Ngay buổi chiều hôm Lưu Tân Kiến bị bắt, Kỳ Đồng Vĩ đã gọi điện thoại tới, nói muốn mời Hầu Lượng Bình đến làng nghỉ mát Sơn Thủy ăn tối. Chuyện này rất bất thường. Bất thường hơn nữa là, khi Hầu Lượng Bình nói đang bận xử lý vụ án không đi được, Kỳ Đồng Vĩ lại nói trắng ra: Hỏi cung Lưu Tân Kiến ở tập đoàn Dầu khí chứ gì? Con trai bí thư tiền nhiệm Triệu Lập Xuân là Triệu Thụy Long cũng vì chuyện này mà đến, muốn gặp cậu, chắc là ý của bí thư Triệu.
Trong óc Hầu Lượng Bình lóe lên một loạt suy nghĩ: Phản ứng nhanh thật, vả lại còn thẳng thắn trực diện như vậy, có trò hay rồi! Nghĩ vậy, nhưng anh lại tỏ ra kinh ngạc: Đến cứu người ra hả? Bữa cơm này tôi còn đi ăn được hay sao? Kỳ Đồng Vĩ nói: Có gì mà không ăn được chứ? Có tôi đi với cậu, cậu sợ cái gì? Hầu Lượng Bình cố ý nói rõ ra: Chuyện của Lưu Tân Kiến rất phiền phức, người đã bắt rồi, án cũng lập rồi! Kỳ Đồng Vĩ hờ hững nói: Người bắt rồi có thể thả, án lập rồi cũng có thể hủy đi mà! Hầu Lượng Bình thở dài: Ông anh, làm gì có chuyện đơn giản vậy? Tôi không phải anh, tôi mới được điều đến vài tháng, dám làm bừa hay sao? Bữa cơm này đừng ăn thì hơn. Kỳ Đồng Vĩ vẫn chưa dừng lại: Vậy thì qua đây hát đi, người ta đang hỏi xem cậu là quân ta hay quân địch đấy!
Gập di động lại, trong lòng Hầu Lượng Bình dâng lên cảm giác mừng rỡ. Đây chính là hiệu quả mà anh chờ đợi: Hành động Kiếm Sắc đã dụ được con quái vật lớn thò đầu ra rồi... phen này không chỉ là con nhện đen lớn trên mành lưới nữa, cậu ấm nhà họ Triệu xưa nay như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi mang theo ý chỉ của ông bố bí thư tỉnh ủy tiền nhiệm đến đây cứu người rồi! Chẳng những vậy, giám đốc công an tỉnh Kỳ Đồng Vĩ không ngờ lại bất chấp tất cả đích thân sắp xếp, thế này là thế nào? Làm sao có thể không đi thăm dò cho rõ ngọn ngành đây chứ? Xem ra, bắt giữ Lưu Tân Kiến mười phần có đến tám chín là đã điểm trúng tử huyệt của đối phương rồi.
Hầu Lượng Bình đến phòng làm việc của viện trưởng Viện kiểm sát, trịnh trọng báo cáo khẩn cho Quý Xương Minh.
Quý Xương Minh cũng rất kinh ngạc, không ngờ lại kinh động đến Triệu Lập Xuân nhanh như vậy! Giám đốc công an tỉnh Kỳ Đồng Vĩ không ngờ lại dám công khai đòi cứu người ra như vậy, thế này là sắp lật bài ngửa đến nơi rồi! Vì vậy, Quý Xương Minh phán đoán đây là tiệc Hồng Môn, khuyên Hầu Lượng Bình tốt nhất đừng đi. Hầu Lượng Bình lại cảm thấy, có tiệc Hồng Môn mới có cơ hội xem Hạng Trang múa kiếm, càng cần thiết phải đi. Quý Xương Minh đi đi lại lại suy nghĩ, ánh mắt hoàn toàn không nhìn về phía Hầu Lượng Bình: Nhưng rất mạo hiểm đấy! Tình hình lúc này là chúng ta đã từng bước tiến lại gần chân tướng sự thật rồi, vụ tai nạn của Trần Hải không còn mờ mịt nữa, cái chết của Lưu Khánh Chúc khi đi du lịch cũng đã có được giải thích hợp lý. Có thể nói, về cơ bản chúng ta đã nhìn rõ đối thủ, cũng biết đối thủ nguy hiểm đến mức nào! Bọn chúng chơi với cả hai phe hắc bạch, lòng dạ độc ác lắm! Hầu Lượng Bình bèn nói ra những suy nghĩ trong lòng, nhân vật nguy hiểm nhất chính là vị đàn anh ở trường đại học của anh, Kỳ Đồng Vĩ. Quý Xương Minh chăm chú nhìn Hầu Lượng Bình nói: Cậu nghĩ được vậy thì tốt. Kỳ Đồng Vĩ là giám đốc công an tỉnh, nếu anh ta làm Hạng Trang trong tiệc Hồng Môn, màn múa kiếm thời hiện đại này sẽ lấy mạng cậu đấy! Trần Hải đã nếm đủ rồi, tôi không muốn cậu mạo hiểm thêm nữa.
Hầu Lượng Bình cố gắng thuyết phục cấp trên: Tình hình không giống nhau mà, tôi không phải là Trần Hải, tôi là Tôn hầu tử! Kỳ thực, Trần Hải vừa gặp chuyện, nghi phạm đầu tiên nảy ra trong đầu Hầu Lượng Bình chính là Kỳ Đồng Vĩ. Kỳ Đồng Vĩ là nhân vật kiểu Julien trong truyện Đỏ và Đen của Stendhal, có thể bất chấp tất cả để trở nên nổi trội hơn người, để bảo vệ danh dự, địa vị, quyền lực, tài sản không dễ gì có được, anh ta cũng sẽ bất chấp tất cả. Vì vậy, từ lâu anh đã đề phòng vị đàn anh này rồi. Lúc này, Quý Xương Minh cũng chọn lúc thích hợp để nói lời thật lòng, bảo ông ta cũng nghi ngờ Kỳ Đồng Vĩ một thời gian rồi, từ khi Đinh Nghĩa Trân bất ngờ trốn thoát. Ông ta chưa từng nghi ngờ Lý Đạt Khang, Lý Đạt Khang chưa từng có kinh nghiệm làm công an và công tác chính trị pháp luật, không thể nào sắp xếp một vụ tẩu thoát khẩn cấp mà lại chu đáo kín kẽ như vậy được.
