Danh Nghĩa Nhân Dân

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Hầu Lượng Bình cố ý chọn đi tàu cao tốc đến tỉnh H nhậm chức. Anh cảm thấy những ngày tháng làm người bay có thể tạm thời ngừng lại được rồi, từ nay trở đi phạm vi công việc từ toàn quốc thu hẹp lại còn một tỉnh, phương tiện giao thông cũng nên chuyển từ máy bay sang tàu hỏa. Vậy cũng tốt, không còn phải lo lắng gặp phải thời tiết sấm sét nữa. Tàu hỏa chạy tốc độ cao, ổn định mà yên tĩnh, cũng không có cảm giác nó chạy nhanh. Duy chỉ có đồng ruộng, rừng cây, sông ngòi, thôn làng đang không ngừng lướt về phía sau chứng minh sự tồn tại của tốc độ. Thêm nữa là, cứ không lầu lại xuất hiện một mảng nhà cao tầng, bây giờ mật độ thành thị của Trung Quốc thực khiến người ta phải kinh ngạc! Vô số cánh rừng gạch đá bê tông đã cắt nát vùng quê mênh mông ra thành những mảnh vụn, khiến tốc độ càng làm nổi rõ sự chân thực mà bình thường không mấy người chú ý.

Đằng sau vẻ bề ngoài bình tĩnh, tâm trạng Hầu Lượng Bình lúc này lại như tàu cao tốc đang lao đi như bay, không hề bình lặng một giây phút nào. Trần Hải bị hại khiến anh bi thương phẫn nộ, chuyến này đi Kinh Châu anh nhất định phải bắt tên hung thủ đứng sau đem ra công lý. Thế nhưng, sự nhạy cảm nghề nghiệp lại cảnh báo anh, từ vụ Đinh Nghĩa Trân bỏ trốn đến vụ cháy ngày 16 tháng 9, không thể lạc quan với tình hình tham nhũng hủ bại ở tỉnh H được, trước mặt anh có lẽ sẽ là một trận đánh đầy cam go.

Giờ đã có một khỏi đầu tốt, người tố cáo quan trọng Thái Thành Công rốt cuộc đã lọt vào tay bạn học cũ Kỳ Đồng Vĩ của anh, Hầu Lượng Bình thở phào nhẹ nhõm. Sau khi nhận được điện thoại của Kỳ Đồng Vĩ, Hầu Lượng Bình luôn miệng cảm ơn, còn đòi mời Kỳ Đồng Vĩ đi uống rượu. Kỳ Đồng Vĩ nói: Đừng mời tôi nữa, để tôi làm một bữa nhậu tẩy trần cho tân cục trưởng Cục chống tham nhũng! Ngày mai cậu đến thì chạy thẳng ra chỗ nhậu luôn đi. Hầu Lượng Bình nói: E là không được, tôi phải đến bệnh viện thăm Trần Hải, còn phải tới ban tổ chức cán bộ nói chuyện, để hôm khác đi. Kỳ Đồng Vĩ cũng không miễn cưỡng. Qua điện thoại, Hầu Lượng Bình hẹn Kỳ Đồng Vĩ sáng ngày hôm sau đưa Thái Thành Công tới Viện kiểm sát tỉnh, anh muốn đích thân thẩm vấn người bạn thuở nhỏ này. Kỳ Đồng Vĩ nói chắc như đinh đóng cột, đảm bảo không có vấn đề gì.

Trần Hải nằm trong phòng điều trị đặc biệt, trên đầu quấn băng, người cắm đầy các loại ống. Hai mắt anh ta nhắm nghiền, sắc mặt vàng vọt, tựa hồ không còn thở nữa. Hầu Lượng Bình thấy mà đau xót vô cùng, không kìm được nước mắt lăn xuống. Lúc này, xe của viện trưởng Viện kiểm sát Quý Xương Minh đến, đón anh đến tỉnh ủy nói chuyện, bảo là bí thư tỉnh ủy Sa Thụy Kim đang đợi anh trong phòng làm việc.

