Trong nhà Trịnh Tây Pha có một chiếc đồng hồ để bàn kiểu cũ, mua từ khi ông ta kết hôn hồi ba mươi năm trước, tuy cũ kỹ nhưng rất chuẩn giờ, đến chẵn giờ hoặc nửa giờ là lần lượt gõ chuông. Gần đây, Trịnh Tây Pha luôn tỉnh giấc khi đồng hồ gõ tiếng chuông báo bốn giờ rưỡi sáng, sau đó không ngủ lại được nữa. Lúc đồng hồ gõ chuông báo năm giờ là không nằm được nữa, bèn dứt khoát dậy làm việc. Trịnh Tây Pha nấu cháo, rán trứng, trộn rau; sau đó quét nhà, lau bàn; làm xong hết việc vẫn chưa đến sáu giờ, ông ta bèn ngồi trên chiếc ghế đẩu trong căn phòng khách nhỏ, chờ trời dần sáng bên ngoài cửa sổ. Tuổi tác lớn rồi, tâm sự cũng nặng nề, giấc ngủ ngon lành trước lúc bình minh cũng bị mất, đồng hồ sinh học của ông ta còn chuẩn xác hơn cả chiếc đồng hồ để bàn kia nữa.
Con trai Trịnh Thắng Lợi và con dâu Bảo Bảo của ông ta nằm ngủ ở buồng trong. Hai đứa phải hơn bảy giờ mới dậy, vội vội vàng vàng rửa mặt cho xong, ngồi vào bàn ăn bữa sáng ông bố đã chuẩn bị sẵn rồi lao ra cửa như một cơn gió đi kiếm tiền. Giờ con trai ông ta đã đổi tên thành Trịnh Càn. Trịnh Tây Pha ngỡ là kiếm tiền (trong tiếng Trung, âm đọc của Trịnh Càn và kiếm tiền rất giống nhau), bèn dạy dỗ con trai: Có muốn kiếm tiền mấy thì cũng không thể trực tiếp gọi mình là 'kiếm tiền' được, cũng phải hàm súc một chút chứ? Con trai trợn mắt lên: Thế bố thì hàm súc đấy à? Người ta là Tô Đông Pha, bố thì tự nhận là Trịnh Tây Pha, biết rõ đây là cái thời đại nhà thơ chết đói, vậy mà còn nói khoác không biết ngượng. Trịnh Tây Pha không khỏi có chút áy náy, cũng không tranh luận nữa, con trai muốn tự gọi nó là thế nào thì là thế ấy đi! Bấy giờ, con trai mới nói rõ, tên anh ta là chữ Càn trong Càn Khôn, ý là trong ngực có càn khôn! Cái thằng nhài ranh này! Nhãi con rốt cuộc cũng kết hôn rồi. Mà không kết hôn cũng không được, Bảo Bảo đã có thai, nói là không thể phá thai được nữa. Trịnh Tây Pha ngầm thở phào nhẹ nhõm, tâm sự nhiều năm rốt cuộc cũng giải quyết được. Vì đã dồn hết tiền đầu tư vào nhà máy, không thể giúp con trai mua nhà mới, hai vợ chồng trẻ đành phải ở lại nhà ông ta.
Căn nhà vừa được sửa sang lại, đồ đạc cũng là đồ mới mua, trong nhà vẫn còn thoang thoảng mùi cay cay mũi. Trên ô kính cửa sổ dán hình cắt chữ "Hỷ", trên tường treo ảnh cưới của hai vợ chồng, căn nhà cũ ngược lại cũng có chút không khí mới mẻ. Mỗi khi chờ đợi trời sáng, Trịnh Tây Pha luôn thích đối thoại với người vợ đã khuất trong lòng, di ảnh vợ ông ta bày trên chiếc tủ thấp, ngay bên cạnh cái đồng hồ để bàn cũ... Bà xem, bà xem đi! Trịnh Tây Pha nhìn vợ nói: Thắng Lợi nhà ta kết hôn với con bé Bảo Bảo rồi, cuối năm là cháu nội chúng ta ra đời rồi, thời gian trôi đi nhanh thật đấy! Bà đi rồi, tôi cũng già rồi, con trai chúng ta cũng trưởng thành rồi, có bản lĩnh đảo chính rồi...