Hầu Lượng Bình bật cười: Nếu suy nghĩ của chúng ta đã giống nhau, bữa tiệc Hồng Môn này tôi lại càng phải đi, cơ hội điều tra tốt như vậy tuyệt đối không thể nào dễ dàng bỏ qua được, cho dù mạo hiểm một chút cũng đáng mà. Cuối cùng, Quý Xương Minh đành đồng ý, nhưng yêu cầu Hầu Lượng Bình phải đeo thiết bị ghi âm, ghi lại toàn bộ quá trình để làm chứng cứ xác thực, đề phòng sau này bị vu oan hãm hại.
Tối hôm đó, người đến đón Hầu Lượng Bình vẫn là Cao Tiểu Cầm. Cao Tiểu Cầm lái xe ra khỏi nội thành, phóng vun vút trên con đường ngoại ô. Trăng lu gió lớn, sông Ngân Thủy ven đường và dãy núi Thạch Mã trập trùng nhấp nhô đều bị bóng đêm che khuất. Hầu Lượng Bình cảm thấy hơi tiếc, anh thích phong cảnh xung quanh làng nghỉ mát Sơn Thủy, đặc biệt thích nghe tiếng nước chảy róc rách của sông Ngân Thủy, nhưng buổi tối hôm đó lại không nghe được, tiếng nước chảy có lẽ đã bị tạp âm của xe hơi trên đường nhấn chìm hết rồi. Lúc họ ở trên đường vừa khéo cũng là giờ cao điểm tan tầm, xe ra vào thành phố rất nhiều...
Trên đường, Hầu Lượng Bình cố ý hỏi Cao Tiểu Cầm, công tử nhà bí thư tỉnh ủy tiền nhiệm Triệu Lập Xuân thực sự đến vì tay Lưu Tân Kiến ở tập đoàn Dầu khí tỉnh H sao? Giống như Kỳ Đồng Vĩ, Cao Tiểu Cầm cũng không né tránh, nói Lưu Tân Kiến từng làm thư ký cho Triệu Lập Xuân tám năm, nay xảy ra chuyện người ta có thể không quan tâm hay sao? Lưu Tân Kiến đã bị bắt rồi, cũng không thể ép Cục chống tham nhũng hủy án thả người, chỉ hy vọng có thể lấy việc luận việc, không nên để dính dấp rộng quá.
Hầu Lượng Bình nói đầy ẩn ý: Vụ của Lưu Tân Kiến không phải nhỏ đâu! Hình như còn có người khuyên anh ta ra nước ngoài tránh gió, cùng với Đinh Nghĩa Trân sang châu Phi mở công ty khai thác mỏ vàng? Tôi rất muốn biết, ai đã khuyên Lưu Tân Kiến như vậy? Người này có mục đích gì? Cao Tiểu Cầm liếc mắt nhìn Hầu Lượng Bình nói: Cục trưởng Hầu, anh đã muốn biết vậy thì tôi nói cho anh biết, là công tử nhà họ Triệu đấy! Nói đoạn, Cao Tiểu Cầm hỏi ngược lại với giọng bông đùa: Cục trưởng Hầu, có phải anh đã ngửi được mùi của con mồi rồi hay không? Hầu Lượng Bình gật đầu: ừm, cục trưởng Cục chống tham nhũng mà, chức trách là vậy, phản ứng bản năng thôi. Cao Tiểu Cầm nghiêng đầu, dịch lại gần Hầu Lượng Bình, phả đến một làn hương: Anh cảm thấy đã tiếp cận được bí mật cốt lõi của chúng tôi rồi à? Hầu Lượng Bình rất thẳng thắn: Đúng thế, tập đoàn Sơn Thủy núi cao nước sâu lắm! Cao Tiểu cầm bật cười: Vậy sao? Lần này anh không phán đoán sai lầm đấy chứ?
Hầu Lượng Bình chỉ cười mà không nói. Lúc này, xe họ đã đi vào khu biệt thự nghỉ mát của làng nghỉ mát Sơn Thủy.
Xe dừng lại trước tòa nhà số 1. Sau khi xuống xe, Hầu Lượng Bình lập tức nảy sinh một cảm giác kỳ dị, xưa nay đều tổ chức ăn tiệc ở tòa nhà tổng hợp, bên đó có đủ các hạng mục ăn uống vui chơi khép kín, hôm nay sao lại chuyển sang khu này rồi? Tòa nhà số 1 là một biệt thự kiểu Pháp, thấp thoáng bóng cây, bốn bề tĩnh lặng, triền núi phía sau thoai thoải vươn lên, phía phải là sân golf rộng lớn. Xung quanh lác đác có vài tòa biệt thự. Hầu Lượng Bình để ý thấy, tòa biệt thự kiểu Anh đối diện cao hơn tòa nhà số 1 một tầng, mái nhà nhọn, phong cách kiến trúc Gothic điển hình. Anh ngấm ngầm ghi nhớ vào đầu mọi chi tiết xung quanh.
Quả nhiên không ổn. Khi anh xuống xe, bước lên bậc cấp bằng đá Đại Lý cùng Cao Tiểu cầm đi vào tiền sảnh tòa nhà số 1, thuộc hạ đắc lực của Kỳ Đồng Vĩ là lão Trình bước lên đón: Tổng giám đốc Cao, cục trưởng Hầu, xin lỗi, giám đốc Kỳ có dặn dò, hôm nay là buổi tụ hội riêng tư, ông ấy và tổng giám đốc Triệu từ Bắc Kinh đến không muốn bị người khác làm phiền, mong hai vị giao điện thoại di động và các thiết bị điện tử ra để chúng tôi tạm thời bảo quản, không hiểu hai vị đây có hiểu giúp cho không?
