Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Sáng sớm cô giáo Ngô Huệ Phân đã gọi điện tới, mời Hầu Lượng Bình đến nhà ăn cua lớn, chơi cờ.

Hầu Lượng Bình biết, đây hẳn là ý của thầy giáo. Lưu Tân Kiến bị bắt, làng nghỉ mát Sơn Thủy xảy ra chuyện lớn như vậy, hai học sinh của mình còn động dao động súng với nhau, chắc chắn thầy giáo không thể ngồi yên được. Kỳ Đồng Vĩ đã nói với thầy những gì? Thái độ của thầy như thế nào? Hầu Lượng Bình đương nhiên muốn biết. Lúc này chơi cờ ăn cua với thầy cũng rất có ý tứ. Không chỉ vì quan hệ giữa một người thầy và hai học trò, mà còn vì với tư cách phó bí thư tỉnh ủy được phân công phụ trách chính trị pháp luật, ông cũng nên thể hiện rõ lập trường của mình về cuộc tranh đấu ngày một sôi sục này rồi. Thầy giáo, tướng soái, tướng soái rời trướng, ý nghĩa rất trọng đại!

Hầu Lượng Bình dụi dụi cặp mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, nhìn mình trong gương một hồi lâu, nghĩ ngợi tâm sự trong lòng.

Hôm nay chắc chắn sẽ có một buổi nói chuyện dài, thầy trò hai người có lẽ có thể trút hết bụng dạ mà nói những lời thực lòng với nhau rồi. Hầu Lượng Bình vô cùng kính trọng người thầy kiêm lãnh đạo này, bình thường cũng rất thân thiết. Nhưng anh luôn có một thứ cảm giác, cảm thấy thầy giáo Cao giống như nhân vật trong một tác phẩm văn học nào đó, Thằng cười của Hugo hay là Người trong bao của Chekhov? Tóm lại là thầy giáo luôn đeo một tấm mặt nạ khi có khi không, có lúc còn trùm lên mấy tầng mũ giáp, thường khiến người ta khó mà đoán được tâm tư chân thực của ông.

Trên phố người qua xe lại như thường, ngoài trời mặc dù bụi bay mù mịt song vẫn còn lại chút thanh tân mà không khí trong nhà không thể có được. Đối với Hầu Lượng Bình vừa chỉ huy thẩm vấn tăng ca cả đêm, đây cũng là một sự hưởng thụ xa xỉ. Anh vừa đi vừa ngẫm nghĩ, cảm giác nhạy bén không suy giảm chút nào, vẫn thấy thi thoảng có đàn chim bay vù qua nóc các tòa nhà, thậm chí còn chú ý đến một con chó hoang băng qua đường...

Lúc đi qua chợ bán hoa và chim, Hầu Lượng Bình dừng bước. Lần nào đến nhà thầy cũng cầm bó hoa, anh thấy ngại. Lần này phải tặng thầy giáo một món quà, tốt nhất là chậu cây cảnh. Nhưng đi cả một vòng, Hầu Lượng Bình cũng không thấy thứ nào ổn, toàn kém xa những thứ bày ở nhà thầy giáo. Lúc ra khỏi cửa sau của khu chợ, một ông già bán đá núi Thái Sơn thu hút sự chú ý của anh. Khối đá đó dài nhọn lỏm chỏm, giống một ông già đã trải qua mọi sự tang thương, toát lên một thứ khí độ khó tả thành lời. Trên khối đá viết mấy chữ: Thái Sơn thạch cảm đương (Đá núi Thái dám gánh). Nét bút mạnh mẽ hùng hồn, chính khí ngời ngời. Được, chính là thứ này, anh liền mua luôn! Hầu Lượng Bình nhanh chóng trả tiền, gọi taxi mang theo khối đá đi. Anh hy vọng thầy giáo mình cũng có thể như vậy, làm một khối đá núi Thái, dám gánh vác trách nhiệm.