Mặc dù chuyện này sớm đã nằm trong dự đoán của Trịnh Tây Pha, nhưng khi nó thực sự xảy ra, vẫn hết sức bất ngờ. Trịnh Thắng Lợi đổi tên thành Trịnh Càn được vài ngày, liền họp mưu với mấy kẻ nội gian là tổng giám đốc lão Mã, kế toán trưởng Vưu, gấp rút triệu tập đại hội cổ đông. Lão Mã thao túng, đưa Trịnh Càn lên thành đại diện hội đồng quản trị của cổ đông lớn mới gia nhập là công ty thông tin Alpha, bổ nhiệm vào hội đồng quản trị của công ty Đại Phong mới, đồng thời tiến cử là chủ tịch hội đồng quản trị. Sau khi được bầu làm chủ tịch hội đồng quản trị, anh ta liền có một phát ngôn bày tỏ thái độ rất được đón chào. Anh ta nói giờ đã tiến vào thời đại "Internet +", anh ta sẽ lấy việc sản xuất làm cơ sở, lấy mạng Internet làm nền tảng, để dẫn các cổ đông và cán bộ nhân viên nhà máy Đại Phong đi kiếm tiền làm giàu, khiến bên dưới vỗ tay như sấm, những tiếng "Trịnh Càn", "Trịnh Càn" vang lên khắp chốn. Trịnh Tây Pha hoang mang ra mặt, hỏi con dâu Bảo Bảo "Internet +" là cái gì? Bảo Bảo nói: Cả chuyện này mà cũng không biết, thế mà bố còn không nhường ghế cho người tài đi ạ?! Vậy là ông ta liền nhường ghế. Tối hôm đó, ông ta về nhà uống say khướt, trong lòng nguội lạnh: Già rồi, thật sự già rồi, ông ta không thể nào thích ứng với thời đại kiếm tiền, hoặc thậm chí là giành giật cướp tiền này nữa rồi.
Thế sự bắt đầu trở nên thay đổi đến mức xa lạ, có lẽ quan hệ giữa người và người cũng thay đổi. Con trai ngồi lên ghế chủ tịch, kẻ chủ mưu lão Mã và rất nhiều công nhân đều quây xung quanh ông ta chúc mừng loạn xị, hiển nhiên là có dụng tâm riêng, bảo con anh thành chủ tịch hội đồng quản trị, anh nên tự hào mới đúng! Tự hào cái rắm ấy - họ sao có thể hiểu được nỗi bực bội trong lòng ông ta cơ chứ? Con trai thành công có nghĩa là ông ta thất bại. Cũng không biết từ lúc nào, mọi người bắt đầu bỏ bê ông ta, coi ông ta thành người thừa. Ông ta không hiểu nổi, thằng con ông ta tuy đầu óc linh hoạt, nhưng cũng có rất nhiều hành vi không đúng luật, chuyên môn lách qua khe hở luật pháp, sau này rồi sẽ rối loạn cả lên thôi. Nhưng nghĩ kỹ lại, giờ mọi người đều chỉ lo kiếm tiền mà không xét quy tắc luật lệ gì, còn ít loạn chắc? Chuyện rối loạn chưa bao giờ chấm dứt cả. Giờ không chỉ là ông ta không đáng tiền nữa, mà là cả ý thức hệ của thế hệ công nhân cũ cũng đều không đáng tiền gì nữa rồi.