Cao Tiểu Cầm lấy trong túi xách nhỏ ra hai chiếc điện thoại di động, giao cho lão Trình: Giám đốc công an tỉnh đã có chỉ thị, tôi phải làm theo thôi! Hầu Lượng Bình cười cười: Tổng giám đốc Cao làm theo rồi, tôi không hiểu cho thì cũng phải làm theo! Nói đoạn, anh giao điện thoại ra, tiếp tục đi tới. Không ngờ, mới bước được vài bước, thiết bị cảnh báo điện tử liền kêu lên. Lão Trình cười cười đuổi theo: Xin lỗi, cục trưởng Hầu, có phải anh vẫn còn một chiếc điện thoại di động hay không? Hầu Lượng Bình ngẫm nghĩ rồi đáp: Không có! Lão Trình trưng ra bộ mặt việc công thì cứ theo phép công: Thiết bị cảnh báo điện tử không nói dối! Hầu Lượng Bình nhìn chằm chằm vào mắt y: Ý anh là tôi nói dối? Lão Trình vẫn không chịu thôi: Ngoài điện thoại di động, có còn thiết bị điện tử nào khác không? Ví dụ như thiết bị ghi âm ghi hình cỡ nhỏ? Hầu Lượng Bình liền vỗ trán: Đúng là còn một cây bút ghi âm đây! Nói đoạn, anh bèn lấy bút ghi âm ra đưa cho lão Trình: Cất đi, của công đấy, đừng làm mất nhé!
Rời khỏi tiền sảnh, Hầu Lượng Bình có cảm giác như vừa phải giao nộp khí giới. Không có điện thoại di động, anh cũng mất liên lạc với Quý Xương Minh, tình huống có lẽ sẽ nguy hiểm. Lại không thể ghi âm, hôm nay dù bọn họ có nói gì cũng không thể hình thành chứng cứ. Đám người này thực sự rất cao minh. Cũng may, anh không mang súng đi dự tiệc, bằng không có giao ra hay không cũng là vấn đề, vả lại còn làm lộ ra sự cảnh giác của anh từ quá sớm. Chậc, đám người này rốt cuộc muốn làm gì vậy? Đầu óc Hầu Lượng Bình vận động nhanh chóng, đặt ra đủ các khả năng, mô phỏng vô số cảnh tượng nguy hiểm...
Tầng một biệt thự là phòng khách kiêm sảnh tổ chức tiệc tùng, rộng rãi xa hoa, trang trí rực rỡ. Trên xô pha có một người đang ngồi, người này đeo kính gọng vàng, dáng dong dỏng, toát lên vẻ hào hoa phong nhã. Kỳ Đồng Vĩ ngồi bên cạnh anh ta, trông như thể một con lạc đà to lớn đi theo một con sơn dương. Vừa nhìn là biết ngay, vị thư sinh mặt trắng này chính là công tử nhà họ Triệu rồi. Hầu Lượng Bình hơi ngạc nhiên, nhìn vẻ bề ngoài, anh ta không hề giống một tay tỷ phú thủ đoạn thông thiên tài sản mấy tỷ chút nào, mà như thể một thầy giáo thư sinh. Đúng vậy, chính là một thầy giáo bình thường chứ không phải học giả gì cả.
Trước xô pha, Kỳ Đồng Vĩ kéo tay Hầu Lượng Bình, cười ha hả giới thiệu với Triệu công tử: Hầu Lượng Bình, đàn em khóa dưới của tôi, cục trưởng Cục chống tham nhũng của Viện kiểm sát tỉnh, một thanh kiếm sắc bén của Kinh Châu, rất sắc bén đấy!
Có nghe nói, có nghe nói! Triệu công tử nói xong, hai tay đưa ra một tấm danh thiếp. Hầu Lượng Bình nhận lấy, đảo mắt quét một lượt: Triệu Thụy Long, tổng giám đốc Triệu, quả là danh tiếng lẫy lừng! Triệu Thụy Long khiêm tốn mỉm cười: Cục trưởng Hầu đang nói đến cha tôi phải không? Ông ấy làm chủ tịch tỉnh tám năm, bí thư tỉnh ủy mười năm, có thể không khách khí mà nói là tiếng tăm lừng lẫy, còn tôi đây chỉ là doanh nhân bình thường, làm gì có tiếng tăm chứ?
Khiêm tốn, làm ăn lớn như vậy rồi mà vẫn khiêm tốn thế, thật hiếm có! Hầu Lượng Bình quay sang điểm huyệt Kỳ Đồng Vĩ: Đàn anh à, anh cũng phải học theo chút đi! Tổng giám đốc Triệu khiêm tốn như thế, còn anh, càng lúc càng khoe khoang khoác lác rồi đấy, tụ tập riêng mà cũng dẫn theo cảnh sát à? Không sợ tôi làm một bản báo cáo gửi lên trên, cách chức anh luôn à?
Kỳ Đồng Vĩ nói chuyện này mà thòng ý khác vào, ngấm ngầm uy hiếp: Lượng Bình, cậu có báo cáo chỉ sợ cũng không cách chức tôi được đâu nhỉ? Tôi làm vậy là vì lo cho sự an toàn của cậu thôi, cậu xem cậu đấy, mới được điều tới Kinh Châu chưa đầy ba tháng mà đã đắc tội bao nhiêu người rồi? Nói thực với cậu, người muốn cậu chết sợ là không dưới một tá đâu... Hầu Lượng Bình phá lên cười ha hả: Ô, vậy tôi còn phải cảm ơn bạn học cũ bảo vệ mình rồi?