Hầu Lượng Bình lấy làm bất ngờ, tưởng là Quý Xương Minh nói đùa. Quý Xương Minh rất nghiêm túc, bảo rằng việc nói chuyện với cán bộ cấp tỉnh nhậm chức là chuyện bình thường. Hầu Lượng Bình nói: Cấp bậc như tôi, một phó ban trong ban tổ chức cán bộ thậm chí là ủy viên trong ban nói chuyện là được rồi, bí thư Sa Thụy Kim là quan lớn một cõi cơ mà, huống hồ đã muộn vậy rồi. Quý Xương Minh nói với giọng đầy ẩn ý: Đúng thế, bí thư tỉnh ủy đích thân nói chuyện quả là không phải tầm thường. Vừa họp thường vụ tỉnh ủy xong, tân bí thư rất coi trọng công tác chống tham nhũng và xây dựng tác phong liêm chính!

Chiếc xe con chạy thẳng một mạch trên con phố lớn rực rỡ đèn màu đi tới tòa nhà tỉnh ủy. Quý Xương Minh cảm thán không thôi: Trần Hải ngã xuống rồi, cậu lại tới chống đỡ, tam giác sắt của phe chính pháp vẫn là tam giác sắt mà!

Hầu Lượng Bình vừa ngạc nhiên lại vừa khó hiểu: Viện trưởng Quý, anh nói vậy là có ý gì? Tam giác sắt gì?

Nhưng Quý Xương Minh không đáp lại, hai mắt nhìn ra cửa sổ, cũng không biết là đang nghĩ gì.

Mặc dù Hầu Lượng Bình rất quen thuộc với Quý Xương Minh nhung hai bên lại không hề tìm hiểu quá sâu về nhau. Trước đây mỗi khi đến công tác ở Viện kiểm sát tỉnh, anh chủ yếu tìm Trần Hải, vừa cùng nghiệp vụ lại vừa là bạn học. Trong ấn tượng của Hầu Lượng Bình, vị viện trưởng Viện kiểm sát tỉnh này là người lão luyện thận trọng, xưa nay không bao giờ nói bừa. Anh nghĩ đến việc sau này còn phải làm việc chung với nhau, cảm thấy có một số lời vẫn nên nói thẳng ra thì hơn, bèn kiên trì đòi Quý Xương Minh nói rõ chuyện tam giác sắt là thế nào.

Chuyện này dường như hơi ép người khác. Nhưng sau một thoáng im lặng, Quý Xương Minh mỉm cười, vẫn thản nhiên nói ra: Lịch sử và tình trạng hiện tại của đội ngũ cán bộ tỉnh H đều tương đối phức tạp, anh một nhóm, tôi một bè. Bao nhiêu năm nay, cán bộ các ban ngành quan trọng của hệ thống chính trị pháp luật tỉnh H về cơ bản đến từ khoa chính trị pháp luật đại học H. Sinh viên tốt nghiệp đại học chính trị pháp luật Trung Quốc và các đại học cùng ngành khác trong nước, không đâu được coi trọng bằng sinh viên tốt nghiệp khoa chính trị pháp luật đại học H. Vì vậy, có người nói năm xưa Tưởng Giói Thạch có một trường quân sự Hoàng Phố, tạo ra một phe Hoàng Phố, còn Cao Dục Lương thì có một khoa chính trị pháp luật, đệ tử học sinh rải khắp thiên hạ. Hầu Lượng Bình tự giễu: Nói vậy, tôi cũng phải mau mau đến cập bến đò của thầy tôi rồi?

Sau một thoáng im lặng, Hầu Lượng Bình lại nửa đùa nửa thật hỏi Quý Xương Minh: Chậc, vậy thì anh coi như thuộc phe nào? Quý Xương Minh cười gượng, nói mình chẳng có phe phái, vì vậy chẳng ai coi ông ta ra gì hết. Hầu Lượng Bình cười cười: Vậy thì tốt quá, tôi về đây coi như cũng có bạn. Quý Xương Minh lắc đầu cười: Lượng Bình, cậu không giống tôi, cậu có môn phái rồi, cậu là phe chính pháp! Hầu Lượng Bình nghiêm túc bày tỏ thái độ: Viện trưởng Quý, tôi không phải tam giác sắt gì cả, cũng không thuộc phe phái gì hết. Mong anh hãy tin tưởng, tôi chỉ xét việc, không xét người!