Thế nhưng, Trịnh Tây Pha không ngờ được, thằng con trai cũng rất có trách nhiệm. Sau khi nhậm chức, đã phối hợp với chủ tịch quận, tìm một mảnh đất cho nhà máy Đại Phong mới, ký hợp đồng thuê mười năm, sau đó lập tức tổ chức di dời. Di dời nhà xưởng chưa đầy mười ngày liền bắt đầu khôi phục sản xuất gia công. Thằng nhãi này cũng rất có hiếu, hôm qua còn mừng thọ 60 cho ông ta, tiện thể nói ra một việc để ông ta phát tiết chút nhiệt tình còn sót lại. Lúc nói ra, Trịnh Càn có hơi khó xử: Bố, bố đã qua sinh nhật 60, vào hàng ngũ người cao tuổi rồi, theo lý mà nói là nên nghỉ ngơi hưởng thụ tuổi trời cho, nhưng có chuyện này bố mà không ra tay thì thực sự không được... Trịnh Tây Pha lập tức sôi lên, hỏi có chuyện gì? Ông ta vẫn còn cả một bầu nhiệt huyết đang chờ được phát huy đây! Không ngờ, con trai vừa nói ra, lại khiến ông ta kinh ngạc ngẩn người. Con trai nói: Bố, bố ở nhà rảnh rỗi chẳng làm gì, hay là dẫn các công nhân có cổ phần ở nhà máy Đại Phong cũ đến gặp chính quyền khiếu nại đi. Ông ta lập tức phủ quyết: Con bảo bố đi cho thêm loạn à? Không hiểu thằng nhãi mày nghĩ cái gì nữa! Con trai cười gượng: Thôi, không nói nữa, vậy thì thôi không nói nữa... Bảo Bảo chen miệng vào nói: Bố, bố không biết à? Giờ mọi người đều mắng sau lung bố là đồ trộm cướp đấy!
Trịnh Tây Pha không ngờ lại biến thành một tên trộm cướp! Chẳng trách mọi người đều không ưa ông ta, thì ra còn có khúc mắc này. Nhung chuyện của họ sao có thể trách chính quyền được? Sau sự kiện "16 tháng 9", chính quyền đã chi tiền bồi thường nghỉ việc cho mọi người, giờ lại giúp tìm đất trống xây nhà xưởng mới, máy móc trong nhà xưởng cũ cũng xử lý giao cho công ty Đại Phong mới, còn có thể đòi được gì nữa đây? cổ phần không liên quan gì đến chính quyền cả, xét cho cùng vẫn là tại ông chủ Thái Thành Công kia. Thái Thành Công là một tên gian thương, giờ chân tướng sự việc đã rõ. Tên gian thương này giở trò lừa đảo, ngụy tạo nghị quyết của hội đồng cổ đông, đem cổ phần đi thế chấp, lúc thế chấp, đất đai nhà xưởng máy móc đã thế chấp cả cho ngân hàng. Giờ thì xong, thắng kiện rồi, thế chấp vô hiệu, tuy rằng cổ phần đã lấy về được, nhưng nhà máy Đại Phong đã phá sản, cổ phần đã không còn đáng một xu. Các công nhân có cổ phần trong nhà máy Đại Phong lại bất chấp lý lẽ, bắt đầu hai ba ngày lại chạy đến trụ sở quận, trụ sở thành phố đòi khiếu nại, nhiều người cũng đến lôi kéo ông ta đi... ông ta không đi, thế này chẳng phải là làm loạn hay sao!
Sáng sớm hôm nay, sau khi con trai và con dâu đi khỏi, Trịnh Tây Pha đẩy xe đạp ra cửa, quen đường chạy đến nhà máy Đại Phong. Đêm qua con trai nói, nhà máy Đại Phong mới đã chuyển nhóm máy móc cuối cùng đi, nhà máy cũ sẽ bị phá dỡ, ông ta phải tranh thủ thời gian đi đến đó xem lần cuối, đó dẫu sao cũng là nhà máy của ông ta và cả một thế hệ!
Khu nhà xưởng nằm lặng lẽ giữa một đống hoang tàn đổ nát, vụ tháo dỡ dự kiến vẫn chưa bắt đầu, lá quốc kỳ lớn nhuốm máu và lửa của sự kiện "16 tháng 9" vẫn còn bay phần phật trên không. Lá cờ đã cũ lắm rồi, màu sắc nhạt nhòa, chỉ diềm cũng đã sút. Trịnh Tây Pha đi vòng vòng quanh lá cờ, nhìn nhà xưởng đã dọn dẹp trống trơn, nhìn cây cỏ mọc ven hai bên đường nội bộ, nhìn mọi thứ quen thuộc ở xung quanh, trong lòng không ngừng gọi: Nhà máy ơi, nhà máy thân yêu của ta ơi! Trong lòng bồi hồi xúc động, nước mắt từ từ tràn mi.