Bữa tiệc sắp sửa bắt đầu, chủ khách vào ngồi. Triệu Thụy Long có lẽ là tính cách nôn nóng, hoặc có lẽ là không quan tâm đến bất cứ người nào khác, vừa ngồi xuống đã nói thẳng vào chủ đề chính, nhắc tới vụ án của Lưu Tân Kiến. Anh ta bề ngoài tao nhã lịch thiệp, nhưng giọng điệu lại toát lên chất ngang ngược. Triệu Thụy Long nói Lưu Tân Kiến là thư ký trưởng của cha anh ta, vả lại từng làm một mạch tám năm liền, hai người tình cảm như cha với con. Vì vậy, sau khi biết tin Lưu Tân Kiến gặp chuyện, cha anh ta rất lo lắng, đặc biệt phái anh ta đến tìm hiểu tình hình. Có phải rất nghiêm trọng hay không? Hầu Lượng Bình cẩn trọng ứng đối: Trước mắt không tiện nói, vẫn còn chưa bắt đầu thẩm vấn nữa! Kỳ Đồng Vĩ chen miệng vào hỏi: ủa, không phải đã hỏi cung rồi à? Trong điện thoại cậu nói thế mà! Hầu Lượng Bình giải thích: Nhận được điện thoại của anh, tôi liền cho dừng thẩm vấn lại! Cao Tiểu Cầm ngồi bên cạnh cười vui vẻ: Nói thế tức là cục trưởng Hầu vẫn rất nể mặt bạn học cũ nhỉ! Kỳ Đồng Vĩ ghé mặt lại gần Hầu Lượng Bình, truy hỏi: Chú em, nói thế tức là tôi vẫn còn chút mặt mũi nhỉ? Hầu Lượng Bình dựa người vào lưng ghế, cố ý nói: Tôi cũng lo Lưu Tân Kiến phun bậy phun bạ, Lưu Tân Kiến mà khai sạch thì làm sao lấy việc luận việc được nữa? Hầu Lượng Bình đặc biệt nhấn mạnh: Theo tôi quan sát, Lưu Tân Kiến không phải là tay cứng rắn, tố chất tâm lý khá kém, suýt chút nữa đã nhảy lầu, tôi đoán người này chỉ vài phút là sẽ phun ra hết...
Kỳ Đồng Vĩ trao đổi ánh mắt với Triệu Thụy Long, sau đó quay sang bảo Hầu Lượng Bình: Tôi và thầy giáo Cao có một nỗi lo, Lưu Tân Kiến mà phun bừa phun bãi, ví dụ, ngộ nhỡ hắn cắn bừa vào bí thư tiền nhiệm Triệu Lập Xuân, chúng ta phải ăn nói thế nào đây? Vì vậy thầy giáo hy vọng hôm nay chúng tôi có thể nói chuyện rõ ràng với cậu. Triệu Thụy Long cũng lên tiếng: Cha tôi đã đặc biệt dặn dò bí thư Cao Dục Lương, chuyện này chỉ có thể lấy việc luận việc, đến đây là dừng thôi.
Rốt cuộc cũng lôi thầy giáo vào rồi. Mặc dù chuyện này đã nằm trong dự liệu song Hầu Lượng Bình vẫn lấy làm khiếp sợ. Dẫu sao đó cũng là thầy giáo của anh, dẫu sao bài học hôm trước vẫn còn hiển hiện trước mắt. Chỉ mấy hôm trước, khi lưỡi kiếm chống tham nhũng chỉ vào cựu thư ký của thầy giáo, thầy vẫn bảo anh cần làm gì thì cứ làm, còn bảo anh đừng nghe Kỳ Đồng Vĩ hay bất cứ ai khác nói lung tung, bảo anh nhớ kỹ, Viện kiểm sát là Viện kiểm sát nhân dân, tòa án là tòa án nhân dân, phải vĩnh viễn đặt lợi ích của người dân ở trong lòng! Thế này là thế nào? Anh muốn lập tức gọi điện cho thầy giáo, chứng thực những gì Kỳ Đồng Vĩ và Triệu Thụy Long nói ở đây. Có điều, ngẫm nghĩ xong anh lại thôi. Kỳ thực, anh làm gì mà không biết bí mật của thầy giáo? Trong bàn cờ này, hình ảnh thầy giáo đã hiện lên rõ nét rồi, giờ điều mà anh không biết đó là thầy giáo đã mắc vào đây sâu đến chừng nào, vì vậy chỉ có cách im lặng.
Cao Tiểu Cầm rót rượu cho mọi người: Được rồi, vừa ăn vừa nói chuyện đi, hôm nay tôi mời mọi người uống Mao Đài ba mươi năm! Hầu Lượng Bình lập tức thanh minh: Tôi uống chút bia thôi, đàn anh của tôi biết đấy, tôi chỉ uống bia vỉa hè mới thấy vui thôi, số nghèo mà! Kỳ Đồng Vĩ cầm chén Mao Đài lên uống cạn: Chúng ta cứ coi đây như quán vỉa hè đi, giống như ngày hôm đó vậy. Ừm, tôi bảo này Lượng Bình, tôi phải nói với cậu vài lời gan ruột, không nói không được! Hầu Lượng Bình vừa ăn vừa uống, cố làm ra vẻ thong dong: Đúng rồi còn gì nữa, đàn anh à, anh tốn nhiều công sức như vậy, tôi mạo hiểm lớn như vậy, hai anh em chúng ta mà không nói với nhau vài câu gan ruột thì chẳng phải có lỗi lắm sao? Kỳ Đồng Vĩ cười ha hả: Lượng Bình, cậu mạo hiểm gì chứ? Coi đây là tiệc Hồng Môn à? Hầu Lượng Bình cũng cười theo: Đấy đấy, không đánh tự khai kìa, thừa nhận rồi phải không? Được, để Hạng Trang lên đi! Triệu Thụy Long và Cao Tiểu Cầm đưa mắt nhìn nhau, đều có vẻ lúng túng.