Vào trong nhà thầy giáo, cô giáo Ngô Huệ Phân xót xa lấy khăn cho anh lau mồ hôi, giọng trách móc: Cái đồ ngốc, khuân khối đá nặng như vậy đi cả quãng xa làm gì? Cao Dục Lương thì ngồi xổm dưới đất, cầm kính lúp cẩn thận kiểm tra chất đá. Hồi lâu sau ông ta mới đứng lên, vỗ vỗ bụi đất trên tay, kết luận: Giả đấy, đây không phải đá núi Thái. Mua hết bao nhiêu tiền thế? Hầu Lượng Bình cười cười: Cũng không đáng là bao...

Sau khi ngồi xuống ghế xô pha, Cao Dục Lương kéo tay anh, nói cười vui vẻ. Sau khi biết anh tăng ca thẩm vấn cả đêm không ngủ, bèn bảo anh lên lầu ngủ bù một giấc trước. Hầu Lượng Bình phấn chấn tinh thần nói: Ngủ gì chứ ạ, phải hầu thầy đánh cờ! Cao Dục Lương bèn mắng: Đi, lên chợp mắt một lúc đã! Lúc này, Hầu Lượng Bình mới nói lời thật lòng: Thôi ạ, thưa thầy, hôm nay em đến đây không phải để ăn cua, cũng không thực sự để hầu thầy đánh cờ, em có chút chuyện muốn nói với thầy ạ, không nói ra thì có lỗi với thầy! Nụ cười trên gương mặt Cao Dục Lương biến mất: Xảy ra chuyện gì rồi? sắc mặt Hầu Lượng Bình trở nên nghiêm nghị: Có lẽ là xảy ra chuyện lớn!

Hầu Lượng Bình kể lại một lượt chuyện xảy ra ở làng nghỉ mát Sơn Thủy, đồng thời đưa ra phán đoán của bản thân về Kỳ Đồng Vĩ. Cao Dục Lương nhìn Hầu Lượng Bình, kinh ngạc ra mặt: Lượng Bình, ý cậu là, người bạn học Kỳ Đồng Vĩ của cậu đã tha hóa rồi? Có khả năng chính cậu ta cố ý tạo ra tai nạn giao thông để ám hại Trần Hải? Hầu Lượng Bình nói: Vâng, cái chết của giám đốc tài chính tập đoàn Sơn Thủy Lưu Khánh Chúc có lẽ cũng liên quan đến anh ta! Cao Dục Lương nhíu chặt hai hàng lông mày: Có lẽ? Lượng Bình, những chuyện này có thể "có lẽ" hay sao? Cậu có chứng cứ rồi chứ? Hầu Lượng Bình lắc đầu: Tạm thời không có, nhưng đây đều là những phán đoán dựa trên sự thực của em! Cao Dục Lương nghiêm túc nói: Không có chứng cứ, vậy thì đừng nói gì cả! Mưu sát, ám hại, thế này khác gì chuyện bịa đặt đâu?

Hầu Lượng Bình uống ngụm trà, cố gắng làm bầu không khí trở nên hòa dịu lại: Kỳ Đồng Vĩ có cổ phần ở tập đoàn Sơn Thủy, nếu Cao Tiểu Cầm không ba mặt một lời nói ra, bản thân Kỳ Đồng Vĩ cũng thừa nhận, em còn không dám tin đây là sự thực. Anh chú ý quan sát thầy giáo, xem Cao Dục Lương có kinh ngạc giống mình hay không. Nhưng sắc mặt thầy giáo rất bình tĩnh, chỉ thản nhiên nói: Kỳ thực chuyện cậu ta có cổ phần tôi biết lâu rồi. Khi biết chuyện, Kỳ Đồng Vĩ đã đầu tư vào đó được năm sáu năm. Cả đại gia đình nhà cậu ta bỏ vào đó bảy trăm nghìn tệ. Biết làm sao? Xuất thân của Kỳ Đồng Vĩ cậu cũng biết mà, nghèo rớt mùng tơi, trước khi lên đại học còn chưa được bữa nào ăn no...