Ngày đầu tiên đi làm hồi rất nhiều năm về trước, ông ta đã gặp cô công nhân tết tóc bím to Lưu Quế Hoa của nhà ăn. Hồi đó, nhà máy Đại Phong mới hoạt động, chỉ có hơn trăm người, thuộc phòng công thương số 2 của thành phố. Tuổi trẻ của ông ta bắt đầu tại nơi đây, làm việc, học tập, sáng tác thơ, dựa lưng vào ô cửa lấy cơm của nhà ăn nói chuyện yêu đương với Lưu Quế Hoa. Sau đấy, ông ta và Lưu Quế Hoa kết hôn. Tình cảnh khi kết hôn phảng phất ở ngay trước mắt, đó là một buổi hôn lễ tập thể của nhà máy. Chớp mắt cái đã mấy chục năm, những người già trong nhà máy đều là anh em chị em của ông ta, đám trung niên thanh niên thì là con là cháu, ông ta và nhà máy Đại Phong đã gắn liền máu thịt, cùng hòa thành một khối rồi.
Sau này cải cách, muốn làm cho một nhóm người giàu lên trước, Trần Nham Thạch đến, mang theo một đống giấy tờ liên quan đến cải cách chế độ của nhà nước. Sau nữa thì một đống giấy tờ lại biến thành một văn kiện có tính chất quyết định của nhà nước, được tuyên bố ra, cả nhà máy to lớn rơi vào tay Thái Thành Công. Cũng may, có Trần Nham Thạch luôn coi trọng công bằng ở đó, ông ta và các công nhân cũng nhận được cổ phần. Có cổ phần tốt thật, thực sự là làm chủ rồi! Ngoài tiền lương, tiền thưởng mỗi tháng, các cổ đông công nhân năm nào cũng được chia lợi tức, làm bao nhiêu cán bộ công nhân các nhà máy nhà nước chưa cải cách đỏ mắt vì ghen tị. Hai trăm nghìn tệ tiết kiệm được của ông ta chính là từ tiền chia cổ tức những năm đó. Về sau thì không ổn, thế đạo dần dần thay đổi, cơn bão đầu cơ nổi lên, nhà đất bùng nổ, làm việc vất vả cả đời cũng chẳng bằng mua mấy căn nhà bán qua tay. Các nhà máy tư nhân ở Kinh Châu hầu như đều suy sụp, cả loại tinh quái như Thái Thành Công mà cũng không trụ nổi, phải lừa gạt rồi vay lãi cao để qua ngày, nhà máy Đại Phong cũng xong đời, thoắt cái đã chết lâm sàng, làm ông ta và các bạn bè công nhân đều như người mất hồn...
Lúc này, dưới ánh mặt trời có một cái bóng từ từ áp tới, hình như có người đang đi đến. Trịnh Tây Pha ngoảnh người lại nhìn, thấy kế toán Vưu. Kế toán Vưu cười hì hì, hỏi thăm ông ta: Lão Trịnh đến rồi à? Trịnh Tây Pha cực kỳ bất mãn với tay kế toán trưởng đã nhảy lên thuyền giặc của thằng con trai mình, lạnh lùng nói: Không phải tổng giám đốc Vưu đấy à? Cũng đến từ biệt à? Kế toán Vưu hơi ngẩn người: Từ biệt cái gì? Từ biệt ai hả? Trịnh Tây Pha nói: Còn ai nữa? Nhà máy của chúng ta! Không phải sắp dỡ bỏ à? Kế toán Vưu khinh khỉnh ra mặt: Cái nhà máy rách nát này muốn dỡ bỏ thì dỡ đi, chúng ta dọn sang nhà máy mới rồi mà! Trịnh Tây Pha hỏi: Vậy anh đến đây làm gì? Kế toán Vưu nói: Tìm anh nói chuyện! Chủ tịch Trịnh vẫn hy vọng anh có thể đứng ra, dũng cảm tham gia khiếu nại tập thể!