Quý Xương Minh nhìn anh chăm chú, đột nhiên đưa tay ra, bắt tay anh thật chặt.

Xe dừng lại trước cửa nhà số 1 của cơ quan tỉnh ủy, Hầu Lượng Bình và Quý Xương Minh xuống xe. Ánh đèn đường màu trắng chiếu lên mấy cây ngọc lan to tướng, trong sân tĩnh lặng yên bình, một đôi sư tử đá ngồi chồm hỗm bên cạnh bậc thang. Đây là khu vực trung tâm của cơ quan tỉnh ủy, bí thư tỉnh ủy Sa Thụy Kim làm việc ở bên trong, phòng họp thường vụ tỉnh ủy cũng ở tòa nhà này. Nhìn bề ngoài tòa nhà rất bình thường, tường ngoài màu đỏ sậm, mái nhà dốc, trông như kiến trúc kiểu Liên Xô hồi những năm 50 thế kỷ trước. Nhưng trong mắt cán bộ tỉnh H, nó lại như một vị vương giả đầy quyền uy trong tay, trong sự mộc mạc toát lên vẻ uy nghiêm. Mỗi quyết sách ở nơi này ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc của 60 triệu người dân tỉnh H.

Hầu Lượng Bình và Quý Xương Minh bước lên bậc thềm. Thư ký của Sa Thụy Kim, trưởng ban Bạch đón họ ở sảnh, dẫn hai người vào phòng tiếp khách rộng rãi. Trưởng ban Bạch rót cho mỗi người một cốc nước, bảo họ đợi trong giây lát, vì bí thư Sa đang nói chuyện với bí thư ủy ban kỷ luật tỉnh Điền Quốc Phú mới được điều đến.

Hai người đọi hơn một tiếng đồng hồ. Quý Xương Minh bồi hồi cảm xúc: Bí thư tỉnh ủy mới, bí thư ủy ban kỷ luật mới, thêm cậu nữa, cục trưởng Cục chống tham nhũng mới! Xem ra, tỉnh chúng ta sắp thay đổi rồi!

Sau khi tiễn vị tân bí thư ủy ban kỷ luật đi, Sa Thụy Kim cười khà khà bước vào, bắt tay hai người theo phép lịch sự. Quý Xương Minh giới thiệu Hầu Lượng Bình, Sa Thụy Kim chăm chú nhìn anh, nói đùa: Tôi biết, là nhân tài trẻ tuổi mà Tổng cục chống tham nhũng của Viện kiểm sát tối cao long trọng giới thiệu mà! Hầu Lượng Bình thấy hoi bứt rứt không yên. Sa Thụy Kim đưa tay ra hiệu, bảo Quý Xương Minh và Hầu Lượng Bình ngồi xuống xô pha, bản thân ông ta cũng ngồi xuống đối diện.

Sa Thụy Kim nói năng thoạt trông có vẻ tùy tiện thoải mái, bảo rằng ông ta cũng mới tới đây chưa được bao lâu, tính đến hôm nay thì mới nhậm chức được hai mươi tám ngày. Thời gian này, ông ta chủ yếu đi điều tra nghiên cứu ở các thành phố, huyện lỵ, làm quen với tình hình. Không điều tra thì làm gì có quyền phát ngôn. Quý Xương Minh và Hầu Lượng Bình vừa gật đầu, vừa lấy sổ ra, chuẩn bị ghi chép. Sa Thụy Kim xua tay nói: Hôm nay nói chuyện không cần ghi lại, nhớ trong đầu là được rồi. Tân bí thư tỉnh ủy thừa nhận, kết quả điều tra nghiên cứu không được lạc quan cho lắm, tình hình đội ngũ cán bộ thực khiến người ta lo lắng. Quần chúng không hài lòng, quần chúng không vui vẻ chút nào! Vả lại, chỉ trong hai mươi tám ngày ngắn ngủi này, ven hồ Quang Minh ở thành phố Kinh Châu đã xảy ra một trận hỏa hoạn kỳ lạ, xảy ra sự việc tiếng xấu đồn xa được mệnh danh là sự kiện "ngày 16 tháng 9". Hầu Lượng Bình lên tiếng nói: Đêm hôm đó, anh ở Côn Minh cũng xem được truyền trực tiếp từ hiện trường. Sa Thụy Kim vỗ vỗ lên tay vịn ghế xô pha: Thế nên mới nói là tiếng xấu truyền xa mà lại! Lại còn để trốn mất một tên phó thị trưởng tham nhũng! Đây chính là quà gặp mặt tặng cho chúng ta đấy! Được rồi, chúng ta cũng không khách khí, toàn bộ đều nhận hết...