Hầu Lượng Bình đã hiểu ra, thầy giáo đang bao che cho Kỳ Đồng Vĩ. Anh cảm giác thầy giáo mình đã già đi, bắt đầu oán trời trách người, giọng điệu dông dài, trong mắt không ngờ lại hơi ươn ướt: Giám đốc công an tỉnh thì cũng là người mà, cũng phải nuôi gia đình chứ, huống hồ họ hàng nhà Kỳ Đồng Vĩ lại đông như vậy, dựa vào chút lương của cậu ta đủ được không? Lượng Bình, cậu là bạn học, thì hiểu cho cậu ta đi! Hầu Lượng Bình không nhịn được phản bác: Em không thể hiểu được! Giám đốc công an tỉnh có thể kinh doanh sao? Thế là vi phạm nghiêm trọng kỷ luật! Theo em biết, những năm gần đây, đặc biệt là từ khi làm giám đốc công an tỉnh, Kỳ Đồng Vĩ đã sắp xếp cho họ hàng nhà anh ta, từ bà cô đến ông bác vào biên chế hết cả rồi! Mặt Cao Dục Lương xệ ra: Thông tin này cậu lấy ở đâu ra vậy? Đặc biệt điều tra Kỳ Đồng Vĩ rồi à? Hầu Lượng Bình nói: Chuyện này còn cần em phải điều tra hay sao? Cán bộ trong hệ thống chính trị pháp luật ai mà chẳng biết! Cao Dục Lương hết sức không vui, dậm mạnh chén trà trên tay xuống bàn, sắc mặt âm trầm, không nói năng gì nữa.

Lúc này, cô giáo Ngô Huệ Phân quấn tạp dề đi vào, nói dịu dàng như gió nhẹ mưa phùn: Lượng Bình này, em, Đồng Vĩ, Trần Hải là ba học trò đắc ý nhất của thầy đấy! Các em giống như ba đứa con trai của thầy vậy, đều là thịt trong tim, thầy đối với các em thật không còn gì để nói nữa, có lúc gần như gà mẹ bảo vệ gà con vậy! Hầu Lượng Bình đáp: Vâng, cô ạ, chuyện này em biết, hồi ở trường thầy giáo Cao đã bảo vệ bọn em rồi! Nhưng không có nghĩa là... Cao Dục Lương không để anh nói tiếp nữa: Gà con cần bảo vệ thì phải bảo vệ, không bảo vệ có thể sẽ chết yểu, không bị con vật lớn nào giẫm chết thì bị thú săn mồi ăn thịt mất!

Thầy giáo lại nói về Kỳ Đồng Vĩ, năm đó khi cậu ta làm trưởng phòng bảo vệ chính trị cho Triệu Lập Xuân đã suýt chút nữa bị người ta hại chết, sự kiện khóc mộ vẫn còn lưu truyền đến tận ngày hôm nay! Đến giờ Lý Đạt Khang vẫn còn đem ra bêu riếu, tạo ấn tượng không tốt cho bí thư tỉnh ủy mới Sa Thụy Kim, làm hỏng mất cái chức phó chủ tịch tỉnh của Kỳ Đồng Vĩ! Bao nhiêu năm nay Kỳ Đồng Vĩ có dễ chịu không? Năm đó được điều khỏi phòng tư pháp trong vùng núi, liền đem tính mạng ra liều với bọn buôn ma túy ở tuyến đầu, còn giành được danh hiệu đội trưởng đội chống ma túy anh hùng! Cậu ta trúng ba phát đạn, bị thương nặng nên mới chuyển sang làm công tác bảo vệ chính trị. Sau này, làm giám đốc công an thành phố, chánh án tòa án, phó giám đốc rồi giám đốc công an tỉnh, vị trí nào cũng cần cù cẩn trọng, lần này không lên được phó chủ tịch tỉnh, thực sự đáng tiếc...