Trịnh Tây Pha phát cáu, vung tay: Muốn đi thì anh với chủ tịch Trịnh của các anh đi đi, thế nào tôi cũng không đi, giờ tôi là kẻ trộm rồi còn gì, từ lâu đã không dũng cảm nữa rồi. Kế toán Vưu trả lời: Nhưng chủ tịch Trịnh đã nói, thành viên hội đồng quản trị và các nhân viên quản lý cấp cao đều không thể tham gia khiếu nại tập thể, chỉ có các ông bà già trên sáu mươi tuổi là có thể tham gia. Trịnh Tây Pha giờ mới nhớ ra, mình vừa mới tròn sáu mươi, hôm qua con trai còn chúc mừng mình nữa. Nghĩ đoạn, ông ta bèn nói: Có thể tham gia tôi cũng không tham gia, những lời này tối qua đã nói với chủ tịch Trịnh của mấy người rồi. Chủ tịch Trịnh không ép tôi, tổng giám đốc Vưu anh chắc cũng không ép tôi chứ? Kế toán Vưu nhăn mặt cười gượng: Lão Trịnh này, chủ tịch Trịnh lại đi ép tôi đây, mong anh có thể phát huy lòng nhiệt tình còn sót lại, đấu tranh đòi về những quyền lợi đã đánh mất trên tay anh. Nói thực với anh nhé, lão Trịnh, nếu không phải nể mặt chủ tịch Trịnh, mọi người đều muốn úp thúng đập anh một trận đấy!
Kế toán Vưu nói không ngoa, Vương Văn Cách cũng từng nói với Trịnh Tây Pha những lời này. Vương Văn Cách bảo, những người có cổ phần hầu như đều đã được động viên đi hết cả rồi, còn lại vài người đang xem thái độ của thầy thôi. Giờ ông ta cần phải nghiêm túc xem xét chuyện này rồi, bị mắng bị chửi không quan trọng, nhưng nếu liên lụy đến con trai thì không ổn. Dẫu sao, nó cũng là con trai ruột của ông ta, không thể bức ép thằng con trai là chủ tịch hội đồng quản trị dũng cảm xông lên tuyến đầu đi khiếu nại tập thể được! Nghĩ thì nghĩ vậy, giọng điệu ông ta đã bớt cứng rắn, thở dài nói: Chuyện của chúng ta liên quan gì đến nhà nước nữa đâu? Muốn trách thì trách Thái Thành Công! Kế toán Vưu nói: Thái Thành Công là do ai dùng? Thì nhà nước dùng chứ ai? Không phải Trần Nham Thạch đại diện nhà nước tiến cử Thái Thành Công nắm giữ phần lớn cổ phần à? Nhà nước không phụ trách thì ai phụ trách?
Trịnh Tây Pha nói: Vậy chúng ta đến tìm Trần Nham Thạch nói chuyện, nghe ý kiến của ông ấy xem thế nào! Kế toán Vưu lắc đầu: Nghe Trần Nham Thạch nói cái gì? Ông ấy không còn giữ chức nữa, nói hay mấy cũng chẳng có tác dụng. Trịnh Tây Pha nói: Nhưng bác Trần thân với bí thư tỉnh ủy mà, anh xem hôm đó, bí thư Sa đích thân đến, xé toang cả niêm phong nhà xưởng ra! Kế toán Vưu nói: Vì vậy chúng ta càng phải đến tìm chính quyền khiếu nại tập thể chứ, không làm cho to chuyện lên, bí thư tỉnh ủy có coi trọng hay không?! Trịnh Tây Pha nghĩ thấy cũng phải, không có sự kiện vụ cháy lớn hôm "16 tháng 9", chỉ sợ ông ta và công nhân già trẻ trong nhà máy còn không lấy được tiền trợ cấp nghỉ việc ấy chứ! Ông ta lại dao động thêm chút nữa: Cũng có phải là chỉ đi khiếu nại tập thể một lần đâu? Kế toán Vưu liền tranh thủ rèn sắt khi còn nóng: Đừng nản lòng thế, ngộ nhỡ đòi lại được quyền lợi thì sao? Ông ngượng khi chỉ hưởng thụ quyền lợi mà không chịu mạo hiểm không? Lão Trịnh này, anh là chủ tịch công đoàn nhà máy chúng ta, không phải là kẻ trộm! Trịnh Tây Pha biết kế toán Vưu đang nói khích mình, lại rụt về sau theo bản năng, nói đằng nào mình cũng bị coi là kẻ trộm rồi, chẳng quan trọng gì nữa. Kế toán Vưu quá giỏi làm công tác tư tưởng kiểu này: Lão Trịnh ơi là lão Trịnh, sao anh không chịu mở mang đầu óc ra chút nào vậy? Anh nghĩ thay cho nhà nước, nhà nước có nghĩ cho anh không? Anh xem nhà nước nuôi một lũ quan tham, mỗi lần ăn là ăn mấy trăm triệu mấy tỷ! Nghe nói chưa? Tay Triệu Lập Xuân và con trai hắn tham ô gần mười tỷ tệ đấy, Cao Dục Lương cũng ăn mấy tỷ, đều mang ra nước ngoài hết rồi! Chậc, dựa vào cái gì mà chúng ta không thể đòi lại tiền xương máu của mình chứ?