Lúc này, món bào ngư được đưa lên, Hầu Lượng Bình ăn bào ngư, còn nói đùa: Nhiều năm rồi mới được thấy bào ngư Nam Phi to thế này đấy! Tôi không phải tổng giám đốc Triệu, ăn bữa cơm này thực sự là phải mạo hiểm đấy, lỡ hôm nào có vị nào ở đây trở mặt, tôi có thể bị chơi cho một vố ngay. Đăng ảnh Mao Đài ba mươi năm rồi bào ngư Nam Phi lên mạng một cái là tôi khỏi phải làm cái chức cục trưởng Cục chống tham nhũng này luôn! Cao Tiểu Cầm trách móc: Cục trưởng Hầu, anh coi tôi và giám đốc công an tỉnh là loại người gì chứ? Chúng tôi đều không đề phòng anh, hôm nay nói chuyện thoải mái, sau này anh muốn xử lý chúng tôi cũng có chứng cứ rồi còn gì! Hầu Lượng Bình chắp hai tay lại, cười lên ha hả: Sao có thể chứ? Tôi chẳng lẽ không hiểu mình đang qua lại với nhân vật nào chắc? Bút ghi âm và điện thoại di động của tôi đều bị các vị thu lại cả, làm gì còn chứng cứ? Ngược lại, các vị có thể cắt ghép ghi âm lời tôi nói, vậy là có thể dìm chết tôi rồi! Triệu Thụy Long nãy giờ vẫn im lặng, ngồi bên cạnh lạnh lùng quan sát Hầu Lượng Bình, lúc này không nhịn được cất tiếng: Đây là một câu rất thông minh! Cục trưởng Hầu, được giao thiệp với người thông minh như anh quả là khoan khoái! Hầu Lượng Bình liền kính Triệu Thụy Long một ly rượu.
Mọi người ăn ăn uống uống hết sức náo nhiệt. Hầu Lượng Bình ngấm ngầm quan sát hoàn cảnh, đại sảnh này có một đặc điểm: mặt phía Nam toàn bộ đều là cửa kiểu Pháp, tầm nhìn rộng mở, hào hoa khí phái. Nhưng cũng dẫn đến một vấn đề, nhìn từ bên ngoài, gian đại sảnh này hoàn toàn phơi bày ra hết không sót gì, tựa như một sân khấu lớn vậy. Nếu kéo rèm vào, vấn đề này liền được giải quyết. Kỳ lạ là phía trên cửa kính kiểu Pháp này có hộp gắn rèm, nhưng lại không có rèm, hoặc có thể vì nguyên nhân nào đó mà rèm cửa đã được tạm thời gỡ đi. Hầu Lượng Bình không khỏi căng thẳng, từ góc độ của người bắn súng mà nói, phòng khách này không phải là sân khấu, mà là một trường bắn lý tưởng! Cần phải tìm chỗ che chắn, nơi này ngoài bàn ăn, xô pha, căn bản không có chỗ nào để che thân cả. Đương nhiên, động não một chút là thấy có ngay... cả bàn ăn này toàn là quan chức quý nhân, không phải chính là thứ che chắn tốt nhất rồi đó sao.
Kỳ Đồng Vĩ đã hơi ngà ngà say, mặt mũi nghiêm trang ca ngợi bí thư Triệu. Anh ta bảo Hầu Lượng Bình mặc dù tốt nghiệp đại học tỉnh H, nhưng tốt nghiệp xong liền đi Bắc Kinh, không hiểu rõ lắm về tình hình quê nhà. Sự phát triển của tỉnh H không thể tách rời khỏi một người, chính là bí thư Triệu Lập Xuân mà anh ta kính yêu! Công lao của bí thư Triệu không thể xóa nhòa, làm chủ tịch tỉnh tám năm, làm bí thư tỉnh ủy mười năm, lãnh đạo chính trường tỉnh H suốt mười tám năm! Thầy giáo của chúng ta, Cao Dục Lương, cũng là đại tướng dưới tay bí thư Triệu đấy! Triệu Thụy Long càng uống rượu mặt càng trắng, nhưng cảm xúc dần dần dâng cao, nói cũng nhiều hơn: Cha tôi đã đề bạt được những đại tướng cải cách như bí thư Cao, bí thư Lý, nhưng cũng nhìn nhầm một số người, nhìn nhầm một số cán bộ. Những người này đã trở nên hủ bại, từ từ biến chất rồi... Kỳ Đồng Vĩ hùa theo: Thì đó, giống như Lưu Tân Kiến ở tập đoàn Dầu khí tỉnh vậy. Triệu Thụy Long nói: Vì cái tên khốn Lưu Tân Kiến này, cha tôi đã tái phát bệnh tim đấy, giờ đang nằm viện kia kìa! Hầu Lượng Bình lộ vẻ ngạc nhiên ra mặt: Sao lại thế được? Chẳng lẽ bí thư Triệu nhà ta cũng nhận được lợi ích từ Lưu Tân Kiến à? Không thể nào chứ! Cũng đã nói trắng ra rồi, vậy thì cứ thoải mái nói thẳng ra đi, đằng nào cũng có ghi âm ghi hình gì đâu.
Kỳ Đồng Vĩ lại uống một ly Mao Đài, mặt đỏ phừng phừng: Lượng Bình này, cậu biết tổng giám đốc Triệu đây có bao nhiêu tài sản không? Hơn chục tỷ đó, cậu nói xem, bí thư Triệu còn thèm để mắt đến món lợi từ Lưu Tân Kiến đó à? Bí thư Triệu chỉ sợ có người lợi dụng Lưu Tân Kiến làm trò, phá hoại tình đoàn kết của đội ngũ cán bộ tỉnh ta thôi!
Hầu Lượng Bình quay sang phía Triệu Thụy Long, vẻ mặt hết sức thành khẩn: Tổng giám đốc Triệu, đầu óc kinh doanh của anh sao mà giỏi vậy, đây chắc chắn là một huyền thoại của thời đại rồi! Mong anh thứ cho cái thói tò mò bộp chộp của tôi nhé. Triệu Thụy Long có vẻ không vui, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười: Tôi hiểu cục trưởng Hầu đang nghĩ gì, cục trưởng Cục chống tham nhũng mà, cũng không thể tránh khỏi nhìn đời với ánh mắt nghi ngờ được. Chuyện này không có gì, tôi đây lòng dạ ngay thẳng, mỗi một đồng tiền mà tôi và các công ty đã lên sàn chứng khoán, chưa lên sàn chứng khoán của tôi kiếm được, đều là lợi nhuận trong sạch có thể phơi bày ra dưới ánh mặt trời!
Hầu Lượng Bình nghe xong, thở phào nhẹ nhõm, giơ cốc bia lên nói: Được, vậy chúng ta cạn một ly vì lợi nhuận trong sạch này! Nếu đã trong sạch thì còn sợ ai tra xét gì nữa? Tôi cũng đang lo Lưu Tân Kiến nói bừa đây! Dứt lời, anh bảo Cao Tiểu Cầm đổi ly, nói là cũng muốn uống rượu trắng, dẫu sao cũng là Mao Đài ba mươi năm, không uống là có lỗi!