Hầu Lượng Bình im lặng không nói. Cao Dục Lương nhìn anh: Lượng Bình, sao không nói gì nữa? Hầu Lượng Bình thở dài một tiếng: Thầy, thầy bảo em phải nói sao đây? Con người sẽ thay đổi, Kỳ Đồng Vĩ của ngày hôm nay từ lâu đã không còn là đội trưởng đội chống ma túy anh hùng đem tính mạng ra liều mình năm xưa nữa rồi. Cao Dục Lương thẳng thắn nói: Chuyện này cũng là thường, người cộng sản theo thuyết duy vật, phép biện chứng, thay đổi là lẽ thường mà! Năng lực mạnh lên, địa vị cao lên, Kỳ Đồng Vĩ cũng thay đổi thôi. Có thay đổi tốt, có thay đổi xấu. Đối với những thay đổi xấu, xưa nay tôi đều không khách khí, lập tức chỉ ra, nghiêm khắc phê bình cậu ta! Mói gần đây thôi, tôi còn bảo cậu ta phải học tập cậu, học cái gì chứ, chính là học tập cốt khí, nhuệ khí, và cả tính nguyên tắc của cậu! Lượng Bình, về điểm này thì Kỳ Đồng Vĩ không bằng cậu, có lúc cậu ta sẽ để mất nguyên tắc!

Hầu Lượng Bình cười gượng: Đã biết Kỳ Đồng Vĩ sẽ mất nguyên tắc, tại sao thầy còn tiến cử anh ta làm phó chủ tịch tỉnh? Cao Dục Lương đáp: Tôi tiến cử cậu ta là vì thành tích chính trị và năng lực của cậu ta. Kỳ Đồng Vĩ có khuyết điểm, có nhược điểm, nhưng bản chất vẫn tốt, là người đáng tin cậy! Hầu Lượng Bình lại nêu ra một chủ đề khác: Cha vợ của Kỳ Đồng Vĩ, bí thư Lương ở ủy ban chính trị pháp luật có ơn tri ngộ với thầy, giờ có phải thầy đang tri ơn báo ơn hay không? Cao Dục Lương thừa nhận: Đúng thế, nếu không phải bí thư Lương năm đó đích thân chỉ danh, giờ có lẽ tôi vẫn đang dạy học ở đại học H! Nhưng tôi đề bạt con rể ông ấy tuyệt đối không phải xuất phát từ lòng báo ơn! Hai mươi năm nay, ở mỗi mắt xích trưởng thành của Kỳ Đồng Vĩ, tôi đều không hề thiên vị chút nào, Kỳ Đồng Vĩ mà không tài không đức thì căn bản không thể nào vươn lên được! Hầu Lượng Bình đáp, giọng lưỡi như gai chích: Thầy nói đúng ạ, Kỳ Đồng Vĩ chắc chắn là người có tài, nhưng đức thì khó nói lắm phải không? Cao Dục Lương đã thực sự nổi giận: Hầu Lượng Bình, cậu có thể đừng cắn chặt lấy người bạn học cũ này được không? Hầu Lượng Bình cũng kích động: Thưa thầy, thầy có thể xét đến hiện thực khắc nghiệt trước mắt được hay không ạ, đừng sống chết bảo vệ người học trò đó nữa?

Bầu không khí trong phòng nhất thời trở nên vô cùng căng thẳng. Ngô Huệ Phân bưng bàn cờ vào, cố gắng dàn hòa: Được rồi được rồi, đừng tranh luận nữa, thầy trò hai người đánh cờ đi, nào, Lượng Bình, bày đi! Kế đó, bà lại bảo Cao Dục Lương: Này, thầy Cao, ông cũng đừng sưng sỉa mặt mũi như thế nữa, đánh một ván cờ với Lượng Bình đi! Hầu Lượng Bình thuận theo cầm một quân cờ đen lên, đặt ở góc trên bên phải. Cao Dục Lương cũng ngồi xuống trước bàn cờ.

Cao Dục Lương thở dài một tiếng: Lượng Bình, tôi biết cậu muốn tốt cho tôi, lo lắng cho tôi!