Những lời này của kế toán Vưu như một mồi lửa, đốt cháy củi khô trong lòng Trịnh Tây Pha! Thì đó, tiền của nhà nước nếu để bọn tham quan ăn hết, chi bằng đền bù cho họ, đó đều là tiền mồ hôi nước mắt của họ mà!
Vậy là, Trịnh Tây Pha không tranh luận thêm nữa, nhắm mắt lại, hạ quyết tâm, lên xe đạp điện của kế toán Vưu theo anh ta đi. Kế toán Vưu vui lắm, khen Trịnh Tây Pha quả không hổ là người lãnh đạo của công nhân. Trịnh Tây Pha lại vô cùng xấu hổ, cảm thấy mình không giống như lãnh đạo công nhân, mà ngược lại giống với nhân vật AQ trong tiểu thuyết của Lỗ Tấn. Làm phản à? Thú vị đấy! Một đám đảng cách mạng gọi anh ta: AQ, đi không, đi không? Vậy là đi luôn. Nghĩ tới đây, ông ta bật cười. Kế toán Vưu ngoảnh đầu lại hỏi: Lão Trịnh, cười cái gì vậy?
Trịnh Tây Pha không giải thích, chỉ nói: Lái xe cẩn thận đi, nói anh cũng không hiểu đâu...
Trịnh Tây Pha xuống khỏi xe của kế toán Vưu ở chỗ ngõ Tam Điều cách cổng trụ sở hội đồng thành phố chưa đầy 200 mét. Kế toán Vưu nói, anh ta không thể đi tiếp được nữa, đi nữa là lộ mất. Chủ tịch Trịnh đã chỉ thị, các cán bộ lãnh đạo đương chức tuyệt đối không thể lộ mặt ở tuyến đầu đi khiếu nại. Trịnh Tây Pha nói: Đúng, đúng, vậy anh mau về đi! Ông ta thầm nhủ, chỉ cần anh cút xéo đi, tôi đây cũng có thể về nhà ngủ lại một giấc rồi.
Kế toán Vưu dường như đã sớm đề phòng trò này của ông ta, tuy nói là không muốn lộ mặt, song cũng không dám rời đi, nhất quyết phải nhìn ông ta hòa vào dòng người đi khiếu nại tập thể. Trịnh Tây Pha thực sự hết cách, đành bước về phía trước như người mộng du.
Hôm nay, đầu ngõ Tam Điều chen đầy các ông bà già đã về hưu của nhà máy Đại Phong, người chỉ huy là học trò của ông ta, cũng là đội trưởng đội bảo vệ nhà máy trước đây Vương Văn Cách. Trịnh Tây Pha vốn định lẳng lặng đi theo đoàn người một lúc cho có thôi, không ngờ, kế toán Vưu lại cố tình làm ông ta lộ mặt, đứng ở phía sau, chẳng ngó ngàng gì đã đột nhiên kêu lên: Ô, mọi người mau xem, chủ tịch công đoàn của chúng ta cũng đến rồi! Phen này thì hỏng bét, các ông bà già tụ tập ở đầu ngõ như thể thấy được cây cột chống nhà, đua nhau gọi "Chủ tịch Trịnh", chen nhau nhường ra một con đường, nhất quyết đẩy ông ta lên hàng đầu tiên của đội ngũ đi khiếu nại tập thể.
