chạy trốn. Hai ngày sau, anh ta hẹn Trịnh Tây Pha ra tìm hiểu tình hình, liền phát hiện có cảnh sát bám theo người này, anh ta chưa tiếp xúc với Trịnh Tây Pha liền lẩn đi luôn. Trong điện thoại, Thái Thành Công lo lắng bất an nói, Lý Đạt Khang đã vận dụng đến cảnh sát thành phố Kinh Châu, có thể bắt được anh ta bất cứ lúc nào. Anh ta quyết tâm liều mạng, cá chết lưới rách, mới quyết định tố cáo vợ của Lý Đạt Khang, hiện tại chỉ còn biết nhờ Hầu Lượng Bình bảo vệ mình thôi, bằng không thì chắc chắn toi mạng.

Hầu Lượng Bình đã có tính toán, bèn hỏi Thái Thành Công, chuyện này đã nói với ai chưa? Thái Thành Công đáp, chỉ nói với Trần Hải qua điện thoại, cũng không nói chi tiết lắm, nhưng có nhắc đến Âu Dương Thanh. Hầu Lượng Bình bảo Thái Thành Công lập tức đi gặp Trần Hải, nói là Trần Hải sẽ bảo vệ anh ta! Nhưng Thái Thành Công bảo không thể đi được, hiện nay cảnh sát thành phố Kinh Châu đang lùng bắt tên "tội phạm phóng hỏa" trong sự kiện "ngày 16 tháng 9" là anh ta! Hầu Lượng Bình thầm giật nẩy mình, biết là Thái Thành Công phen này nguy hiểm rồi, bèn bảo Thái Thành Công nói rõ địa chỉ cụ thể, anh sẽ bảo Trần Hải đến gặp anh ta. Tay Thái Thành Công này ngay cả bạn từ thuở nhỏ của mình cũng không dám hoàn toàn tin tưởng, do dự một lúc rồi mới nói, anh ta đang ở một bốt điện thoại gần nhà số 125 đường Trung Sơn Bắc thành phố Kinh Châu. Hầu Lượng Bình bảo Thái Thành Công ở nguyên đó, tuyệt đối chớ nên đi lung tung.

Gập máy điện thoại lại, trên trán Hầu Lượng Bình túa ra mồ hôi lạnh. Trên loa đã thúc giục hành khách mau chóng lên máy bay. Hai bên đều đang tranh thủ từng giây từng phút, cần phải bảo vệ người tố cáo đặc biệt quan trọng này, tuyệt đối không thể để người ta tranh trước hại chết Thái Thành Công, chuyện này về công về tư đều không thể chấp nhận được! Nghĩ thế, Hầu Lượng Bình bấm số gọi Trần Hải. Cũng coi như may mắn, anh gọi được luôn cho Trần Hải. Hầu Lượng Bình nói vắn tắt lại nội dung Thái Thành Công tố cáo, thực ra cũng chỉ có mấy từ khóa quan trọng: vợ bí thư thành ủy Lý Đạt Khang liên quan đến vụ án, cẩn thận giết người diệt khẩu. Hẳn là trên tay Trần Hải còn có manh mối khác, không ngờ anh ta hoàn toàn không có vẻ kinh ngạc, chỉ bảo hiểu rồi, hiểu rồi, cứ giao tên Thái Thành Công này cho tôi là được, cậu cứ lên máy bay đi!

Hầu Lượng Bình lên máy bay. Tiếp viên hàng không dặn dò hành khách tắt thiết bị điện tử, anh đành thấp thỏm không yên tắt điện thoại di động. Máy bay lướt trên đường băng, tăng tốc, cất cánh. Hầu Lượng Bình thầm tính toán hành động của Trần Hải và các khả năng có thể xảy ra sau đó. Với thông tin kịp thời từ phía anh và sự cơ cảnh của Trần Hải, Thái Thành Công sẽ nhanh chóng rơi vào tay Cục chống tham nhũng tỉnh H, được bảo vệ hẳn là không có vấn đề gì lớn? Ngoài cửa sổ, mây trắng như núi bông, như điện ngọc lầu quỳnh, nâng máy bay lướt đi. Hầu Lượng Bình nhắm mắt lại suy nghĩ, càng nghĩ càng thấy nhiều tâm sự...