Đây chính là nguyên nhân chính mà hôm nay Hầu Lượng Bình ghé thăm. Nếu không phải là thầy giáo, anh sẽ không nói gì cả, cần gì phải nói chứ? Hầu Lượng Bình lại nhắc, Kỳ Đồng Vĩ từng nói đến một đặc điểm của thầy giáo, thầy giáo là người lòng dạ rộng rãi, xưa nay không thích tiền tài, mà chỉ cần một mảnh giang sơn. Cao Dục Lương cải chính: Không phải giang sơn, mà là công việc và trách nhiệm mà đảng và nhân dân trao cho. Hầu Lượng Bình thành khẩn xúc động: Chính vì vậy, em mới hy vọng thầy có thể chịu trách nhiệm, đừng phạm sai lầm ở vấn đề của Kỳ Đồng Vĩ... Cao Dục Lương dường như chạm phải chỗ đau, hai tay ôm đầu thở dài thườn thượt: Lượng Bình, thầy có chỗ khó của thầy, Kỳ Đồng Vĩ không thể không giữ được!

Hầu Lượng Bình hỏi: Tại sao? Lẽ nào thầy nhận được lợi ích gì của Kỳ Đồng Vĩ? Cao Dục Lương nghiêm mặt nói: Tôi được lợi gì từ cậu ta chứ? Là vì nhà họ Triệu, vì đồng chí Triệu Lập Xuân! Lượng Bình, bí thư tỉnh ủy tiền nhiệm tỉnh ta là đồng chí Triệu Lập Xuân giờ đang lo lắng, sợ tay cục trưởng Cục chống tham nhũng không biết nặng nhẹ là cậu bị ai đó lợi dụng, trở thành một thanh đao của ai đó hòng phủ định thành tựu cải cách của tỉnh ta! Hầu Lượng Bình trịnh trọng bày tỏ thái độ với thầy giáo, mình sẽ không bị ai lợi dụng, nhưng cũng sẽ không chống đỡ hộ nhân vật quyền quý nào hết! Triệu Lập Xuân là cán bộ cấp phó chủ tịch nước, không nằm trong quyền hạn điều tra của Viện kiểm sát và Cục chống tham nhũng tỉnh, nhưng con trai của Triệu Lập Xuân là Triệu Thụy Long thì không có đặc quyền, còn cả thư ký trước đây của ông ta là Lưu Tân Kiến nữa, hiện giờ Cục chống tham nhũng đều đang điều tra!

Cao Dục Lương đi một nước cờ, chỉ ra thực chất của vấn đề: Lượng Bình, cậu không cảm thấy những chuyện này có chút kỳ dị sao? Âu Dương Thanh nhận hối lộ sao lôi cả đến Lưu Tân Kiến, Triệu Thụy Long? Trong chuyện này, Lý Đạt Khang đóng vai trò gì? Hầu Lượng Bình xuống một quân cờ ứng phó: Thưa thầy, xin thầy tin tưởng em, ngoài pháp luật ra, không ai có vai trò gì ở đây cả! Lý Đạt Khang thực sự rất được, đến nay vẫn chưa làm gì quấy nhiễu bọn em! Cao Dục Lương vừa đi một nước cờ, tựa hồ như tùy tiện nhắc nhở: Cũng phải chú ý nghe cả hai phía, đừng chỉ nghe bằng một bên tai, tạo thành thiên kiến. Ví dụ như Triệu Thụy Long, anh ta thực sự xấu vậy sao? Thực sự cưỡng đoạt lừa gạt người ta à? Chưa chắc! Trung tâm ăn uống ở Lữ Châu lập tức phải di dời, chính phủ đền bù một trăm tám mươi triệu, Triệu Thụy Long chủ động quyên ra hết, thành lập quỹ bảo vệ môi trường hồ Nguyệt Nha đấy! Hầu Lượng Bình nói: Cũng phải thôi, nhà họ Triệu anh ta kiếm được bao nhiêu tiền, làm ô nhiễm hồ Nguyệt Nha bao nhiêu năm, dù sao cũng phải đền bù một chút chứ! Cao Dục Lương đập quân cờ xuống "bốp" một tiếng, ngữ điệu trở nên nghiêm khắc: Triệu Thụy Long là Triệu Thụy Long, đừng nói nhà họ Triệu! Hầu Lượng Bình nói: Được rồi ạ, nhưng Lưu Tân Kiến thì bọn em phải điều tra, người này có rất nhiều vấn đề, vừa nãy em đã nói rồi...