Vương Văn Cách đúng là rất có năng lực, đúng là rất có hiếu! Anh ta lập tức đưa tới một tấm biển giấy, bảo ông ta giơ lên, dòng chữ lớn viết trên đó thật khiến người ta phải kinh tâm động phách: Chính phủ của dân vì dân, mau trả lại tiền xương máu của công nhân nhà máy Đại Phong! Trịnh Tây Pha cảm thấy không ổn, nhà nước nợ tiền công nhân nhà máy Đại Phong từ khi nào vậy? Nói vậy đâu có thông? Ông ta kiên quyết không chịu giơ. Vương Văn Cách đành tự mình giơ biển, nhưng lại chĩa tấm biển ngay trên đầu ông ta, khiến người khác liếc mắt cũng biết ai là người lãnh đạo cuộc khiếu nại tập thể này. Kỳ thực, Trịnh Tây Pha biết, người lãnh đạo cuộc khiếu nại này là Trương Thiết Chủy, một công nhân về hưu. Vương Văn Cách nói, thời đại của Trương Thiết Chủy đã kết thúc rồi, sau khi Trương Thiết Chủy bị bắt ba lần, nhà nước không tìm ông ta nữa, mà chỉ tìm con trai con dâu làm công chức của ông ta. Con trai con dâu Trương Thiết Chủy bèn gánh trách nhiệm canh giữ ông ta, trông coi ông già còn chặt hơn cả cảnh sát. Vương Văn Cách mới đứng lên nhận việc thay, tự giễu là sóng Trường Giang lớp sau xô lớp trước. Con sóng sau này thể hình cao to như ngọn tháp bằng sắt, đêm xảy ra sự kiện "16 tháng 9" còn bị bỏng phần mặt, lúc này trông càng toát lên mấy phần hung dữ. Anh ta bảo muốn làm vệ sĩ cho Trịnh Tây Pha, nhưng lại không giống vệ sĩ gì, mà ngược lại giống như uy hiếp nhiều hơn. Anh ta một tay giơ tấm biển giấy không có lý lẽ kia, một tay giữ cánh tay Trịnh Tây Pha, làm cánh tay gầy guộc của Trịnh Tây Pha phát đau lên. Cứ như vậy, Trịnh Tây Pha liền bước ra khỏi con ngõ Tam Điều lịch sử trong thái độ ỡm ờ như thế.
Hôm đó, trước cửa trụ sở hội đồng thành phố thực sự náo nhiệt, cùng lúc không ngờ có tới ba đám khiếu nại tập thể. Thanh thế nhất là đội khiếu nại tập thể của công nhân tập đoàn Gang thép Kinh Châu, có hơn nghìn người. Một nhóm khác là nhóm người bị hại trong một vụ kêu gọi vốn phi pháp, cũng khoảng gần nghìn người. Cuối cùng là đội ngũ công nhân có cổ phần của nhà máy Đại Phong bọn họ. Cảnh sát dường như đã nhận được tin tức từ sớm, cầm khiên chắn phong tỏa kín quảng trường phía trước cổng trụ sở hội đồng thành phố. Vương Văn Cách có kinh nghiệm tương đối phong phú, vừa kéo lê Trịnh Tây Pha dẫn đầu đội ngũ đi tới phía trước, vừa an ủi: Thầy đừng sợ, cảnh sát không dám làm gì các ông các bà già đâu, cùng lắm chỉ dùng khiên đẩy chúng ta lùi về sau thôi...
Bốn phía ầm ĩ hỗn loạn, Trịnh Tây Pha không nghe thấy Vương Văn Cách nói gì.
Ra khỏi ngõ Tam Điều, cổng lớn của hội đồng thành phố Kinh Châu đã hiện ra trước mắt, đám cảnh sát ở ngay phía trước, làm Trịnh Tây Pha không khỏi kinh sợ. Trịnh Tây Pha cảm thấy, thế giới này dường như có chút hoang đường. Trước đây, có nằm mơ ông ta cũng không ngờ, một người đảng viên như mình lại xuất hiện trước cổng lớn hội đồng nhân dân thành phố với tư thế thế này. Ông ta không muốn lại gần cánh cổng lớn đó, nhưng lại không thể tự kiểm soát được. Cánh tay ông ta đang bị tay học trò cao to khỏe mạnh Vương Văn Cách giữ chặt, sau lưng là các anh chị em từng bước dấn tới, ông ta muốn cũng phải đi mà không muốn cũng phải đi tiếp...