Thực ra, Hầu Lượng Bình vẫn luôn giữ liên hệ với Trần Hải. Đêm xảy ra vụ cháy "ngày 16 tháng 9", anh ngồi trước máy tính xem video phát trực tiếp từ hiện trường, Trần Hải cũng online. Họ vừa xem vừa phân tích, nói ra rất nhiều suy nghĩ trong lòng. Trần Hải xưa nay vốn kín miệng thổ lộ với anh: Theo thông tin mới nhất mà anh ta nắm được, chắc hẳn có một nhóm cán bộ đã trở nên hủ bại ở hồ Quang Minh này rồi, vấn đề rất nghiêm trọng, vượt quá những gì họ tưởng tượng ban đầu. Lúc đó, Hầu Lượng Bình đã hỏi ngay Trần Hải, có phải anh ta đã tìm đến người bạn thuở nhỏ muốn tố cáo quan tham tên là Thái Thành Công của mình? Trần Hải nói: Đã tìm rồi, còn hẹn gặp mặt, nhưng Thái Thành Công không lộ diện, cũng không biết vì nguyên nhân gì. Trần Hải phân tích, lời tố cáo của Thái Thành Công thoạt trông có vẻ hoang đường, nhưng nghĩ kỹ thì cũng có đạo lý nhất định, chẳng hạn chuyện Âu Dương Thanh ở ngân hàng thành phố Kinh Châu dừng cho vay đích thực là có vấn đề, vì chính chuyện dừng cho vay này đã gây ra khủng hoảng ở nhà máy Đại Phong. Hầu Lượng Bình lập tức đưa ra nghi vấn, chẳng lẽ Lý Đạt Khang chính là bàn tay đen đã thả cho Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn? Ông ta vừa có động cơ lại vừa có điều kiện làm. Trần Hải chỉ đáp mập mờ, không khẳng định cũng không phủ định, Hầu Lượng Bình hỏi lại lần nữa, nhưng Trần Hải không chịu nói kỹ hơn. Lúc ấy, Hầu Lượng Bình đã có cảm giác, trong tay Trần Hải có manh mối quan trọng mà không ai biết, chỉ là chưa đến lúc lật bài mà thôi.

Tiếp viên hàng không đấy xe đồ uống qua, mỉm cười hỏi Hầu Lượng Bình muốn gì, anh lấy một chai nước khoáng. Lời tố cáo của Thái Thành Công đã đẩy Lý Đạt Khang lên trước sân khấu, phấn trắng bôi trên mũi* nhân vật lớn này xem ra càng lúc càng dày thêm rồi. Nhưng Hầu Lượng Bình cũng phát hiện ra một mâu thuẫn, nếu Ẩu Dương Thanh đã nhận hối lộ hai triệu tệ của Thái Thành Công, tại sao còn dừng cho vay vào thời điếm then chốt, dẫn đến cố phần của nhà máy Đại Phong rơi vào tay Cao Tiểu Cầm? Không hiểu nổi, quá phức tạp, bí mật trong đây chỉ khi gặp được Thái Thành Công mới có thể phá giải. Hầu Lượng Bình bỗng vô cớ phát hoảng, sợ rằng từ nay không thể gặp lại người bạn thời ấu thơ này nữa...

Vừa xuống máy bay ở Huhhot, Hầu Lượng Bình đứng giữa gió lạnh phương Bắc, việc đầu tiên làm là điện thoại hỏi thăm tình hình. Tình hình không ổn, Trần Hải bên kia nói, anh ta và Lục Diệc Khá không tìm thấy Thái Thành Công ở gần nhà số 125 đường Trung Sơn Bắc, hiện đang đợi trong quán cà phê UBC bên cạnh bốt điện thoại. Hầu Lượng Bình lo lắng Thái Thành Công đã bị cảnh sát thành phố Kinh Châu bắt đi. Trần Hải nói, nếu thật sự bị cảnh sát Kinh Châu bắt đi rồi thì anh ta cũng hết cách, nhưng chắc là không, Thái Thành Công đã biết có phiền phức, chắc chắn sẽ cẩn thận hơn gấp bội.

Khi Trần Hải gọi lại cho anh lần nữa thì đã là sáng sớm hôm sau. Trần Hải thông báo tình hình, nói Thái Thành Công không lộ mặt, chắc là đã bị bắt rồi, nhưng bên cảnh sát thành phố Kinh Châu một mực phủ nhận đã bắt được Thái Thành Công. Hầu Lượng Bình nói: Vậy cậu đi tìm đàn anh Kỳ Đồng Vĩ của chúng ta hỏi xem, người ta là giám đốc công an tỉnh kia mà, nhờ anh ta điều tra xem Thái Thành Công có bị bắt hay chưa! Trần Hải nói: Còn phải mượn cậu nói chắc? Tôi chính là hỏi Kỳ Đồng Vĩ đấy, người ta sống chết cũng không thừa nhận đã bắt giữ người bạn thuở nhỏ này của cậu. Hầu Lượng Bình thầm nghĩ, lạ thật, Thái Thành Công có thể chạy đi đâu được chứ? Nếu không lọt vào tay cảnh sát, liệu có khi nào đã bị người ta giết người diệt khẩu rồi không? Trái tim anh bất giác chìm xuống.