Cao Dục Lương đẩy bàn cờ một cái, không hề che giấu thái độ, gia tăng áp lực với Hầu Lượng Bình: Vậy được rồi, tôi cũng làm rõ một chút, vấn đề của Lưu Tân Kiến có nghiêm trọng đến mấy thì cũng đến đây là dừng đi! Đừng kéo theo cả Triệu Thụy Long và Kỳ Đồng Vĩ! Kỳ Đồng Vĩ nói với cậu rồi, cậu ta có cổ phần ở tập đoàn Sơn Thủy, cậu vẫn còn chưa hiểu à? Thực sự muốn truy sát bạn học, truy sát đàn anh của mình đến tận cùng sao? Chống tham nhũng, chống tham nhũng, giờ có mấy cán bộ trong sạch hoàn toàn đâu chứ? Nếu điều tra cặn kẽ thì ai mà chẳng có chút vấn đề? Sa Thụy Kim có dám nói mình không có vấn đề hay không? Lượng Bình, hãy tỉnh táo đi, đừng trở thành súng trong tay người khác, chỉ toàn làm những chuyện người thân thì đau kẻ thù thì sướng!

Hầu Lượng Bình hết sức kinh hãi, đứng bật dậy, sắc mặt nghiêm nghị nhìn người thầy có gương mặt quen thuộc nhưng tâm hồn thì đã rất xa cách: Thưa thầy, sao thầy có thể nói vậy được? Thầy không chỉ là thầy giáo của em, còn là phó bí thư tỉnh ủy đang tại chức, bí thư ủy ban chính trị pháp luật của tỉnh! Là lãnh đạo đó!

Hai thầy trò đỏ mặt tía tai, cách mặt bàn đối chọi nhau, trông như hai con gà chọi. Ngô Huệ Phân lại cười tươi chạy tới, làm sứ giả hòa bình: Thôi thôi, nhìn thầy trò hai người kìa, sao lại gồng lên rồi? Nào, nào, cua xong rồi đây, qua ăn cua đi!

Hầu Lượng Bình nhói đau trong lòng: Thôi ạ, cô ơi, em không ăn nữa đâu, em về đây ạ!

Cao Dục Lương trợn trừng mắt lên: Cậu nói không ăn thì không ăn được à? Ngồi xuống, mua cho cậu đấy, ăn hết đi rồi hãy về!

Ngô Huệ Phân nheo mắt cười nói: Lượng Bình, giận dỗi thầy đừng giận lây cả cô nữa chứ!

Hầu Lượng Bình ngần ngừ một chút, rồi ngồi xuống trước bàn ăn: Vậy em ăn, không ăn thì uổng!

Ngô Huệ Phân lấy bình rượu Mao Đài ra: Vậy là đúng rồi! Cứ theo lệ cũ nhé, thầy giáo một ly, học trò ba ly!

Hầu Lượng Bình uống rượu, lầm bầm oán trách: Thế này cũng quá bất công rồi! Thiên vị đến mức khiến người ta kinh ngạc! Kỳ Đồng Vĩ là học trò thầy, em và Trần Hải cũng là học trò của thầy mà, thầy không thể chỉ nghĩ đến Kỳ Đồng Vĩ được! Cao Dục Lương gắp một con cua lớn, đặt mạnh xuống trước mặt Hầu Lượng Bình nói: Nếu nói thiên vị, trong ba người các cậu, tôi mới thiên vị cậu nhất! Cô giáo cậu suýt chút nữa còn muốn kén cậu làm con rể nữa đấy! Nói đoạn, ông ta tự mình uống rượu. Hầu Lượng Bình nóng bừng người, bầu không khí lập tức dịu lại.