Hầu Lượng Bình cảm thấy vị bí thư tỉnh ủy này rất có cá tính, nói năng tùy ý mà không mất nguyên tắc, dễ khiến người ta nảy sinh cảm giác thân thiết, tin cậy ông ta. Những lúc rảnh rỗi, Hầu Lượng Bình thường thích xem tiểu thuyết võ hiệp, bí thư Sa này rất giống như những vị cao thủ xuất thế, cầm một cây gậy trúc cũng biến thành vũ khí vô địch. Quan trọng hơn nữa là, trong lời của lãnh đạo đã ngầm truyền ra một thông tin, Hầu Lượng Bình cũng ngấm ngầm hiểu ý, họ là cùng một loại người, có cùng một tấm lòng đối với đất nước.

Quý Xương Minh có vẻ bị lạnh nhạt, điều này khiến Hầu Lượng Bình hơi bất an. Sa Thụy Kim nói tiếp, đi thẳng vào chủ đề chính: lãnh đạo Viện kiểm sát tối cao thương lượng với ông ta, muốn phái một người đến làm quyền cục trưởng Cục chống tham nhũng. Đồng chí bí thư tỉnh ủy tỏ ý cảm ơn, đồng thời chủ động đề nghị, không cần phải quyền cục trưởng, mà là cục trưởng luôn!

Hầu Lượng Bình giờ mới biết, thì ra chức cục trưởng này của mình không ngờ lại do vị lãnh đạo tỉnh ủy xa lạ xưa nay chưa từng gặp mặt, cũng chưa từng có quan hệ qua lại này vỗ bàn quyết định, trong lòng không khỏi nóng lên. Theo quy định bất thành văn của nội bộ, cán bộ ban ngành trung ương đi nhậm chức ở địa phương thông thường không được lên cấp, một trưởng phòng điều tra thuộc Tổng cục chống tham nhũng như anh về tỉnh làm quyền cục trưởng đã là phá lệ rồi, huống hồ còn là cục trưởng kiêm thành viên đảng ủy viện kiểm sát tỉnh.

Sa Thụy Kim trang trọng nói: Lượng Bình à, hôm nay tôi thay mặt tỉnh ủy, bày tỏ sự hoan nghênh chân thành cậu đến nhậm chức ở Viện kiểm sát tỉnh. Hầu Lượng Bình lộ vẻ xúc động đứng dậy: Bí thư Sa, cảm ơn sự tín nhiệm của anh và tỉnh ủy dành cho tôi. Sa Thụy Kim vung tay đè xuống. Ngồi xuống, Lượng Bình, ngồi xuống đi!