Thế nhưng, điều Hầu Lượng Bình không ngờ được là, Thái Thành Công còn chưa bị diệt khẩu, Trần Hải suýt chút nữa đã bị người ta diệt khẩu rồi!

Ba ngày sau, Hầu Lượng Bình trở về từ chuyến công tác Nội Mông, đang đi tới phòng làm việc của cục trưởng Tần, chuẩn bị báo cáo tình hình vụ án ở Huhhot, Trần Hải đột nhiên gọi điện từ Kinh Châu, bảo Hầu Lượng Bình rằng chuyến bay của anh ta một giờ sẽ đáp xuống Bắc Kinh. Giờ anh ta phải đi gặp một người tố cáo, sẽ mang đến chứng cứ quan trọng, hy vọng có thể trực tiếp báo cáo với lãnh đạo tổng cục. Hầu Lượng Bình rất hưng phấn, kích động đến mức khó tả thành lời, biết rằng cuộc chiến chống tham nhũng ở tỉnh H chắc chắn đã có được bước tiến triển mang tính đột phá, người bạn học chín chắn cẩn thận này của anh mà không chắc chắn 120% thì tuyệt đối sẽ không nói ra những lời như vậy. Anh bèn cố đè nén niềm hưng phấn ấy xuống, nói với Trần Hải: Yên tâm đi người anh em, bây giờ tôi đi gặp cục trưởng Tần đây, hẹn ông ấy chiều gặp cậu. Buổi tối, tôi với cậu đi uống một chén mừng công! Trần Hải nói: Rượu thì để sau đi, báo cáo xong tôi phải trở về ngay, tránh đánh rắn động cỏ...

Cuộc điện thoại tới đây thì đột ngột ngắt mất.

Sau đấy, Hầu Lượng Bình gọi lại thế nào, bên kia cũng không nghe máy.

Về sau biết được, lúc nói chuyện điện thoại với anh, Trần Hải đang đi qua đường trên vạch kẻ, một chiếc xe tải vượt đèn đỏ lao thẳng tới! Đầu xe tông trúng Trần Hải, hất cả người anh ta bay lên. Túi xách máy tính của Trần Hải văng vào trong bụi cỏ ven đường, chiếc điện thoại di động bị nghiến không còn hình dạng nằm trong vũng máu tươi giữa đường cái. Bên phía Kinh Châu thông báo là một tên tài xế say rượu gây ra vụ tai nạn giao thông này. Lúc tài xế bị kéo xuống xe, hơi rượu vẫn còn nồng nặc, đứng cũng không vững. Nghe nói, tên này là một gã nghiện rượu hết thuốc chữa, từng uống rượu gây tai nạn một lần, bị xử hai năm tù giam. Lần này không phải uống rượu buổi sáng sớm, mà là uống từ đêm hôm trước, hai người uống hết ba chai Nhị Oa Đầu, uống đến tận mười hai giờ đêm. Sáng sớm hắn lái xe ra ngoài, vẫn chưa tỉnh hết rượu, vừa đi qua mấy con đường liền gây chuyện.

Hầu Lượng Bình không tin đây là tai nạn giao thông. Đúng là việc sắp thành lại bại, chỉ có người chiến hữu là anh mới biết Trần Hải cách chân tướng khổng lồ ấy gần đến nhường nào! Có lẽ đã gần trong gang tấc rồi! Bằng không, Trần Hải sẽ không gặp phải họa sát thân như thế. Đây là có người ngầm ra tay độc ác, giết người bịt miệng! Hầu Lượng Bình nhỏ máu trong tim, đau như bị lửa đốt, vô số những chuyện cùng Trần Hải trải qua trong quá khứ không ngừng chớp hiện, bi thương tràn về như nước lũ...

Chiều hôm đó, Hầu Lượng Bình cố gắng ổn định lại cảm xúc, buồn bã tới phòng làm việc của cục trưởng Tần, đóng cửa phòng lại, sa sầm nét mặt nói một câu: Cục trưởng Tần, Trần Hải là bị kẻ xấu ám hại!

Cục trưởng Tần rót cho anh một chén trà, tỏ ý hiểu được tâm trạng lúc này của anh. Có điều, ông cũng bình tĩnh giải thích, viện trưởng Viện kiểm sát Quý Xương Minh đã đích thân ra mặt, tìm đến cơ quan quản lý giao thông, lấy ra tài liệu gốc của vụ này, không phát hiện ra điểm gì đáng ngờ. Hầu Lượng Bình lập tức thất thố, buột miệng nói: Giờ thì ngay cả Quý Xương Minh tôi cũng thấy đáng ngờ! Cục trưởng Tần nghiêm nghị nhắc nhở anh: Này, Lượng Bình, nói lời ra là phải chịu trách nhiệm đó!