Hầu Lượng Bình chuyển chủ đề câu chuyện, hỏi thăm con gái Tú Tú của thầy cô giáo gần đây thế nào. Ngô Huệ Phân rất tự hào, nói Tú Tú giỏi lắm, một mạch giành học bổng học hết tiến sĩ, nhà không phải trả một đồng học phí nào, lại còn làm thêm, gửi về cho nhà một trăm nghìn đô Mỹ! Ngô Huệ Phân thở dài, nhắc đến mối tình thời thiếu nữ của Tú Tú: Hồi đó nó mơ làm ca sĩ, yêu thầm ông anh lớn là em đấy. Có biết không? Em từ chối Tú Tú, nên nó mới bỏ luôn giấc mơ làm ca sĩ, tốt nghiệp cấp 3 xong liền đi Mỹ. Thằng nhãi này, em hại nó, mà cũng là giúp nó! Hầu Lượng Bình cười gượng: Hồi ấy Tú Tú mới là học sinh cấp 2, em làm sao nhận lời em ấy được chứ? Ngô Huệ Phân toan lấy nhật ký của Tú Tú cho Hầu Lượng Bình xem, nhưng anh cảm thấy không được ổn lắm. Ngô Huệ Phân trách móc: Cô biết em nghĩ gì, nhưng nhật ký của Tú Tú cũng không có chuyện gì bí mật cả...

Lúc này, Cao Dục Lương ngáp một cái, đứng dậy: Được rồi, hai người nói chuyện đi, tôi ăn xong rồi!

Hầu Lượng Bình cũng đứng lên: À, thưa thầy, em có thể hỏi thầy một câu cuối cùng hay không?

Gương mặt Cao Dục Lương không lộ ra chút cảm xúc nào: Ừm, vẫn còn vấn đề à? Hỏi đi, tôi sẽ trả lời cậu!

Hầu Lượng Bình trang trọng nói: Thưa thầy, đợt trước khi em báo cáo với thầy vấn đề Trần Thanh Tuyền phạm pháp ở quán trà bên bờ hồ Quang Minh, thầy đã cổ vũ em, muốn em mạnh dạn đi điều tra, bảo em phải nhớ kỹ, Viện kiểm sát của chúng ta là Viện kiểm sát nhân dân, tòa án là tòa án nhân dân, công an là công an nhân dân, thầy bảo em phải luôn luôn để lợi ích của người dân ở trong lòng! Xin hỏi, đó là những lời thật lòng của thầy phải không ạ?

Cao Dục Lương có vẻ hơi bực bội: Đương nhiên là thật lòng! Hầu Lượng Bình, chuyện này mà cậu cũng nghi ngờ tôi à?

Hầu Lượng Bình nói: Được rồi ạ, thưa thầy, em đã hiểu rồi, em nhất định sẽ làm theo lời dạy của thầy!

Ra khỏi nhà thầy giáo, dọc đường đi qua một vườn hoa trên phố, Hầu Lượng Bình tìm một chiếc ghế băng ngồi xuống. Lòng anh lúc này rất không phẳng lặng, vô số ý nghĩ cuồn cuộn trào tới như nước thủy triều. Phải thừa nhận, những chuyện ngày xưa cô giáo nhắc lại đã làm anh thực sự xúc động. Nhắm mắt lại, liền thấy cô gái nhỏ Tú Tú nhảy nhót trước mặt mình. Cô vẫn ngây thơ hoạt bát và đáng yêu như thế, chạy vòng quanh anh hát những bài thịnh hành thời bấy giờ. Tú Tú từng ngây thơ mà nhiệt thành bày tỏ tình cảm với anh, nhưng vì tuổi tác và một số nguyên nhân khác, Hầu Lượng Bình đã uyển chuyển từ chối. Tú Tú rất đau lòng. Vốn tưởng sau một thời gian cô sẽ thôi, hôm nay nghe cô giáo kể chuyện mới biết, cô bé Tú Tú vì vậy mà đã thay đổi cả con đường cuộc đời mình. Có người đàn ông nào không cảm động vì người con gái yêu mình sâu sắc đâu chứ. Hầu Lượng Bình đọc cuốn nhật ký năm đó của Tú Tú, xem tấm ảnh cũ, nhìn gương mặt hồi ấy của cô, nhìn cả Kỳ Đồng Vĩ, Trần Hải và cả chính mình, mắt dần ướt nhòe đi.