Cho đến lúc này, Sa Thụy Kim mới chú ý đến sự tồn tại của Quý Xương Minh, kéo ông ta vào cuộc nói chuyện. Bí thư tỉnh ủy tặng cho viện trưởng Viện kiểm sát và cục trưởng Cục chống tham nhũng mấy câu nói. Câu đầu tiên là, công tác chống tham nhũng từ nay trên không có trần. Thế là ý gì? Chính là vấn đề hủ bại không cần biết dính dáng đến người nào, không cần biết hắn ta là cán bộ cấp bậc gì, cứ tra xét đến tận cùng. Vượt quyền hạn thì tính sao? Báo cáo tỉnh ủy, yêu cầu trung ương xét xử. Câu thứ hai là, dưới không cần giữ gốc. Hổ cũng phải đánh, ruồi cũng phải diệt. Ruồi nhặng nhỏ nhưng khiến người ta buồn nôn, cũng gieo rắc bệnh tật, ảnh hưởng đến nếp sống xã hội, vì vậy cái gốc này cũng phải trốc đến cùng. Câu thứ ba là, tăng cường bắt bọn tội phạm tham nhũng hiện hành, nhưng cũng không thể bỏ qua vấn đề quá khứ và các hành vi tham nhũng trước đây. Chỉ cần hắn ta đã tham nhũng thì phải điều tra đến cùng. Chứng cứ rõ ràng thì cứ theo luật mà truy. Không có chuyện hạ cánh an toàn gì nữa! Tôi không quan tâm hắn thuộc phe nhóm nào, bè cánh nào, là người của ngọn núi nào!

Hầu Lượng Bình không khỏi chấn động trong lòng, lập tức nhớ đến những lời Quý Xương Minh nói lúc trên đường đến đây. Xem ra, cuộc điều nghiên hai mươi tám ngày của Sa Thụy Kim không phải là chỉ làm cho có, vị bí thư tỉnh ủy này đã nắm được tình hình phe phái bè cánh của quan trường tỉnh H rồi. Bản thân anh cũng phải chú ý vấn đề này, cần phải tách rời tình cảm với thầy giáo và bạn học khoa chính trị pháp luật ở đại học tỉnh H với công việc, tuyệt đối không thể phạm phải sai lầm về mặt chính trị này.

Nói chuyện xong trở về thì đã hơn mười một giờ đêm. Hầu Lượng Bình nằm trên chiếc giường nệm lò xo mềm mại của nhà khách Viện kiểm sát tỉnh, hồi lâu vẫn không sao ngủ được, trước mắt anh cứ hiện lên hình ảnh của Sa Thụy Kim. Gương mặt tròn tròn hơi mập mạp và đôi mắt kiên định mà sáng suốt ấy, khiến anh có cảm giác an tâm, khiến anh cảm thấy có chỗ dựa. Có điều, cuộc nói chuyện cũng làm anh có chút âu lo. Rất rõ ràng, Sa Thụy Kim không hài lòng với hiện trạng đội ngũ cán bộ tỉnh H. Sa Thụy Kim phá lệ gặp anh, đại diện tỉnh ủy nói chuyện với anh, không chỉ là bày tỏ sự ủng hộ và kỳ vọng đối với công việc của anh, có lẽ còn là một thứ tín hiệu chính trị mạnh mẽ, tín hiệu để đám cán bộ tham nhũng khiếp sợ. Đồng chí bí thư tỉnh ủy Sa Thụy Kim có lẽ chính là muốn mọi người đều biết, trong tay mình có một thanh kiếm sắc bén tên là Hầu Lượng Bình! Có sự ủng hộ từ bàn tay lớn này, công việc của anh sẽ dễ làm hơn nhiều.

Gương mặt hoảng hốt của Thái Thành Công hiện lên trong bóng tối. Người bạn thuở nhỏ này của anh rốt cuộc nắm trong tay bao nhiêu chứng cứ? Nói vợ của Lý Đạt Khang là Âu Dương Thanh nhận hai triệu tiền hối lộ của anh ta, liệu có đáng tin không? Lý Đạt Khang không phải nhân vật tầm thường, không những là bí thư thành ủy thành phố Kinh Châu mà còn là ủy viên thường vụ tỉnh ủy, nếu thực sự chỉ kiếm về phía Lý Đạt Khang, vậy chính là ném về phía chính giới tỉnh H một quả bom nặng ký rồi. Vụ tai nạn của Trần Hải có lẽ liên quan đến chuyện này. Thái Thành Công hiện đang được bảo vệ ở nhà khách công an tỉnh, hẳn là không có vấn đề gì? Hầu Lượng Bình hy vọng có thể nắm được gút thắt này, gỡ rối cho mớ tơ vò Kinh Châu, trận đầu đánh thật đẹp mắt.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Chu Mai Sâm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.