Hầu Lượng Bình nhấm nháp rượu trắng, yêu cầu hát kịch màn Đấu trí, bảo là mình đến chính là vì màn kịch này. Triệu Thụy Long cảm thấy tình hình không ổn, mặt mũi sầm sì đứng lên, nhưng cũng không thất lễ, vẫn nói một tiếng với mọi người. Anh ta bảo mọi người muốn hát gì thì cứ hát, mình không biết hát, không tiếp được.
Triệu Thụy Long vừa đi, Kỳ Đồng Vĩ liền dịch tới ngồi trước mặt Hầu Lượng Bình, sắc mặt rầu rĩ. Anh ta có lời ấp ủ trong lòng đã lâu, nay muốn nói ra! Đòi người đi được tới hôm nay thực cũng không dễ dàng gì, đặc biệt là anh ta, vì vị trí này, anh ta đã bất chấp cưới một bà mẹ già về nhà cung phụng, đã cung phụng đến tận hôm nay rồi... Hầu Lượng Bình ngắt lời: Cô giáo Lương cũng từng có tuổi trẻ, cũng từng là một người đẹp mà. Lúc anh cầu hôn cô ấy, cô ấy có phải bà già đâu! Kỳ Đồng Vĩ bực bội song cũng rất chân thành: Lượng Bình, sao cậu không thể hiểu cho tôi được một chút hả? Tôi không muốn làm tổn thương cậu! Lúc chúng ta uống bia ngoài quán vỉa hè đã thực lòng tâm sự, cậu biết rồi đấy!
Hầu Lượng Bình cũng xúc động: Đồng Vĩ, tôi có bao giờ muốn làm tổn thương anh đâu chứ? Tôi thực sự không mong muốn anh xảy ra chuyện! Lúc uống say tôi đã nói lời thực lòng, trong lòng tôi, anh từng là một vị anh hùng!
Kỳ Đồng Vĩ nắm lấy tay Hầu Lượng Bình nói: Người anh em, lời này tôi tin cậu. Hồi học đại học, hai chứng ta tuy rằng suốt ngày tranh cãi đấu đá, nhưng thực ra trong lòng đều rất tôn trọng đối phương, phải không? Đã vậy, tôi với cậu hôm nay hãy dốc lòng ra như anh em ruột một nhà đi... Kỳ Đồng Vĩ dịch sát lại gần Hầu Lượng Bình, thì thầm vào tai: Bây giờ tổng giám đốc Triệu không có đây, tổng giám đốc Cao cũng không phải người ngoài, chú em, chú cho một cái giá đi! Muốn bao nhiêu, cứ việc nói ra!
Hầu Lượng Bình giật nẩy mình như bị chích điện, ngừng uống rượu, chầm chậm hỏi: Ý anh là sao?
Cao Tiểu Cầm bên cạnh nói thẳng ra: Trên xe tôi đã nói với anh rồi, bỏ qua cho chúng tôi!
Hầu Lượng Bình nhìn thẳng vào Kỳ Đồng Vĩ: Chúng tôi ở đây bao gồm cả giám đốc công an tỉnh?
Cao Tiểu Cầm không che giấu chút nào: Đúng vậy, nói thẳng ra nhé, giám đốc Kỳ cũng có cổ phần ở tập đoàn Sơn Thủy!
Hầu Lượng Bình kinh ngạc đứng bật dậy: Trời ạ, Kỳ Đồng Vĩ! Anh thực sự đi làm ăn rồi hả?
Kỳ Đồng Vĩ lạnh lùng nhìn Hầu Lượng Bình: Hết cách, ba đời trước nghèo đến phát sợ rồi!
Kỳ Đồng Vĩ khom lưng vươn người lại gần Kỳ Đồng Vĩ: Vậy thì, thầy giáo Cao của chúng ta có cổ phần không?
Hầu Lượng Bình lắc đầu: Chuyện này thì không, thứ mà thầy giáo chúng ta muốn là một mảnh giang sơn, là thứ quyền lực gần như vô cùng vô tận. Dù cậu cho thầy một tòa núi vàng, thầy ấy cũng không đem đổi nó lấy quyền lực đâu!
Hầu Lượng Bình không hỏi gì thêm nữa, ưỡn lưng, ngáp một cái dài: Tôi hiểu rồi! Đàn anh, chúng ta có hát kịch nữa không? Cao Tiểu Cầm luống cuống: ủa, cục trưởng Hầu, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của chúng tôi! Kỳ Đồng Vĩ đã có tính toán trong lòng: Đừng hỏi nữa, cậu ta đã trả lời rồi. Gọi nhạc công vào, hát đi!
Nhạc công tiến vào ngồi trên ghế kéo đàn Hồ, bộ dạng đắm chìm trong tiếng nhạc.
Kỳ Đồng Vĩ cầm mic lên bắt đầu hát: Nhớ năm xưa, đội ngũ của ông đây mới lập nên...
Cho tới lúc này, Cao Tiểu Cầm vẫn không từ bỏ nỗ lực cuối cùng. Cô ta kéo tay Hầu Lượng Bình, nũng nịu hỏi: Cục trưởng Hầu, nếu anh không nói, vậy tự tôi ra một cái giá có được hay không?
Hầu Lượng Bình dường như đã đắm chìm vào trong vở kịch, khẽ giật tay ra khỏi bàn tay mềm mại của Cao Tiểu Cầm, chỉ vào Kỳ Đồng Vĩ nói: Chà, đàn anh của tôi hát hay phết nhỉ, có giọng lắm, còn có giọng hơn năm đó nữa!
Cao Tiểu Cầm giật nẩy mình, ảm đạm thất sắc: Đúng, đúng, có giọng lắm...