Hầu Lượng Bình lấy lại bình tĩnh, phân tích tình hình. Anh nói với cục trưởng Tần, lúc vụ tai nạn xe ly kỳ này diễn ra, mình đang nói chuyện điện thoại với Trần Hải. Trần Hải còn nói, báo cáo vụ án xong phải nhanh chóng trở về Kinh Châu, sợ đánh cỏ động rắn. Giờ xem ra rắn đã bị kinh động rồi. Cục trưởng Tần ngẫm nghĩ, đoạn nói: Cha của Trần Hải là Trần Nham Thạch cũng tham gia điều tra với Quý Xương Minh, cũng không phát hiện được điều gì. Hầu Lượng Bình rất cố chấp, kiên trì cho rằng, tình hình tỉnh H và thành phố Kinh Châu rất phức tạp, cục trưởng Cục chống tham nhũng Trần Hải rất có thể đã đến gần được chân tướng của một sự thực chết người nào đó! Trước đó, ông chủ nhà máy Đại Phong Thái Thành Công cũng từng tố cáo với Trần Hải, hiện giờ thì cả Thái Thành Công cũng mất tích một cách ly kỳ rồi! Các dấu hiệu đều cho thấy, vấn đề ở Kinh Châu và thậm chí là cả tỉnh H rất lớn.

Cục trưởng Tần trầm ngâm suy nghĩ, bước qua bước lại trong phòng: Cậu dám khẳng định Trần Hải bị hại không?

Hầu Lượng Bình kiên định nói: Đúng vậy, là bị hại, không phải tai nạn giao thông! Trần Hải nói với tôi, anh ấy sắp sửa đi gặp một người tố cáo, sẽ lấy được chứng cứ rất chắc chắn! Cục trưởng Tần, vụ án của Triệu Đức Hán cũng gần xong rồi, tôi muốn thâm nhập tỉnh H, triệt để điều tra một loạt các vụ Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn, vụ cháy "ngày 16 tháng 9", cùng với chuyện Trần Hải bị hại này!

Cục trưởng Tần ngồi trên ghế suy tư một hồi thật lâu, đột nhiên ngẩng đầu: Này, Lượng Bình, nếu phái cậu đến Viện kiểm sát tỉnh H nhậm chức thì sao? Tạm thời thay thế Trần Hải, làm quyền cục trưởng Cục chống tham nhũng?

Hầu Lượng Bình ngẩn người giây lát: Cục trưởng Tần, chuyện này... chuyện này thì tôi chưa nghĩ tới!

Cục trưởng Tần nói: Vậy thì nghĩ đi! Đơn thuần đi điều tra vụ Trần Hải bị hại rất khó, tra kiểu gì bây giờ? Lý do gì? Kể cả có điều tra, thì liệu có điều tra được chân tướng không? Liên tưởng đến chuyện một gã phó thị trưởng thành phố Kinh Châu liên quan đến vụ án mà lại có thể thuận lợi đào tẩu ngay trước mũi chúng ta, tôi lại càng không tin có thể điều tra được rõ chuyện này!

Hai mắt Hầu Lượng Bình sáng lên: Tôi hiểu rồi, lặng lẽ chìm xuống, rồi từ từ lần theo manh mối tìm hiểu cội nguồn?

Đúng! Giờ Trần Hải bị thương rất nặng, hôn mê bất tỉnh. Các bác sĩ hội chẩn xong nói, Trần Hải có sống được thì tám chín mươi phần là sẽ biến thành người thực vật. Vụ án Đinh Nghĩa Trân cũng phải có người quen thuộc tình hình đi phụ trách, cậu đến làm quyền cục trưởng, vừa hay cũng có thể bình tĩnh lại mà đánh một trận với đối thủ!

Hầu Lượng Bình nói: Cục trưởng Tần, vậy tôi xin nghe theo sắp xếp của tổ chức, sẵn sàng chuẩn bị đến tỉnh H!

Đêm hôm đó, Hầu Lượng Bình mơ thấy Trần Hải đi về phía mình, vênh bộ mặt ngây ngô lên, ánh mắt đầy nghi vấn pha chút bi thương, trên người lấm tấm máu me. Anh ta xòe hai bàn tay, tựa như đang hỏi, Hầu Tử, tôi phải làm sao đây? Hầu Lượng Bình giật mình tỉnh giấc, kêu lên một tiếng theo bản năng: Hải, đừng lo, tôi đến chi viện đây! Anh trở mình ngồi dậy, ngoài cửa sổ đã lọt vào vài tia nắng mai. Nước mắt Hầu Lượng Bình trào ra, anh cứ để mặc cho lệ tuôn ướt cả vạt áo...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.