Không thể phủ nhận, tình cảm của cô giáo và cả thầy giáo Cao đối với anh là chân thành. Nhưng Hầu Lượng Bình lại nghĩ, tại sao trong thời điểm này, trong hoàn cảnh như thế này, thầy cô giáo lại muốn lật lại đoạn tình cảm năm đó? Muốn cảm hóa để anh nhượng bộ? Nhượng bộ cái gì? Bỏ qua Kỳ Đồng Vĩ, bỏ qua Lưu Tân Kiến, bỏ qua Triệu Thụy Long? Trong khoảnh khắc, trước mắt Hầu Lượng Bình lại lóe lên cảnh tượng vừa nãy, thầy giáo đập quân cờ, quả quyết quát lên, vấn đề của Lưu Tân Kiến nghiêm trọng đến mấy thì cũng đến đây là dừng! Đây là từ khóa! Thầy giáo kiêm lãnh đạo đã lên tiếng rồi, ra lệnh cho học trò kiêm cấp dưới là anh bỏ qua tập đoàn lợi ích đang bị điều tra sắp sửa rơi vào lưới pháp luật! Điều này làm anh rất kinh hãi, yêu cầu của thầy giáo Cao chẳng phải giống hệt như Kỳ Đồng Vĩ ư? Đằng sau tấm màn tình thân thắm thiết, hôm nay không phải cũng là một bữa tiệc Hồng Môn nữa đấy chứ?

Hầu Lượng Bình đi vòng quanh các luống hoa. Cúc đang nở rộ, tuy không quý hiếm như ở nhà thầy giáo, song cũng rực rỡ lạ thường, mùi hương thoang thoảng rất dễ chịu. Một kết luận nhói lòng đặt ra trước mặt anh: Thầy giáo rất khả nghi, thậm chí có thể là đồng bọn với những kẻ kia! Đúng vậy, Kỳ Đồng Vĩ làm lớn như thế, thầy giáo Cao thông minh hơn người làm gì có chuyện không biết chứ? Nếu không phải Kỳ Đồng Vĩ báo cáo hay cầu cứu khẩn cấp, thầy giáo sao lại bảo cô giáo gọi cuộc điện thoại lúc sáng sớm mời anh đến ăn cua đánh cờ? Chuyện này làm Hầu Lượng Bình rất đau lòng, anh còn ngây ngốc khiêng cả một khối đá đến, hy vọng thầy giáo làm đá núi Thái dám gánh vác trách nhiệm nữa! Hầu Lượng Bình nghĩ vỡ đầu cũng không hiểu nổi, thầy giáo không tham tiền tài, lại không háo sắc, kể cả có yêu quyền lực thì cũng đã quyền cao chức trọng rồi, tại sao còn phải dính dáng đến đám người này làm gì? Lẽ nào còn có bí mật gì lớn hơn nữa? Còn nữa, Trần Nham Thạch lẽ nào chỉ có ân oán cá nhân với Triệu Lập Xuân thôi sao? Hay e là còn có cả đạo nghĩa và sự công phẫn nữa?

Mặt trời ẩn hiện giữa tầng mây mù mịt, gió Tây Bắc đầu đông lạnh buốt. Hầu Lượng Bình rùng mình một cái. Cục thế hiện nay gần như đã rõ ràng, cần phải đề phòng những sự cố ngoài ý muốn. Chỉ có điều anh không biết, mà cũng không nói chắc được, sự cố ngoài ý muốn sẽ xảy ra vào thời gian nào, ở địa điểm nào, sẽ ập đến theo phương thức nào...

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.