Triệu Thụy Long đứng ngoài vườn hoa hút xì gà. Anh ta nhìn ra được, tay cục trưởng Cục chống tham nhũng này không hề có chút thành ý nào, khó mà mua chuộc được. Triệu công tử rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng! Triệu Thụy Long nhìn bề ngoài thư sinh nho nhã nhưng thực ra rất độc đoán, vả lại còn rất tùy tiện. Đây là thói xấu do từ nhỏ đã được nuông chiều dung túng mà ra. Cậu ấm này có một châm ngôn: Kẻ nào dám nhìn tao chằm chằm, tao liền móc mắt nó ra.
Độ ẩm trong không khí rất cao, có lẽ sắp có sương mù. Mùi xì gà dường như bám chặt lên người, hồi lâu sau không bay đi, giống như tâm trạng buồn bực ngày đêm đang quấy nhiễu anh ta vậy. Lần này về tỉnh H chuyện gì cũng không thuận, không cứu được tay phó chánh án chơi gái, chớp mắt một cái, Lưu Tân Kiến đã bị bắt luôn rồi. Lưu Tân Kiến là tổng giám đốc công ty lớn của nhà nước, là thư ký trưởng của ông già anh ta, nhiều năm nay đã đem cho nhà họ Triệu vô số lợi ích qua nhiều kênh khác nhau. Người này mà xảy ra chuyện, giấy không gói được lửa nữa. Kỳ Đồng Vĩ cũng nhắc nhở anh ta, Lưu Tân Kiến mà nói bừa bãi, trên tới ông già anh ta, Cao Dục Lương, dưới thì tới đám bạn bè chúng ta, ai cũng gặp chuyện hết. Hai người thương lượng đi thương lượng lại, cuối cùng quyết định chơi nước cờ mạo hiểm. Hôm nay lật bài ra với Hầu Lượng Bình ở đây, tốt nhất là có thể lôi kéo được người này, nếu không được thì hạ thủ luôn, ngày này năm sau chính là ngày giỗ của Hầu Lượng Bình!
Lão Trình từ trong bóng tối hiện ra như một bóng ma, báo cáo với Triệu Thụy Long, đã tìm được và khống chế nội gián ở làng nghỉ mát Sơn Thủy rồi. Nếu cần thiết, sự việc sẽ xảy ra thế này: Tên nội gián nổ súng bắn cục trưởng Cục chống tham nhũng Hầu Lượng Bình, sau đó bị cảnh sát bắn chết, trên súng bắn tỉa sẽ có dấu vân tay rõ ràng của tên nội gián! Hồi Triệu Thụy Long xây dựng trung tâm ăn uống bên hồ Nguyệt Nha, lão Trình là tay cảnh sát khu vực quèn, nửa đen nửa trắng, vẫn luôn theo anh ta lăn lộn, trung thành khỏi bàn, vì vậy được sắp xếp thực hiện nhiệm vụ bắn tỉa lần này. Chỉ là, giờ anh ta vẫn còn hơi do dự - dẫu sao cũng là tấn công một vị cục trưởng Cục chống tham nhũng, dù thành công hay thất bại cũng sẽ gây ra phiền phức. Triệu Thụy Long xua tay ra hiệu cho lão Trình lùi xuống, mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào tòa nhà số 3, chính là biệt thự kiểu Anh đối diện với phòng khách ăn tiệc. Sương mù càng lúc càng dày đặc, cây cối hoa cỏ trong vườn đều trở nên mơ hồ. Triệu Thụy Long vứt điếu xì gà đang hút dở đi, thở dài một tiếng. Thành bại đều nằm trong hành động lần này, khiến anh ta không thể không căng thẳng...
Không ngờ, lúc này điện thoại di động lại đổ chuông. Triệu Thụy Long nhìn số hiển thị trên màn hình, không nghe. Điện thoại tiếp tục đổ chuông một cách cố chấp, không ngừng lại. Triệu Thụy Long rốt cuộc cũng mở máy, a lô, chị ba ạ...
Từ nhỏ Triệu Thụy Long không sợ ai, chỉ sợ mỗi chị ba. Chị ba anh ta là người lý tính, trí tuệ, hiểu tâm tư anh ta nhất, gần như là con giun trong bụng anh ta. Lúc này, chị ba lại gọi điện tới, giọng điệu uy quyền, không chấp nhận bất cứ lời biện bạch nào: Thụy Long, chú vẫy đuôi một cái là chị biết chú muốn bay đi đâu rồi! Nghe đây, đừng để những suy nghĩ điên cuồng ấy chiếm lấy tâm trí chú nữa! Chú phải lý trí, phải biết tiến biết lui! Cha ra lệnh cho chú hãy ngừng ngay mọi hành động ngu xuẩn lại! Mau chóng lùi ra khỏi cuộc chém giết ở tỉnh H này đi, đừng đâm đầu vào chỗ chết. Cha chỉ có một đứa con trai là chú, các chị cũng chỉ có một đứa em trai này thôi...
Triệu Thụy Long ứa nước mắt, mọi thứ xung quanh trở nên mơ hồ. Cũng đúng lúc này, còi xe cảnh sát thấp thoáng vẳng lại, từ xa đến gần, càng lúc càng rõ hơn. Triệu Thụy Long sực hiểu ra, hiển nhiên chị ba đã nhận tin có người báo cảnh sát nên mới kịp thời gọi điện cho anh ta đúng lúc này! Nghĩ lại cũng họp tình hợp lý, cha anh ta dẫu sao cũng từng làm chủ tịch tỉnh, rồi bí thư tỉnh ủy tỉnh H nhiều năm, cây to rễ sâu mà!
Triệu Thụy Long đi vào căn biệt thự kiếu Anh, bước chân nặng nề lê trên cầu thang chật hẹp. Anh ta lên căn phòng trên tầng cao nhất, đứng trước ô cửa sổ nhỏ hình bán nguyệt. Đối diện, chính là phòng tiệc ở tòa nhà số 1, bên trong đèn đuốc sáng trưng, như một sân khấu kịch, như một trường bắn, tất cả mọi người đều hiện lên rõ mồn một trong đáy mắt anh ta.
Triệu Thụy Long lại châm một điếu xì gà, hít sâu một hơi, chầm chậm phả ra làn khói xanh.
Ở một góc biệt thự kiểu Anh, tay súng và súng bắn tỉa đều đã sẵn sàng vào vị trí, đang đợi anh ta ra lệnh.
Triệu Thụy Long rốt cuộc cũng không hạ lệnh ám sát, xua xua tay, bảo tay súng rút đi, bản thân anh ta lại không muốn đi. Miệng ngậm điếu xì gà, hai tay Triệu Thụy Long giơ lên một trước một sau, bộ dạng như đang nâng một khẩu súng bắn tỉa, nhắm vào Hầu Lượng Bình chốc chốc lại nhổm lên nhổm xuống trong phòng tiệc đối diện, miệng phát ra ba tiếng "pằng pằng pằng"...
Trong cái đêm phi thường này, xe công an, xe Viện kiểm sát lần lượt chạy tới.
Vì bữa tiệc Hồng Môn nguy hiểm này, quả tim của Quý Xương Minh gần như đã nẩy lên tới cổ họng. Điện thoại di động của Hầu Lượng Bình bị thu, sau khi mất liên hệ với tuyến đầu, Quý Xương Minh lập tức liên lạc với Triệu Đông Lai, kịp thời chạy tới. Triệu Đông Lai thấy Hầu Lượng Bình trong phòng tiệc ở tòa nhà số 1, liền thở phào nhẹ nhõm: Chậc chậc, cục trưởng Hầu ơi, anh sướng thật đấy, còn hát kịch nữa à? Kiểm sát trưởng Quý nhà các anh đang đi khắp nơi tìm anh kia kìa, nghe nói là phải họp đảng ủy Viện kiểm sát, anh còn không mau đến họp đi? Hầu Lượng Bình hiểu ý, vỗ trán nói: Đấy, trí nhớ tệ quá, vừa gặp tổng giám đốc Cao của chúng ta liền quên hết tiệt! Đi thôi, đi thôi...
Quý Xương Minh và Lục Diệc Khả lúc này thực ra đã đến hiện trường làng nghỉ mát Sơn Thủy. Hầu Lượng Bình vừa lên xe của Quý Xương Minh, lập tức báo cáo: Viện trưởng Quý, lần này tôi mò được tận đáy của bọn chúng rồi, chỗ này là một ổ sói... một tập đoàn tội phạm quan chức cấu kết với thương nhân.
Ngay câu đầu tiên, Quý Xương Minh đã hỏi: Bao gồm cả người bạn học cũ Kỳ Đồng Vĩ kia của cậu à?
Đúng, về cơ bản có thể nhận định rồi, bản thân Kỳ Đồng Vĩ cũng thừa nhận anh ta có cổ phần ở tập đoàn Sơn Thủy!
Quý Xương Minh nhìn chằm chằm Hầu Lượng Bình hỏi: Vậy chứng cứ đâu? Có lấy được không?
Hầu Lượng Bình lắc đầu: Không có, điện thoại di động, bút ghi âm đều bị thu lại, họ rất cảnh giác!
Quý Xương Minh thở dài: Không có chứng cứ, vậy thì cậu đừng nói gì nữa...
Hầu Lượng Bình đương nhiên hiểu rõ. Anh phân tích, Lưu Tân Kiến chính là một cửa đột phá! Người này không chỉ bản thân có vấn đề, mà còn là điểm nối kết giữa nhà họ Triệu ở Bắc Kinh với tập đoàn Sơn Thủy. Hiện giờ, họ đang sợ Lưu Tân Kiến mở miệng! Hầu Lượng Bình đề nghị, phải thẩm vấn tích cực Lưu Tân Kiến ngay trong đêm, để anh ta nhanh chóng mở miệng, không cho đối thủ có cơ hội thở dốc. Quý Xương Minh nhìn đồng hồ nói: Vậy mọi người phải vất vả một phen rồi, tăng ca thôi!
Bình tĩnh lại, Hầu Lượng Bình không khỏi toát hết mồ hôi lạnh. Ngước nhìn bầu trời u ám, anh dường như trông thấy một họng súng đen ngòm đang đeo bám nhắm chuẩn vào đầu mình. Con người vốn yếu ớt vậy đấy, sự sống có thể bị mất đi trong chớp mắt bất cứ lúc nào. Nhưng tối nay mạo hiểm đi ăn tiệc vẫn xứng đáng, Kỳ Đồng Vĩ đã bị ép phải đánh bài ngửa với anh, tuy rằng không có chứng cứ quan trọng, nhưng đã lộ ra rất nhiều manh mối. Triệu Thụy Long, Cao Tiểu Cầm mấy người này còn ai có thể chạy được nữa? Pháo đài tập đoàn Sơn Thủy sụp đổ chỉ là chuyện sớm chiều mà thôi.
Thế nhưng đối thủ phản ứng nhanh ngoài dự liệu của Hầu Lượng Bình. Thẩm vấn Lưu Tân Kiến cả đêm không thu được bao nhiêu tiến triển, anh trở về nhà nghỉ, đang định chợp mắt một lúc thì Triệu Đông Lai gọi điện. Triệu Thụy Long đã biến mất thần bí. Khi công an thành phố lục soát biệt thự kiểu Anh, anh ta đã nhanh chóng xuất cảnh. Triệu Đông Lai cho gọi Cao Tiểu Cầm với danh nghĩa điều tra nguyên nhân cái chết của Lưu Khánh Chúc thì được tin cô ta đã đi Hồng Kông có công chuyện gấp, rõ ràng là chuồn luôn rồi - lúc thu lưới, không ngờ lại để lọt mất hai con cá to.
Hầu Lượng Bình buông điện thoại di động xuống, đứng trước cửa sổ ngẩn người ra một lúc. Quá chuyên nghiệp, quá nhanh gọn, hẳn là đã có phương án dự phòng từ trước! Anh thầm cảm thán trong lòng, đối thủ không phải đèn cạn dầu, muốn đấu với đám người này không chỉ phải đấu trí đấu dũng, có lúc còn phải so tốc độ nữa, muốn thắng được một ván không hề dễ dàng chút nào...
Người bạn học cũ Kỳ Đồng Vĩ dường như đang đứng bên ngoài, trên gương mặt tuấn tú nở một nụ cười đắc ý.